Thần Y Đích Nữ

Chương 14: Phụ thân thật là trọng tình trọng nghĩa



"Đây là cái gì?" Diêu Thị cầm thanh Snicker, hiếu kì hỏi.

Phượng Tử Duệ đứng một bên liếm thử, sau đó vui vẻ nói: "Rất ngọt."

Phượng Vũ Hành nhéo nhéo gò má của Tử Duệ, đứa nhỏ này quá gầy, khuôn mặt chẳng có bao nhiêu thịt để sờ.

"Thứ này là một loại điểm tâm, có vị ngọt, ăn vào có thể chóng đói." Nàng thuận miệng giải thích, nhìn xem Diêu Thị cau mày đưa tới bên miệng muốn ăn lại không dám ăn dáng vẻ, lại nói: "Đừng nhìn nó cái này nhan sắc không tốt lắm, nhưng thật rất tốt ăn, nương ngươi nếm thử nhìn."

Diêu Thị lúc này mới cắn một miếng, Tử Duệ cũng nếm thử, sau đó liền nghe hai người đồng thanh nói: "Ăn ngon thật!"

Phượng Vũ Hành nhẹ nhàng thở phào, "Các ngươi thích ăn thì tốt rồi."

"A Hành, sao con không ăn? Có phải chỉ có hai thanh thôi?" Diêu Thị đem thanh Snicker đã cắn một miếng nhét vào trong tay Phượng Vũ Hành, "Mau ăn đi, mẫu thân ăn ít một chút cũng không quan hệ, nhưng con bây giờ đang tuổi ăn tuổi lớn, không khỏi cứu bữa đối bữa no được."

Phượng Vũ Hành trong lòng ấm áp, nhận lấy mà cắn một miếng đưa lại cho Diêu Thị, "Có mẫu thâu thương con, A Hành liền cảm thấy hài lòng, cũng không đói bụng nữa."

"Mẫu thân là người lớn, người ăn hết một thanh đi, Tử Duệ là đứa trẻ, sức ăn cũng không được nhiều như vậy, để tỷ tỷ cùng con chia phần mà ăn là được." Đứa bé đem thanh kẹo tách ra thành hai phần, một phần đưa cho Phượng Vũ Hành, "Tỷ tỷ ăn đi, Tử Duệ vừa rồi đă ăn chút điểm tâm, bây giờ không đói bụng nữa nha."

Phượng Vũ Hành không đưa đẩy nữa mà cầm lấy, mẹ con ba người vừa ăn vừa cười vui vẻ.

Cười đùa một lúc, Diêu Thị liền nghĩ lại một số chuyện, liền lôi kéo hai tỷ đệ mà dặn dò : "Hai con nghe này, trước kia sống trong sơn thôn thì sao cũng được, nhưng mà bây giờ đã trở lại Phượng phủ, liền phải tuân theo quy củ trong phủ. Không thể nào tiếp tục gọi ta là mẫu thân, phải gọi là di nương."

Phượng Tử Duệ không hiểu, mất hứng hỏi: "Vì cái gì?"

Diêu Thị giải thích cho hắn: "Bởi vì trong cái phủ này, mẫu thân của các con chỉ có một cái, chính là Thẩm thị. Không chỉ các con, tất cả hài tử trong Phượng phủ đều chỉ có một vị mẫu thân kia thôi."

Phượng Tử Duệ vẫn không hiểu, thế nhưng không hỏi nữa, cúi đầu bĩu môi tỏ vẻ rất không cao hứng.

Diêu Thị quay sang tiếp tục khuyên Phượng Vũ Hành: "A Hành, con là tỷ tỷ, có một số việc không phải chúng ta muốn thay đổi liền lập tức có thể thay đổi được, chí ít trước mặt người khác các con tỏ vẻ tuân theo."

Phượng Vũ Hành gật đầu, những điều này nàng đều hiểu, Diêu Thị có thể làm đến mức này đã là tiến bộ rất lớn, nàng không thể yêu cầu bà ấy lập thay đổi được.

"Tử Duệ." Nàng xoa đầu thằng bé, "Mẫu thân của chúng ta vĩnh viễn chỉ có một cái, chỉ bất quá sau này nhớ ở trước mặt người ngoài phải giả vờ một phen. Tạm thời gọi người kia là mẫu thân, sớm muộn cũng có một ngày, chúng ta không cần chịu đựng cơn tức này."

Phượng Tử Duệ phát hiện mình càng ngày càng thích nghe tỷ tỷ lời nói, đặc biệt từ khi rời Tây Bình thôn sau, tỷ tỷ có điểm không giống với trước kia lắm. Tiểu hài tử không biết nên dùng từ nào hình dung, hắn chỉ nghĩ tỷ tỷ chẳng trở nên lợi hại hơn so với trước kia, để hắn càng thêm sùng bái mà thôi.

Hắn hung hăng gật đầu, "Tử Duệ đều nghe lời tỷ tỷ, chúng ta liền tạm thời gọi người kia là mẫu thân, chỉ giả vờ đóng kịch thôi."

Phượng Vũ Hành bị bộ dáng của Tử Duệ chọc cười, Diêu Thị nhìn hai đứa con cười nói, trong lòng một lần nữa xuất hiện hoảng hốt.

