Tháng Năm Ngọt Ngào

Chương 98: Phiên ngoại 1: Kinh nghiệm nuôi chó cỡ bự



Lúc Cát Vi Dân chuyển vào khu chung cư này, là một chiều hoàng hôn mùa hạ gió hây hây.

Cát Vi Dân thuê một phòng đơn trong khu chung cư cũ gần chỗ làm, là một tòa nhà 6 tầng phủ bụi với khoảng 10 phòng ở kiểu cũ trần nhà thấp lè tè, ôm trọn lấy một vườn hoa nhỏ ở giữa. Nói là vườn hoa, kì thật chỉ có vài loại cây cỏ và đại thụ, thêm một cái chòi nghỉ mát, lại tùy ý trồng ít hoa thủy tiên, vài nhánh hoa đèn ***g trĩu trĩu mà thôi, nhìn cũng hợp với 10 căn phòng này, vừa cũ kĩ vừa quê mùa.

Những gia đình sống ở đây cũng giản dị hệt như tiểu khu này, tiếng xe đạp lạch cạch đi mua đồ ăn, áo thun quần đùi đi tản bộ, mang một hơi thở nồng đậm của thành phố thời xưa. Cho nên lúc Cát Vi Dân vừa dọn vào đã thu hút ánh mắt không ít người, chậc chậc, một cậu trai trẻ tuổi, mắt ngọc mày ngài như tranh vẽ, đôi mắt to tròn đen láy xinh đẹp hơn hẳn mấy cô gái trong khu, ngày ngày tây trang thẳng thớm tinh thần sáng láng bộ dáng tuổi trẻ đầy hứa hẹn, mấy bác gái chuyên làm mối cho con gái trong khu đều sôi nổi bàn tán.

Đến gần đây Cao Tân dọn vào thì ngay cả mấy ông chú ngồi hóng mát cũng bàn luận, lại thêm một cậu đẹp trai, lại còn đi xe riêng tới, thật khó lường. Đáng tiếc lại là một người tàn phế, cánh tay treo trước ngực, được cậu trai xinh đẹp kia đỡ một bên, có lẽ hai người là anh em bà con. Ông xem ông xem nhà người ta quả nhiên là gene tốt, nhìn lại nhà mình, con gái với vợ đều chỉ là kiểu bình thường, giống như khoai tây mua ở chợ, mặt xám mày tro lại còn chỗ lồi chỗ lõm.

Bàn luận thì bàn luận, rảnh rỗi đứng trước nhà nói huyên thuyên vài câu, không ai lại đi nhiều chuyện với xóm làng, cuộc sống ở thành phố gặp nhau cũng ai không quen biết ai, cho dù có biết thì chỉ là buổi sáng đứng ngoài ban công quay tay quay chân tập thể dục rồi thấy nhau, cũng khó mà bắt chuyện, càng không mấy khi có cơ hội hàn huyên với nhau, nhiều nhất là lúc đi hóng mát thì kể lể vài chuyện đặc biệt gần đây, lại vì hai bên xa cách mà cuối cùng đành cười cười nhìn nhau.

Cát Vi Dân lúc này đi vào trong khu, nhìn chằm chằm theo cậu không phải là bác trai bác gái, cũng không phải thiếu nữ đương thì, mà là chú chó đang tản bộ trong vườn.

Đại khái bởi vì tiểu khu đã cũ nên không có quản lý cũng chẳng có bảo vệ, người ở vùng này lại thích nuôi chó, xem như để yên tâm nhà cửa. Đều là người bình dân, mấy chú chó này cũng không phải loại chó thuần chủng đắt tiền, phần lớn là tạp chủng, đủ loại kiểu dáng từ lông dài lông ngắn đến tai vểnh tai cụp, nhưng đều có chung một đặc điểm, đó là đều là chó cỡ bự, được nuôi để trông nhà.

Cát Vi Dân hôm đó tan sở sớm, liền tiện đường vòng qua chợ mua đồ ăn, đặc biệt mua một kí sườn định bụng cho bệnh nhân trong nhà bổ sung dinh dưỡng, thế là tay trái xách giỏ làm tay phải cầm đồ ăn tiêu sái bước vào tiểu khu, vừa vào, đã bị chú chó chiều chiều lại xuống đi dạo theo dõi.

