Thần Y Đích Nữ

Chương 16: Nhị tiểu thư tha mạng a



Hầu hạ Phượng Vũ Hành tắm rửa là Mãn Hỉ, ban nãy nàng có để ý đến móng tay của Mãn Hỉ được sơn phết tốt lắm, chỉ là nha đầu này không ngờ bước vào Liễu Viên cư nhiên làm việc nặng cả một ngày, cho nên sơn móng tay bây giờ đã sớm tróc ra gần hết. Cũng chính vì vậy, trên móng tay kia để lộ ra vấn đề nhỏ liền bị Phượng Vũ Hành thu hết vào đáy mắt.

Trên mặt ngoài của mười móng tay đều có vảy trắng xù xì, nơi nghiêm trọng còn tạo thành vết rách, trong đó móng tay hai tay ngón cái bị nghiêm trọng nhất, hiện tại đã là màu nâu đậm, lộ rõ lớp vảy dày cộm, những móng tay còn lại cũng dần đục ngầu.

Đây là bệnh nấm móng.

Chỉ là người thời xưa cũng không hiểu cái gì gọi là nấm móng, đặc biệt là đám nha hoàn ở trong phủ lớn, mắc phải loại bệnh này cũng không dám đi xem đại phu, vạn nhất bị truyền ra ngoài sẽ gặp phải cảnh bị đuổi ra khỏi phủ. Các chủ tử cũng chẳng quan tâm ngươi là nha hoàn mấy đẳng, cũng không quản bệnh kia có lay nhiễm hay không, chỉ cần nghi ngờ sẽ tổn hại đến sức khỏe hay làm bẩn mắt bản thân, các nàng liền lập tức đuổi người ngay.

Mãn Hỉ đổ nước vào thùng gỗ, thấy Phượng Vũ Hành vẫn đứng cạnh nhìn, không hề có ý định thay y phục tắm rửa, nàng cảm thấy có chút kỳ quái, mở miệng nói: “Nhị tiểu thư?”

Phượng Vũ Hành chăm chú mà nhìn hai tay nàng, ân, lúc nãy đổ nước nóng vào thùng, nha đầu này đã nhúng tay vào trong nước, rất “tốt bụng” thử độ nóng giùm nàng.

Vì thế, nàng càng có đầy đủ lý do —— “Mãn Hỉ a, tuy ta tại Phượng phủ cũng không được sủng ái, thậm chí có thể xem là người không được chào đón, nhưng tốt xấu ai thấy ta cũng phải gọi một tiếng nhị tiểu thư. Nếu như Phượng gia Nhị tiểu thư đột nhiên mặc căn bệnh quái lạ, da cùng móng tay đều nổi nấm, ngươi nói nếu người Phượng gia mà biết sẽ trực tiếp ném ta đi, hay tìm đại phu xem bệnh cho ta? Có khi thuận tiện điều tra nguyên nhân ta sinh bệnh ?”

Nàng lời vừa dứt lời, Mãn Hỉ theo bản năng rụt hai tay vào trong tay áo , chậu gỗ đang cầm trong tay theo đó rơi “ Ầm” xuống đất, nước bắn tung tóe ra cả một vũng.

“Nhị, nhị tiểu thư, sao lại nói lời như vậy ạ?”

Phượng Vũ Hành đột nhiên vỗ bàn một cái, “Sao lại nói như vậy? Không ngờ phụ thân ta là người trọng tình trọng nghĩa như thế, nâng đỡ một người đàn bà lòng dạ rắn rết như Thẩm thị thượng vị. Đường đường Đại phu nhân của Phượng phủ, cư nhiên phái một cái nha đầu mang bệnh nấm móng đến hầu hạ ta, đây chẳng phải muốn truyền bệnh qua cho ta, định đưa ta vào chỗ chết sao?”

Hai chữ “Nấm móng” nàng thốt ra khỏi miệng, Mãn Hỉ liền sợ hết hồn, nha đầu này vội quỳ xuống đất, cũng không quản nhị tiểu thư này trong phủ có cái địa vị gì, không ngừng dập đầu.

“Nhị tiểu thư tha mạng, nhị tiểu thư tha mạng a!”

Phượng Vũ Hành kéo ghế ngồi xuống, nửa ngày không nói lời nào, một mạch chờ cảm xúc Mãn Hỉ hơi ổn định chút, lúc này mới lại nói: “Ta là thứ nữ mà đi chỉ trích mẫu thân là đại bất kính, nhưng mẫu thân làm chuyện như thế này, truyền ra cũng không mấy vẻ vang.”

