Thần Y Ngốc Phi

Chương 45




Nhìn xuyên qua những nhánh liễu rũ trước mặt, Mạnh Phất Ảnh hoàn toàn có thể nhìn thấy nửa bên mặt hoàn mĩ không chê vào đâu được của Hiên Viên Diệp, môi khẽ mím càng tăng thêm vài phần khêu gợi dụ hoặc, mà sống mũi cao ngất lại khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi sự lạnh lùng như băng của hắn.

Thanh Trúc đứng ở sau lưng nàng, trên mặt có chút khẩn trương, nghe lén các Vương gia nói chuyện nếu bị phát hiện, chỉ sợ…

Vì vậy mà ngàn vạn lần Thanh Trúc không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào, sợ kinh động đến những vị Vương gia kia.

Hiên Viên Diệp từ từ thưởng thức trà, khóe môi nhẹ nhàng nhấp một chút nhưng lại không hề mở miệng trả lời.

Hiên Viên Phàm dường như có chút nóng nảy, không đợi câu trả lời của hắn, tiếp tục trầm giọng chất vấn: “Ngươi thật sự đang lợi dụng nàng là vì bảo hộ Mạnh Như Tuyết sao?”

Khi Hiên Viên Phàm chất vấn, trong lời nói thể hiện sự tức giận mà ngay cả chính hắn cũng không phát giác ra. Hơn nữa lần này xưng hô cũng không có sự khiêm nhường, dường như…

Tay Hiên Viên Diệp cầm chén trà dừng lại một chút, khuôn mặt rét lạnh càng thêm trầm xuống, hai mắt hơi nheo lại, ẩn chứa sự nguy hiểm khác thường.

Mạnh Phất Ảnh thân mình cứng đờ, đôi mắt nhìn thẳng một bên má của Hiên Viên Diệp, mắt cũng không nháy đợi câu trả lời của hắn.

“Thật quá phận.” Hiên Viên Diệp môi hơi động, lời nói lạnh như băng, đối với chuyện này hắn sẽ không giải thích với bất kỳ ai, không phải không muốn mà là không thể.

“Ta quá phận?” Hiên Viên Phàm đột nhiên đứng lên, rõ ràng có chút kích động, sự tức giận trong giọng nói càng thêm rõ ràng: “Ngươi làm như vậy, nếu Thái tử thật sự động thủ, chỉ sợ tánh mạng nàng cũng rất khó bảo vệ, nàng vô tội, ngươi sao có thể lợi dụng nàng như vậy?”

Đôi mắt Hiên Viên Diệp bỗng nâng lên nhìn thẳng về phía Hiên Viên Phàm, chống lại khuôn mặt phẫn nộ kịch liệt của Hiên Viên Phàm, trong ánh mắt chứa đầy hàn ý, cũng âm thầm ẩn dấu sự khác thường .

Phàm đối với nàng…?

“Ồ, ngươi làm gì thế kích động như vậy , nàng có thể bị Thất ca lợi dụng chính là vinh hạnh của nàng, phản ứng của ngươi cũng quá kì quái đi, chẳng qua là một người quái dị đáng cho ngươi làm như vậy sao?” Hiên Viên Mặc hơi lườm một chút, gương mặt tràn đầy khó hiểu.

Khóe môi Mạnh Phất Ảnh hơi nhếch lên kéo ra một nụ cười lạnh, a, có thể bị hắn lợi dụng cũng là vinh hạnh của nàng?

Phải không? Bị người lợi dụng mà còn là vinh hạnh của nàng, bởi vì điều đó chứng tỏ nàng giá trị lợi dụng?

Nhưng nàng thật không ngờ Hiên Viên Phàm lại bất bình thay nàng, mặc kệ là vì cái gì trong lòng nàng vẫn cảm kích hắn.

Không muốn nghe tiếp, Mạnh Phất Ảnh nhẹ nhàng buông nhánh liễu rủ trong tay ra ,tùy ý để nó xẹt qua mặt mình lưu lại một vệt hơi đỏ, cứng rắn chịu đau đớn, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh.

Từ từ xoay người tiếp tục đi thẳng về phía trước, giờ phút này trên mặt không có suy tư giống như lúc nãy, chỉ có sự bình thản cùng lạnh lùng như bình thường.

Thanh Trúc đi theo phía sau nàng, trong mắt chứa đầy sự lo lắng nhưng không dám nói thêm điều gì.

