Thần Tượng Nữ Phụ

Chương 52: Gọi em là Minh Nhạc Y (H)



”Ah...n...” Lộ Lộ hét lớn khàn khàn thanh âm, không có khoái cảm, chỉ có nhục nhã cùng đau đớn.

Đám đàn ông kia cũng bắt đầu nhịn không được kéo quần, không ngờ có ngày bọn họ có thể ăn một miếng thịt ngon như vậy, quả thật trong mơ cũng không dám nghĩ, có lẽ dù có chết hóa ma cũng phong lưu a.

Tên vừa cắm côn thịt vào người Lộ Lộ còn chưa động đã bị một lực mạnh bổ nhào về phía sau. Đôi mắt có chút không tin được nhìn về... phía lõa cơ thể không đầu của mình. Hắn... chết rồi sao?

Đám người còn lại chưa kịp phản ứng cổ cũng bén nhọn nét dao mà chảy huyết tinh, đầu cùng cơ thể bị tách ra một lượt.

Lộ Lộ tay cũng dừng lại, ánh mắt mơ hồ nhìn cái bóng đen kia “T... Trịnh Dật Hàn?”

Trịnh Dật Hàn giờ đây gương mặt cực kì điên cuồng phẫn nộ, chợt nghe thanh âm yếu ớt của Lộ Lộ thì chợt bừng tỉnh. Hắn ôn nhu an ủi cô “Đừng lo, đã có anh ở đây, em mau thả dao rạch giấy ra.”

Lộ Lộ ngoan ngoãn động tay, nếu hắn không tới trễ vài giây chỉ sợ cô đã tự kết liễu đời mình. Có lẽ do lời Mise nói, dù trước hay sau nếu trải qua chuyện này cô cũng không chịu nổi mà tự sát, thà rằng... chết ngay bây giờ để không chịu khuất nhục ghê tởm kia.

Hư không lạnh lẽo được một luồng ấm áp bao trùm, Lộ Lộ được Trịnh Dật Hàn bế vào lòng và bao lại bằng áo khoác vest thô ráp của hắn.

Lộ Lộ tay vô tình chạm vào bàn tay của Trịnh Dật Hàn, cơ thể bắt đầu phản ứng, Lộ Lộ đỏ mặt cắn chặt bờ môi đến bật máu “Em... em... khó chịu quá... ư...”

Trịnh Dật Hàn nhíu mày, quay sang nhìn thuộc hạ đang tra xét bình xuân dược, người bên kia thoáng tái nhợt, lo lắng nhìn boss “Đây là thuốc xuân dược mới đươc tinh chế ở quốc gia X cách đây không lâu, vì không có thuốc giải và thuộc tính quá mạnh nên bị cấm buôn bán và sản xuất. Dù có dùng nước lạnh xối hay... dùng đạo cụ cụng vô dụng. Cách duy nhất... chính là cùng người khác giới hoan ái.”

Trịnh Dật Hàn đen mặt, cánh tay càng siết chặt cơ thể Lộ Lộ. Đáng chết, nếu hắn biết người nào hạ thủ thì đừng hòng sống yên ổn, lúc nãy hắn thật thất trách, đáng lẽ không nên giết toàn bộ đám tạp bẩn kia, phải từ từ tra tấn bọn chúng rồi tìm ra kẻ chủ mưu.

“Dật... Hàn...” Lộ Lộ nắm chặt vai Trịnh Dật Hàn, cơ thể không ngừng uốn éo, cô lấy lại tia lý trí cuối cùng hổn hển nói từng chữ “Nước... lạnh...”

“Về nhà.” Trịnh Dật Hàn quay sang nói với tài xế, bản thân nhẹ nhàng ôm Lộ Lộ ngồi vào ghế sau.

Xuân dược phát huy tác dụng, Lộ Lộ như xà yêu quấn chặt lấy Trịnh Dật Hàn mùi hương nam tính không buông, da thịt ẩn ẩn dưới lớp áo va chạm để thoát trận ngứa ngáy. Lộ Lộ chỉ hận không tìm được một nam nhân để thòa mãn nhục dục tiên tử của mình.

