Thần Xạ Nhà Thanh

Chương 1015: Đến nước mỹ dương



Thời tiết tháng một lạnh thấu xương.

San Francisco, cảng.

Một đội binh lính phong bế cảng, cấm dân chúng chung quanh tiến vào.

Thậm chí, tất cả thuyền thương nhân trong cảng đều đã tạm thời rút khỏi, không ở lại cảng. Trong cảnh có hơn mười người đứng, những người này đều mặc lễ phục, ngẩng đầu ưỡn ngực, trợn to mắt nhìn ra xa, lộ ra vẻ chờ mong. người Cầm đầu dáng người cao gầy, mặt hốc hác, cao khoảng 1m9.

Hắn hai chân thẳng tắp, dáng người cao ngất,, hai hàng lông mày rậm, hốc mắt lõm xuống, mũi cao thẳng, trên môi có râu rạm, tạo cho người ta một loại hào phóng tục tằng. Chỉ là trên mặt hắn đầy nếp nhăn và những sợi tóc hoa râm.

Người này rõ ràng là tổng thống Lâm Khẳng mới thượng nhiệm của nước Mỹ.

Từ tháng 11 năm ngoái, sau khi tuyên bố kết quả tổng tuyển cử, Lâm Khẳng với ưu thế tuyệt đối lên làm tổng thống. Hắn nhớ rõ lúc trước Lý Chấn không ngừng cổ vũ hắn, bảo hắn tiếp tục tham gia tuyển cử, cũng nhớ rõ ngày xưa hai người hẹn sẽ hợp tác sâu hơn. Vì vậy, Lâm Khẳng mới mời Lý

Chấn đến nước Mỹ viếng thăm.

Lâm Khẳng dẫn theo một đám người đứng trên cảnh, chính là nhận được tin tức của Lý Chấn, biết Lý Chấn hôm nay sẽ tới San Francisco, cho nên mới hứng gió mà chờ.

"Tổng thống tiên sinh, chúng ta đã đợi trong gió lạnh một tiếng rồi, nhưng Lý tổng thống vẫn chưa tới, không bằng lưu lại một đội binh lính ở đây chờ, chúng ta trở về nghỉ ngơi. Khi Lý Chấn đi thuyền đến cảng, binh lính liền lập tức đến báo cho chúng ta biết, đến lúc đó, chúng ta lại đến nghênh đón Lý Chấn, ngài cho rằng thế nào?"

Phía sau Lâm Khẳng, một lão già hơn sáu mươi tuổi nói.

Hắn mặc âu phục màu đen, thắt nơ, tóc hơi rối mắt lộ ra vẻ nghiêm khắc, tạo cho người ta một loại áp lực cực lớn.

Người này là Uy Liêm Hanh Lợi Tây Hoa Đức, là quốc vụ khanh của nước Mỹ, Tây Hoa Đức đối với chờ đợi thời gian dài như vậy, hiển nhiên là không thích ứng, dù sao hắn cũng hơn sáu mươi tuổi rồi.

Người già rồi, không thể đứng quá lâu.

Lâm Khẳng mỉm cười bảo: "Tây Hoa Đức tiên sinh, lúc trước khi ta ở Trung Quốc gặp Lý tổng thống, Lý tổng thống đối với ta phi thường lễ kính.

Dùng lời nói của Trung Quốc mà nói, người kính ta một thước, ta kính người một trượng. Hiện tại là ta mời Lý tổng thống đến nước Mỹ viếng thăm, làm sao có thể không tự mình nghênh đón? Ngài nếu không thể đứng lâu thì có thể đi về trước nghỉ ngơi, chờ ta đón được Lý Chấn ra ngài ra cũng được."

Tây Hoa Đức lắc đầu nói: "Tổng thống tiên sinh vẫn đang kiên trì, ta cũng có thể kiên trì!"

Phía sau Tây Hoa Đức còn một bộ phận người cũng muốn rời khỏi, nhưng nghe Tây Hoa Đức nói vậy, đành đứng yên.

"Tới, tới, có một chiếc thuyền tới rồi."

Khi Không khí có chút áp lực không biết là ai hô to một tiếng.

Trong khoảnh khắc, ánh mắt mọi người đồng loat hướng về phía trước, nhìn thấy một chiếc chiến hạm chạy tới đây. Chiếc chiến hạm khổng lồ, lớn hơn cả chiến hạm của nước mỸ, làm tất cả mọi người đứng trê cảng trầm trồ, chiến hạm Trung Quốc thật lợi hại.

Tiếng kèn truyền đến, chiến hạm dần dần tới gần cảng.

Sau Năm phút đồng hồ, chiến hạm đỗ lại trên cảng.

Lúc này, người trên thuyền mới bắt đầu rời thuyền, cầm đầu là hai gã binh lính của Tiêm Đao doanh lính đi ở phía trước mở đường, sau đó mới là Lý Chấn. Giờ này khắc này, Lý Chấn đã mặc vào âu phục màu đen, thắt nơ, đi giày da màu đen, mày kiếm lãng mục, diện mạo hiên ngang, tạo cho người ta một loại cảm giác bừng sáng.

