Thần Y Khí Nữ: Quỷ Đế Ngự Thú Cuồng Phi

Chương 1: Nữ tử trọng sinh



Đại hạ quốc thu phong trấn.

Từ đường trong Diệp gia,đàn mộc điêu khắc trên thành bàn, để các loại cung phẩm, chính giữa từ đường, phong cách cổ trong Hắc đỉnh cắm mấy nén nhang, hương khói lượn lờ.

Cửa bị đẩy ra, một cái bóng dáng gầy nhỏ đi vào.

Đó là một nử tử mười ba mười bốn tuổi, mặt chỉ lớn chừng bàn tay, ngũ quan rất là tinh xảo, chỉ tiếc nhìn đầu tóc bù xù, cộng thêm một đôi con ngươi đờ đẫn, làm cho nàng xinh đẹp như được minh châu.

Thiếu nữ mới vừa đi tới bàn cạnh, chợt đi ra vài người.

” Hay a, bắt ăn trộm.” Vài tên ác nô bắt lấy tay chân thiếu nữ, đưa nàng đè xuống đất.

“Ô … ô.” Thiếu nữ bị dọa phát sợ, muốn tránh thoát mấy người đang nắm, chỉ tiếc,khí lực nàng làm sao hơn được những thứ kia từ nhỏ đi học võ, đã đạt tới Luyện Thể Nhất Trọng Diệp gia ác nô.

“Diệp Lăng Nguyệt, nguyên lai là ngươi ngốc nữ, ai cho ngươi lá gan, ăn trộm cung phẩm trên bàn.” Diệp gia nô tài Vương Quý lên tiếng là thân tín Lục thiếu gia Diệp Thanh.

Bị đẩy ngã biểu muội Diệp Thanh gọi là Diệp Lăng Nguyệt, nàng tuy là tiểu thư Diệp gia, nhưng ở Diệp gia, thân phận so với người làm còn thấp hơn.

Chỉ vì Diệp Lăng Nguyệt là sỉ nhục Diệp gia, nàng là một ngốc nữ.

Diệp Lăng Nguyệt trên mặt tái nhợt, tràn đầy sợ hãi.

“Còn dám tranh cãi.” Vương Quý không nói lời nào, cho Diệp Lăng Nguyệt mấy bạt tai.

Vương Quý là tên gọi võ giả, mấy bạt tai tát xuống, trên mặt Diệp Lăng Nguyệt sưng lên, Vương Quý còn không hết hận, một cước đạp về phía bụng Diệp Lăng Nguyệt.

Thân thể Diệp Lăng Nguyệt, giống như diều đứt dây, bay ra ngoài, nện ở giữa từ đường rơi xuống đất trên chiếc đỉnh lớn, phát ra một trận tiếng vang trầm đục.

“Ngốc nữ không nhúc nhích, đừng nói là đã chết.” Vài tên nô tài Diệp gia thấy Diệp Lăng Nguyệt nửa ngày không có động tĩnh, còn tưởng rằng nàng chết.

“Sao có thể dễ dàng chết như vậy, ngốc nữ này, bị đánh vài chục năm, còn không phải là sống tốt. Thiếu gia nói mệnh của tiện nữ này cứng rắn.” Vương Quý tâm tư ác độc, ánh mắt của hắn đảo qua, đến chiếc khẩu hương đỉnh bên người Diệp Lăng Nguyệt.

Từ Đường Diệp gia là chủ nhà họ Diệp mua lại hơn ba mươi năm trước, cái khẩu hương đỉnh lúc ấy ngay tại trong từ đường, một mực tạm thời vẫn để đó.

Vương Quý tiến lên phía trước, đẩy ra nắp đỉnh, cào tro hương.

“Mấy người các ngươi, đem tiểu ngốc nữ để vào, để cho nàng ăn trộm, hôm nay sẽ để cho nàng ăn đủ.”

Vài tên gia nô cười đùa, Diệp Lăng Nguyệt ở trong mắt bọn hắn, ngay cả một con dã cẩu cũng không bằng.

Bọn họ đè lại tay chân Diệp Lăng Nguyệt, đem những thứ tro hương không biết bao nhiêu năm không quét dọn, nhét vào trong miệng nàng.

Hương tro nhét vào trong miệng trong nháy mắt, có một viên tròn vo, trượt xuống vào cổ họng Diệp Lăng Nguyệt.

