Thần Y Đích Nữ

Chương 55: Ngươi chính là tên súc sinh



Vong Xuyên cũng nhỏ giọng giải thích cho nàng nghe: " Cái gọi là ly hôn , ý tứ là dĩ hòa vi quý , phu thê song phương tự nguyện tách ra , không tổn thương hòa khí , về sau nam cưới vợ nữ lấy chồng hai bên không liên quan nhau . Đại Thuận chế độ cũng khá tha thứ nữ tử ly hôn , không đến nỗi bị chê trách sống không nổi . Tại dưới ly hôn còn có hưu thê ... "

Phượng Vũ Hoành gật đầu: " Hưu thê này thì ta hiểu . "

Vong Xuyên cũng không giải thích nhiều , lại nói về hoà ly: " Hoà ly là do quan phủ cưỡng chế thi hành , lý do là giữa vợ chồng một bên trong đó phạm tội thất xuất , hoặc thân nhân một bên này đối thân nhân một bên khác có ẩu đã, chửi mắng , giết chết , thương tổn , gian hại các hành vi , chính là vì phu thê ân đoạn nghĩa tuyệt , bất luận song phương có đồng ý hay không , đều từ quan phủ thẩm đoạn , cưỡng chế ly dị . "

Phượng Vũ Hoành gật đầu , thì ra hoà ly càng nghiêm trọng như vậy , trách không được Trầm Ngư nghe được Thẩm thị hô lên hai chữ kia lúc khẩn trương thành như vậy . Này Thẩm thị nếu thật sự cùng Phượng Cẩn Nguyên hoà ly , chỉ sợ tại niên đại này nàng gần như không có con đường sinh tồn . Phượng Cẩn Nguyên nói chuyện khó nghe như vậy , nhưng nhân gia không hề xúc phạm Đại Thuận chế độ , lão gia thu người nha đầu , lại quá bình thường .

Nhưng Thẩm thị không cho rằng như thế —— " Ta không nói bậy ! " Từ Kim Trân trên người leo xuống , túm chặt Phượng Cẩn Nguyên góc áo , đi tới tát một cái . Phượng Cẩn Nguyên tuy né tránh bàn tay , nhưng vẫn bị Thẩm thị móng tay dài cạo một bên , trên mặt trong nháy mắt chảy ra một vết máu .

" Lão gia! " Từ trước đến giờ có nhãn lực cũng hiểu rõ quan tâm người nhất Hàn thị trước xông lên trước , cũng không quản Thẩm thị phải không còn đang bão nổi , dưới cái nhìn của nàng , Phượng Cẩn Nguyên là chỗ dựa duy nhất của nàng , đặc biệt trước mắt tình huống như thế , càng là biểu hiện quan tâm rộng lượng , mới càng có thể lung lạc lấy lòng của nam nhân a . " Lão gia ngươi không sao chứ ! " Hàn thị trong hốc mắt chứa lệ , móc ra khăn hướng Phượng Cẩn Nguyên miệng vết thương che đi .

Lão thái thái thấy nhi tử bị con dâu đả thương , nhất thời cả kinh cũng không biết nên nói cái gì cho phải . Nàng sống nửa đời người , thật là lần đầu từng thấy loại tình cảnh này . Nhà ai nữ nhân dám đánh nam nhân ? Này Thẩm thị chẳng lẽ là súc sinh ?

Đúng , nhất định là súc sinh!

Lão thái thái nghĩ nào nói đấy , há mồm một câu: " Súc sinh! " Chửi đến Thẩm thị cả người đều run cầm cập .

" Ngươi chửi ai đó ? " Thẩm thị đỏ ngầu cả mắt , nàng thật muốn loạn côn đánh chết toàn gia này , ngoài Trầm Ngư ra , một người cũng không còn .

" Ta chính đang chửi ngươi! " Lão thái thái xoay cây gậy liền hướng Thẩm thị trên người gọi , " Súc sinh! Ta sống nhiều năm nay , lần đầu nhìn thấy ngươi súc sinh như vậy ! "

Thẩm thị một tay túm chặt quyền trượng ấy: " Đây đều là chuyện tốt con trai của ngươi làm ! "

Triệu ma ma chỉ lo Thẩm thị vừa kích động xoay thanh quyền trượng, lão thái thái kia có thể không chịu nổi a , nhanh chóng tiến lên dùng tay nắm chặt , đồng thời hảo tâm khuyên bảo: " Đại phu nhân mau bớt tranh cãi a! "

" Ngươi cho ta cút sang bên đi ! " Thẩm thị nhấc chân liền muốn hướng Triệu ma ma trên người đạp , bất chợt thấy hoa mắt , chỉ cảm thấy có trận thanh phong mơn trớn , sau đó mình chân kia cũng không biết bị thứ gì đó cho chặn một chút . Nàng không đứng vững , ầm một tiếng ngã lăn ra đất , bởi vì quá tròn đểu , còn lăn hai vòng .

