Thần Y Khí Nữ: Quỷ Đế Ngự Thú Cuồng Phi

Chương 10: Linh thú linh khế



Ngày thứ hai, Diệp Lăng Nguyệt tới tìm mẫu thân Diệp Hoàng Ngọc.

“Nương, trong một tháng tiếp theo, nữ nhi không đi Võ Đường, ta muốn vào núi.” Diệp Lăng Nguyệt đem chuyện hôm qua của nàng và Diệp Thanh đánh cuộc kia, nói cho Diệp Hoàng Ngọc biết.

Vốn tưởng rằng, một hồi sẽ bị mắng, vậy mà Diệp Hoàng Ngọc nghe xong, không nói lời nào, từ trong nhà xuất ra một cái bọc, bên trong chứa một chai đánh rượu cùng đồ ăn lương khô ba ngày.

“Lăng Nguyệt, ngươi đã trưởng thành, thị phi ân oán sẽ tự biết phân biệt. Trong mấy tháng này võ đạo của ngươi tinh tiến rất nhanh, nhưng không có trải qua thực chiến công phu quyền cước*. Đây là hành lý ta chuẩn bị, ngươi mang theo, nương không có yêu cầu gì khác, chỉ cần một tháng sau ngươi trở về, đứng trên Tộc tỷ thí, đánh bại Diệp Thanh.” từng lời nói Diệp Hoàng Ngọc, rơi vào trong lòng Diệp Lăng Nguyệt.

(*giống như câu tục ngữ VN: Học phải đi đôi với hành)

“Nương, nếu ta ở trong núi gặp phải tiểu dã thú, có thể dùng cách để thuần hóa nó?” trước khi đi Diệp Lăng Nguyệt, chợt nhớ tới một chuyện.

Trong không gian của nàng có một Tiểu hồ ly khuyển nhìn rất khả ái,thế nhưng trong lòng phòng bị mười phần, tốc độ vừa nhanh, bây giờ Diệp Lăng Nguyệt căn bản không bắt được nó.

Hôm qua nàng cố ý lưu một chén sữa dê, nào biết nó một chút cũng không động vào, xem ra tiểu gia hỏa hiển nhiên đề phòng, cái này thật không tốt.

Có lẽ, nàng có thể nghĩ biện pháp khác để thuần hóa nó.

Diệp Hoàng Ngọc thường xuyên đi vào trong núi, gặp được không ít dã thú, từ trước cũng nắm một ít con thỏ nho nhỏ cho Diệp Lăng Nguyệt, chỉ tiếc là khi đó tiểu ngốc nữ “Diệp Lăng Nguyệt” mỗi lần gặp nhóm người Diệp Thanh kia đều đem con thỏ cướp đi, nướng ăn.

Mỗi lần như thế Diệp Hoàng Ngọc cũng sẽ không bắt thỏ hoang nữa, tránh cho “Tiểu ngốc nữ” thương tâm.

“Dã thú trưởng thành không có cách nào thuần hóa, nếu là có gặp phải dã thú còn nhỏ, có thể thử cho nó ăn một chút thịt tươi ngon. Bất quá, dã thú chung quy đều không hiểu tính người, thuần hóa cũng không có nhiều tác dụng lắm. Nếu là gặp Linh Thú còn non, thì lại là khác.” Diệp Hoàng Ngọc thuận miệng đáp.

“Dã thú cùng Linh Thú khác nhau ở chỗ nào?” Diệp Lăng Nguyệt nhớ tới tiểu hồ ly khuyển, tốc độ kia, xác thực không phải là một loại dã thú có thể so với nó.

“Linh Thú có khả năng ý thức được cũng như hiểu biết, bọn nó còn có thể cùng người ký kết Linh Khế. Chỉ có điều, biện pháp Linh Khế chỉ có những đại môn phái bên trong mới biết. Trong Đại Chu quốc cũng ít có Linh Thú thường lui tới, Linh Thú chân chính phần lớn là huyết thống cao quý, tuyệt đối sẽ không chủ động cùng con người khế ước.” Diệp Hoàng Ngọc sống gần ba mươi năm, chỉ thấy Đại Hạ quốc trong tỉnh thành lớn, mới nhìn thấy qua Linh Thú.

Từ trong miệng Diệp Hoàng Ngọc, Diệp Lăng Nguyệt biết được, biên giới Đại Hạ, dã thú chia làm mười hai loại cấp bậc, Linh Thú là từ nhất phẩm đến cửu phẩm.

Bên ngoài, trong rừng núi Thu Phong trấn, có một ít dã thú sơ cấp ăn cỏ cùng dã thú trung cấp ăn thịt.

“Lăng Nguyệt, ngươi sau khi vào núi, chỉ có thể hoạt động ở vị trí sườn núi và khe núi, không được vào khi vực đỉnh núi.” Diệp Hoàng Ngọc nói cho Diệp Lăng Nguyệt biết.

