Thần Trộm Ngốc Phi

Quyển 1 - Chương 1: Thừa nhận mối thù hận của ngươi!



Dịch giả: meomoon86

“Ô ô ô. . . Chủ tử ơi! Người mau tỉnh lại đi. . . Ô ô ô. . .”

Tiếng khóc khàn khàn phiêu đãng bên tai Mạc Cửu Khanh, nhưng dù làm gì thì nàng cũng chưa tỉnh lại.

“Khóc cái gì mà khóc! Chẳng qua là bị lăn từ trên cầu thang xuống mà thôi, cũng đâu có chết người được! Huống chi cái kẻ đần này mạng vẫn lớn như vậy, còn sợ nàng sẽ chết hay sao?” Ngay sau đó cũng là một giọng nói chanh chua cay nghiệt vang lên, trong giọng nói không hề che giấu sự hả hê trên sự đau khổ của người khác.

“Chủ tử, người mau tỉnh lại đi. . . Hồi Oanh đã đi mời đại phu! Người phải kiên trì nhé! Ô ô ô. . .”

Chuyện gì đang xảy ra?

Lúc tòa cao ốc nổ tung sau khi nhiệm vụ hoàn thành, không phải mình đã bị nổ chết rồi à?

Vì sao bây giờ vẫn còn có người nói chuyện chứ?

Mà đợi đã, . . . Chủ tử?

Nói thế nào thì mình cũng là thần trộm danh chấn thiên hạ ở thế kỷ XXI, nhưng mình chưa từng thu đồ đệ và nô lệ, sao lại có người gọi mình là chủ tử được?

Khi nàng đang âm thầm oán thán thì từng mảnh ký ức chợt trào vào đầu nàng, những mảnh ký ức này không thuộc về trí nhớ của nàng.

“Đau đầu quá… Những ký ức này, chúng là của thân thể cũ này sao? Mạc… Cửu Khanh…”

Mạc Cửu Khanh, đích nữ phủ tướng quân Linh Nam Vương, nàng được Linh Nam tiên hoàng phong làm An Hợp quận chúa, nàng có thân phận ăn ngon mặc sướng như vậy, đáng tiếc là một kẻ ngu.

Mặc dù không phải nàng bị ngu bẩm sinh, nhưng khi còn thơ ấu, nàng bị di nương mình nhẫn tâm đẩy ngã mà lăn xuống lầu, cho nên mới bị té thành một đầu óc của một đứa trẻ ngốc.

Mà lần này, nữ nhi của di nương nàng lại lừa gạt nàng đi tới một góc vườn hoa xa xôi, mượn danh tiếng ngắm hoa mà đem nàng đẩy ngã từ lương đình (đình nghỉ mát) trên hòn giả sơn xuống, cái kẻ ngu này bị ngã đập đầu, thực sự hương tiêu ngọc vẫn mất rồi.

Khối máu tụ trong đầu trước kia, nhờ có lần ngã này mà tan ra, thần trí cũng thanh tỉnh trở lại, để cho Mạc Cửu Khanh mới tới tránh được vận xui làm kẻ khù khờ.

Cho dù người bây giờ đã chết, nhưng nỗi khổ lúc bị thứ tỷ, di nương đánh, nô tài ức hiếp đã in đậm thành oán niệm trong trí nhớ, vĩnh viễn lưu lại ở trong thân thể này.

“Mạc Cửu khanh. . . Mạc Cửu khanh. . . Ngươi trùng tên, trùng họ với ta, xem ra đây chính là ý trời. Ngươi nhường thân thể này lại cho ta, đã như vậy, ta nhận ơn của ngươi, thì ta cũng nhận cả mối thù và nỗi hận này của ngươi nữa đi!

Mạc Cửu khanh chậm rãi mở mi mắt, mặc dù đầu nàng vẫn còn chút đau nhức nhưng điều này cũng không ảnh hưởng tới việc nàng quan sát tình huống xung quanh.

Bên người nàng có một thị nữ hai mắt đẫm lệ mông lung, người nọ đang ôm chặt nàng khóc nức nở, mà cách đó không xa có một nữ tử hai tay khoanh trước ngực, mắt lạnh nhìn tất cả mọi thứ, nữ tử không hề có chút nóng nảy lo lắng, ngược lại còn có mấy phần hưng phấn vui vẻ.

Mạc Cửu Khanh quan sát đến đây thì tự nói thầm trong lòng mình: Xem ra nữ tử này chính là thứ tỷ của thân thể cũ này.

Mạc Cửu Khanh ngửa đầu nhìn lương đình ở trên cao, trong lòng cũng rõ ràng hoàn toàn.

Xem ra người thứ tỷ này muốn đưa nàng vào chỗ chết nên mới đưa nàng tới lương đình cao như vậy để đẩy nàng xuống. Đã như vậy thì nàng cũng không cần lưu tình!

“Đại cô nương… Chủ tử nhà ta cũng là muội muội của người mà!” Thị nữ ôm Mạc Cửu Khanh không hề biết Mạc Cửu Khanh đã tỉnh lại, nàng chỉ biết khóc rống chỉ trích thứ tỷ của Mạc Cửu Khanh.

“Muội muội? Nó chỉ là một kẻ ngu mà thôi, chết thì chết luôn đi, tiết kiệm…” Mạc Uyển Uyển khinh thường nhìn Mạc Cửu Khanh một cái, đang định nói ra những lời chanh chua, nhưng cũng ngay sau một giây đó lại như bị nuốt phải một quả trứng gà mà nghẹn ứ trong cổ họng!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.