Thần Y Đích Nữ

Chương 43: Cửa hàng đồ cưới



Diêu thị ngẩn ra, lắc lắc đầu: “Không có. Sau khi hồi kinh trực tiếp vào trong phủ, còn chưa có đi ra ngoài.”

“Tỷ tỷ tốt nhất nên dành thời gian đi nhìn thử, trước đó vài ngày ta đi qua cửa tiệm, nhìn thấy chưởng quỹ của Bách Thảo Đường dường như đã bị thay đổi.”

Diêu thị cau mày: “Điền bá đã mất sao?”

An thị gật gật đầu: “Ta đặc biệt đi vào trong nhìn một vòng, cũng không thấy Điền bá, hiện tại chưởng quỹ là người tuổi còn rất trẻ.”

Diêu thị thấy Phượng Vũ Hoành đang mê man, bèn giải thích cho nàng: “Bách Thảo Đường là của hồi môn nhà mẹ đẻ cho ta lúc gả tới Phượng gia, ngươi khi đó tuổi còn nhỏ, nên không chú ý tới. Thế nhưng...” Diêu thị lắc đầu bất đắc dĩ nói: “Nói là đồ cưới của ta, nhưng từ khi gả tới Phượng gia, ta nào có quyền lên tiếng nói gì nữa.”

An thị thay nàng nói tiếp: “Đâu chỉ là không có quyền nói gì, nếu như ta nhớ không lầm, tỷ tỷ trước đây đã nói, tiệm hồi môn của Diêu gia tại lúc ngươi vừa qua khỏi cửa, đã bị lão thái thái thu rồi?”

“Ân.” Diêu thị gật đầu: “Ngày ấy xuất giá, tất cả mọi thứ mang tới chỗ lão thái thái, ngày thứ hai liền đuổi ta về sân, những khế đất cửa hiệu kia liền ở lại đó. Ta đi tìm lão thái thái hỏi qua, nàng nói đã gả tới Phượng phủ, những thứ này liền sẽ thay ta bảo quản, còn nói Phượng gia sẽ không bạc đãi ta.”

Phượng Vũ Hoành bật cười: “Nương người liền tin?”

“Ta không tin thì sao đây chứ?”

“Phải a!” An thị cũng gật đầu: “Con dâu gả vào cửa, đã thành người nhà chồng.”

“Vậy lợi nhuận từ các cửa hiệu, Phượng gia đã cho mẫu thân chưa?”

Diêu thị lắc đầu: “Không cho, chỉ nói vẫn lỗ vốn, Phượng gia còn bù vào không ít bạc.”

Phượng Vũ Hoành nghĩ tới lời An thị nói lúc trước, hỏi lại: “Nghe di nương nói mới ra cửa tiệm quan sát, là của di nương?”

An thị gật đầu: “Phải, nhà mẹ ta cũng cho ta hai gian cửa hàng, chẳng qua tiệm kia không thể sánh bằng của Diêu gia, Phượng gia chẳng thèm để ý, nên mới lưu lại được.”

“An di nương, ở đại thuận triều chúng ta có chế độ như vậy?”

An thị lắc đầu: “Làm gì có chế độ như vậy, chẳng những không có, Đại Thuận còn cho phép nữ tử xuất giá tự mình quản lý đồ cưới, lại yêu cầu nữ tử ra ngoài quản lý tiệm, nhà chồng cũng không thể vô cớ ngăn cản.”

“Nói như vậy thì Phượng gia là đang đối nghịch với triều đình?” Nàng không hề do dự chụp cho Phượng gia một cái mũ như thế.

An thị bĩu môi, không nói gì. Nhiều năm như vậy, nàng sao có thể không biết Phượng gia là diện mạo gì.

Phượng Vũ Hoành an ủi Diêu thị: “Mẫu thân yên tâm, là của chúng ta, sớm muộn gì cũng phải trả cho ta.”