Loại hoảng hốt này đã xuất hiện một lần, lúc trên đường đi đến Liễu Viên, cũng chính điều đó làm cho tâm tình bà biến hóa. Mà bây giờ, cái loại thay đổi đó lại bắt đầu rục rịch, giống như là có một loại lực lượng nào đó đang cổ vũ bà hãy nếm trải một cuộc sống mà trước đây bà không dám thử, khiến bà cảm thấy vui mừng trước sự thay đổi của Phượng Vũ Hành.

Không bao lâu, Tôn ma ma trở về, cùng trở về còn có Lý ma ma, Mãn Hỉ và Bảo Đường.

Nét mặt Tôn ma ma trầm xuống, sau lưng ba người bưng khay đi vào, trên mặt còn bày bát đũa, xem ra là đồ ăn trưa.

Lý ma ma vừa vào nhà liền nở nụ cười chuyên nghiệp, lên tiếng gọi hai nha đầu dọn bát đũa lên bàn, sau đó đối với Diêu Thị cười nói: "Diêu di nương, nhanh dùng cơm đi."

Ba người liếc nhìn qua đống bát đũa, chân mày Diêu Thị khẽ nhíu, Phượng Tử Duệ trừng lớn mắt bày bộ dạng không dám tin, Phượng Vũ Hành trực tiếp tức giận.

Thứ được mang lên là cái gì vậy? Thứ này mà là đồ ăn dành cho người sao?

Ba bát nhỏ xíu chưa đãi sạch vỏ thóc, đã thế chỉ mỗi chén chỉ có một nữa. Một đĩa rau cải luộc, một đĩa cải trắng còn sống xắt sợ, một bát “canh” không có nước, bên trong chỉ có hai lá rau xanh, nửa điểm thịt thà dầu mỡ cũng không có.

Mắt nhìn thấy ba người ngẩn người nhìn vào bàn cơm canh trước mặt, Lý ma ma trong lòng cười thầm.

Trong phủ có rất nhiều thủ đoạn dùng để đối phó người khác, không cần phải đánh phải mắng, chỉ cần chèn ép một vài mặt liền khiến cho họ sống dỡ chết dỡ. Nhị tiểu thư này bất quá chỉ là một đứa trẻ mười hai tuổi, biểu hiện cứng rắn trước đó chũng chỉ là giả vờ, cái đó dùng để hù dọa một đứa trẻ như Tứ tiểu thì còn được, thật muốn đấu, bà ăn muối nửa đời người còn sợ tiểu cô nương sao?

Mãn Hỉ cùng Bảo Đường cũng nhìn chằm vào mấy người được gọi là chủ tử, trong lòng cố nén vui vẻ chờ đợt Nhị tiểu thư khóc nhè. Dù sao, đối phó với một Nhị tiểu thư dễ bị ăn hiếp vẫn dễ hơn việc phải đối phó với một Nhị tiểu thư sắc bén.

Phượng Vũ Hành nháy mắt mấy cái, đột nhiên một phát bắt lất tay Lý ma ma, Lý ma ma bị dọa đến nỗi phải lùi về sau hai bước, liều mạng muốn rút tay trở về, lại phát hiện vị Nhị tiểu thư này có khí lực rất lớn, hai cánh tay tựa như là kìm sắt kẹp chặt lấy ta bà ta, vô luận làm như thế nào đều không rút cánh tay ra được.

"Nhị tiểu thư." Lý ma ma có chút sợ, "Nhị tiểu thư, ngươi đang làm gì vậy?"

Đưa mắt nhìn Phượng Vũ Hành, quả nhiên là không ngoài dự đoán của bà, Phượng Vũ Hành bày ra bộ dạng ủy khuất sắp khóc: " Di nương Phượng phủ, liền ăn những thứ này? Những món này làm gì có ai nuốt nổi?"

Lý ma ma thở phào nhẹ nhõm, biết chịu thua liền tốt rồi.

Trong khoảng thời gian này, Diêu Thị và Phượng Tử Duệ, còn có Tôn ma ma một mực ở cùng với Phượng Vũ Hành, đối tính tình của nàng hiểu rất rõ, các nàng cũng không cho rằng chỉ bằng những thức ăn này liền có thể khiến cho Phượng Vũ Hành khuất phục nhận thua, cho nên nha đầu này lại định giở trò quỷ gì đó, bọn họ thậm chí có điểm mong chờ chuyện sắp diễn ra.

Quả nhiên, ba người kia cao hứng chưa được bao lâu liền kết thúc, vì câu nói tiếp theo của Phượng Vũ Hành: "Nguyên lai cho rằng phụ thân đưa chúng ta đến trên núi là vì không cần chúng ta, không nghĩ tới là muốn tốt cho chúng ta."

Lý ma ma trừng mắt, lời này là ý gì?

Phượng Vũ Hành lại nói: "Phụ thân rõ ràng nói muốn ấn theo địa vị di nương mà sắp xếp cho chúng ta, thật không nghĩ đến di nương Phượng phủ lại ăn thức ăn như vậy, thời gian này trôi qua nhưng so sánh tây bình thôn kém hơn nhiều lắm. Bà nói, lúc trước phụ thân đuổi chúng ta đi, không phải là vì để cho chúng ta có được cuộc sống tốt hơn? Phụ thân thật sự là người trọng tình trọng nghĩa!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.