Trịnh Dật Hàn cơ thể cũng bắt đầu cương cứng, nếu không hắn thật không phải nam nhân. Lộ Lộ lưỡi nhỏ liếm láp chiếc cổ của hắn, đôi khi còn điểm nơi cắn cho sưng đỏ. Mùi hương hoa đào đặc trưng của Lộ Lộ tỏa nhàn nhạt trên sống mũi, Trịnh Dật Hàn không phải là sắc nam, nhưng người mình ôm lại là cô gái đã khiến lòng hắn lay động lần đầu tiên. Áp chế dục vọng của mình, Trịnh Dật Hàn cố trụ tay chân giơ loạn của Lộ Lộ xoa nắn khiến cho cô thoải mái phần nào.

“Ưm...” Lộ Lộ ngứa ngáy khó chịu, cảm giác vẫn không thỏa mãn dục vọng, đôi mắt xuất hiện mong mỏng hơi sương “Dật Hàn... hức... nơi đó thật ngứa.”

Bùm! Đại não Trịnh Dật Hàn như bùng nổ, tinh tế thanh âm không ngừng vọng bên tay, hắn đối với Lộ Lộ cũng giống như Trịnh Ngọc Bình đối với cô, là trân trọng cùng ôn nhu bảo vệ, đương nhiên hắn khác với em trai một thứ, hắn không muốn Lộ Lộ bị cướp mất bởi người đàn ông khác, Trịnh Dật Hàn có ham muốn chiếm hữu vô cùng mãnh liệt.

Nụ cười, hình bóng của Lộ Lộ vốn đã in sâu vào tâm trí hắn. Trịnh Dật Hàn không biết đây là thứ mà người khác thường nói là yêu hay không? Chỉ là, trước mắt chỉ cần để cho Lộ Lộ thư thái một chút, hắn sẽ đánh đổi tình bạn tốt đẹp trước đây, để cô ganh ghét, kinh tởm hắn cũng được.

“Boss... đã tới nơi.” tài xế đằng trước khóe miệng co giật không tin được, thảm rồi, không những cậu chủ nhỏ mà ngay cả boss cũng yêu cùng một cô gái, bây giờ bọn họ đều chưa rõ ràng cảm xúc, nhưng hắn dám chắc, con đường ái tình sau này của hai người rất thảm. Ai, hắn cũng không tin boss chịu chấp nhận loại tình cảm xài chung nhiều người.

Nhưng mà... ai đoán trước được điều gì?

Trịnh Dật Hàn đẩy mạnh cửa gấp rút đặt Lộ Lộ lên kệ tủ giày, ôm vào lòng, chưa kịp làm gì thì Lộ Lộ đã bò lên đùi hắn, một chân ôm lấy sau lưng, một chân ôm lấy bụng Trịnh Dật Hàn cọ sát.

Vô tình bắp chân Lộ Lộ đụng phải nam căn thô to căng lên trước đũng quần Trịnh Dật Hàn, dục vọng sôi trào cuồn cuộn chạy xuống hạ thể, Trịnh Dật Hàn tâm giật nảy, lôi kéo cơ thể Lộ Lộ đang bám dính lấy hắn đẩy ra.

Nội tâm đang đấu tranh như biến mất không còn một mảnh, trước mắt hắn là cơ thể hoàn mỹ đang phát dục của tiểu mỹ nhân, bộ ngực sữa non mềm chặt khít dưới áo ngực trắng ngà, thân thể mềm mại trắng ngần, mảnh khảnh mà căng mịn, gương mặt yêu mị ửng đỏ xuân dược mà dụ hoặc người.

“Em muốn... Hàn... giúp em...” Lộ Lộ nâng gương mặt xinh đẹp lấm tấm hạt trân châu nước, đôi mắt ủy khuất cùng dục vọng chiếm đoạt.

