Thần Y Đích Nữ

Chương 57: Phượng Vũ Hoành, kẻ đáng chết nhất chính là ngươi



Hứa đại phu cùng nha hoàn kia vừa xuất hiện trong phòng, Phượng Trầm Ngư biết ngay là xảy ra chuyện xấu .

Giờ khắc này nàng rốt cục ý thức được chính mình đã đi sai bước, nàng biết bên trong Phượng phủ có ám vệ, cũng đoán chắc rằng Phượng Cẩn Nguyên căn bản không thể nào phái ám vệ đuổi theo Hứa đại phu, Thẩm thị chỉ cần tại Kim Trân chuyện tình trên chịu thua, chuyện này cũng bỏ qua đi thôi.

Nhưng nàng vạn vạn không ngờ, người nha đầu bên cạnh Phượng Vũ Hoành biết võ công.

Phượng Trầm Ngư nàng tuy là tinh thông cầm kỳ thư họa, thế nhưng nhược điểm duy nhất chính là chưa từng tập võ. Phượng gia chỉ nghĩ đến để nàng ngày sau bay lên ngọn cây làm phượng hoàng, một lòng một dạ dạy nàng làm sao giỏi về tâm kế, võ công là thứ loại người như nàng là vạn vạn không đụng được .

Quả nhiên, bị lão thái thái chất vấn uy hiếp, Hứa đại phu thoải mái nhận tất cả tội—— " Đều là đại phu nhân để cho ta làm nha! Nàng muốn hại Phượng gia Nhị thiếu gia, để ta nấu loại thuốc kia đưa tới, cầu lão thái thái minh giám! "

Nhân chứng trước mắt, Thẩm thị trăm miệng khó cãi, mà tiểu nha hoàn kia quả thực oan uổng, nàng hoàn toàn là dựa theo phân phó của Hứa đại phu đi làm, liền vì sao lén rời khỏi Phượng gia cũng không biết .

Sau khi điều tra rõ chân tướng, Phượng Cẩn Nguyên giận dữ không ngớt, tuy nói đứa bé Phượng Tử Duệ này đã sớm từ ba năm trước hắn vốn đã định vứt bỏ, thế nhưng lúc này không giống ngày xưa, khi đó vì Diêu gia liên lụy, nên phải vứt bò 2 tỷ muội bọn hắn, nhưng hôm nay, Phượng Vũ Hoành có chỗ dựa là Ngự vương phủ, chuyện của Diêu gia đã làm hắn cũng có một hồi suy nghĩ khác, lại để cho hắn bỏ đứa bé này, hắn liền thật sự chẳng nhẫn tâm bỏ xuống được. Huống chi, Phượng phủ cho đến tận bây giờ cũng chỉ có hai cái nam nhân a!

Mắt nhìn thấy Phượng Cẩn Nguyên cảm xúc có biến, Kim Trân trong góc rụt lại nghiến răng, thẳng thắn cũng liều mạng —— " Lão gia! Hứa đại phu nói không sai, hết thảy đều là đại phu nhân làm! "

Phượng Cẩn Nguyên vừa thấy Kim Trân nói chuyện, chuyện lúc trước hai người gây nên lại lần nữa để bụng, trong lòng hắn bắt đầu mâu thuẫn .

Kim Trân này là nha đầu của Thẩm thị, chuyện những năm này Thẩm thị làm hắn tuy nói không quản ra sao, nhưng cũng không có nghĩa là không biết. Có bao nhiêu chuyện xấu cũng là qua tay Kim Trân, nha đầu này làm thủ hạ nên cũng không sạch sẽ. Nhưng nếu để hắn đem Kim Trân cũng cùng xử lý, hắn thật là có chút không nỡ.

Phượng Cẩn Nguyên trước mắt đến vô cùng hi vọng Kim Trân này có thể thông minh một chút, tốt nhất ngả sạch chính mình, như vậy hắn có thể giữ được nàng.

