Tháng Năm Học Trò

Chương 29




Hôm sau...

Giờ ăn trưa...

-"Ư, muốn ăn ngay bây giờ luôn!"Sư Tử vui vẻ nhìn khay thức ăn.

-"Không ai cấm, ăn tự nhiên."Thiên Bình lắc đầu.

Tất cả 11 người ngồi xuống bàn nhầm nhi thức ăn.

-"Tớ đi vệ sinh cái!"Nhân Mã nói xong phóng đi luôn. Đúng lúc Ngọc Trinh đến, Sư Tử thấy tình hình không ổn. Đặt luôn cái chân lên ghế trống:

-"Ai da, chân tớ đau quá!"Trời ơi Sư Tử, cô đang mặc váy, MẶC VÁY đấy!! Ngọc Trinh cứng mặt luôn. Nếu Nhân Mã ở đây thì anh đã giúp cô thoát khỏi hoàn cảnh này rồi. Ma Kết như nhận được gì đó. Đứng dậy, bê khay thức ăn đi qua Ngọc Trinh, không quên nói nhỏ:

-"Đi theo tôi."

Thiên Bình và Song Tử thấy lạ, tán luôn:

-"Này Sư Tử, sao Ma Kết lại đi với Ngọc Trinh thế?"

-"Mà bà bỏ cái chân xuống đi!"

-"Mấy bà có thấy lạ không?"Xử Nữ chen vô.

-"Ừm!"Cả ba cô gái gật đầu nhìn sang Sư Tử.

-"Kịch hay!"Sư Tử chỉ cười toe toét nói. Điên??

-----

Ma Kết nhìn cô gái đối diện, cô không hề có phần run sợ. Chắc cô đã chắc chắn Ma Kết về phe cô? Ma Kết hít một hơi thật sâu, cố không nghĩ về những gì Ngọc Trinh đã làm.

-"Tớ biết phải làm gì mà!"Ngọc Trinh bỗng cười tươi nhìn vào Ma Kết.

-"Cậu nên cẩn thận."

Ma Kết thật là chịu đựng khi có thể xưng hô tớ - cậu với Ngọc Trinh mà không thấy buồn nôn đấy. Ngọc Trinh bỗng chốc lúng túng, nhìn đôi mắt trong veo vào Ma Kết:

-"Ừm, Ma Kết này..."

Câu nói đó, là câu nói từ 9 năm trước. Câu nói đó, ánh mắt đó. Lừa dối?

-"Cảm ơn cậu!"

Ngọc Trinh nở một nụ cười. Đây là nụ cười thật nhất từ trước tới giờ của Ngọc Trinh. Ma Kết bỗng cảm thấy nhói tim. Bây giờ cô lại đi lừa dối người khác, như người đó đã từng làm sao? Chưa đầy một tuần mà cô đã muốn làm bạn với Ngọc Trinh. Cô có quá ngu ngốc không?

-------

Sân thượng, giờ ra chơi...

-"Cậu nói chưa?"

Sư Tử tựa lưng vào lan can nhìn cô gái bên cạch. Ma Kết như chẳng để tâm, trong đầu cô dường như bị mù quáng bởi Ngọc Trinh rồi. Tại sao vậy? Cô nhìn lên bầu trời, thở dài. Sư Tử nhíu mày:

-"Cậu có nghe tớ nói không vậy?"

Ma Kết đánh dấu quyển sách đang đọc dở, gập vào. Cô đứng dậy bước đi:

-"Rồi."

--------

Trên lớp...

Chán quá, chán quá! Trong đầu Song Tử toàn chữ chán thôi à. Không được gặp Bạch Dương, không được chơi tết tóc với Karia. Mấy bà chị kia chẳng cho mình động vào một sợi tóc. Tại sao vậy? Số tui đen!T^T

-"Đang thắc mắc tại sao số nhọ hả?"Thiên Bình dúa móng tay nhìn sang Song Tử.

-"Sao biết?"Song Tử ngạc nhiên.

-"Thần-giao-cách-cảm!"

-"Vậy bà hãy giải đáp cho tôi đi!"

-"Đơn giản, tại con tác giả."

(Tg:Hả sao lại tại tui?ST:Con kia!! Ta giết Mi!!!! Tg: Ê Ê, trước khi chị giết em, em phải...CHẠY!!! ST: Đứng lại!! TB:Đánh nhau thì không thể khoanh tay đứng nhìn thế được! Phải lấy máy ra quay! Tg: Huhu, chế nào cứu em!T^T. Chế: Rước họa vào thân. Tự chịu! Tg: Số mình nó nhọ hơn con Song!T^T. ST:Con kia! Mi nói cái gì về ta hả???!! Tg: Á Á!!! Em nói chị xinh như con tinh tinh à nhầm cô tiên mà....!)

Vậy là chị Song Tử đã có một cuộc chạy ma-ra-tông với tác giả.

(ST:Cái CON KIA!! Ta Chưa Tha Cho Mi Đâu!!! Tg:AAAA!! TB: Chậc... Bộ phim rất có giá trị!)

-------

Dường như tình trạng đang không ổn định, cứ thế này thì phải làm sao? Xử Nữ vừa đi vừa tìm cách giải quyết, phải làm thế nào? Cô được mệnh danh là vừa tài vừa sắc đấy! Não ơi, hoạt động hộ tui cái!>.