Thần Y Đích Nữ

Chương 39: Hoàng tuyền -vong xuyên



Trên đường trở về Liễu Viên, Phượng Vũ Hành hỏi thăm tên của hai nha đầu này, nàng không khỏi cảm thán cái tên của hai người rất đặc biệt, một người tên là Hoàng Tuyền, một người tên là Vong Xuyên. Hoàng Tuyền có vẻ hoạt bát một tí, Vong Xuyên thì tính khí có vẻ thanh lãnh.

Hoàng Tuyền rất chủ động nói chuyện với Phượng Vũ Hành về nguyên nhân các nàng được an bài tới:" Điện hạ nói, tả tướng phủ chẳng khác gì ổ thổ phỉ, tuy Phượng đại nhân trước kia thi đậu bảng vàng, nhưng mà người nhà của hắn có hơn một nữa là trước kia không có học qua lễ nghĩa, huống chi Phượng đại nhân dù có đọc sách đi nữa cũng chẳng ra làm sao, không có một chút nào xứng đáng với thân phận của "phụ thân", thật không hiểu sao hắn có thể làm thừa tướng một quốc gia như thế ? Cho nên Diện hạ muốn ta cùng Vong Xuyên đến bảo vệ vương phi, cũng không thể khiến vương phi có bất kì sơ xuất gì, cũng đừng tại trong Phượng phủ bị người khi dễ."

Vong Xuyên cảm thấy Hoàng Tuyền hình như là nói xong, bình tĩnh bổ xung thêm một câu:" Vương gia còn nói, chờ vương phi mười năm tuổi sẽ lập tức thành hôn ngay."

Trên trán Phượng Vũ Hành đổ đầy mồ hôi, mười năm tuổi thành hôn, ngươi nói thử xem, nhóm người cổ đại các ngươi rốt cuộc là gấp cái gì a!

Suy nghĩ đến người nọ, chợt phát hiện trong lòng có một dây tơ kì vọng xuất hiện.

Hơi trầm tâm tư, hỏi Hoàng Tuyền, Vong Xuyên:" Ta xem các ngươi bước đi uyển chuyển khí mạch đều đều, không giống như nha đầu bình thường, có luyện võ qua sao?"

Hoàng Tuyền cười hì hì thừa nhận:" Ta am hiểu nhất là kiếm pháp, Vong Xuyên giỏi nhất nhất là khinh công. Điện hạ nói để chúng ta vừa hầu hạ vừa bảo vệ vương phi."

Phượng Vũ Hành cảm thấy nàng quá hoạt bát," Làm sao mà cứ mở miệng là gọi một tiếng vương phi, ta còn chưa gả cho vương gia nhà các ngươi đây?"

" Đấy là chuyện sớm hay muộn, không phải sao!"

Hoàng Tuyền một bộ dáng không sao cả, Vong Xuyên suy tính nhiều hơn nàng," Hoàng Tuyền, ngươi phải nhớ nơi này là Phượng phủ, mặc kệ Phượng đại nhân là học ở đâu, chúng ta cũng không thể phá hoại quy củ. Ở đây phải gọi là Nhị tiểu thư."

Hoàng Tuyền gật đầu," Được, vậy thì cấp Phượng gia chút mặt mũi."

Phượng Vũ Hành trong lòng ngầm cười, xem ra Phượng tả tướng này làm thế nào cũng không có người thích, đừng nói đến người nọ căn bản là không để hắn vào trong mắt. Bằng không thì cũng sẽ không có vở kịch lớn hạ sính lễ ngày hôm nay, càng sẽ không liền chỉ là cái nha cũng đầu đối với Phượng Cẩn Nguyên có đánh giá như vậy.

"Vong Xuyên sau này thì đi theo ta." Nàng cũng không muốn sửa lại hai người nha đầu đối với Phượng Cẩn Nguyên bất kính, cũng tin tưởng hai nha hoàn mà người nọ đưa tới nhất định sẽ có chừng mực, nói như vậy cũng chỉ nói trước mặt nàng mà thôi, trước mặt người khác nhất định sẽ không trêu chọc thị phi.

" Còn ta đâu?" Hoàng Tuyền ngốc," Vương phi...không đúng, Nhị tiểu thư, chẳng lẽ ngươi không cần ta sao?"

Phượng Vũ Hành lắc đầu" Đương nhiên muốn, chỉ là, ngươi có nhiệm vụ so với theo ta càng trọng yếu hơn."

Hoàng Tuyền không nghĩ ra" Còn có nhiệm vụ gì còn trọng yếu hơn so với hầu hạ Nhị tiểu thư?"