Cát Vi Dân vừa mới khóa cổng khu nhà thì chảm giác được một ánh mắt nóng bỏng nhìn mình, còn chưa kịp phản ứng đã nnghe thấy hai tiếng “gâu gâu” hớn hở, tiếp theo một khối thịt khổng lồ đè cậu ngã xuống đất, cái lưỡi nóng rát hồng hộc liếm phía bên tay phải cậu, đến khi bác gái chủ của chú chó vội vàng chạy tới đem nó kéo ra thì Cát Vi Dân đã cả người ngã chỏng vó nằm trên mặt đất, trên áo sơ mi còn có mấy dấu chân bẩn ơi là bẩn.

Bác gái một bên quát chú chó vẫn đang còn hưng phấn muốn xông lên, vừa xin lỗi cậu.

“Ôi chao, thật sự rất xin lỗi, cậu có bị thương ở đâu không?”

Cát Vi Dân quay đầu nhìn, miếng sườn vẫn còn, ống quần lại thủng một lỗ thật to.

Bác gái nuôi chó đỡ cậu đến chòi nghỉ ngồi xuống, “Nào nào nào, thật sự rất xin lỗi, đều do Mao Mao nhà chúng tôi hư quá, để bác gái khâu lại cho cậu, rất nhanh a.”

Cát Vi Dân chưa kịp nói từ chối thì bác gái kia đã như ảo thuật mà lấy kính cùng túi đồ may vá từ túi áo trước ra, nhanh nhẹn đeo kính vào kéo ống quần Cát Vi Dân bắt đầu may như bay.

Bác gái động tác nhanh gọn, vừa khâu quần vừa luôn miệng nói chuyện phiếm với mấy cô dì kế bên, đều là những chuyện ngộ nghĩnh của mấy chú chó đang nuôi.

“Chó lớn thế này nuôi cũng thích, mà cũng có chỗ không chịu được.”

“Đúng đó, con nhà tôi quả thật rất hoạt bát, suốt ngày lăn lộn trong nhà, cái gì cũng bị nó đụng ngã.”

“Đừng nhìn chó lớn như vậy thôi, nếu dạy dỗ tốt thì cũng ngoan như trẻ con ấy.”

“Mấy con được nuôi trong trung tâm thật sự rất dễ bảo, ai nhìn cũng thích.”

“Buổi sáng còn biết gọi người dậy, cũng không phải kêu om sòm mà chỉ cọ cọ lên chỗ gối đầu, rất là thân thiết.”

“Hắc tử nhà tôi tuy là không kén ăn, nhưng mà đồ ăn làm thật ngon thì ánh mắt nó lập tức thay đổi, còn biết chạy lại cọ cọ chân lấy lòng, thật sự rất thông minh.”

“Kì thật Mao Mao sợ cô đơn, có đôi khi để nó ở trong nhà cả ngày một mình, lúc về mở cửa nó liền chạy lại ngay, buổi tối đặc biệt nhiệt tình, quanh quẩn suốt bên người. Hơn nữa hôm sau lúc ra khỏi nhà thế nào cũng bị nó bám dính theo, ánh mắt cứ như đang nói đừng đi mà đừng đi mà, cứ nhìn thấy là lại mềm lòng.”

“Đại Phi nhà tôi thì lại đặc biết thích thân thiết với người, mỗi lần xoa xoa lưng sờ sờ bụng cho là thoải mái đến rên ư ử, đầu còn dán đến cọ cọ, mỗi đêm đều tự giác chạy vào trong bồn tắm, chờ mình tắm rửa xong thì vui vẻ đến ngoác miệng vẫy đuôi.”

“Tiểu Bạch nhà tôi lúc buồn ngủ thì liền chơi xấu nằm trên giường không chịu xuống, thế nào cũng phải cùng nhau ngủ. Phải dùng hết sức mới kéo xuống nổi.”

Cát Vi Dân càng nghe lại càng sầu, vô cùng đồng cảm, hệt như nhà cậu cũng đang nuôi một con chó cỡ bự. Cát Vi Dân nghĩ nghĩ, trong nhà đích thật là đang nuôi một con thú to xác.

