Thần Trộm Cuồng Phi

Chương 8: Tên ăn mày



Editor: Tử Sắc Y

Một nhóm đứa trẻ ăn mày thấy Hoa Thiên Vũ từ dưới sông nhảy lên, trên người hoàn toàn không bị dính một tí nước gì, mỗi người đều ngạc nhiên nghi ngờ không ngừng nhìn Hoa Thiên Vũ, trong lòng đều rối rít nghĩ tới, chẳng lẽ người này là thần sông? Nếu không như thế nào trên thân lại không hề dính một chútnước nào!

Nhưng thần sông ở trước mắt này lớn lên khó coi không nói, rõ ràng là vô cùng xấu, đặc biệt là trên mặt còn có vết sẹo dài băng ngang qua cả khuôn mặt, càng làm cho người ta nhìn cảm thấy thêm chán ghét, chẳng lẽ dáng vẻ thần tiên chính là như thế này sao? Trong lòng mọi người lập tức hơi khinh thường với thần tiên, chỉ với bộ dạng này còn không bằng bọn ăn mày chúng ta đâu!

Nhưng mà dầu gì bên trong nhóm ăn mày này vẫn có người từng trải việc đời, rõ ràng cho thấy người này là tên đứng đầu nhóm ăn mày này, nhưng cũng chỉ là một đứa trẻ so với những đứa trẻ khác lớn hơn một chút mà thôi, hắn đi đến trước mắt Hoa Thiên Vũ, nhìn Hoa Thiên Vũ từ trên xuống dưới, sau đó mới hỏi: "Ngươi từ dưới đó lên sao? Là người ở Đại Nghĩa Phân Đà phái tới nơi chúng ta sao?"

Đại Nghĩa Phân Đà? Hoa Thiên Vũ nghe vậy sững sờ, đứa trẻ nhìn thấy vẻ mặt Hoa Thiên Vũ, lập tức hiểu được, tiếp tục hỏi: "Vậy ngươi không phải là người Cái Bang của chúng ta! Nhưng ngươi sao lại ăn mặc như vậy? Còn giống với ăn mày hơn chúng ta? Ngươi đánh đến chỗ nào, thì chuẩn bị đi về chỗ đấy đi!"

Cái Bang? Hoa Thiên Vũ cũng biết được, đây là trong truyền thuyết, bang chúng Cái Bang trong tiểu thuyết? Trong truyền thuyết Đài Loan, chiêu Giáng long thập bát chưởng được xuất phát từ bang phái này!

Hoa Thiên Vũ suy nghĩ miên man, lại cũng không biết trả lời câu hỏi của đứa bé ở trước mắt này như thế nào, chính mình phải nên nói như thế nào? Nàng cũng không thể nói bản thân nàng là thiên kim tiểu thư tướng phủ đi! Nhưng bây giờ mình phải đi chỗ nào đây? Trước mắt nàng thật đúng là không có chỗ đi! Hoa Thiên Vũ lập tức kinh ngạc nhìn xem đứa trẻ, một câu nói cũng không trả lời được.

Đứa trẻ nhỏ này ngược lại đã nhìn quen không trách được, khoát khoát tay với Hoa Thiên Vũ cười nói: "Ta xem ngươi cũng không có chỗ nào đi, không bằng gia nhập Cái Bang của chúng ta đi, coi như ngươi vận khí tốt! Nơi này ta cũng đang vừa vặn thiếu nhân thủ, ngạch, ngươi không phải là người câm đi?"

"Ta biết nói!" Hoa Thiên Vũ cũng không muốn bị người nghĩ mình thành câm, nhưng cũng không thích ý với lời mời mọc của đứa trẻ! Chính nàng dù như thế nào cũng không muốn làm một tên ăn mày, cho dù bây giờ nhìn lại nàng so với tên ăn mày còn tàn tạ hơn!

Đứa trẻ đứng trước mặt Hoa Thiên Vũ dường như là ở trong nhóm ăn mày này cũng đã trải qua không ít chuyện, bản lĩnh nhìn sắc mặt nói chuyện thập phần cường hãn, chỉ nhìn vẻ mặt Hoa Thiên Vũ thôi, cũng đã biết nàng đang suy nghĩ gì.