Trầm Ngư mau chóng tới đỡ , mà Triệu ma ma khiếp đảm qua đi lúc này mới thấy rõ , ấy mà nhị tiểu thư Phượng Vũ Hoành không biết lúc nào đến phụ cận , hai cái cánh tay nhỏ gầy yếu duỗi ra , vững vàng đỡ 2 lão bà các nàng .

" Tổ mẫu cẩn thận . "

Phượng lão thái thái hướng Phượng Vũ Hoành ném ánh mắt cảm kích , " Hảo hài tử . " Lại chỉ về Thẩm thị: " Con trai của ta làm chuyện gì tốt ? " Lại đi chỉ Kim Trân: " Đây là nha đầu trong phòng ngươi ! Trợn to mắt chó của ngươi nhìn rõ ràng , đây là nha đầu trong phòng chính ngươi ! "

Đây là lời nói thật , Thẩm thị bị chận họng không biết nên nói cái gì , không nơi trút cơn giận , quay đầu liền lại muốn đi đánh Kim Trân .

Kim Trân sớm bị sợ vỡ mật , nàng biết Thẩm thị sẽ nổi điên , nhưng không ngờ điên lợi hại như vậy , không khỏi ném ánh mắt xin giúp đỡ hướng Phượng Cẩn Nguyên .

Phượng Cẩn Nguyên giờ khắc này bị Hàn thị kéo , bởi vì Dược lực mới vừa tan , trên trán còn không ngừng đổ giọt mồ hôi . Hàn thị từng phát từng phát lau cho hắn lau , mắt thấy Phượng Cẩn Nguyên trong ánh mắt đối Kim Trân sinh thương tiếc , trong bụng lại là một trận run rẩy . Nhưng nàng là làm thiếp, trong lòng biết dưới tình huống này tuyệt đối không thể cùng Thẩm thị thông thường , vì thế nhanh chóng phân phó nha đầu bên người: " Mau , đem Kim Trân cô nương đỡ xa một chút . "

Nha đầu tay chân cũng nhanh nhẹn , kéo lên Kim Trân liền nhích sang bên, Thẩm thị vồ hụt , tức giận đến trong phòng thẳng gào khóc .

Trầm Ngư cũng sắp khóc , không ngừng mà khuyên: " Mẫu thân bớt giận , mẫu thân nhất định phải bớt giận a! "

Phượng Vũ Hoành là ôm thái độ tới xem trò vui , chẳng thấy bất ngờ gì , chỉ là làm sợ hãi Phấn Đại cùng Tưởng Dung .

Hai tiểu hài tử đâu trải qua chuyện như vậy , An thị nghĩ một lát , nhanh chóng nói với lão thái thái: " Thiếp thân mang đi tam tiểu thư và tứ tiểu thư thôi . "

Lão thái thái khen ngợi gật gật đầu , trận này xác thực không nên để hai cái tiểu cô nương chưa từng trải nhìn , nhân tiện nói: " Mau mau dẫn các nàng trở lại , để dưới bếp nấu chút canh định thần . "

An thị khom người một cái , mang theo Tưởng Dung cùng Phấn Đại đi . Lúc gần đi nhìn Phượng Vũ Hoành chớp mắt , trong ánh mắt mang theo lo lắng .

Phượng Vũ Hoành khẽ lắc đầu với nàng , nhìn theo An thị ba người rời khỏi , lúc này mới lại đi vào trong nhà , đến Thẩm thị trước mặt , mặt lộ vẻ buồn rầu mở miệng: " Mẫu thân là chẳng phải là sau khi nấu xong dược quên vụ này ? Bằng không như thế nào cứ ngồi trong phòng tổ mẫu , không tới phụ thân chỗ này chứ? " Nàng nói , hơi cúi đầu đi , mặt hổ thẹn ửng hồng .

Thẩm thị nghiến răng , nhìn Phượng Vũ Hoành ánh mắt đều có thể phun ra lửa .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.