– Sáng sớm gọi mình dậy cũng không kêu to mà cứ cọ cọ chỗ gối.

Cát Vi Dân yêu giường, cho dù hiện giờ đang ngủ tạm trên chiếc giường lò xò vừa nhỏ vừa cứng nhưng khi chuông báo thức vang lên vẫn là bám dính lấy giường không chịu dậy. Bình thường lúc này sẽ có một cái đầu xù xù cọ cọ gối cậu, hơi thở nóng ấm phả trên cổ cậu, dịu dàng gọi “Tiểu Cát”, kiêu trì đến lúc Cát Vi Dân mở to mắt mới thôi. Vừa mở mắt ra là có thể thấy Cao Tân khom lưng ngồi xổm bên giường, chồm đến thổi hơi vào tai cậu. “Tiểu Cát, dậy thôi~~~”, nụ cười ngoan ngoãn khiến Cát Vi Dân không cách nào tức giận được.

– Không kén ăn, nhưng làm đồ ăn ngon thì sẽ rất cảm động, chạy lại nịnh nọt.

Cát Vi Dân từ tám trăm năm trước đã bắt đầu hoài nghi tên ngốc Cao Tân này không có thần kinh vị giác của loài người hay sao mà cay đắng thối gì đều có thể bỏ vào miệng nuốt xuống được, ngay cả mấy món phối hợp kì quặc không tưởng tượng được như cà chua hầm chuối, rượu nếp cà ri, cậu ta đều có thể ăn ngon lành. Tuy rằng không kén ăn, nhưng vẫn rất biết thưởng thức, Cát Vi Dân cuối tuần tâm huyết dâng trào sẽ làm cho cậu chân gà sốt mật ong, Cao Tân thật nể mặt mà ăn không còn lại một miếng, cuối cùng còn liếm liếm khóe miệng mặt mày cười tươi hơn hoa nở thấp giọng nói, “Tiểu Cát, cậu thật tốt”, hại Cát Vi Dân tim đột nhiên chạy đua.

– Sợ cô đơn, cậu đi làm về sẽ đặc biệt nhiệt tình, không thích bị để một mình ở nhà.

Theo lời dặn của bác sĩ, Cao Tân phải ngoan ngoãn ở nhà tĩnh dưỡng, Cát Vi Dân ban ngày đi làm, đành để cậu một mình trong phòng, đem cơm trưa đã làm sẵn để trong lò viba, đều là những món có thể dùng muỗng ăn được, sợ cậu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn nên đeo điện thoại di động sẵn trên cổ cho cậu, lỡ có té ngã gì đó thì có thể gọi mình ngay. Cát Vi Dân lần đầu tiên thấy Cao Tân điện thoại đến trong giờ làm việc thì hết cả hồn, lo lắng “Alo” một tiếng thì nghe đầu dây bên kia mang chút ủy khuất mà rằng, “Tiểu Cát, tớ nhớ cậu”. Cát Vi Dân bị làm cho lo lắng đến đau tim, mắng cậu một chút, lúc về nhà còn thưởng cho cậu một nấm đấm thương hiệu Cát gia, chỉ có Cao Tân mới dọa người kiểu đó. Cao Tân sau này đã có kinh nghiệm, không gọi điện thoại chỉ nhắn tin, nội dung không có gì ngoài “Cậu đang làm gì đó”, “Thịt hấp buổi trưa ngon lắm”, “Cậu mấy giờ thì xong việc” mấy câu tầm phào không dinh dưỡng, Cát Vi Dân đen mặt nhìn chằm chằm màn hình di động, muốn đem mấy cái tin này vào hộp thư rác, không biết vì sao lại có chút luyến tiếc.

Tan tầm về nhà, vừa vặn chìa khóa mở cửa liền thấy đầu Cao Tân lấp ló ngay sau cánh cửa, ánh mắt sáng rỡ lấp lánh hưng phấn, sau đó cả buổi tối liền dán sát sau lưng Cát Vi Dân, Cát Vi Dân vào phòng ngủ cậu ta cũng vào nhìn cậu thay quần áo, Cát Vi Dân đi nhà bếp cậu ta cũng theo vào nhìn cậu rửa thức ăn, ngay cả Cát Vi Dân đi WC cậu ta cũng theo đi vào, Cát Vi Dân không thể nhịn được nữa mà đẩy cậu ta ra ngoài, “Nước tiểu cậu cũng muốn nhìn sao?!”