Phượng Vũ Hành nói cho nàng biết:" Đi hầu hạ cùng bảo vệ cho mẫu thân và đệ đệ ta."

Hoàng Tuyền gật đầu, nàng đã hiểu. Từ lúc Ngự vương điện hạ giao cho các nàng chuyện xui xẻo này, Bạch Trạch đã đem tất cả những ai trong Phượng phủ có quan hệ với Phượng nhị tiểu thư nói cho các nàng nắm rõ tất cả.

Đương nhiên, cái gọi là tất cả đó chỉ bao gồm những người có quan hệ gần gũi chứ không bao gồm cả những người mà họ ở núi Tây Bắc ngẫu nhiên gặp ở trên đường. Nhưng cũng nói Ngự vương điện hạ thông qua đêm đó đoán tính cách của Phượng Vũ Hành.

Hoàng Tuyền và Vong Xuyên cũng hiểu, bị quẳng đi ba năm, nếu như nói cõi đời này còn có ai có thể để cho Phượng nhị tiểu thư quan tâm, thì đó chỉ có thể là mẫu thân và đệ đệ cùng nàng chịu khổ trong sơn thôn.

" Tiểu thư yên tâm, ta nhất định bảo vệ cẩn thận phu nhân và thiếu gia." Hoàng Tuyền tháo xuống gương mặt luôn cười hì hì, bộ dáng nghiêm túc chuyên chú.

Phượng Vũ Hành âm thầm gật đầu, chỉ nói nha đầu mà người nọ đưa tới quả nhiên đáng tin.

Đường trở về Liễu Viên rất xa, trên đường đi ba người tuy có hỏi có đáp nhìn như trò chuyện rất vui vẻ, có thể Hoàng Tuyền và Vong Xuyên nhưng vẫn cảnh giác theo dõi Mãn Hỉ đi ở phía sau không xa.

Phượng Vũ Hành đã sớm cảm thấy được điều này, đồng thời trong lòng cũng cảm thấy thỏa mãn. Nha đầu kia ngay từ đầu đã đi theo phía sau các nàng, sau này nàng cùng với Hoàng Tuyền Vong Xuyên nhắc tới đề tài có liên quan đến Ngự vương phủ, Mãn Hỉ đã tự giác thả chậm bước chân, chỉ xa xa theo sát, đi ở một khoảng cách có thể nhìn thấy các nàng nhưng không thể nghe thấy nội dung của cuộc trò chuyện.

Trong bụng nàng âm thầm đối với Mãn Hỉ lại thêm một phần tán thưởng, nha đầu có nhãn lực như vậy, nếu có thể biến thành người của mình thì tốt rồi.

Một đoàn người trở lại Liễu Viên lúc, Diêu thị đã sớm mang theo Phượng Tử Duệ chờ ở cửa. Thấy các nàng trở lại, Phượng Tử Duệ liền nhào tới trong lòng Phượng Vũ Hành," Tỷ tỷ, tỷ tỷ sao bây giờ các ngươi mới trở lại, bên ngoài tới là người nào? Ta muốn ra bên ngoài xem nhưng Tôn ma ma không cho ta đi."

Nàng xoa xoa Tử Duệ đầu, nói cho hắn:'' Là trưởng bối của một vị nhân gia rất có danh tiếng đến nhà chúng ta tọa khách, tỷ tỷ và các trưởng bối đều đến trong đại viện để nghênh đón."

" Vậy sao ta không thể đi được ?" Hài tử cúi đầu nhìn xiêm y của mình:" Có phải vì xiêm y này của ta quá cũ nát sẽ làm cho người nhà mất mặt? Không quan hệ a, chẳng phải có một bộ mới sao, ta có thể mặc mà, Tử Duệ không chê cổ áo gai góc."

Nói đến chuyện xiêm y, Phượng Vũ Hành mới nhớ tới một chuyện, quay đầu phân phó:" Lý ma ma, sáng nay Lão thái thái có nói sẽ phái người đến tiệm quần áomua chút xiêm y cho chúng ta, ngươi đi hỏi khi nào thì có thể đặt mua được."

Lý ma ma không nói hai lời, đáp lại một tiếng liền xoay người chạy chậm hướng Thư Nhã viên mà đi.

Chuyện cười! Nhị tiểu thư mạnh mẽ xoay người đã sớm thông qua miệng hạ nhân truyền khắp cả Phượng phủ, các nàng bên này tuy xa một chút, nhưng cũng có thể nghe được phong phanh đôi chút. Ngự vương điện hạ phái Chu phu nhân đến cho Phượng Vũ Hành chỗ dựa, bà là một lão ma ma, làm gì có lá gan đối kháng với Ngự vương phủ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.