Thực lực Luyện Thể Tam Trọng, ban đầu đối mặt với dã thú sơ cấp hay trung cấp, coi như là dư dả, nhưng khu vực đỉnh núi, người đi tới rất ít, bên trong kết quả có là dã thú gì đi nữa, liền khó mà nói chắc được.

Diệp Hoàng Ngọc lại dặn dò một ít chuyện, Diệp Lăng Nguyệt mới nhận lấy hành lý rồi ra khỏi Bắc Trang.

Trước khi vào núi, Diệp Lăng Nguyệt lại đi tiệm dược liệu.

Nàng sau khi đột phá Luyện Thể Tam Trọng, Tụ Nguyên Dịch đối với nàng không còn tác dụng gì.

Nàng cũng biết, Tụ Nguyên Thảo niên đại càng cao thì giá cả càng đắc, Tụ Nguyên Thảo mọc hoang dại ở bên ngoài vài chục năm sinh trưởng rất ít, nhưng bên trong Hồng Mông Thiên, một năm chẳng qua chỉ là có một ngày.

Diệp Lăng Nguyệt tích trữ không ít Tụ Nguyên Thảo, mới có thể vừa dễ dàng bán đi được.

Trong tiệm dược liệu, chưởng quỹ kia sớm ra tiếp đón Diệp Lăng Nguyệt, đã liên tiếp hơn nửa tháng, một mực trông mong người tới, thỉnh thoảng nhìn chằm chằm ra ngoài cửa.

Vừa nhìn thấy bóng dáng quen thuốc lâu ngày Diệp Lăng Nguyệt, chưởng quỹ chủ động ra chào đón.

“Khách nhân, ngươi lần này tới cũng là bán Tụ Nguyên Thảo?” Chưởng quỹ ân cần hỏi, làm cho Diệp Lăng Nguyệt thấy có vài phần kỳ quái.

“Chỗ này của ta có mười cây mười lăm năm Tụ Nguyên Thảo, hai mươi bụi cây mười năm Tụ Nguyên Thảo, còn sót lại ba mươi bụi cây đều là ba đến bốn năm.” Diệp Lăng Nguyệt lấy Tụ Nguyên Thảo ra.

Mười lăm năm, mười năm... Chưởng quỹ cũng không nhìn kỹ, liền lập tức lấy tiền ra, đưa cho nàng.

“Chưởng quỹ, ngươi làm sao cho ta nhiều tiền như thế.” Diệp Lăng Nguyệt đếm xem, hơi một chút kinh ngạc nói.

“Một giá tiền, là đặc biệt cho cô nương chỉ cần sau này cô nương có Tụ Nguyên Thảo, của hàng chúng ta toàn bộ đều thu hết.” Chưởng quỹ hít con mắt cười đến không nhìn thấy mặt trời.

Chưởng quỹ nhìn nhóm Tụ Nguyên Thảo kia, trong mắt tràn đầy vui mừng, hắn cho Diệp Lăng Nguyệt một giá tiền, nhưng hắn chỉ cần qua tay người trong thành thuốc hay trong trang, nhóm Tụ Nguyên Thảo kia giá cả cũng gấp hai gấp ba lần.

Kia một giá tiền, đối với tiệm dược liệu không coi vào đâu, nhưng đối với Diệp Lăng Nguyệt thì lại khác.

Vì thế, nàng có nhiều hơn hai ngân lượng, cộng thêm lần trước nữa, bây giờ trên tay nàng đã có hai mươi tám lượng bạc.

Diệp Lăng Nguyệt cũng không muốn nói nhiều nữa, nàng ở tiệm dược liệu mua nhiều chút phấn đuổi con trùng, vừa muốn cáo từ.

“Chưởng quỹ, bên trong cửa hàng không đủ Thanh Mộc Quả, hiện tại đang thiếu Thanh Mộc Quả, Rượu Té sẽ không có cách nào làm ra được.” Tiểu nhị trong tiệm dược liệu, gương mặt hiện lên vẻ nôn nóng.

Rượu Té là một loại rất thường dùng rượu thuốc, trong tiệm dược liệu đều có thể làm ra, chỉ là muốn làm ra Rượu Té, cần phải có một loại Thanh Mộc Quả mới được.

“Vậy thì tạm thời không bán Rượu Té, ngươi cũng không phải không biết, Thanh Mộc Quả sinh trưởng ở khu vực lưng núi Thất Tinh Sơn. Kia là khu vực lưng núi có nhiều người hái thuốc, nhưng cũng gặp phải các dã thú tập kích, làm chết nhiều người. Vào lúc này, còn ai dám đi hái thuốc nữa.” Chưởng quỹ cũng đang vì chuyện này mà phiền lòng, hắn thở dài một tiếng.

Sau khi Diệp Lăng Nguyệt nghe xong, mắt nhìn Thanh Mộc Quả trong tay tiểu nhị, âm thầm ghi nhớ trong đáy lòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.