“Chuyện này... Chuyện này không liên quan Đại phu nhân.” Mãn Hỉ bị doạ đến nổi chân đều run cầm cập, “Là nô tỳ... Đại phu nhân cũng không biết, xin nhị tiểu thư không cần nói cho phu nhân, cầu nhị tiểu thư khai ân a!” Mãn Hỉ lại bắt đầu một vòng dập đầu mới, cầu xin nàng tha thứ.

Phượng Vũ Hành buồn phiền trước căn bệnh hễ gặp chuyện là dập đầu của cổ nhân, dập đầu như vậy nàng làm sao nói chuyện đây?Chờ đên lúc dập đầu đến mơ hồ, chăng phải nàng tốn súc nói chuyện vô ích sao?

“Ngươi còn dập đầu nữa thì ta sẽ đi nói với Đại phu nhân.” Nàng uy hiếp nói, “Ân, còn phải cùng tổ mẫu nói một tiếng, đây đâu phải chuyện đùa, vạn nhất căn bệnh này có thể truyền nhiễm thì nguy to.”

“Nhị tiểu thư, ngài không được nói!” Mãn Hỉ cảm thấy khủng hoảng, vừa quỳ vừa bò tới trước hai bước, tưởng muốn ôm chân của Phượng Vũ Hành song vừa nâng hai tay lên liền nhớ đến mười móng tay bị nấm, tay liền dừng tại giữa không trung, rút về chẳng được, tiến lên cũng không xong.

Nhưng thái độ Phượng Vũ Hành đột nhiên thay đổi, bất chợt đem cánh tay Mãn Hỉ hai nắm chặt, sau đó nâng tới trước mặt mình.

“Nhị tiểu thư.” Mãn Hỉ tưởng rút tay lại, chợt phát hiện căn bản rút về không về được.

“Đừng nhúc nhích, cho ta xem thử.”

Mãn Hỉ vừa thẹn lại sợ, móng tay của nàng bị cái dạng này đã hơn nửa năm, để đề phòng người khác phát hiện, mỗi ngày nàng đều phải đợi nửa đêm mới dám sơn móng tay. Ban ngày cũng lựa chọn một chút công việc không dính nước, cho nên mới có thể giấu diếm lâu thế. Bây giờ...

“Mãn Hỉ.” Phượng Vũ Hành nghiên cứu móng tay của nàng, “Ngươi biết rõ ngoại tổ phụ của ta trước kia là làm cái gì chứ?”

Mãn Hỉ sửng sờ, theo bản năng gật đầu, “Biết, có nghe qua.” Chuyện của Diêu gia cả Phượng phủ đều biết.

“Ân. Ta từ nhỏ vốn thân cận với ngoại tổ phụ*, đi theo người nhìn không ít sách thuốc, cũng học không ít y lý. Ta khi đó tuổi nhỏ nên lòng hiếu kì nặng, đã ghi nhớ rất nhiều phương thuốc dân gian có hiệu quả thần kì, nếu ta nói với ngươi căn bệnh nấm móng này ta có thể trị, ngươi có tin không?”

*[Ngoại tổ phụ: Ông ngoại].

Mãn Hỉ trong nháy mắt hoá đá, đôi khi hạnh phúc đến qua nhanh khiến cho người ta không tài nào đỡ nổi, nha đầu này há to miệng, môi mấy máy đến nửa ngày cũng không dám nói lời nào.

Đến khi Phượng Vũ Hành vỗ mạnh lên vai nàng một cái, Mãn Hỉ bừng tỉnh hét lên:“Thật sự?”

“Không, là giả.” Nàng đẩy đôi tay ấy ra, tựa mình dựa vào lưng ghế, “Lúc nãy đã nói đến nơi nào nhỉ? Đúng rồi, ta muốn đi thông báo chuyện này cho mẫu thân và tổ mẫu.”

“Nhị tiểu thư!” Trái tim của Mãn Hỉ lúc này đâu, lúc lên lúc xuống, trong chốc lát thì rơi xuống bụng, trong chốc lát lại vọt tới cổ họng, “Nhị tiểu thư, xin ngài hãy tha cho nô tỳ đi! Xin nhị tiểu thư cứu mạng, xin nhị tiểu thư cứu mệnh a!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.