Tiểu khất cái cười nói với Hoa Thiên Vũ: "Ơ, còn là người có tính khí, ta cũng chỉ vừa nói như vậy thôi, nếu như không phải là vừa vặn thiếu nhân thủ, ngươi nghĩ ta sẽ mời mọc ngươi gia nhập Cái Bang chúng ta sao? Ngươi sao không hỏi thăm một chút, trong ngày thường, khibang chúng ta thu nhận người, cũng không dễ dàng như hiện giờ, với lại ngươi cũng không nhìn một chút bộ dáng bây giờ của ngươi, ta còn thật sự không tin, ngươi hiện tại cách chỗ này của ta, còn có thể có chỗ đi tốt hơn! Nếu ngươi muốn làm một tên ăn mày riêng một mình, vậy ta khuyên ngươi nên đi nhanh lên, hiện tại một mảnh đất ở đây cũng không cho phép người như vậy xuất hiện, nếu xuất hiện một người thì đánh chết một người, ngay cả quan phủ cũng không quản, ngươi tin hay không!"

Hoa Thiên Vũ ngạc nhiên, đầu năm đã xảy ra cái chuyện gì chứ, ngay cả một tên ăn mày cũng ngang ngược như vậy? Thậm chí muốn xin cơm cũng phải gia nhập nhóm bọn họ mới có tư cách xin? Ngay cả quan phủ cũng không quản?

Nhưng mà Hoa Thiên Vũ cũng không muốn cùng đứa trẻ này so đo, nghĩ lại, bây giờ mình dường như thật sự đúng là không có chỗ nào tốt để đi, trong người còn không có bạc, tóm lại là không thể nào đem linh sáo đi cầm đồ được!

Suy nghĩ đến đây, Hoa Thiên Vũ lắp bắp mở miệng nói: "Vậy, nếu gia nhập Cái Bang các ngươi, không cần đến tiền đi!"

"Có lời này là được rồi!" Đứa trẻ nghe vậy cười hì hì một tiếng, nháy mắt với thủ hạ sau lưng, một đứa trẻ khác không biết từ nơi nào lấy ra một cây mảnh gậy trúc đưa cho đứa trẻ đứng đầu, đứa trẻ đó nhận lấy gậy trúc rồi nhét vào trong tay Hoa Thiên Vũ, nói: "Ta gọi Tô Lâm, vùng đất này ta là thủ lĩnh! Về sau ngươi sẽ theo ta lăn lộn! Đây là đả cẩu bổng của ngươi, cầm cho chắc, về sau nếu đi ăn xin trong thành có được cái này trong tay, như vậy sẽ không có ai dám không cho ngươi xin cơm!"

Nhận lấy đả cẩu bổng Hoa Thiên Vũ có cảm giác như muốn cười khổ mà cười không được, đây chỉ là gậy trúc, về sau đây là tín vật cho thân phận mình ở Cái Bang sao? Vật này so với tưởng tượng của bản thân thật sự là khác biệt quá lớn, ngoại trừ đầu cây đả cẩu bổng này có một vòng màu lam khác thường ở ngoài, thì đây cũng chỉ là một cây gậy trúc rất bình thường mà thôi, đứa trẻ nhỏ ở trước mắt không có lừa dối nàng!

Nhưng rất nhanh đứa trẻ ở trước mắt tự xưng là Tô Lâm bắt đầu nói chuyện với Hoa Thiên Vũ: "Tốt lắm, nếu đã nhận lấy đả cẩu bổng này, về sau chúng ta chính là huynh đệ một nhà! Nhớ kỹ, chúng ta là người của Đại Nghĩa Phân Đà Cái Bang, về sau ở trước mặt người cùng giang hồ, cũng đừng e sợ!"

"Đúng rồi, ngày mai Đại Nghĩa Phân Đà chúng ta chọn Đà chủ, lão đại chúng ta cũng tham gia thi đấu, đến lúc đó cùng đi hỗ trợ!" Tô Lâm giới thiệu đơn giản một chút cho Hoa Thiên Vũ, tin tức này lập tức làm cho Hoa Thiên Vũ khiếp sợ không thôi!

Thi đấu chọn Đà chủ! Là hắn? Hoa Thiên Vũ thật sự có chút nhìn không rõ đứa trẻ con ở trước mắt này! Tô Lâm nhưng cũng chỉ là một đứa trẻ mới lớn, mà hắn lại có tâm chí mạnh mẽ muốn đi tranh chức Đà chủ Cái Bang! Còn lại dám kéo người vào, đây là loại người không biết không sợ, hay là đầu óc hắn có vấn đề?

