Thần Y Đích Nữ

Chương 10: Ý thức nguy cơ



“Tỷ.” Bàn tay bé nhỏ của Phượng Tử Duệ cầm chặt tay nàng, lung lay, “Tỷ có chuyện gì sao?”

Phượng Vũ Hành lấy lại tinh thần, đưa tay xoa đầu Phượng Tử Duệ: “Không có việc gì, chúng ta đi thôi.” Lại hỏi Tôn ma ma, “Đường tới Liễu Viên còn bao xa?”

Tôn ma ma chỉ đường nhỏ phía trước đáp: “Đi qua nguyệt môn* kia, qua hành lang gấp khúc, vòng qua một hồ nước nhỏ, lại qua một vài tiểu hoa viên nữa, ước chừng đi thêm ba trăm bước thì là đến nơi.”

*Nguyệt Môn: Là một dạng cửa tròn thường thấy ngày xưa

Phượng Vũ Hành bật cười, Phượng gia chán ghét các nàng tới mức này, an bài chỗ ở xa tới mức không thể nói, vốn dĩ là để hạ nhân đưa đi, nhưng từ lúc đi khỏi Mẫu Đơn viện liền không thấy nổi một bóng người. Cũng may Tôn ma ma biết đường, đỡ phải tránh phải hỏi bọn hạ nhân nhiều.

Sở dĩ gọi là Liễu Viên không phải bởi vì trồng liễu mà đặt tên, theo Diêu thị nói: “Liễu Viên này đã sớm có, Đại thiếu gia Phượng Tử Hạo năm mười lăm tuổi đã từng sủng ái một nha đầu tên là Liễu Nhi. Phượng Tử Hạo khi đó là con thứ, Liễu nhi tối đa cũng xem như là nha đầu thông phòng, căn bản không có tư cách có một phủ cho mình. Nhưng Phượng Tử Hạo cực sủng Liễu Nhi, năn nỉ Thẩm thị đi cầu phụ thân ngươi, cuối cùng hắn cũng đồng ý để Thẩm thị tự mình bỏ tiền phá chuồng ngựa cho người xây tiểu viện cho Liễu Nhi ở. Đáng tiếc Liễu Nhi bạc mệnh, không thể chờ tới lúc vào được đây đã chết đuối.”

“Nói tới, Liễu Nhi chết cũng có chút kỳ quặc.” Tôn ma ma nhớ chuyện năm đó, “Ta nhớ năm đó Đại thiếu gia nói muốn đem nơi đó bố trí thành một tiểu viện cho nàng ở, Liễu nhi rất vui vẻ, mỗi ngày đều đến Liễu Viên hỗ trợ bận bịu cả một ngày. Đại thiếu gia cùng Đại tiểu thư là thân huynh muội, tình cảm vô cùng tốt, có một ngày Đại thiếu gia dự tiệc về muộn, là Đại tiểu thư tự mình đi đưa cơm cho Liễu nhi. Liễu nhi sau khi ăn xong lại bận bịu, đêm đó trở về đã có chút muộn, lúc đi qua hồ nước hụt chân ngã xuống nước chết đuối.”

Phượng Tử Duệ nghe thế sợ hãi, bàn tay nhỏ nắm chặt tay Phượng Vũ Hành.

“Sợ sao?” Nàng hỏi Phượng Tử Duệ.

Hài tử ngẩng đầu nhìn nàng, trong mắt rõ ràng mang theo sợ hãi, nhưng lại quật cường lắc đầu, “Không sợ.”

“Rất tốt.” Nàng vỗ vỗ mu bàn tay hài tử, “Tử Duệ ngươi nhớ kỹ, ngươi là con cái của Phượng Phủ, ngươi lớn lên nhất định sẽ khó khăn hơn so với những đứa trẻ khác. Tỷ tỷ không có khả năng bảo hộ ngươi cả đời, càng không có khả năng tùy thời tùy chỗ bên cạnh, nhưng đừng sợ, có khó khăn không nhất định là chuyện xấu, nếu muốn ở nơi ăn thịt người này sống bình an, ngươi nhất định phải có năng lực tiếp nhận mọi khó khăn gian khổ.”