Nhưng Thái Hậu đã dặn dò là đi đến chỗ Công chúa, nên Thanh Trúc liền dẫn nàng đến tẩm cung của Công chúa.

Hiên Viên Tinh – Cửu công chúa của Vương triều Hiên Viên , tuổi tròn hai mươi nhưng vẫn chưa xuất giá.

Năm đó Thái tử Bắc Nguyên quốc – Đông Phương Sóc tới cầu hôn nhưng nàng thà chết không gả, nghe nói năm đó từng thắt cổ tự sát may mắn sớm phát hiện nên vẫn cứu được.

Ở trong trí nhớ của ‘Nàng’, Hiên Viên Tinh quả thật rất quan tâm đến ’Nàng’ , chưa bao giờ khi dễ nàng giống những người khác .

Vào Ngưng Hương Các, Mạnh Phất Ảnh kinh ngạc một chút, thân là công chúa mà bố trí gian phòng thật đơn giản, tuy nhiên trong sự đơn giản cũng không mất đi sự thanh lịch, hơn nữa cả gian phòng tràn ngập sự ấm áp đặc biệt, vừa đi vào tâm tình của Mạnh Phất Ảnh cũng dễ chịu hơn rất nhiều, nàng thích nơi này.

“Ngươi đã đến rồi.” Hiên Viên Tinh chỉ nhìn nàng một cái, thản nhiên nói , cũng không có nhiệt tình tiếp đón, thậm chí vẫn cứ tiếp tục công việc trong tay mình – tiếp tục làm giá y.

“Ừm.” Mạnh Phất Ảnh hơi giật mình, trong mắt hiện lên ý cười, nàng thích sự hiền hoà như lúc này.

Bản thân tùy ý ngồi trước mặt Hiên Viên Tinh, cung nữ nhanh chóng dọn trà và điểm tâm lên.

“Thế nào? Có vẻ không giống như tân nương sắp gả mà vui sướng.” Hiên Viên Tinh ngước mắt, nhìn thấy khuôn mắt bình tĩnh của Mạnh Phất Ảnh ,hơi nhướng mày, rốt cục cũng buông công việc nữ công trong tay xuống .

“Ngươi cảm thấy, ta hẳn là nên có biểu hiện vô cùng vui sướng?” Ánh mắt Mạnh Phất Ảnh cũng thẳng tắp nhìn về phía Hiên Viên Tinh, mang theo ý thử.

Hiên Viên Tinh sửng sốt một chút: “Thất ca ưu tú như vậy, hẳn là mặt người phải đầy cảnh xuân mới đúng nha~”

Trong giọng nói trầm thấp chứa thêm ý cười, nhưng hết sức khẳng định, Thất ca của nàng là nam tử ưu tú nhất thiên hạ.

“Đông Phương Sóc không ưu tú sao?” Đầu lông mày Mạnh Phất Ảnh khẽ nhướng lên, thấp giọng hỏi ngược lại, tuy rằng nàng tới chỗ này không bao lâu nhưng cũng nghe rất nhiều về chuyện của Đông Phương Sóc, thực lực của hắn cùng với Hiên Viên Diệp hẳn là ngang bằng nhau.

Sắc mặt Hiên Viên Tinh trầm xuống , khóe môi kéo ra một tia chua sót nhưng rất nhanh che dấu đi, nhìn cung nữ bên cạnh một cái, thấp giọng nói: “Các ngươi đều lui xuống đi.”

“Vâng ạ!” Các cung nữ cung kính đáp lời, sau đó từ từ lui xuống, Thanh Trúc do dự một chút cũng đi theo ra ngoài.

Khi Hiên Viên Tinh nâng mắt nhìn về hướng Mạnh Phất Ảnh lại có thêm chút tìm tòi nghiên cứu: “Ngươi không muốn gả cho Thất ca à?”

Kỳ thực vấn đề này hỏi có chút dư thừa, dù sao từ lúc Mạnh Phất Ảnh vừa vào cửa, nàng liền cảm thấy được.

“Ta muốn tự mình lựa chọn hạnh phúc.” Mạnh Phất Ảnh dừng một chút, sau đó vẻ mặt thành thật nói, không biết vì sao khi đối mặt với Hiên Viên Tinh, nàng thậm chí có loại cảm giác hoàn toàn tín nhiệm.

