Thần Xạ Nhà Thanh

Chương 1045: Quân giáo tây điểm



Quân giáo Tây Điểm.

Một đội ngũ đi tới rất nhanh, đội ngũ này chính là đội ngũ do Lý Chấn dẫn dắt.

Gần một tháng, Lý Chấn cuối cùng cũng đến quân giáo Tây Điểm.

Khi tới cửa trường, Lý Chấn b mã phu dừng lại, sau đó suất lĩnh mọi người xuống xe ngựa, đi bộ tới cửa trường học, bày tỏ sự tôn kính đối với ngôi trường này. Đội ngũ này được người ta chú ý không phải vì có Phương Tố với dung nhan tuyệt sắc, cũng không phải Lý Chấn uy danh hiển hách, mà là ba trăm binh lính của Tiêm Đao Doanh đi theo.

Binh lính của Tiêm Đao Doanh xốc vác dũng mãnh, đầu để trọc, thế cho nên hấp dẫn vô số ánh mắt.

Hoàng Cường vung tay lên, một binh lính của Tiêm Đao Doanh chạy tới cửa trường thông truyền.

Tả Tông Đường nhìn cửa trường học trống rỗng, nhíu mày: "Tổng thống, ta cho rằng cao tầng của quân giáo Tây Điểm nhất định biết chúng ta muốn tới viếng thăm. Nhưng hiện tại ở cửa trường một bóng người cũng không có, chẳng lẽ bọn họ chuẩn bị cho chúng ta một hạ mã uy sao?"

Lý Chấn nói: "Bất kể là đầm rồng hang hổ, hay là núi đao biển lửa, đều xông vào một lần."

Hắn hơi chỉ tạm dừng, cười nói: "Kể ra, trước mặt chỉ là một trường học, chẳng lẽ có sự uy hiếp hơn kẻ địch trên chiến trường sao? Đừng nặng nề quá, lát nữa cứ hành sự tùy theo hoàn cảnh."

Lưu Cẩm Đường nói: "Theo ta thấy, chúng ta trực tiếp đi vào là tốt nhất."

Tả Tông Đường lườm Lưu Cẩm Đường một cái, bảo tiểu tử này câm miệng.

Rất nhanh, binh lính đi truyền trở về, giơ tay lên làm quân lễ rồi nói: "Tổng thống, người gác cửa đã đi thông tri cho hiệu trưởng, rất nhanh sẽ tới đón tiếp chúng ta."

Lý Chấn ừ một tiếng rồi dẫn người tiếp tục đi về phía trước.

Sau khi tới cửa trường học, người canh cửa bảo đoàn người của Lý Chấn chờ.

Đối với loại đãi ngộ này, đoàn người đi theo Lý Chấn tới đều nổi giận. Tổng thống Trung Quốc đến còn phải chờ ngoài cửa, đây là đạo lý gì? Nhưng ngại vì Lý Chấn đã hạ lệnh không cho phép vọng động, tất cả mọi người áp chế cơn giận. Chừng ba phút sau, trong trường một lão già tóc hoa râm đi ra, còn có cả một trung niên nhân dáng người khôi ngô cao lớn.

Hai người này rõ ràng là hiệu trưởng Tra Đức • Đức Lạp Phỉ Nhĩ Đức cùng với tư lệnh quân liên bang Mỹ về sau, Cách Lan Đặc. Hai người đi tới, khiến người bên cạnh Lý Chấn ngạc nhiên, chẳng lẽ chỉ có hai người này ra đón sao?

Cho dù Lý Chấn, cũng cảm thấy bất ngờ.

Không ngờ đối phương lại tinh giản như vậy, chỉ có hai người.

Nhưng rất nhanh, Lý Chấn lại khôi phục bình tĩnh.

Một lát sau, Đức Lạp Phỉ Nhĩ Đức và Cách Lan Đặc đi tới cửa. Ánh mắt Đức Lạp Phỉ Nhĩ Đức dừng ở trên người Lý Chấn, trong mắt láp lánh sáng, mỉm cười nói: "Đã sớm nghe nói Lý tổng thống Trung Quốc tuấn tú lịch sự, diện mạo hiên ngang, là một người anh tuấn tiêu sái. Không chỉ như vậy, Lý tổng thống chỉ huy quân đội tác chiến bách chiến bách thắng, là tướng quân thường thắng. Hôm nay được gặp, quả nhiên người y như tên."

Dừng chút, Đức Lạp Phỉ Nhĩ Đức còn nói thêm: "Tôn phu nhân khí chất cao nhã, giống như người thần tiên, cùng với Lý tổng thống hợp nhau lại càng tăng thêm sức mạnh, có thể nói là thần tiên quyến lữ."

Những lời này, trừ khen ngợi ra thì chẳng có ý nghĩa gì cả.

Lý Chấn gật đầu hỏi: "Các hạ là?"

Trên mặt Đức Lạp Phỉ Nhĩ Đức hiện lên vẻ xấu hổ, dùng tay giơ ngang trán, vội vàng giải thích: "Lý tổng thống thứ lỗi, ta lớn tuổi nên đầu óc không tốt. Vừa rồi quên giới thiệu. Ta là Tra Đức • Đức Lạp Phỉ Nhĩ Đức, hiệu trưởng trường, bên cạnh là thượng tá Vưu Lí Tây Tư • Tân Phổ Sâm • Cách Lan Đặc từng tốt nghiệp ở trường này."