Hắn vừa ra, tất cả quan viên nước Mỹ phía dưới đồng loạt hướng ánh mặt lên người Lý Chấn, chậc chậc khen ngợi Lý Chấn tiêu sái anh tuấn. Không ngờ tổng thống thủ đoạn mạnh mẽ này lại là người anh tuấn như vậy.

Tả Tông Đường, Tằng Kỷ Trạch, Tằng Kỷ Hồng, Tả Hiếu Uy người đi theo phía sau, theo thứ tự xuống chiến hạm.

Sau khi Mọi người xuống thuyền thì chậm rãi đi tới.

Lâm Khẳng mỉm cười, sải bước, dẫn đám quan viên nước Mỹ đi về phía Lý

Chấn. Đi tới trước người Lý Chấn, không đợi Lý Chấn vươn tay, Lâm Khẳng đã chủ động bắt tay với Lý Chấn. Lâm Khẳng mỉm cười dùng Hán ngữ ngắc ngứ nói: "Lý tổng thống, hoan nghênh, hoan nghênh, ta cuối cùng cũng chờ được ngài tới rồi."

Vì nghênh đón Lý Chấn, hắn chuyên môn học tập Hán ngữ.

Vì thế, có thể minh bạch một số tiếng Trung Quốc.

Lý Chấn mỉm cười, dùng tiếng Trung hồi đáp: "Tổng thống tiên sinh, chúc mừng ngươi, như ước nguyện trở thành tổng thống nước Mỹ tân nhiệm. Tin dưới sự lãnh đạo của tổng thống tiên sinh, nước Mỹ sẽ đi trên một con đường rộng mở, mà tổng thống tiên sinh cũng lưu lại một vết bút sâu trong lịch sử nước Mỹ."

Hắn nói như vậy, Lâm Khẳng ngược lại ngượng ngùng.

Khen ngợi này quá nặng rồi.

Tây Hoa Đức nghe không hiểu hai người nói gì, nhưng nhìn bộ dạng thân thiết của hai người, lại nghe Lâm Khẳng không ngờ nói tiếng Trung Quốc, trong lòng tức giận không thôi. Hắn lườm Lý Chấn một cái, ánh mắt nhìn về phía người bên cạnh, dùng tiếng Anh bô bô nói: "Tổng thống tiên sinh dọa người thật, để lấy lòng Lý Chấn mà đi học cả Hán ngữ, khiến người ta tức giận."

Tây Hoa Đức cho rằng Lý Chấn không hiểu tiếng Anh, mới dám nói như vậy.

Nhưng, Lâm Khẳng biết Lý Chấn có thể nghe hiểu.

Lâm Khẳng xấu hổ cười, dùng tiếng Anh nói: "Lý tổng thống, vị bên cạnh ta là quốc vụ khanh Tây Hoa Đức tiên sinh. Hắn là một vị ái quốc, bởi vì không hiểu tình hữu nghị giữa chúng ta mới nói ra những lời này, thỉnh ngài thứ lỗi."

Tây Hoa Đức nhướn mày, Lâm Khẳng sao lại dùng tiếng Anh?

Chẳng lẽ. . .

Trong phút chốc, trên mặt Tây Hoa Đức hiện ra vẻ xấu hổ, hắn đoán được Lý Chấn khẳng định biết tiếng Anh.

Quả nhiên, Lý Chấn dùng tiếng Anh lưu loát nói: "Tổng thống tiên sinh, vừa rồi những lời quốc vụ khanh các hạ nói, ta đương nhiên sẽ không để ở trong lòng. Đối với lòng yêu nước của quốc vụ khanh các hạ, ta rất tôn kính, bởi vì từ một chuyện nhỏ cũng có thể nhìn ra quốc vụ khanh các hạ là một người Mỹ chân chính, đứng trên lập trường của người người để suy sét mọi chuyện."

Tây Hoa Đức nghe xong, thầm hổ thẹn.

Tố chất của Người ta khác thật.

Lý Chấn tiếp tục nói: "Nhưng đổi lại từ một góc độ khác, đứng trên tố dưỡng cá nhân, ta lại rất khinh bỉ quốc vụ khanh các hạ. Trung Quốc có một câu ngạn ngữ gọi là tĩnh tọa nghĩ chuyện mình, đừng xen vào chuyện người khác, chuyện của mình lo chưa xong thì đừng có lo chuyện hàng xóm."

"Quốc vụ khanh các hạ cho rằng ta không hiểu tiếng Anh, lại tùy ý lên tiếng vũ nhục ta, đây là không tố chất tố chất."

Quốc vụ khanh các hạ là cấp dưới của tổng thống tiên sinh, lại ở trước công chúng trách cứ tổng thống tiên sinh, đây là không thích hợp. Người cho dù có tuổi cũng không phải có thể cậy già lên mặt. Ngược lại, tuổi càng lớn, càng phải có đạo đức, phải giảng đạo lý, đây mới là đức cao vọng trọng. Theo ta thấy, Tây Hoa Đức tiên sinh ở phương diện này còn kém rất nhiều."

Tây Hoa Đức miệng run run, không còn cười được nữa.

Tổng thống Trung Quốc miệng lưỡi xảo quyệt như vậy, khiến hắn rất ghét.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.