Buổi sáng lúc cậu đi làm Cao Tân cũng không có thái độ bất thường gì, chỉ có lúc cậu ra cửa thì dặn một câu “Đi đường cẩn thận”. Nhưng có một hôm Cát Vi Dân xuống dưới lầu mới nhớ ra để quên đồ vội quay lại lấy, lúc mở cửa vào nhà thì thấy Cao Tân đứng trên ban công, khom lại thân hình cao to duỗi cổ nhìn xuống dưới lầu, Cát Vi Dân nhìn bộ dạng cậu ấy mà trong lòng ê ẩm. Thế là Cát Vi Dân cũng giống như bị lây bệnh mà lâu lâu cũng gửi vài tin nhắn vô vị như “Đã ăn cơm trưa chưa?” hay “Không cho phép uống bia trong tủ lạnh”.

– Thích thân thiết với chủ nhân, còn thích được chủ nhân tắm cho.

Đây là chuyện không cần bàn cãi, đậu hũ lớn ăn không được chứ đậu hũ nhỏ thì Cao Tân ăn đến sung sướng. Thừa dịp Cát Vi Dân nhặt rau rửa chén hai tay không rảnh mà mặt cười cười xáp tới gần, cố tình đưa cánh tay còn đeo băng bên kia ra trước mặt cậu để lừa gạt, trong khi đó bàn tay còn lại chộp tới, nhéo nhéo bên này cọ cọ bên kia vài chỗ, vừa trộm quan sát phản ứng của Cát Vi Dân, thấy cậu có vẻ như hoàn toàn không thèm để ý tới liền to gan thay đổi vuốt ve nhẹ nhàng, gợi lên một bên khóe miệng thành nụ cười như đã thực hiện được âm mưu, Cát Vi Dân đôi khi bị cậu ta quấy rầy đến không chịu được dứt khoát kéo cổ cậu ta cho một cái hôn nhẹ, đổi lấy nửa tiếng sống trong yên ổn, thế nhưng đầu lưỡi bình thường đều đã được một tấc nay lại muốn thêm một thước cố tình chen vào, biến thành một nụ hôn sâu nóng bỏng khiến người ta hít thở không thông.

Đến chuyện tắm rửa, đối với Cao Tân mà nói mới chính là thời gian sung sướng để thực hiện các loại trêu chọc, Cát Vi Dân dùng bông tắm tắm cho cậu khiến cậu thoải mái đến nỗi mắt cũng híp lại, miệng phát ra một vài tiếng kêu rất không hợp thời điểm, lại còn chỉ huy.

“Ưm ư… Đi xuống, xuống một chút nữa… Ân… Chỗ đó… Ưm… Chính là chỗ đó…”

Tay Cát Vi Dân dừng ở bộ phận đang ngẩng đầu nào đó, dữ tợn cười.

“Cậu xác định là chỗ này?”

Cao Tân nhắm mắt liên tục gật đầu

“Đúng, đúng rồi.”

Cát Vi Dân xiết chặt miếng bông tắm mạnh tay chà xuống.

“Oa~~~ Tiểu, Tiểu Cát, gãy mất…”

“Đáng đời.”

– Còn ở lì trên giường không chịu xuống.

Sau mấy lần ý đồ dụ dỗ Cát Vi Dân cùng nằm trên giường lớn không thành, Cao Tân bắt đầu thực thi chiến dịch “núi không đến ta thì ta tìm đến núi”, Cát Vi Dân buổi tối nằm trên giường lò xo, Cao Tân vô cùng hớn hở mà cùng nằm chung, chiếc giường lò xo nhỏ hẹp lại phải chịu đựng hai người đàn ông to lớn, nằm thẳng người ngủ cũng không ươợc. Cao Tân thật an phận, không động tay động chân gì, cứ như thế mà vịn mép giường hắc hắc cười, Cát Vi Dân nhẹ nhàng mắng cậu.

“Làm cái gì thế, chật muốn chết, về giường của cậu mà ngủ.”

“Vậy cậu cũng lên ngủ cùng tớ nhé?”

