Thần Y Đích Nữ

Chương 54: Chó điên chủ mẫu



Cửa lớn thư phòng " Ầm " một tiếng Bị người ta đẩy từ ngoài vào , khí thế mãnh liệt kia như nước thủy triều dâng lên trong cơn bão, gã sai vặt giữ cửa chỉ cảm thấy gió lớn thổi càn quét bên người , thoáng hoảng hốt , hành động trở nên vụng về ,hoàn toàn không ngờ đến Thẩm thị sẽ nhanh chóng xông vào trong phòng . Mà đi theo phía sau nàng, chính là những người lúc nãy vẫn còn tụ hội tại Thư Nhã viên , thậm chí ngay cả lão thái thái đều được Triệu ma ma cùng tiểu nha đầu đỡ cùng nhau chạy đến .

Gã sai vặt thầm nghĩ trong lòng: Thôi xong rồi!

Chợt nghe bên trong truyền đến một tiếng gào, tiếng gào thét đặc hữu Thẩm thị vang lên, kèm theo tiếng đánh nhau lốp bốp , chờ tới lúc một đoàn người Phượng Vũ Hoành đi vào theo,thì chỉ thấy Thẩm thị đã đem Kim Trân đè xuống đất , thân thể mập mạp giạng hai chân ra ngồi ở trên người Kim Trân vừa đánh vừa gào .

Kim Trân hai tay che mặt , sợ bị móng tay của Thẩm thị hủy dung , tiếc thay Thẩm thị khí lực rất lớn , trong lúc lôi qua kéo lại , trên mặt vẫn trúng mấy vết cào .

Phượng Vũ Hoành chỉ cảm thấy rất buồn cười , trò náo nhiệt này thật là quá buồn cười . Thẩm thị trước mắt làm gì còn có một chút bộ dáng đương gia chủ mẫu , rõ ràng chính là cái nữ nhân chanh chua chửi nhau ở phố lớn . Phượng Cẩn Nguyên có một vị chính thê như thế này , nên cảm thấy rất mất mặt chứ?

" Ta đánh chết ngươi đồ đĩ ! Bò giường bò đến dưới mí mắt lão nương , nói ! Ai cho ngươi lá gan đó ? " Thẩm thị đánh mệt mỏi , thở hồng hộc chửi bậy , " Không biết xấu hổ con đĩ ti tiện , cả ngày một bộ như hồ mị bày cho ai nhìn ? Chủ tử nhà nào giáo ra nô tỳ như ngươi vậy ? "( ta thề là câu này ta không có thêm bớt gì hết, để nguyên văn luôn, câu trên cũng vậy.)

Lời vừa thốt ra , liền An thị cùng Hàn thị cũng nhịn không được cười ra tiếng . Nhà ai ? Còn chẳng phải nhà ngươi dạy dỗ .

Nếu không tại sao nói không nên có tâm hại người đây! Một lòng nghĩ hại người khác , bây giờ nhưng tự hại mình .( Giống như câu gậy ông đập lưng ông )

" Khóc ! Ta cho ngươi khóc ! Xem ta không vả nát miệng ngươi ! " Thẩm thị nghỉ ngơi mấy hơi , lại bắt đầu vật lộn một vòng mới .

Phượng Trầm Ngư thấy dạng này thực sự kỳ cục , nhanh chóng tiến lên muốn đem Thẩm thị giữ chặt , tiếc thay Thẩm thị động tác sức lực quá lớn , giương nanh múa vuốt một cái liền đem Phượng Trầm Ngư hất ngã nhào .

Lão thái thái vừa thấy Trầm Ngư bị thiệt thòi , có thể sợ hãi , cũng không kịp nhớ eo còn đau hay không , đi nhanh mấy bước muốn đi qua đỡ .

Cũng may hai người nha đầu Ỷ Lâm và Ỷ Nguyệt đi theo Trầm Ngư phản ứng rất nhanh , trước lão thái thái một bước đem Trầm Ngư đỡ được . Lão thái thái vội truy hỏi: " Có ngã đau hay không ? Có bị thương không ? Mặt không có sao chứ ? "

Trầm Ngư vội vã lắc đầu: "Đa tạ tổ mẫu quan tâm , Trầm Ngư không có chuyện gì , chỉ là mẫu thân ... "

"Hừ ! " Lão thái thái quyền trượng nện vào trên đất , cũng không biết là nên sinh Thẩm thị khí , hay nên sinh Phượng Cẩn Nguyên khí . Nhưng lại nhìn một cái đang bị Thẩm thị hành hung Kim Trân , nàng đã quyết định vẫn là sinh Thẩm thị khí tốt lắm —— " Ngươi còn có mặt mũi đánh nàng ? Còn không đều là nô tài chính ngươi dạy dỗ ra ! " Lão thái thái giơ lên quyền trượng liền hướng Thẩm thị sau lưng đánh qua .