“Lộ Lộ...” Trịnh Dật Hàn hôn nhẹ lên cánh môi của Lộ Lộ, lướt tới tai mà phả hơi nóng cắn mạnh một cái. Bàn tay nhanh nhẹn chớp mặt lột sạch tất cả quần áo trên người.

“A.” Lộ Lộ như hướng theo cánh tay hắn mê luyến va chạm, cơ thể ngứa ngáy thay vào khoái càm dạt dào.

Trịnh Dật Hàn đưa ngón tay chạm tới cửa huyệt đầy ái dịch vì xuân dược, trơn trượt huyệt lộ khiến tay hắn thông thuận tiến vào.

“A... Ưm...” Lộ Lộ run run rên rỉ, dần dần thích ứng ngón tay thô ráp của hắn, đôi môi kiều diễm bị trêu ghẹo cánh môi của Trịnh Dật Hàn, lưỡi di động thăm dò miệng ngọt ngào đồng dạng như ngón tay đang thăm dò huyệt lộ. Trịnh Dật Hàn điên cuồng quấn quít dây dưa đảo xoắn trong khoang miệng của Lộ Lộ, bản thân cũng trúng một ít xuân dược còn vương lại trong tuyến bọt ngọt lịm của Lộ Lộ.

Tay Trịnh Dật Hàn xấu xa va chạm nơi mẫn cảm trong tiểu huyệt, Lộ Lộ phi thường rên rỉ phát ra nhiều thanh âm xấu hổ. Trịnh Dật Hàn lại đưa vào thêm một ngón tay, cảm nhận được huyệt thịt gắt gao bao bọc lấy, trong lòng sung sướng nghĩ tới cảm giác côn thịt sáp đến tê dại.

Trịnh Dật Hàn đôi môi trượt xuống bờ ngực mà mút lấy hoa nhụy, lại nâng cao eo Lộ Lộ lên mà cắn mút. Lộ Lộ khó chịu ôm lấy cổ Trịnh Dật Hàn tuyệt không cho hắn cắn loạn nữa, mơ hồ nói “Gọi em... em là Minh Nhạc Y.”

“Ừm, Minh Nhạc Y, anh đến đây.” Trịnh Dật Hàn toàn thân ôn nhu ôm ấp lấy Lộ Lộ như trân bảo, giống như sợ tùy ý chỉ cần mạnh một liền tổn thương cô.

“Ngứa quá, Hàn... mau một chút.” Lộ Lộ như tiểu yêu tinh không ngừng đòi hỏi, hai chân thuận theo Trịnh Dật Hàn có thể tùy ý sáp nhập.

Đưa côn thịt tới cửa huyệt, Trịnh Dật Hàn có chút bối rối, tuy Lộ Lộ không phải lần đầu tiên, nhưng côn thịt cùng tiểu hoa huyệt kích thước quá chênh lệch, hắn không muốn làm Lộ Lộ bị thương.

“Dật Hàn...” Lộ Lộ nhộn nhạo động cơ thể, cảm giác bức bách đến phát điên rồi.

Thấy tình hình này, Trịnh Dật Hàn gạt bỏ mọi chuyện, côn thịt ấn cửa huyệt từ từ sáp vào.

“Ưh... nóng quá.” Lộ Lộ nhíu mày, cảm giác căng to khô nóng hơi đau đớn, nhưng bù lại không còn ngứa ngáy nữa.

Thấy Lộ Lộ dần dần thả lỏng, Trịnh Dật Hàn thúc mạnh côn thịt đẩy vào sâu nhất tận tử cung.

“A.” Lộ Lộ kinh sợ phá lệ la hét thất thanh, miệng gặm chặt vào vai Trịnh Dật Hàn.

“Đau không?” Trịnh Dật Hàn trán nổi đầy gân xanh, có vẻ nhẫn nhịn vô cùng, nhưng vẫn không quên hỏi thăm Lộ Lộ.

