Thần Y Đích Nữ

Chương 50: Phượng Cẩn Nguyên uống thuốc



" A ? " Kim Trân cảm thấy mơ hồ, " A, đưa đi cho ai a? "

Phượng Vũ Hoành bộ dáng giả vờ kinh ngạc: " Đương nhiên là cho phụ thân ta a! " Rồi sau đó khuôn mặt đỏ lên: " Ta cũng hiểu y, thuốc này chắc là mẫu thân dặn Hứa đại phu nấu cho cha uống, cô nương mau đưa đi thôi. "

" Không không không, chẳng phải. " Kim Trân lắc đầu liên tục: " Không phải cho lão gia . "

Phượng Vũ Hoành kinh ngạc hơn: " Sao có thể? Ngươi nha đầu này chớ có nói bậy, loại thuốc này chẳng phải cho cha, kia trong phủ chúng ta còn có ai có thể uống? "

Kim Trân cảm thấy bản thân quỳ trên mặt đất chân đều run run, liền cảm thấy nói như thế nào cũn không được. Suy nghĩ nửa ngày, nghiến răng: " Nhất định là đại phu kia nấu cho mình uống. "

Phượng Vũ Hoành mắt hếch lên, lôi kéo Vong Xuyên đi ra ngoài: "Vậy ta đến đó hỏi thử Hứa đại phu, tại sao trong phủ nấu uống loại thuốc này, hắn rốt cuộc là muốn làm gì? "

" Không thể hỏi! Nhị tiểu thư dừng chân! " Kim Trân xoay người, quỳ bò hai bước, túm chặt làn váy Phượng Vũ Hoành: " Nhị tiểu thư xin dừng bước! " Không thể để cho Phượng Vũ Hoành đi hỏi, một khi hỏi, Hứa đại phu tất nhiên phải khai tên nàng ra. Tuy sự việc là đại phu nhân phân phó, nhưng hướng Hứa đại phu lại do nàng truyền lời mà làm. Đại phu nhân tuyệt đối không thể đứng ra nhận tội, mặc dù nhận, người là chủ mẫu, Phượng gia có thể làm gì được nàng? Cuối cùng còn chẳng phải đem tức giận bộc phát ở trên người mình. Kim Trân vài lần suy nghĩ, con ngươi xoay chuyển vài vòng, rốt cục lại mở miệng nói: " Nô tỳ đưa ! Thuốc này thật là cho lão gia, đưa nhầm đến Nhị thiếu gia bên này, thỉnh nhị tiểu thư khoan dung. Nô tỳ bưng thuốc cho lão gia uống . "

Kim Trân nói xong cũng đứng dậy, muốn nhận dược từ trong tay Vong Xuyên.

Chỉ cần dược đến trong tay nàng, nửa đường đánh đổ là được .

Tiếc thay, Vong Xuyên sao có thể để nàng như ý. Kim Trân không thấy rõ người đối diện động lúc nào, Vong Xuyên đã cách xa nàng năm bước .

" Kim Trân cô nương, ta cùng ngươi đồng thời đi thôi! Ngài là nha hoàn nhất đẳng bên cạnh đại phu nhân, Liễu Viên đường xa, loại này việc bưng khay vẫn là để ta làm thì tốt hơn . "

Kim Trân hoảng rồi: " Không cần không cần, tự ta mang được rồi . "

" Vẫn để Vong Xuyên cùng đi theo chứ. " Phượng Vũ Hoành lên tiếng: " Vị thuốc này cực kỳ quý giá, ta chính không yên lòng. " Nàng nói xong, cũng không thèm nhìn tới Kim Trân, vung tay áo, xoay người trở về phòng .

Kim Trân chợt nghe được cửa phòng một tiếng " Ầm " bị đóng lại, tâm đã thấy rối loạn.

" Kim Trân cô nương, xin mời. " Vong Xuyên nhìn Kim Trân chớp mắt, nhấc chân liền đi lên phía trước. Kim Trân bất đắc dĩ, chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo.

Đoạn đường này, Kim Trân không biết đánh bao nhiêu lần chủ ý muốn đánh đổ chén dược kia , tiếc thay, Vong Xuyên kia lòng bàn chân y như bôi dầu, có bao nhiêu lần nàng cảm thấy cầm được góc áo Vong Xuyên, thể nhưng lại thoáng hoảng thần, người vừa ở đằng sau mấy bước đã ra ngoài .

Phượng Cẩn Nguyên giờ này vừa mới hồi phủ, đang ở Tùng viên. Đây là Vong Xuyên dọc đường nghe được từ hạ nhân, đồng thời cũng hỏi rõ hướng đến Tùng viên, thành công ngăn trở Kim Trân suy nghĩ đưa nàng đi loạn.

Lúc đến Tùng viên, Kim Trân cả người gần như ngã sấp, do dự ở cửa nói cái gì cũng không chịu đi vào.