An thị cũng tán thành nói: “Hôm nay ta nhìn Ngự vương phủ không giống như diễn trò, xác thực muốn làm chỗ dựa cho nhị tiểu thư. Tin tưởng có Ngự vương phủ ở đây, sẽ không còn có người muốn đánh chủ ý lên các ngươi.” Sau đó nói thêm: “Hôm qua Tưởng Dung chính mình chạy tới, trở lại nói với ta tình huống ở bên này. Ta có chút bạc vụn, vốn là nghĩ hôm nay đưa tới cho các ngươi, chỉ có bao nhiêu đó nhưng ít nhất có thể dùng khi gấp. Không ngờ chưa kịp cho, Ngự vương bên kia đã giành trước.” An thị vừa nói một bên từ trong tay áo móc một cái bao ngân lượng nhỏ ra: “Chút này của ta so với Ngự vương cho, đều không có mặt mũi cầm ra ngoài. Nhưng ta nghĩ, Ngự vương cho cũng là ngân phiếu, ngươi trong viện gần đây lại muốn đứng vững, không thể thiếu chút bạc vụn khen thưởng hạ nhân, liền lấy xài trước đi a!”

Phượng Vũ Hoành nhìn ra An thị là thật tâm, cũng không khách khí với nàng, rất dứt khoát đưa tay nhận bao ngân lượng: “Đa tạ An di nương, ta vừa mới còn muốn nghĩ biện pháp ra ngoài phủ một chuyến đổi chút bạc vụn, An di nương đưa tới cái này, thật rất kịp thời a?.”

Thấy Phượng Vũ Hoành thu bạc, tâm An thị cuối cùng thả xuống. Nàng cũng chẳng phải có ý lấy lòng, bạc này thật là hôm qua chuẩn bị trước, nhưng không nghĩ hôm nay phát sinh chuyện Ngự vương phủ đến đưa sính lễ, làm nàng như có ý nịnh bợ.

“Di nương yên tâm, A Hoành sẽ đối xử tử tế Tam muội muội.” Phượng Vũ Hoành rất tự nhiên nhận lời An thị, nàng biết đối với An thị mà nói, Tưởng Dung sống thật tốt mới là điều mà nàng trông đợi nhất.

Đợi An thị cùng Tưởng Dung rời đi, Diêu thị lôi kéo Phượng Vũ Hoành hỏi nàng: “Ngươi còn nhớ chuyện thuốc bổ bị đổi trước kia?”

Phượng Vũ Hoành gật đầu; “Vốn không nhớ lắm, có thể vì cùng An di nương nói mấy câu, nên ký ức lúc nhỏ dần rõ.”

Diêu thị nói cho nàng biết: “An di nương ngươi là người hiểu biết, lúc mẫu thân làm mẹ cả nàng không có ý nịnh bợ, sau này Diêu gia gặp chuyện, nàng cũng không có bỏ đá xuống giếng, ngược lại trước khi chúng ta đi vụng trộm nhét một nắm bạc vụn ở bên trong cổ áo Tử Duệ.”

“Người tốt đều sẽ có hồi báo tốt.” Nàng nâng ly trà đưa cho Diêu thị: “Mẫu thân uống chút trà, không cần nghĩ quá nhiều. Chờ qua hai ngày chúng ta chuyển tới sân sát vách, còn có chút sự việc cần mẫu thân tự mình quản lý a?.”

Diêu thị vốn là đương gia chủ mẫu, tuy nói tính khí có chút yếu đuối, nhưng quản lý một cái sân nhỏ vẫn là dư sức. Lúc này đồng ý: “A Hoành yên tâm, việc vặt phức tạp trong nhà không cần ngươi lo lắng. Đến lúc đó Tử Duệ cũng cần phải đi học.”

Nàng nói Phượng Vũ Hành mới nhớ tới, đúng nga, Tử Duệ đã hơn sáu tuổi, là tuổi đến trường đi học.

“Chuyện này A Hành thật sơ sót, cũng may mẫu thân nhớ kỹ. Chẳng qua vẫn cần cân nhắc thái độ của Phượng gia, chúng ta trước tạm đợi quan sát mấy ngày, sẽ tìm cơ hội nhắc nhở trong phủ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.