Thần Y Đích Nữ

Chương 20: Hủy đồ vật của nàng, liền phải trả giá thật lớn



Hai người lăn lộn một trận, chỉ khi nghe được người nam nhân kia mở miệng nói: “Kim Trân, nàng nói xem, nàng đi theo Đại phu nhân nhiều năm như vậy, sao bà ta lại không thưởng cho nàng chút đồ tốt chứ?”

Phượng Vũ Hành dừng bước, con ngươi chuyển động. Kim Trân? Chẳng phải là một trong bốn nha hoàn nhất đẳng bên người Thẩm thị?

Nữ tử kia cũng lên tiếng, nhưng âm thanh mang theo sự cảnh cáo: “Lý Trụ, nghị luận về chủ tử là tội chết đó.”

“Ta cũng không nói cho người khác nghe, chẳng lẽ nàng định đi tố giác ta?”

Nữ tử khẽ hừ một tiếng, “Không biết chừng ngày nào đó chàng chọc ta mất hứng, ta liền nói bừa ra đấy.”

“Oái cô nãi nãi của ta, ta nào dám chọc nàng mất hứng, nếu nàng muốn giết ta, ta cũng đồng ý!”

“Vậy còn được.” Âm thanh Kim Trân run run, người nghe phải đều tê dại, “Chẳng qua chàng nói đến ban thưởng , hừ, trong phủ này người nào mà không biết, Đại phu nhân trang điểm cho chính mình y hệt như cái bảo khố di động, muốn từ trong tay bà ta moi ra chút đồ vật, đúng là còn khó hơn lên trời.”

“Người khác không được, chẳng nhẽ bốn người các nàng còn không được.”

“Bốn người chúng ta?” Kim Trân liền nở nụ cười, “Lý Trụ a! Lý Trụ, bốn người chúng ta tuy là nha hoàn nhất đẳng, nhưng lúc ở trước mặt bà ta, còn không phải đều ngoan ngoãn cúi đầu, tươi cười hầu hạ sao. Mẹ chàng những năm này hẳn được không ít chỗ tốt đi? Chàng xem, ta với chàng cùng một chỗ, chàng cũng nên cho ta chút đồ để bày tỏ lòng một chút thành?”

Nàng không đề cập tới thì còn tốt, vừa nhắc đến Lý Trụ đã nổi giận: “Lão thái thái kia giấu đồ tốt còn kín đáo hơn mệnh của bả, ta nào có thể kiếm chác được gì. Hừ, cứ tưởng rằng đi theo người có tiền có thể hưởng được vài chỗ tốt, ai ngờ là gặp phải một kẻ vắt cổ chày ra nước.”

Phượng Vũ Hành không muốn tiếp tục nghe hai người họ tình chàng ý thiếp, cầm cặp giày thêu của Kim Trân trở về Liễu Viên.

Phân tích cuộc trò chuyện hai người, nàng đoán Lý Trụ hẳn là nhi tử của Lý ma ma. Người có tiếng nói lớn nhất bên người của Đại phu nhân chắc chắn là bà vú của bà ta, bây giờ nhi tử của bà vú lại tư thông cùng nha hoàn bên người, chuyện này nếu truy cứu cũng không phải là chuyện dễ nghe.

Tiếc thay đêm nay nàng không có tâm tình chơi đùa, nếu không một đôi lội nước uyên ương kia đã sớm bị nàng đùa giỡn một phen.

Trở về Liễu Viên, đã qua giờ dần.

Phượng Vũ Hành chưa từng hy vọng buổi tối đầu tiên trở về Phượng phủ có thể ngủ yên một giấc, nhưng không nghĩ tới bởi người khiến bản thân mất ngủ là người kia.

Nàng nằm trên giường, hai tay ôm gối, đem từng chi tiết đêm đó một lần nữa hồi tưởng lại, xác định lần nữa, trước khi nàng đi cặp chân kia đã chữa trị tốt. Không chỉ chữa trị tốt, nàng còn tận mắt nhìn hắn uống thuốc chống sốt đó nữa.

Phượng Vũ Hành có chút hối hận, chỉ trách ngày đó nàng vừa đến thế giới này, nhìn biến hóa kinh ngạc xảy ra trên người mình, mà bỏ quên rất nhiều sự việc vốn nên lưu ý.

Người nọ trọng thương trong núi, hiển nhiên là bị kẻ thù truy sát. Mà bên cạnh hắn chỉ mang theo một người, giờ nghĩ thế nào cũng thấy cực nguy hiểm. Ấy vậy, khi đó đem chân hắn chữa tốt liền nàng liền buông tay không quan tâm, còn lấy đi hai mươi lượng bạc duy nhất trên người hắn.

“Đáng chết!” Nàng theo bản năng mắng ra tiếng, nhưng lập tức bình tĩnh lại.

Không đi? Nhưng lấy lý do cùng lập trường gì để lưu lại? Còn nữa, mặc dù lưu lại nhưng đến lúc đối mặt với kẻ thù truy sát nàng có thể giúp đỡ được gì? Chẳng lẽ mang người nọ cùng vào hiệu thuốc không gian?

Phượng Vũ hành lắc đầu, không được, nàng không thể bị người xem là yêu quái. Ở niên đại này, yêu vật một khi bị nhận định, không bị thiêu chết cũng dìm lồng heo.

