Thần Y Đích Nữ

Chương 12: Trợn mắt nói dối



Phượng Phấn Đại tức giận đến mức mặt tái xanh, chỉ vào Phượng Vũ Hành:"Ngươi, ngươi." Ngươi nửa ngày cũng không biết nên mắng thế nào. Dù sao nàng cũng là con cái nhà danh gia vọng tộc, từ nhỏ được giáo dục ra, mấy lời lẽ như "Mắt chó đui mù" còn có thể nói ra, chứ mấy lời mắng chửi “ chuyên dụng’ để nàng dùng mắng người, nghèo đến nổi nàng không có để dùng.

Đứng một bên, Phượng Tưởng Dung càng không biết nên nói cái gì, tính tình nàng vốn hay e thẹn ngại ngùng, nghe nói Phượng Vũ Hành trở về, lén vụng trộm trốn bọn hạ nhân mà chạy tới Liễu Viên để thăm hỏi , ai biết vừa tới cửa liền gặp phải Phấn Đại không mang theo hạ nhân đên đây.

Phấn Đại vừa đến đã nói năng lỗ mãng, Nhị tỷ tỷ Phượng Vũ Hành ở bên nhiều năm cũng rèn luyện được tính khí mạnh mẽ, hai người lời qua tiếng lại dọa đến nàng cũng không dám nhiều lời, cúi đầu đếm xem trên người Phấn Đại nhỏ xuống bao nhiêu giọt nước.

"Đa tạ hai vị muội muội tới thăm, nhưng viện chúng ta hiện tại thực sự rất bẩn, không có cách nào mời bọn muội muội vào nhà uống trà, trước hết xin mời trở về cho. Còn chuyện Tứ muội muội làm bẩn sân viện của ta, muội muội yên tâm, ta sẽ không cùng các trưởng bối nói. Dù sao muội muội cũng là tốt bụng đến xem ta, lại bởi vì chuyện này nhận trách phạt sẽ không tốt." Phượng Vũ Hành cầm chậu rửa mặt rỗng, lời nói được hết sức thành khẩn, tựa như thật là chuyện như vậy .

Phượng Phấn Đại bị nàng nói đến nghẹn họng trố mắt nhìn trân trối, liền ngay cả Tưởng Dung cũng sợ ngây người.

Trợn mắt nói dối, vị Nhị tỷ tỷ của nàng cũng nói quá được đi chứ!

Thấy hai người sững sờ ngay tại chỗ, Phượng Vũ Hành đưa tay làm động tác mời, ý đồ tiễn khách cực kỳ rõ rang, dứt khoát.

Phượng Phấn Đại tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không dám để Phượng Vũ Hành đem sự tình nháo thành chuyện lớn, Tứ di nương Hàn thị đã sớm dặn dò qua, bảo nàng trước mắt không nên đi trêu chọc Diêu Thị, muốn nhìn thái độ của người trong phủ. Đặc biệt là khi nghe nói Phượng Cẩn Nguyên làm chủ đem các nàng lưu tại trong phủ, điều này càng khiến cho Hàn Thị suy nghĩ không thôi.

Nhưng Phượng Phấn Đại từ nhỏ đã cùng Phượng Vũ Hành không hợp nhau, lúc trước một cái là đích nữ một cái là thứ nữ, nàng không tranh nổi cũng đoạt không qua, nhưng bây giờ thì khác!

Nghe nói Phượng Vũ Hành hồi phủ, Phấn Đại hận không thể lập tức tới giẫm nàng hai cước cho hả hơi, chỗ nào chịu ngoan ngoãn nghe lời. Chỉ là không nghĩ tới, giẫm người không thành còn bị người ta giẫm lại một phen, chuyến đi đến Liễu Viên lần này thật sự mất mặt rồi.

"Hừ!" Nàng hung hăng trừng mắt nhìn Phượng Vũ Hành, bao y phục cầm trong tay trực tiếp ném vào mặt nàng: "Năm đó Nhị tỷ tỷ đi quá gấp, rất nhiều quần áo đều không có mang đi, ta đã giúp Nhị tỷ tỷ lưu lại. Hiện tại ngươi trở về, trả lại cho ngươi. Chỉ tiếc, y phục vốn may cho đích nữ của Phượng phủ mặc, bây giờ tỷ tỷ chỉ là một thứ nữ, đã sớm không còn xứng với những thứ này ."

Phượng Vũ Hành gật gật đầu, "Không sai, chúng ta đều như nhau cả, đều là thứ nữ." Lại ngó sang Phấn Đại cả người ướt như chuột lột, rất quan tâm hỏi thăm nàng: "Tứ muội muội có cảm thấy bộ dạng này rời đi không được tốt lắm? Nếu không như vậy đi, Mãn Hỉ, đem xiêm y của ngươi cởi ra, cho Tứ tiểu thư thay đổi."