Lộ Lộ lắc đầu thay lời nói, tư thế này khiến cô không còn ngứa nữa. Ân... thật thoải mái.

Thoát khỏi cơ thể, Trịnh Dật Hàn lại tiến vào tiếp tục sáp nhập, ma sát vào nơi mẫn cảm của Lộ Lộ.

“Azz... ưhm...” Lộ Lộ rên rỉ sung sướng, Trịnh Dất Hàn càng gia tăng tốc độ ra vào.

Phách phách phách...

Âm thanh càng lúc càng nhiều, càng nhanh, làm cho người không tim không phổi cũng phải đỏ mặt thở dốc.

“A... ưh... Đủ rồi! Dừng lại... ngừng... a... Dật...” Lộ Lộ kêu rên, huyệt siết chặt co rút vì thích ứng không kịp.

Nói dừng là dừng được sao? Trịnh Dật Hàn không những không dừng lại mà càng tăng thêm độ ra vào, tay nắm chặt lấy mông Lộ Lộ càng mạnh mẽ sáp nhập. Trong cơn sướng khoái điên cuồng Lộ Lộ không chịu cong lưng càng khiến côn thịt vùi sâu vào tiểu huyệt đạt đến cao trào, theo Trịnh Dật Hàn mà đưa đẩy.

Mật huyệt như xoắn chặt vào côn thịt, Trịnh Dật Hàn như mất hồn chịu không nổi cao trào, buông hai tay để cho Lộ Lộ dựa vào tường, dùng toàn lực rút ra đâm vào, ái dịch vung vãi nơi giao hợp.

Trịnh Dật Hàn ngột ngạt, rống điên lên như dã thú, tăng tốc cuối cùng đem mông đẹp của Lộ Lộ tới cơ thể mình bắn tinh dịch.

“A... a... a” cả hai cùng thét lên mê loạn, Lộ Lộ dù có xuân dược bổ trợ nhưng cũng chịu không nổi mà xụi lơ.

Trịnh Dật Hàn giữ nguyên tư thế, hoàn toàn không cho một giọt tinh dịch nào rớt ra, bế Lộ Lộ vào phòng ngủ. Lộ Lộ cảm thấy bụng mình thật trướng, côn thịt như mơ hồ nổi cộm từ bên trong nhưng lộ rõ dưới bụng cô.

“Ah...” Trịnh Dật Hàn rút côn thịt ra, mật dịch cùng tinh dịch chảy ào ạt ra cửa huyệt vô cùng dâm mị, Trịnh Dất Hàn đưa tay đón lấy hỗn dịch nhớt nháp, mỉm cười “Em nếm thử xem? Nhìn thật mê người.”

“Ưm.” Lộ Lộ khẽ liếm lấy vị dịch vừa quen thuộc vừa lạ lùng, tanh nồng cùng ngòn ngọt tư vị. Trịnh Dật Hàn liếm môi đưa lưỡi cạy răng Lộ Lộ, đảo trộn dịch trong miệng Lộ Lộ cực kì thích thú. Càng hôn càng nghiện, bên dưới hạ thân của hắn lại cương cứng.

“Anh đã giải dược giúp em, nhưng anh cũng trúng phải dược rồi. Nhạc Y bảo bối giúp anh nhé?” Trịnh Dật Hàn tay xoa nắn ngực sữa đến nghiện, không chờ Lộ Lộ nói liền đưa cô ra trước ngực, dùng côn thịt đẩy lên từ sau lưng Lộ Lộ.

“Ah...” Lộ Lộ mềm nhũn dựa vào vai Trịnh Dật Hàn mà chống đỡ, ại bị hắn môi ngặm môi, tay bóp nắn ngực, tiểu huyệt bị sáp côn thịt chặt khít vận động liên tục.

Côn thịt tham lam nhấp chặt vào tiểu huyệt lại hung hăng đâm vào càng ngày càng sâu...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.