Thần Y Quý Nữ: Cưng Chiều Thất Hoàng Phi

Chương 605: Địa vị thương nhân



Edit + Beta: Đông Vân Triều.

Quý Như Yên gặp Hướng Y Ninh tại phủ Quốc sư, hoàn toàn là một bộ dáng nữ chủ nhân thực thụ, không sai tẹo nào.

Thấy Hướng Y Ninh như vậy, nàng không nhịn được trêu ghẹo, "Hướng tỷ tỷ đây thật là, Tích Tiểu Mộng có hiền thê như vậy, nhất định là như hổ thêm cánh!"

"Bớt lắm mồm! Lẽ nào Thất điện hạ cưới ngươi, không phải là phúc khí cả đời ư?"

Hướng Y Ninh trừng mắt nàng, "Ngươi có mệt hay không, nếu như không mệt, cùng ta đến Bộ Hình một chuyến, cũng tiện đường xem chút chứng cứ luôn."

"Chúng ta có thể vào sao?"

Quý Như Yên khó hiểu, trực tiếp hỏi.

Hướng Y Ninh cười hắc hắc, "Bằng thân phận của chúng ta, đương nhiên là không được. Nhưng nếu có cái này, vào đại lao Bộ Hình dễ như trở bàn tay!"

Nàng vừa nói, vừa lấy ra lệnh bài bên hông.

Quý Như Yên nhìn, thì ra là lệnh bài của Tích Tiểu Mộng.

Có lệnh bài của Quốc sư, đúng là vào đại lao Bộ Hình như đi dạo, về phần có thể phát hiện cái gì, vẫn phải dựa vào các nàng là chính.

Không nghỉ ngơi, Quý Như Yên trực tiếp theo Hướng Y Ninh đến Bộ Hình.



Đại lao Bộ Hình, xây ở phía đông nam Đôn Nhạc Châu.

Bởi vì diện tích khá lớn, lúc bọn họ đi tới, thấy vô cùng vắng vẻ.

Hướng Y Ninh và Quý Như Yên ngồi trong xe ngựa, Hướng Y Ninh đang dùng điểm tâm, "Ngươi một đường chưa từng nghỉ ngơi, hay là trước ăn một chút đi. Vậy mới có khí lực chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng mà giáo huấn mấy tên cả gan nói xấu Ti U Quốc chứ!"

"Ngươi đã muốn giúp ta, lại còn muốn rạng danh non sống sao?"

Quý Như Yên buồn cười nhìn nàng, lời Hướng Y Ninh vừa nói, thật đúng là khiến nàng muốn ói máu.

Hướng Y Ninh bĩu môi, "Muốn chứ sao không. Ta tuy là đích nữ Định quốc công phủ, nếu sau này mẹ ta đến Thiên Độc Quốc thăm ta, cũng bị khuất nhục như vậy, ta làm sao có thể để yên!"

"Ngưng đi! Định Quốc Công nếu tới Thiên Độc Quốc, Hiên Đế tuyệt đối sẽ không khi dễ, ngược lại có khi còn cung kính. Dáng vẻ này ta cùng Đại cữu cữu nhìn thấy còn ít sao?"

"Như Yên! Sao ngươi có thể nói như vậy?"

"Ta nói sai sao? Sĩ nông công thương, ở những quốc gia này, thương nhân đều bị coi là đê tiện, thậm chí bị người đời xem thường. Ngược lại quan lại tay không tấc sắt lại cao cao tại thượng, ăn trên ngồi chốc."

Hướng Y Ninh cười khổ, "Ngươi nói như vậy, là có oán khí sao? Ngươi phản đối việc đọc sách sao?"

"Không phải phản đối, chẳng qua là cảm thấy tất cả quan lại đều chẳng tốt đẹp gì, chỉ có những sĩ tử chân chính mới đáng được tôn trọng. Có khi chính các sĩ tử lại đi dè bỉu, khinh bỉ người khác? Nếu không có thương nhân, ở đâu ra phong văn nho nhã? Còn muốn truy cầu nước khác văn phòng tứ bảo, tranh chữ cùng thư tập?"

Quý Như Yên thở dài một tiếng, "Ta tranh luận với người làm gì chứ? Đói bụng rồi, ăn thôi!"

Dứt lời, không để ý tới Hướng Y Ninh, nàng bắt đầu ăn điểm tâm.

Hướng Y Ninh nâng chung trà lên, mâu quang chìm vào xa xăm, kỳ thực nàng nghĩ Quý Như Yên nói cũng không sai.

Hay là, Ti U Quốc muốn trở thành cường quốc, cũng đã bắt đầu coi trọng thương nhân.

Tới Bố Hình, Quý Như Yên vừa xuống xe ngựa, liền thấy nơi cửa chính có hai hàng binh lính đứng ở đó, tay cầm thương, vẻ mặt túc mục thần sắc.

Hướng Y Ninh đi cùng Quý Như Yên tới binh sĩ đứng đầu, đưa lệnh bài ra, "Ta cùng nàng muốn tiến vào đại lao, ngươi hãy báo cho Tống đại nhân!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.