Nhìn xem vẻ mặt Hoa Thiên Vũ khiếp sợ, Tô Lâm dường như rất hưởng thụ, lôi kéo Hoa Thiên Vũ đi theo hắn về phía bờ sông, phía sau là một đám đứa trẻ hấp tấp đi theo.

Tô Lâm đắc ý khoe khoang với Hoa Thiên Vũ: "Ngươi chớ xem thường những thủ hạ của ta, nơi này người người đều là người đứng đầu xin cơm, từ những người này, mỗi ngày xin cơm với tiền, so với những bọn người trong thành kia còn nhiều hơn! Hơn nữa nhóm chúng ta có nhiều người, lần này lại chọn lựa Đà chủ, chỉ cần ai cướp được quyền trượng Đà chủ thì được coi như là Đà chủ, cho nên ngươi sẽ có lòng tin với ta!"

Có lòng tin mới là lạ! Hoa Thiên Vũ nhìn nhìn nhóm đứa trẻ ở bên cạnh này, trong nội tâm oán thầm, một đám trẻ mới lớn cứ như vậy, nhìn bộ dáng bọn họ đi đường Hoa Thiên Vũ cũng biết, một đám trẻ này chẳng qua chỉ là những đứa trẻ chưa hiểu được hiểm ác củatrần gian, mặc kệ trong miệng Tô Lâm này nói những người hoàng cột là những nhân vật gì, coi như là ai cướp được trượng Đà chủ thì người đó chính là Đà chủ, nếu tính như Tô Lâm nói, vậy bên này hắn có nhiều người, nhưng Hoa Thiên Vũ lại giữ lại thái độ đối với lời Tô Lâm nói hắn thật sự có thể lên làm Đà chủ, giữ lại thái độ này, còn bởi vì nàng hiện tại cũng được xem như là ở trên con tàu cướp biển hắn, mới nén giận như thế, nếu không, Hoa Thiên Vũ đã sớm kích thích châm chọc khiêu khích rồi.

Có đôi khi, có chí hướng, có khát vọng là một chuyện tốt, nhưng muốn thiết lập thực sự dựa trên thực lực, thì một nhóm trẻ trước mắt này dường như đều là những đứa trẻ tay trói gà không chặt, chỉ bằng một lời nhiệt huyết của bọn họ, Hoa Thiên Vũ vốn cũng không xem trọng.

Nhưng dường như Tô Lâm cũng không cảm giác được mình chỉ dựa vào một lời nhiệt huyết, Hoa Thiên Vũ cũng không hiểu, Tô Lâm thấy nàng thế nào, mà lại kéo nàng lải nhải nói về chí hướng của hắn.

"Chớ xem thường những tên ăn mày chúng ta, ta xem ra, ngươi không phải là tên ăn mày, nhưng ngươi hiện tại đã nghèo túng, đã thành một tên ăn mày, ngươi sẽ phải đối mặt với thực tế!" Tô Lâm dường như cảm giác làm tên ăn mày không có gì đáng ngại, "Kỳ thật ta cũng không phải ngay từ đầu là tên ăn mày, không sợ nói cho ngươi biết, tổ tiên ta còn là Đại tướng quân đâu! Nếu ta không phải là thứ xuất trong nhà, còn được sinh bởi nha đầu sai sử, thì hiện tại ta cũng là tiểu thiếu gia nhà giàu có rồi!"

Thật đúng là không nhìn ra! Hoa Thiên Vũ kinh dị nhìn xem Tô Lâm, lại ngoài ý muốn phát giác phía sau hắn đám ăn mày kia mỗi một người dường như đều nhìn quen bộ dáng không sợ hãi, trong nội tâm lập tức hiểu rõ, tiểu tử này đoán chừng nói lời này không ít với người ta, ai biết lời này của hắn câu nào là thật câu nào là giả! Hơn nữa người nghe cũng rất nhiều.

"Nhóm ăn mày chúng ta cũng không phải là cho không, từ xưa đến nay biết bao nhiêu danh nhân đều xuất phát từ trong nhóm ăn mày chúng ta!" Tô Lâm vẫn thật sự khoe khoang với Hoa Thiên Vũ, như là muốn tẩy não cho nàng, "Lỗ thánh nhân đó ngươi biết không, năm đó còn không phải là ở Trần quốc nghèo rớt mồng tơi sao, nếu như không phải tổ sư nhóm ăn mày chúng ta thu nhận hắn, thì hắn đã sớm chết đói!"

