Thần Vô Chi Nguyệt

Chương 79: Sóng yên biển lặng



Edit: bé Na

Hai tháng dự tuyển quốc chiến, cuối cùng cũng kết thúc.

Các phóng viên trong trò chơi đều lập tức hành động. Phỏng vấn phỏng vấn, thông báo thông báo.

Chuyện đầu tiên Lưu Tinh làm khi trở về thành, không phải khoe khoang, không phải tranh công, mà là ở kênh hội kích động hỏi:

“Điểm thế nào rồi? Cách Lãng bao nhiêu điểm? Ảo Giác đâu?”

“Ách…… Đại ca anh bình tĩnh một chút. Cách Lãng hình như là tám điểm, ảo giác chín điểm , chúng ta bảy điểm……”

Lưu Tinh ngây ngẩn cả người.

Cậu biết rõ, kết quả như vậy có ý nghĩa gì.

**

Điểm tập hợp Cách Lãng Địch Á, không khí bình thản.

“Cư nhiên lại bằng điểm…… Thật thần kì.”

“Ba công hội bằng điểm nhau, tình huống như vậy chúng ta cũng tự phục mình đi?”

“Bằng điểm như vậy, có phải hay không sẽ tiến hành PK năm người?” Quả Quả hỏi.

“Đúng rồi.” Chu Luật gật đầu nói,“Ba nhà cùng tham gia PK, luân chiến rồi lựa chọn một nhà.”

“Còn muốn PK nữa sao…… Thật sự là phiền toái mà.” Có người thất vọng nói,“Nếu đêm nay hạ thêm được một thành nữa, như vậy là có thể thắng được hai nhà kia.”

“Hai nhà bọn họ sao lại không nghĩ như thế?” Hồ Ly cười cười,“Kỳ thật, chúng ta có thể đánh tới trình độ này cũng đã thực rất giỏi .”

“Đúng vậy.” Vân Trung nói tiếp ,“Làm tốt lắm, các anh em.”

“Hắc hắc…… Đây coi như là trận đánh lấy ít thắng nhiều điển hình đi?”

“Cậu đắc ý ít thôi, không biết là ai đánh mất thành liền hoảng hốt kêu oa oa ấy nhỉ?”

“Có sao……?”

“Cảm tạ mọi người nguyện ý ở lại, trợ giúp cho Cách Lãng Địch Á trong thời điểm khó khăn nhất.” Hồ Ly trịnh trọng nói,“Có thành tích như hiện tại, là các hội viên cùng cố gắng, là kết quả của các anh em, bằng hữu toàn lực trợ giúp. Bất luận là đội công thành, tổ nhiệm vụ hay là tổ chế dược…… Mỗi người các bạn, đều là ân nhân của Cách Lãng Địch Á, và của tôi. Mấy ngày nay cùng mọi người một chỗ, tôi cảm thấy mình đã trưởng thành rất nhiều. Tương lai con đường phát triển của Cách Lãng Địch Á còn rất dài lâu, tôi tin tưởng chúng ta sẽ có năng lực để đi tiếp…… Có được niềm tin như vậy, là món quà tốt nhất các bạn gửi tặng cho tôi. Cho dù sau này mọi người không ở lại công hội, chúng ta vẫn là anh em tốt, bạn bè tốt, có việc gì khó khăn cứ việc nói với tôi, chỉ cần có thể làm được, nhất định tôi sẽ toàn lực giúp đỡ.”

“Ai ai…… Nói khách khí như vậy làm gì, Tiểu Hồ ~” Mã Lệ phất phất tay nói,“Nói nhiều như vậy làm người ta nghe đau đầu quá, cậu thật đúng là người đáng ghét mà……”

“……”

Mã Lệ cười đến quỷ dị:“Àh, tiện đây nói ra tớ, Phiêu Linh, Không Thể cùng Tiểu Thần Thần tạm thời không nghĩ rời đi. Cho nên, cậu phải chuẩn bị tốt nuôi dưỡng chúng tớ đi.”

“……”

Hồ Ly trợn tròn mắt.