Vì thế nàng cũng không có bất kỳ che dấu gì, quản chi Hiên Viên Tinh là muội muội ruột của Hiên Viên Diệp.

Nàng biết sở dĩ năm đó Hiên Viên Tinh thà chết cũng không gả hẳn là muốn tự mình lựa chọn hạnh phúc.

“Ngươi không phải muốn kháng chỉ đấy chứ?” Hiên Viên Tinh hai mắt trừng lớn, trong mắt hiện rõ sự kinh ngạc, dù sao đoán ra là một chuyện, nghe được Mạnh Phất Ảnh chính miệng thừa nhận lại là chuyện khác, nàng vẫn không nhịn được sự kinh ngạc, tuy rằng năm đó nàng cũng từng tùy hứng như vậy.

“Kháng chỉ sẽ mất mạng.” Mạnh Phất Ảnh khóe môi giật mạnh một cái, rất bất mãn nói, nàng thật muốn kháng chỉ nhưng nàng nếu thật sự nói ra lời thì chỉ sợ đầu sẽ bị chém ngay lập tức .

Khóe môi Hiên Viên Tinh cũng giật vài cái, thân mình hơi hướng sang gần bên người Mạnh Phất Ảnh một chút, hạ thấp giọng hỏi: “Vậy ngươi có tính toán gì không?”

Mạnh phất ảnh hơi hơi nhíu mày, giờ phút này nàng vẫn còn chưa nghĩ ra biện pháp .Haizzz ,làm sao bây giờ?

“Năm đó ta lấy cái chết uy hiếp, Phụ Vương yêu thương ta nên liền thành toàn cho ta.” Hiên Viên Tinh không thấy nàng trả lời, hai mắt hơi nhìn về phía trước , từ từ nhớ lại nói.

“Ta cũng không muốn lấy tánh mạng của mình ra đùa.” Mạnh Phất Ảnh rất không đồng ý lườm một cái, nàng đã chết qua một lần cho nên đối với sinh mệnh đặc biệt coi trọng, không dễ gì lấy tánh mạng ra để đùa.

Hiên Viên Tinh tuy rằng thành công nhưng đúng là cực kì nguy hiểm, nếu lúc ấy không được phát hiện sớm chỉ sợ…

Vì thế biện pháp của Hiên Viên Tinh không thể thực hiện.

Có vẻ như nhìn thấu tâm tư của Mạnh Phất Ảnh, khóe môi Hiên Viên Tinh hơi cười khẽ, sau đó từ từ nói: ” Chuyện năm đó kỳ thực ta đã đem dây thừng cắt trước rồi, cho dù không bị phát hiện dây thừng cũng sẽ tự đứt .”

Ách! Mạnh Phất Ảnh ngạc nhiên, hai mắt trợn lên nhìn thẳng về phía Hiên Viên Tinh, thấy nàng mặt cười khẽ cũng không khỏi cười ra tiếng: “Ha ha…”

Vị Công chúa này nàng thật lòng rất thích.

Hai người nhìn nhau mà cười, trong lúc đó hai trái tim cũng nháy mắt tới gần nhau.

Tình bạn chính là đơn giản như vậy.

Mạnh Phất Ảnh ở cổ đại đã tìm được một người bạn tri âm.

Nhưng cho dù như thế, biện pháp của Hiên Viên Tinh dùng vào bản thân nàng vẫn không thể thực hiện được vì phụ thân không ở đây, tuy rằng Thái hậu thương yêu nàng, nhưng mà hôn nhân này Thái hậu rất tích cực, vì thế cũng chưa chắc sẽ ủng hộ nàng.

Mà một khi dùng biện pháp kia không thành công, về sau sẽ không còn bất cứ cơ hội nào .

“Người người đều hâm mộ được gả cho Hoàng thất thì sẽ có vinh hoa phú quý, nhưng ta thật sự muốn trốn đi…” Hiên Viên Tinh đột nhiên nhẹ nhàng thở dài một hơi, có chút bất đắc dĩ nói nhỏ.

Trốn! Trong đầu Mạnh Phất Ảnh chợt lóe lên.

Nàng có thể đào hôn…

Thân thủ của nàng cùng với bản sự học được từ chỗ của Hiệp đạo sư phụ nếu đào hôn, khả năng thành công sẽ rất lớn.