"Nói sau này, từ khi hoàng đế sáng lập ra Cẩm Quốc chúng ta, từ nhỏ gia cảnh đã bần hàn, hơn nữa bởi vì trong nhà nuôi không nổi, trực tiếp đưa đến chùa Hoàng Giác khi đến đường cùng, về sau gặp thảm hoạ chiến tranh, mới chạy ra khỏi cửa miếu và rơi vào tình hình phải đi ăn xin từng nhà!" Tô Lâm cười đắc ý nói: "Như hiện tại những thứ hoàng cột ở kinh thành kia, cũng từ khi đó mà kéo dài đến nay, cho nên làm một tên ăn mày không mất mặt, mất mặt chính là mãi cho đến khi chết còn vẫn là tên ăn mày, giống như ta hiện tại, ta không cam lòng mình luôn làm tên ăn mày, mặc dù bây giờ ta là tên ăn mày, nhưng ta đã tìm cách làm đầu lĩnh của tên ăn mày!"

Nghe lời Tô Lâm nói, Hoa Thiên Vũ thật sự đúng là có chút phải lau mắt mà nhìn, với cách nhìn của nàng về Tô Lâm vừa rồi kia, thật là có chút thay đổi!

Đến cùng vẫn là gia đình lớn giàu có, nói đến ý tưởng đều từng cái từng cái, nhưng không thể không thừa nhận, Hoa Thiên Vũ bị đứa con nít ở trước mắt này lừa gạt rồi.

Mặc dù, biểu hiện bên ngoài của đứa trẻ này vẫn cho Hoan Thiên Vũ cảm giác có dũng khí tốt đẹp như cũ, nhưng Hoa Thiên Vũ lại cảm thấy, đứa trẻ này thật đúng là người tốt, dù sao một đứa trẻ như hắn, trải qua một đoạn thời gian tôi luyện, xác thực là vẫn có khả năng thành công, chỉ là bây giờ cạnh tranh cái vị trí Đà chủ này, đối với hắn mà nói, còn có chút khó khăn.

Tô Lâm nhìn xem Hoa Thiên Vũ, thấy Hoa Thiên Vũ vẫn không tỏ thái độ gì như cũ, cũng không tức giận, chỉ cười nhạt một tiếng nói ra: "Ở trong lòng ngươi cảm thấy khả năng ta đạt được thành công không lớn đúng không! Kỳ thật chính ta cũng biết, nhưng ta còn trẻ, lần này trong đám người cạnh tranh, ta là người trẻ tuổi nhất, tranh cái vị trí Đà chủ này, ta chính là người trẻ tuổi, một lần không được thì lần sau lại đến, nếu như còn trẻ không tranh thủ thêm, như vậy về sau ta sẽ luôn luôn như vậy, làm một tên ăn mày cũng không phải là điều mà ta muốn, ngươi đây, nếu ngươi cũng không muốn làm tên ăn mày không có ý chí như vậy thì đi theo ta đi!"

Hoa Thiên Vũ híp mắt cười nhìn xem Tô Lâm, chậm rãi mở miệng nói: "Ta chỉ là một người què, hơn nữa còn là nữ nhân, ngươi cảm thấy ngươi nói cho ta như vậy, ta sẽ có thể giúp ngươi lên làm Đà chủ sao?"

"Nhiều người lực lượng lớn!" Tô Lâm nghe lời Hoa Thiên Vũ nói, một chút cũng không tức giận, ngược lại còn nói: "Bất kể là người què cũng được, đứa trẻ cũng được, chúng ta không thể tự xem thường chính mình! Nếu thật sự là ngươi tự mình xem thường mình, vậy thì chỉ xem như ta cái gì cũng chưa nói, nhưng nếu như trong lòng ngươi còn chút dã tâm với tự tin thì như vậy, như vậy, ngươi hãy theo ta, nổi lên dũng khí, hăm hở đi về phía mục tiêu của chúng ta, hiện tại ta chỉ muốn, là mọi người đoàn kết nhất trí, không phải là vì kết quả cuối cùng có thể thành công hay không!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.