“Đúng vậy, Hồ Ly.” Phiêu Linh nháy nháy mắt, nghịch ngợm nói,“Chúng em quyết định ở lại Cách Lãng , anh đừng quên phát tiền tiêu vặt cho chúng em nhé.”

“Tiền tiêu vặt ~ tiền tiêu vặt ~”

“Nhưng mà tớ lại có vẻ muốn dùng da Hồ Ly làm khăn quàng cổ hơn, ôi chao……”

“Lạp lạp lạp…… Chúng ta là côn trùng có hại, chúng ta là côn trùng có hại……”

“Mọi người, tranh thủ ăn sập Cách Lãng Địch Á nhanh một chút!”

Mấy đứa nhỏ này……

Chu Luật nhịn không được nở nụ cười.

Có bọn họ, Hồ Ly cũng sẽ không cảm thấy tịch mịch nữa…… Thậm chí, chắc chắn cũng chẳng còn được yên thân.

“Mã Lệ Mã Lệ, anh không đi sao?”

Quả Quả kích động hỏi.

“Đúng rồi nha, bé Quả Quả đâu rồi? Muốn ở lại cùng nhau chơi không?”

“Mã Lệ, tôi tố cáo cậu dụ dỗ trẻ vị thành niên!”

“Ha ha ha……”

“Ách, thôi thôi……” Quả Quả có chút chần chờ.

“Cô bé, em vẫn là nên nghe theo trái tim mình đi.” Chu Luật mỉm cười nói.

“…… Vâng!” Quả Quả thế mới gật gật đầu,“Hắc hắc…… Em muốn ở lại cùng chơi với Mã Lệ.”

Một đám người tươi cười náo loạn, vui vẻ cứ như đã được tham gia Quốc chiến rồi vậy.

Đương nhiên…… Vấn đề có được tham gia hay không, đối với bọn họ mà nói cũng không phải đặc biệt quan trọng.

Quý trọng những người bên cạnh mình, đây mới là hạnh phúc thật sự.

“Tiểu Luật…… Cũng nên về rồi?” Hồ Ly gửi tin mật.“Uhm.”

Ánh Sáng thuận lợi tham gia Quốc chiến, đêm nay chắc đang mở tiệc chúc mừng. Đồng thời…… cậu cũng muốn đưa Luật trở lại nơi mà cậu ấy thời thời khắc khắc tưởng niệm trong lòng.

“Mấy ngày nay cậu đã vất vả rồi.”

“Giữa chúng ta không nên nói mấy câu đó.”

“Đúng rồi…… Sau khi trở về, giúp tớ nói với Đỗ Vũ Trạch một tiếng cám ơn, cùng với chúc mừng.”

Chu Luật cười:“ Vì sao cậu không tự mình đi nói?”

“…… Không thích!”

“Mọi người nếu vui vẻ như vậy, không bằng cùng đi thi đấu thể thao thế nào?” Vân Trung đúng lúc đề nghị.

“Tốt tốt.”

“Đi đâu cũng được, hoho.”

“Hôm nay tớ nhất định phải hảo hảo chà đạp Mã Lệ!” Có người kêu gào.

“Điều đó…… thật có lỗi , mọi người cứ từ từ chơi nhé.” Mã Lệ đứng dậy, phất tay nói,“Hiện tại tớ đang muốn đi làm chuyện ‘đứng đắn’, muốn ‘chà đạp’ tớ hả, phiền cậu để lần sau nha~”

“Mã Lệ…… Cậu đừng chạy –!”

“Hắc hắc hắc hắc……”

Yêu quái quỷ dị biến mất trong tiếng cười.

Kỳ thật vừa rồi, Mã Lệ nhận được tin nhắn tán gẫu mật của Ken. Đối phương hẹn cậu gặp mặt một mình.

Từ lần trước thành chiến gặp trên đường, sau khi làm rõ lập trường của mình, hai người vẫn chưa nói chuyện lại. Duy nhất có thể xác định một điều, Ken đã không hề tức giận.

Ngày thường đều bị bằng hữu gọi là “Yêu nghiệt”, Mã Lệ giờ này phút này, thái độ lại đứng đắn khác thường.