"Vưu Lí Tây Tư • Tân Phổ Sâm • Cách Lan Đặc!"

"Tốt nghiệp ở quân giáo Tây Điểm!"

Đồng tử Lý Chấn co rút lại, ánh mắt dừng ở trên người Cách Lan Đặc. Đối với thượng tá Cách Lan Đặc từng lập chiến công trác tuyệt trong chiến tranh nam bắc này, Lý Chấn có biết đôi chút. Trong chiến tranh nam bắc, Cách Lan Đặc là cánh tay phải của Lâm Khẳng, để bình định nội chiến đã lập chiến công hiển hách. Sau khi Chiến tranh kết thúc, Cách Lan Đặc được phong anh hùng nước Mỹ, nhưng về sau lại không có gì trong chính trị."

Lý Chấn vươn tay cười nói: "Cách Lan Đặc tiên sinh, chào ngài."

" Lý tổng thống, chào ngài."

Cách Lan Đặc vươn tay ra bắt tay Lý Chấn, bày tỏ kính ý của mình.

Lập tức Lý Chấn lại bắt tay với Đức Lạp Phỉ Nhĩ Đức, sau đó Đức Lạp Phỉ Nhĩ Đức còn nói thêm: "Trường học vẫn đang học, bất kể là đệ tử hay là lão sư, đều có việc, chỉ có ông già ta và Cách Lan Đặc là thoải mái chút. Có chỗ nào Thất lễ thì mong Lý tổng thống thông cảm cho."

Lý Chấn lắc đầu, cũng không để ý.

Đức Lạp Phỉ Nhĩ Đức mỉm cười nói: "Lý tổng thống, mời."

Dứt lời, hắn dẫn đám người Lý Chấn tiến vào trường học.

Lúc này, tiếng chuông tan học vang lên. Không lâu sau, giáo sư và đệ tử của trường kéo ra, các lão sư cầm giáo án đi vào văn phòng, toàn bộ trường học khôi phục sinh cơ bừng bừng. Chỉ là, đệ tử quân giáo cũng không nhiều, chỉ có mấy trăm người, đây là lý niệm quý tinh bất quý đa, cho nên trong vườn trường có rất nhiều chỗ trống.

Dọc theo đường đi, rất nhiều đệ tử kinh ngạc nhìn người tới.

Bởi vì, đệ tử của trường học không biết tin tức Lý Chấn đến, cũng không biết đây là đoàn người của Lý Chấn. Đức Lạp Phỉ Nhĩ Đức sai người an trí cho binh lính của Tiêm Đao Doanh, sau đó dẫn theo đoàn người Lý Chấn tới phòng tiếp khách.

Khách và chủ ngồi xuống, một bộ phận lãnh đạo của trường học cũng tham gia dự thính.

Lý Chấn mỉm cười, chậm rãi nói: "Hiệu trưởng tiên sinh, ta lần này dẫn đội tới viếng thăm quân giáo Tây Điểm, là muốn học tập từ quý. Tư thục, học viện Trung Quốc đã có từ lâu, nhưng trường chỉ chuyên dạy quân sự giống quân giáo Tây Điểm thì Trung Quốc vẫn chưa có, cũng thiếu kinh nghiệm về phương diện này. Hơn nữa đại học tổng hợp như Havard, Yale cũng chưa có, xin hiệu trưởng tiên sinh vui lòng chỉ giáo."

Đức Lạp Phỉ Nhĩ Đức gật đầu, cười nói: "Lý tổng thống khách khí rồi, ngài từ binh lính bình thường nhất trong quân đội không ngừng đi lên, cuối cùng trở thành tổng thống của một nước. Phương diện này, ngài đã trải qua vô số chiến tranh, từng giao chiến với quân đội bản thổ và Anh Pháp, giao chiến với quân đội liên bang Đài Loan, giao chiến với quân đội Sa Hoàng."

" Mỗi một lần ngài dẫn quân xuất chiến, cuối cùng đều thủ thắng."

"Ngài thân kinh bách chiến, có kinh nghiệm tác chiến phong phú, chuyên gia quân sự như ngài tới trường học viếng thăm, toàn bộ giáo viên và học sinh chúng ta đều hưng phấn, muốn trao đổi tâm đắc với ngài."

Đức Lạp Phỉ Nhĩ Đức mỉm cười nói: "Trao đổi với ngài, chúng ta nhất định sẽ có được rất nhiều lợi ích."

Lý Chấn lắc đầu khiêm tốn nói: "Hiệu trưởng tiên sinh quá khen, đánh thắng một trận chiến không phải là công lao của một người, là tâm huyết của tất cả tướng lãnh trong quân đội. Con người có thể tiến bước, là vì không ngừng học tập trao đổi, ta hy vọng lần viếng thăm này của chúng ta, sẽ giúp được cho cả hai bên."

Cách Lan Đặc nói xen vào: "Khó khăn lắm Lý tổng thống mới tới một chuyện, trường học đã chuẩn bị trao đổi những sự tâm đắc về tác chiến với ngài. Vì vậy, chúng ta đã đặc biệt chuẩn bị một hồi đấu đối kháng."

Lý Chấn trong lòng lộp bộp, trong ánh mắt hiện lên một tia lo lắng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.