Vật kia vừa vào bụng, ngốc nữ Diệp Lăng Nguyệt chỉ cảm thấy bên trong bụng đan điền một trận nhiệt nóng bỏng.

Vô cùng vô tận nhiệt ý, nóng quá, thực cốt đốt tâm nóng, giống như là muốn đưa nàng cả người thiêu hủy hầu như không còn.

Khó chịu… Thật khó chịu, Diệp Lăng Nguyệt nắm cổ họng, có vật gì muốn từ trong cổ họng nàng chui ra ngoài.

Cho đến khi trên cổ trào ra vết máu, nóng bỏng cũng không có giảm bớt, nàng thống khổ khó nhịn, tức khắc đâm đầu về phía khẩu hương đỉnh, máu tươi từ cái trán chảy ra.

“Hỏng bét, tiểu ngốc nữ đã chết?” Vương Quý tiến lên nhìn một cái, phát hiện Diệp Lăng Nguyệt không có động tĩnh.

Vài tên gia nô trố mắt nhìn nhau đến lúc này bọn họ mới sợ, tiểu ngốc nữ mặc dù thân phận hèn mọn, không được coi trọng, dầu gì cũng là Diệp gia tiểu thư chính quy.

“Còn đứng ngây ở đó làm gì, đi nhanh tìm thiếu gia.” Vương Quý kinh hoảng luống cuống đến, mấy người chạy trốn.

Trong từ đường, thân thể nho nhỏ Diệp Lăng Nguyệt, cuộn tròn thành một chỗ.

Cảm giác có ngọn lửa đang đốt người, một sóng lại một làn sóng tiếp theo.

“Nương.” Diệp Lăng Nguyệt kêu, lại không có bất kỳ người nào trả lời nàng.

Dần dần, cảm giác nóng rực biến mất, lục phủ ngũ tạng Diệp Lăng Nguyệt xoắn chung một chỗ.

Không biết qua bao lâu, trong đầu, “Đùng” một tiếng, giống như là có vật gì ở trong đan điền chợt nổ tung.

Trong cơ thể Diệp Lăng Nguyệt,có một cổ hào quang màu đỏ thoáng qua, nhanh chóng hướng nàng toàn thân khuếch tán ra, tay nàng chỉ động động.

Mắt —— đột nhiên mở ra, trước cặp mắt đờ đẫn trong con ngươi, sáng chói như Thần Tinh.

Cảnh vật chung quanh rõ ràng, Diệp Lăng Nguyệt ngồi dậy.

Con ngươi nàng, cảm giác ánh sáng chợt lóe lên.

Đập vào mắt là một tòa phong cách cổ xưa đại khí, ở chính giữa có một tấm bàn, phía trên để cung phẩm cùng bài vị của tổ tiên.

“Ta, trọng sinh.” Diệp Lăng Nguyệt lầm bầm, nàng nhìn tay mình.

Vừa nhỏ vừa gầy, có đủ loại tất cả vết thương lớn nhỏ, đây là khi dễ thân thể của thiếu nữ nhỏ bé.

Nàng đứng lên, thử nhớ lại trí nhớ của thân thể, bởi vì đời trước duyên cớ là ngốc nữ này, trong đầu loáng thoáng chỉ có một chút trí nhớ.

Xem ra, còn cần một ít thời gian,thích ứng này là thân thể này.

Xoay người muốn rời đi, Diệp Lăng Nguyệt bên tai nghe được trận “Xì xì xì” tiếng vang.

Cách đó không xa, trên khẩu hương đỉnh cổ, lúc trước Diệp Lăng Nguyệt đâm vào lưu lại một bãi máu, đang phát sinh biến hóa.

Máu, lấy mắt thường có thể thấy tốc độ, rót vào trong đỉnh.

Lòng bàn chân Diệp Lăng Nguyệt chui lên một đạo hơi lạnh, nhưng mà trong lòng nàng mãnh liệt hiếu kỳ đi lên phía trước.

Tay nàng vừa mới dính vào chiếc đỉnh kia, một màn cổ quái phát sinh.

Vèo ——

Cái đó vốn là ước chừng tầm hai ba người mới có thể ký thác giơ lên cổ đỉnh, hóa thành nhất lưu Hắc Quang, chạy vào tay nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.