Càng nghĩ càng phiền lòng, lắc mình vào trong không gian, không ngừng tìm kiếm từ tầng một lên tầng hai.

Chân đứt, hủy dung, nàng tìm hơn nửa giờ, cũng không tìm được một mảnh dược có thể trị hết hai loại thương tổn này.

Thất bại ngồi bệt trên đất, mặc dù thân nhiệt vẫn duy trì ở trạng thái ổn định, nhưng nàng có thể cảm giác từng đợt lạnh lẽo.

Nàng nhớ người nọ, một thân chật vật nhưng vẫn không mất đi dáng vẻ phong độ, cũng nhớ rõ mình lúc đầu nhìn thấy gương mặt đó, trước sau đều là một bộ dạng ngốc manh không có chút tiền đồ.

Hiện tại nàng có thể xác thực tin tức kia, mặt của người kia bị hủy!

Trách không được lúc ở cửa thành nhìn thấy hắn đeo mặt nạ, trách không được rõ ràng đại quân thắng trận trở về nhưng lại không thấy một tia vui mừng.

Trận đánh thắng, chủ soái trọng thương, thương tổn đến nổi không thể có con nối dõi.

Phượng Vũ Hành cảm thấy thế giới này thật khốn khiếp, một lần lại một lần khiêu chiến sự nhẫn nại của nàng, nam nhân nàng chọn trúng cứ không rõ ràng như vậy liền bị hủy, thậm chí ngay cả kẻ thù là ai nàng còn không biết.

Bắt nặt nàng lạ nước lạ cái? Bắt nạt nàng biến thành đứa trẻ mười hai tuổi?

Không việc gì, trước lạ sau quen, nàng cũng sẽ có ngày trưởng thành.

Hủy đồ vật của nàng, bất kể là ai, cũng phải trả giá thật lớn.

Một đêm mất ngủ, đến tận khi chận trời hửng sáng mới có thể ở trên giường ngủ chốc lát.

Sáng sớm, Phượng Vũ Hành liền bị Tử Duệ đánh thức. Tiểu gia hỏa này, chạy đến giường nàng vừa kêu “Tỷ tỷ, tỷ tỷ mau dậy đi”, vừa không ngừng trảo cái cổ của nàng.

Phượng Vũ hành ngồi dậy, đôi mắt mơ màng liếc nhìn đứa nhỏ, nháy mắt thanh tỉnh.

“Đến.” nàng đưa tay đem Tử Duệ kéo tới gần, “Cởi y phục này ra, chúng ta không mặc.”

Y phục cho nàng tệ như vậy, váy giống như giấy ráp, sao có thể cho Diêu thị cùng Tử Duệ đồ tốt được.

Một lát sau, Tôn ma ma cũng đi vào, Mãn Hỉ bưng chậu gỗ theo sau.

“Tiểu thư, xiêm y của phu nhân có vấn đề.” Tôn ma ma đi lên trước nhỏ giọng nói với Phượng Vũ Hành: “Chất liệu vải quần áo đều tốt, nhưng không biết xảy ra chuyện gì, mặc lên người một lát thì đã phai màu, thuốc nhuộm dính cả lên người phu nhân.”

Tôn ma ma vừa nói vừa nhìn Phượng Vũ Hành đang cởi đồ Tử Duệ, ngẩn người: “Nhị thiếu gia cũng bị nhiễm màu?”

Phượng Vũ Hành lắc đầu, “Phai màu chưa là gì đâu.” Nàng nâng quần áo lên cẩn thận quan sát, sau đó lật lên cổ áo cho Tôn ma ma nhìn, “Ma ma ngươi nhìn chổ này đi.”

Tôn ma ma tiến lên trước, mới phát hiện bên trong cổ áo Tử Duệ ẩn giấu vô số mũi kim nhỏ.

“Tiểu thư! Việc này nhất định phải bẩm báo cho lão gia hay!”Tôn ma ma cuống lên, “Nhất định phải báo lão gia, nói cho ngài biết có người muốn hại Nhị thiếu gia, đây chẳng phải chuyện nhỏ.”

Phượng Vũ Hoành nhún vai bật cười, “Bẩm báo cái gì nha! Không biết chừng chính hắn sai làm.”

“Nhị tiểu thư!” Tôn ma ma đặt ngón trỏ tại khóe môi làm cái động tác đừng lên tiếng, Mãn Hỉ còn ở trong phòng.

Phượng Vũ Hoành thờ ơ nói: “Không có chuyện gì.” Sau đó dặn Tôn ma ma: “Để Tử Duệ cùng mẫu thân đổi bộ quần áo ngày hôm qua, mặc tạm một hai ngày nữa, bộ y phục phai màu kia mang đến chỗ ta, chốc nữa bổn tiểu thư muốn đi dạo.”

Tôn ma ma dọa giật mình, “Nhị tiểu thư muốn đi đâu? Theo quy củ, sáng nay là phải đi thỉnh an lão thái thái.”

“Quy củ?” Phượng Vũ Hoành nhếch môi,“Phượng phủ chính mình cũng không biết xấu hổ, còn muốn nhắc quy củ sao? Cũng hảo, vậy thì ta sẽ đi gặp lão thái thái.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.