Nàng không trấn an, mà lấy phương thức trực tiếp nhất nói cho Phượng Tử Duệ con đường tương lai có bao nhiêu gian nan.

Đối với một hài tử sáu tuổi, những lời này nói ra cũng không thể nghe hiểu hiểu hết, nhưng chí ít nàng muốn đứa nhỏ này dựng lên được phòng tuyến nội tâm cùng ý thức được nguy cơ rình rập, để hắn không đến mức lúc địch tới liền trở tay không kịp.

Phượng Tử Duệ từ nhỏ đã nghe lời tỷ tỷ, Phượng Vũ Hành nói, hắn nghiêm túc nghe, mỗi câu mỗi chữ đều ghi nhớ ở trong lòng.

Diêu thị nhìn hai đứa trẻ, tâm cũng dần biến hóa. Sau một đêm mất tích trong núi trở về, A Hành dường như biến thành một người khác. So với ban đầu càng lạnh nhạt, càng sắc bén hơn, mặc dù không đến mức chanh chua, nhưng tuyệt không giống như lúc trước có tiếp nhẫn nại.

Nàng có chút bận tâm, nhưng nhìn thấy tỷ đệ hai người dắt tay nhau cùng một chỗ ngẩng cao đầu, lại cũng bắt đầu hướng tới một cuộc sống mới. Thời gian khổ cực ở Tây bình thôn đều đã qua, đất sét cũng đã nếm qua, cùng chuột chung chăn cũng ngủ qua, thì sợ cái gì?

Liễu Viên là nơi rất nhỏ, chỉ có một cái sân trước, ba gian phòng chính, bốn gian sương phòng, hai gian phòng phụ, còn có một căn bếp nhỏ. Bởi quá lâu không có người ở, trong viện chỉ có mấy cây cổ thụ cũng đã sớm héo, nguyên bản đồ dùng trong tiểu viện trải qua nhiều năm giải nắng dầm mưa đã rách mướp không thể dùng lại.

Mái hiên kết đầy bụi mạng nhện, giấy dán cửa sổ đã hỏng hơn một nửa, nhưng kết cấu phòng ốc cũng không tổn hại gì, có thể thấy lúc trước Phượng Tủ Hạo rất để tâm xây tiểu viện cho Liễu Nhi.

Phượng Vũ Hành nhớ lúc Tôn ma ma nói chuyện cũ, cái chết của Liễu Nhi nàng cũng cảm thấy không chỉ đơn giản là ngoài ý muốn, nhưng chuyện đã qua nhiều năm, chỉ là một nha đầu thông phòng mà thôi, ai cũng không để tâm truy cứu.

Trong viện có mấy tên hạ nhân đã tới đứng trước chờ sẵn. Lần này là ba người, một ma ma, hai nha hoàn.

Nhìn thấy đoàn người Diêu thị tới, ma ma dẫn đầu tiến lên, gương mặt lúc đầu vốn không biểu lộ gì nháy mắt vẽ lên một nụ cười chuyên nghiệp, cung kính khom lung: “ Vấn an Diêu di nương, di nương còn nhớ đến lão nô?”

Diêu thị nhìn nàng một cái, nhẹ giọng mở miệng: “Lý ma ma.”

“Phải, đúng vậy!” Lý ma ma tiến lên nửa bước đỡ Diêu thị, mang theo đám người hướng đi vào trong viện, vừa đi vừa nói: “Đại phu nhân nói, Diêu di nương hồi phủ, mọi việc không tiện, đưa ma ma không hiểu quy củ tới sợ hầu hạ không tốt, liền để lão nô mang theo hai nha hoàn tới hầu hạ, sau khi sắp xếp tốt để cho di nương chọn hạ nhân sai sử.”

“Thật làm phiền Đại phu nhân.” Diêu thị rụt lại cánh tay Lý ma ma đang đỡ. Lý ma ma này luôn luôn hầu hạ Thẩm thị, thời điểm Thẩm thị còn là thiếp, Lý ma ma nhìn thấy nàng còn khom lưng cúi đầu gọi Đại phu nhân. Bây giờ phong thủy luân chuyển, trở về Phượng phủ, mọi thứ so với quá khứ đã không còn như trước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.