“…… Anh Thần Dận.”

“Kết quả bằng điểm, cũng coi như là vui mừng lớn đi.”Ken thản nhiên nói.

“Nhưng mà, cuối cùng người thắng chỉ có một.”

“Không sao……” Ken xoay người, nhìn cậu,“Thực tế, nếu không phải Lưu Tinh , đứa nhỏ đó cuối cùng ra sức liều mạng, Ngân Cánh hiện tại ngay cả cơ hội tham dự pk cũng không có .”

“……”

“Cũng giống như các cậu bị mấy kẻ đổ môn làm cho kiệt sức, chúng ta cũng bị Phật nhân làm cho thập phần đau đầu. Pk, có lẽ mới là phương thức công bằng nhất.”

“Vâng.”

Mã Lệ chần chờ hồi lâu, nói:

“Anh…… Anh thật lâu vẫn chưa về nhà.”

Ken từ khi học đại học đã rời nhà ra ở riêng, trước đây cuối tuần nào cũng trở về vài lần. Cho tới ngày đó……

“Uh, sao vậy?”

“Anh không phải đang nghĩ không muốn nhìn thấy em?”

“…… Tiểu Ngữ, em suy nghĩ nhiều rồi.”Ken lắc đầu,“Gần đây thật sự rất bận rộn. Ngoại trừ công việc cùng trò chơi, còn có chuyện chị dâu tương lai của em.”

“Thật không……”

“Không hiểu em đang suy nghĩ gì.”Ken khẽ thở dài,“Cuối tuần này anh sẽ trở về gặp mọi người.”

Cậu em trai Thần Ngữ, tuổi càng lớn, tâm tư lại càng kỳ quái. Hiện tại, mình cũng không thể hoàn toàn hiểu rõ được.

“Anh.”

“Sao vậy?”

“Anh vẫn tiếp tục lưu lại Thiên Tùng sao?”

“Sao tự nhiên lại quan tâm đến chuyện công hội bên anh?”

“Sera đã điều tra ra, lúc ấy người post topic bát quái đó chính là Thiên Tùng. Người này…… đầu óc có vấn đề phải không?”

“Sao?” Ken thực bình tĩnh lên tiếng.

“Anh……” Mã Lệ nhíu mày nói,“Hay là anh đã sớm biết?”

“Thực tế, anh cũng không thể tín nhiệm được cậu ta.” Ken cười lạnh nói,“Phá đổ Cách Lãng lại chạy tới muốn làm vậy với Ngân Cánh, muốn cho Lưu Tinh chịu trách nhiệm bất lợi…… Thực đáng tiếc, mắt anh còn không có vấn đề đến loại trình độ này.”

“Người đó thật sự rất kỳ quái.”

“Chuyện của cậu ta anh sẽ xử lý, em cũng không cần phải lo lắng .”Ken thản nhiên nói,“Lúc trước lựa chọn lợi dụng người của cậu ta là anh , anh vô luận như thế nào cũng không thể xử lý nhanh chóng được, cũng không muốn xử lý nhanh chuyện này. Tiểu Ngữ, em cũng biết, Ngân Cánh cùng Cách Lãng sau này vẫn là kẻ địch như cũ, điểm này sẽ không thay đổi.”

“Em biết.” Mã Lệ mỉm cười,“Cho nên, dù đối thủ có là anh Thần Dận, em cũng sẽ không hạ thủ lưu tình.”

“Thấy em vui vẻ như vậy, muốn làm thế nào liền cứ làm thế đó đi.”Lời nói của Ken mang theo bẩy phần sủng nịch ba phần bất đắc dĩ, “Nói, năm người đi pk em cũng tham gia chứ?”

“Em sẽ cố gắng.”

“Được rồi, đến lúc đó chúng ta lại cùng phân cao thấp.”

“Nếu kết quả rút thăm không phải là cách lãng…… Anh cũng không thể bại bởi Ảo Giác đó.”

“Làm gì có chuyện như vậy.”Ken tràn ngập tự tin cười nói,“Những lời này, anh cũng đồng dạng trả lại cho em.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.