Chẳng mấy chốc bên trong lại có gã sai vặt đi ra, nhìn đến Vong Xuyên lúc cảm thấy lạ mắt, nhưng vừa nhìn thấy Kim Trân lập tức liền có phản ứng: " A, đây không phải Kim Trân cô nương sao? Phải chăng phu nhân tìm lão gia có chuyện gì sao? "

Vong Xuyên chủ động mở miệng, thay Kim Trân trả lời: " Đại phu nhân nấu đồ bổ cho lão gia uống, ta theo Kim Trân cô nương đưa tới . "

Gã sai vặt không thấy lạ gì, bởi vì Đại phu nhân cùng bọn người di nương hướng Tùng viên đưa đồ bổ cũng chẳng phải một lần hai lần, mỗi ngày không thể không 2 đợt .

Hắn nghiêng người làm cái động tác thỉnh cầu, để hai người Tùng viên, lại dẫn đến trước cửa thư phòng Phượng Cẩn Nguyên.

" Cô nương chờ chút, ta trước tiến vào bẩm báo với lão gia một chút . "

Gã sai vặt vào thư phòng, không lâu lắm liền quay người trở lại, lại một cái động tác thỉnh cầu, đem Vong Xuyên cùng Kim Trân cho mời đi vào, mình thì lưu ở bên ngoài thủ vệ .

Phượng Cẩn Nguyên vốn là nghe gã sai vặt nói trong phòng của đại phu nhân phái người tới đưa đồ bổ, nhìn đến Kim Trân hắn tự nhiên không kỳ quái, mà khi hắn nhìn thấy Vong Xuyên, nhíu chặt mày .

Hắn thấy được điểm tinh tường, đây là một người trong hai người nha hoàn hôm qua Ngự vương phủ đưa cho Phượng Vũ Hoành đó, Liễu Viên bởi vì sao cùng Kim Trân đi chung với nhau?

Vong Xuyên xuất thân Ngự vương phủ, quy củ lễ nghi tự nhiên là hiểu. Lần đầu thấy Phượng phủ Đại lão gia, nàng uốn gối quỳ xuống, mặc kệ trong lòng là oán thầm ra sao, trên mặt vẫn cung cung kính kính nói: " Nô tỳ Vong Xuyên, từng thấy lão gia . "

Phượng Cẩn Nguyên gật đầu, " Ngươi kêu Vong Xuyên? " Tên thật đặc biệt .

" Bẩm lão gia, đúng vậy. "

" Ân. " Phượng Cẩn Nguyên có chút không biết nên đối thoại thế nào cùng Vong Xuyên, chỉ một cái nha đầu Phượng Vũ Hoành đều có chút để hắn xử lý không xuể, đây lại là Ngự vương phủ nha hoàn, ai biết nha đầu này có thể bị Cửu hoàng tử tùy hứng làm bậy dạy thành cái dạng gì .

Thấy hắn không có gì nói, Vong Xuyên chủ động mở miệng: " Lão gia, này là đại phu nhân cho ngài ninh hầm thuốc bổ . "

Phượng Cẩn Nguyên cảm thấy rốt cục có chuyện lải nhải: " Đại phu nhân ninh hầm thuốc bổ vì sao là ngươi bưng tới? " Lại ngó nhìn Kim Trân: " Chuyện gì thế này ? "

Kim Trân cảm thấy cũng cứng lưỡi, căn bản cũng không dám ngẩng đầu nhìn Phượng Cẩn Nguyên .

Vong Xuyên cũng không làm khó nàng, đã thay trả lời: " Bẩm lão gia, sự việc là như thế này. Đêm qua Nhị thiếu gia chợt sinh bệnh, sáng nay Đại phu nhân phái khách khanh đại phu trong phủ đến xem chẩn bệnh. Khách khanh đại phu cho toa thuốc sau tự mình bốc thuốc sắc thuốc, cũng để tiểu nha đầu đưa đến Liễu Viên. Thế nhưng Kim Trân cô nương lại chạy tới nói dược đưa sai, một chén này là đại phu nhân ninh hầm cho lão gia uống. Nhị tiểu thư nghĩ đừng chậm trễ lão gia bồi bổ, liền để cho nô tỳ cùng Kim Trân cô nương cùng bị đưa tới . "

Phượng Cẩn Nguyên gật đầu, thì ra như vậy, lập tức trách cứ Kim Trân: " Làm việc như thế nào không chú ý thế này, trở lại đến phu nhân lãnh phạt. " Lại đối với Vong Xuyên kể ra Phượng Tử Duệ đang sinh bệnh một chuyện liền giống như không nghe thấy, hỏi cũng không hỏi, không hề đề cập tới .

Vong Xuyên trong lòng cười gằn, chỉ cảm thán này Phượng phủ quả nhiên tình thân đạm bạc, Nhị thiếu gia tuy là con thứ, nhưng ở Phượng phủ dưới tình huống chỉ có hai cái con trai cũng nên là được cưng chiều. Này thân là cha Phượng Cẩn Nguyên lại có thái độ như thế, thật là khiến người thất vọng .

" Bưng lên đây. " Phượng Cẩn Nguyên vung tay, Vong Xuyên trước đứng dậy , thả chén dược kia đến trên bàn .

Phượng Cẩn Nguyên hiển nhiên là thói quen uống các loại đồ bổ từ đại lão bà tiểu lão bà đưa, chỉ coi điều này cùng bình thường vậy, nhìn cũng không nhìn , ngưỡng cổ uống vào ngay .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.