"Cái này. . ." Mãn Hỉ rất buồn bực, mâu thuẫn gữi tỷ muội nhà các ngươi sao lại dính đến nàng cơ chứ? "Nhị tiểu thư, không phải nô tỳ không muốn đổi cho Tứ tiểu thư, nhưng ngài nhìn xem, nô tỳ so Tứ tiểu thư cao hơn một cái đầu đâu, Tứ tiểu thư làm sao có thể mặc vừa y phục của nô tỳ a!"

Phượng Vũ Hành nhúng vai,” Vậy Tứ muội muội ngươi liền tìm địa phương ít người mà nhanh chóng chạy về, nếu để chậm trễ e rằng sẽ bị nhiều người bắt gặp không hay cho lắm.”

Phượng Phấn Đại đến cùng cũng là tiểu hài tử, bị nàng hù dọa như thế cũng bắt đầu cảm thấy sợ hãi, không dám hời dỗ gì nữa, nhấc lên váy xoay người chạy, lưu lại Phượng Tưởng Dung một người ngây ngốc đứng tại chỗ, đi cũng không được, ở lại cũng không xong.

Phượng Vũ Hành nhìn thấy cô muội muội này không giống như Trầm Ngư xử sự khéo đưa đẩy, cũng không giống Phấn Đại chanh chua đanh đá, dáng vẻ rụt có chút giống Diêu Thị, Phượng Vũ Hành cũng ôn hòa lại.

"Tam muội muội, từ khi chia tay đến giờ không gặp vấn đề gì chứ?"

"A?" Gặp Phượng Vũ Hành đột nhiên đổi giọng điệu nói chuyện với chính mình, Tưởng Dung cả kinh không biết nên đáp lại thế nào, nhẫn nhịn nửa ngày mới gật đầu, "Không việc gì, đều tốt, Nhị tỷ tỷ cũng tốt chứ?"

Không đợi Phượng Vũ Hành trả lời, liền nhìn về phía Diêu Thị: "Mẫu thân... Di, di nương, ngài cũng khỏe chứ?"

Nghe Tưởng Dung vô ý gọi Diêu Thị là mẫu thân, nụ cười trên mặt Phượng Vũ Hành càng trở nên chân thực vài phần.

Nhưng Diêu Thị lại lạnh nhạt, chỉ gật đầu, cũng không nói gì.

Tưởng Dung rất xấu hổ, co rụt lại tay, từ trong ống tay áo cầm một bọc giấy nhỏ kín đáo đưa cho Tử Duệ, sau đó nói nhỏ: "Đi ra lâu, di nương vẫn chờ ta trở về đây, có rảnh lại đến nhìn Nhị tỷ tỷ." Liền xoay người chạy đi.

Phượng Vũ Hành nhìn bóng lưng dần xa của Tưởng Dung, ký ức từng điểm khôi phục.

Nhớ lại Tưởng Dung cùng Phấn Đại sinh cùng một năm, đều nhỏ hơn nàng hai tuổi. Tưởng Dung khi còn bé luôn yêu thích đi theo sau lưng nàng, trên đầu là hai búi tóc tròn tròn như bánh bao, mập mạp, giống như đứa bé gái trong tranh tết. Khi nàng tập viết cũng tiên sinh trong đình, nha đầu kia liền ghé vào cách đó không xa nằm sấp úp trên bàn đá, hai tay chống má nhìn sang bên này.

Chỉ tiếc khi đó nàng là đích nữ, trong phủ lại có quy định thứ nữ thì không có tư cách để cùng nàng học tập, bởi vậy nàng không có cách nào cùng cô muội muội này thân cận. Thẳng đến khi Diêu gia xảy ra chuyện ba, mẹ con nàng bị người đuổi ra phủ, ngày đó trước khi đi còn chứng kiến đứa nhỏ này nước mắt rơi nhue mưa, ở phía xa nhìn nàng.

Diêu Thị khẽ than thở một tiếng, Phượng Vũ Hành lấy lại tinh thần, đưa chậu rữa mặt rỗng trong tay cho Tôn ma ma, sau đó bảo mấy cái hạ nhân tiếp tục làm việc, liền kéo Diêu Thị cùng Tử Duệ vào nhà.

Tử Duệ mở túi giấy dầu trong tay, chỉ thấy bên trong có mấy khối điểm tâm, mềm mại ấm áp, vừa nhìn đã biết mới vừa mới làm cách đây không lâu.

Hài tử tham lam ngửi mùi thơm của điểm tâm, nước bọt đều muốn chảy ra, nhưng lại không dám ăn, chỉ trông mong nhìn Phượng Vũ Hành.

Nàng nhìn xem những món điểm tâm, hướng về phía Tử Duệ gật đầu:"Ăn đi."

Hài tử lúc này mới vui vẻ bắt đầu ăn, vẫn không quên chia phần cho tỷ tỷ và mẫu thân mỗi người một miếng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.