Thẩm thị lại "Ngao ngao " Kêu quái dị , quay đầu lại khó có thể tin nhìn hướng lão thái thái: " Vì sao lại đánh ta ? " Có lẽ giận điên lên rồi , cũng không quản lời gì nên nói hay không nên nói , há mồm liền nói: " Nhìn thử chuyện tốt nhi tử ngươi làm ! Ngươi còn có mặt mũi đánh ta ? "

Trầm Ngư doạ run rẩy toàn thân: " Mẫu thân không cần nói lời điên khùng ! "

Thẩm thị trước mắt có thể không quản được những kia , nàng thật điên rồi , nhìn ai cũng như kẻ địch . Trầm Ngư khuyên câu này , nàng lập tức quay đầu mắng ngay: " Câm lại miệng cho ta ! "

Trầm Ngư trong lòng ủy khuất , từ khi ngồi lên vị trí dòng chính nữ , vẫn chưa có người nào nói chuyện cùng nàng như vậy . Người có thể mắng nàng là mẹ của mình , nàng tuy là lại ủy khuất cũng chỉ có thể nuốt vào bụng .

Mà Phượng Cẩn Nguyên lúc này cũng triệt để tỉnh táo lại , tầm mắt khôi phục sau khi nhìn vào tình cảnh trước mắt này , mình cũng dọa giật mình , lại cúi đầu xem thử bản thân cả người chật vật , không khỏi rống to với gã sai vặt giữ cửa: " Còn không mau cầm cái áo choàng đến ! "

" Ngươi cầm áo choàng cái rắm ! " Thẩm thị như chó điên thấy ai cũng cắn , " Cầm áo choàng làm gì ? Lúc này biết ngượng ngùng ? Khi ngươi làm chuyện xấu ấy sao không nghĩ xấu hổ ? Phượng Cẩn Nguyên ngươi còn biết xấu hổ hay không ? A ? Ta Thẩm gia chứ đâu có lỗi với ngươi ? Ngươi muốn tiền cho tiền , muốn gì cho đấy , năm nào nơi nào hiến bảo với thái hậu và hoàng hậu nương nương chẳng phải đệ đệ nhà mẹ ta ở bên ngoài đào lấy được ? Ngươi Phượng gia đối với Thẩm gia coi như một rắm ! "

Phượng Cẩn Nguyên giận dữ —— " Nữ nhân chanh chua ! " Cả đời hắn hận nhất việc chính là có người ở trước mặt hắn đề Thẩm gia đối Phượng gia trợ giúp , tuy nói thật có chuyện như vậy , thế nhưng ba năm năm năm hắn cũng cải biến không xong cục diện này . Nhưng sự thật về sự thật , bãi đến trên mặt bàn mà nói tất nhiên không thể dễ nghe . Đường đường tả tướng đại nhân cần nhờ nữ nhân tới chống đỡ chuẩn bị , đây là lời gì ?

" Ngươi độc phụ này ! " Phượng Cẩn Nguyên tiếp nhận gã sai vặt áo choàng ,sau khi bao kỹ lưỡng thân mình , xoay người rời đi đến bàn vừa bưng lên kia chén uống có còn lại cặn thuốc , " Chính ngươi sai tiểu nha đầu đến đưa thứ này , bây giờ xảy ra chuyện còn dám tới mắng ta ? Như vậy đương gia chủ mẫu ta cần ngươi làm gì ? "

" Ngươi có bản lãnh thì hưu ta a! " Thẩm thị còn thật không sợ cái này , " Phượng Cẩn Nguyên ngươi vong ân phụ nghĩa, khốn kiếp , ngươi có bản lĩnh thì hưu ta , ngươi nếu không hưu , thì ta ly hôn với ngươi ! Hoà ly với ngươi ! "

Phượng Trầm Ngư dọa giật mình , " Mẫu thân chớ có nói bậy ! "

Phượng Vũ Hoành nghe được hai chữ ly hôn , ý thức đến không sai biệt lắm chính là cổ đại ly hôn , chỉ không thể ngờ ở niên đại này thật đúng có chuyện ly hôn này . Có thể cái kia hòa ly, nàng lại không hiểu . Nhìn Trầm Ngư dáng dấp sốt sắng , nàng nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi Vong Xuyên: " ly hôn và hoà ly khác nhau ở chỗ nào ? "

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.