Mà Kim Trân cũng quả nhiên không phụ kỳ vọng của hắn, lại mở miệng, không chỉ ngả sạch chính mình, còn như trở thành người có công —— " Nô tỳ biết Đại phu nhân muốn đem dược như vậy cho Nhị thiếu gia uống, nên đã là bất chấp tất cả chạy đến Liễu Viên đòi dược ấy về cho bằng được! Nhị tiểu thư! Cầu nhị tiểu thư làm chứng vì nô tì, nô tỳ lúc đó là quỳ xuống cầu nhị tiểu thư trả dược cho nô tỳ nha! "

Phượng Vũ Hoành híp mắt, sau vài lần suy nghĩ liền gật gật đầu: " Đúng vậy, lúc ấy Kim Trân cô nương là quỳ xuống cầu xin ta. " Lại chuyển hướng Phượng Cẩn Nguyên: " Thế nhưng nữ nhi cũng không biết thuốc này vốn là phải cho Tử Duệ uống, còn tưởng rằng đúng là đưa sai, khiến cho Kim Trân cô nương lấy đưa phụ thân rồi . "

Kim Trân lại tiếp lời: " Nô tỳ không dám nói toạc chuyện của đại phu nhân, chỉ đành nhắm mắt đi theo Vong Xuyên cô nương đến Tùng viên. Nô tỳ luôn nghĩ Đại phu nhân có lẽ hồ đồ nhất thời, sau này nhất định sẽ phải hối hận, nhờ vậy mới không có nói toạc trước mặt lão gia. Mà dược kia... Lão gia uống dược như vậy nếu không phải lập tức ... Không lập tức cùng người ... Chỉ sợ tính mạng đáng lo, lúc này mới ... "

" Khó khăn cho ngươi. " Thấy Kim Trân đã nói thành vậy, Phượng Cẩn Nguyên nhanh chóng tỏ thái độ , xem như bảo vệ được người .

Thẩm thị đã tức giận đến môi tím ngắt, nếu không phải Trầm Ngư liều mạng lôi kéo, chỉ sợ đã sớm xông tới đem Kim Trân xé rách .

" Tiện nhân! " Bà tức giận đến chẳng thể đứng nổi, lại vì quá béo nên Trầm Ngư căn bản không giữ được nàng, chân run lên, mẹ con hai người cùng ngã xuống đất: " Ta muốn giết ngươi đồ tiện nhân! Còn có ngươi! " Bà đột nhiên chỉ về Phượng Vũ Hoành: " Đáng chết! Đáng chết nhất chính là ngươi! Ta muốn giết ngươi! Ta muốn giết ngươi! "

Phượng Vũ Hoành giả vờ sợ hãi dồn dập bước về sau, ánh mắt đầy khẩn cầu: " Mẫu thân, mẫu thân ngươi vì sao muốn như vậy? A Hoành không làm gì sai a! A Hoành cũng không giành gì, A Hoành không làm dòng chính nữ, tặng tất cả những thứ tốt nhất trong phủ cho đại tỷ tỷ, mẫu thân ngươi vì sao còn phải bức chúng ta đến tử lộ? "

" Bởi vì ngươi sống sót liền chướng mắt của ta! " Thẩm thị cứ như con thú điên cuồng hét lên: " Phượng Vũ Hoành! Phượng Tử Duệ! Diêu Thiên Nhu! Các ngươi đều đáng chết! "

Phượng Trầm Ngư một cái đầu không thể giữ được cho hai cái mạng, nàng lúc này thật có chút phiền chán Thẩm thị. Nghĩ nàng gắng sức nhiều năm kinh doanh lương thiện cùng hữu ái, bao nhiêu lần đều hủy tại trong tay người mẹ này. Mẹ của nàng xưa nay đều chỉ biết nghĩ đến bản thân sao cho sống thoải mái, xưa nay khi nói chuyện làm việc cũng không chịu cân nhắc lo lắng cho nàng. Trước mắt phụ thân sinh khí lớn như vậy, mẫu thân vẫn như vậy, đây không phải định hủy đi tương lai hai mẹ con các nàng và còn đại ca ở bên ngoài cầu học sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.