“Đương nhiên không, tớ qua làm gì?”

“Vậy tớ cũng không đi.”

Cát Vi Dân phát điên, “Cậu bị điên hả, mắc gì phải chen chúc trên một chiếc giường làm gì?”

“Tớ muốn ngủ với cậu.”

“…”

“Tớ không làm gì đâu, chỉ là muốn cùng ngủ với cậu thôi.”

“Cao Tân, tớ đếm tới ba, cậu mà không xuống, tớ liền… tự mình xuống ngủ dưới đất đó.”

Quen nhau lâu như vậy, Cát Vi Dân đã sớm hiểu rõ tính tình của tên hỗn đản nào đó. Nếu dọa đem cậu ta đẩy xuống, cậu ta thế nào cũng biết mình không nỡ mà tiếp tục mặt dày mày dạn dây dưa, nhưng nếu như cậu định ngủ dưới đất thì… Hừ hừ, người nào đó chắc chắn là không nỡ.

Quả nhiên liền thấy Cao Tân chậm rãi đứng dậy trở về giường mình, còn cẩn thận bước từng bước. Cát Vi Dân cách mạng thắng lợi đắc ý âm thầm “yeah” một tiếng trong lòng, đáng tiếc quân địch ngày hôm sau lại khơi đống tro tàn vững bước trở lại.

Ống quần đã may xong, Cát Vi Dân cầm bịch đồ ăn mở cửa, quả nhiên liền rơi vào một cái ôm ấm áp, Cao Tân cắn cắn lỗ tai cậu vui vẻ nói.

“Haha, hôm nay mua sườn hả, thật tốt!”

Cát Vi Dân không nói gì, quả nhiên cùng một phản ứng y hệt con chó lầu dưới. Lúc ăm cơm tối Cát Vi Dân chăm chú nhìn Cao Tân đang cầm một miếng sườn gặm gặm cắn cắn, thở dài một cái.

“Chân tướng là đây.”

“Chân tướng gì cơ?”

“Tớ có cảm giác như đang nuôi chó.”

Cát Vi Dân nhìn nhìn Cát Vi Dân, lại nhìn chính mình.

“Chó… là nói tớ hả?”

Cát Vi Dân chống cằm gật gật đầu.

Cao Tân buông chén, như đang suy nghĩ gì đó.

“Tiểu Cát, hóa ra là cậu thích như vậy hả.”

“Tiểu Cát, cậu tiếp theo có phải là muốn tớ dùng đĩa ăn cho chó ngồi chồm hổm dưới đất ăn cơm, hơn nữa không được dùng tay, chỉ có thể dùng miệng ăn không?”

“…”

“Sau đó sẽ ra lệnh cho tớ dùng bốn chân bò đi?”

“…”

“Không cho tớ mặc quần ào, còn đeo dây xích chó cho tớ?”

“…”

“Đi vệ sinh phải được cậu cho phép, chỉ có thể đi trước mặt cậu, còn phải giơ…”

“Chết tiệt, cậu đang nói cái quỷ gì đó!!!” Cát Vi Dân phát điên.

Cao Tân biểu tình có chút khó xử, “Tớ không nghĩ khẩu vị cậu lại nặng như thế. Nói thật là nếu làm đến mức đó thì có hơi khó, nhưng nếu cậu thích, tớ nhất định sẽ cố hết sức… Ui da!”

“Cao! Tân! Cậu đi chết đi!!!”

“Ui da, đừng đánh mà, Tiểu Cát… Ui da… Đừng đánh…”

Cát Vi Dân hôm sau lúc đi làm đi ngang qua hoa viên, lại nghe thấy có người hỏi một bác gái đang nuôi một chú chó cỡ bự.

“Chó nhà bác thật là ngoan nha, làm sao mà dạy được thế?”

“Cái này ấy hả, cũng không có gì đặc biệt, loài chó thì, lúc không nghe lời thì nhất định phải đánh, bằng không nó sẽ không biết quy củ là gì. Bất quá chỉ đánh không cũng không được, sau khi đánh rồi cũng phải cho chút an ủi, không thể để cho nó cảm thấy bản thân chịu ủy khuất, như vậy thì nó sẽ nghe lời thôi.”

“Haha, cái cách vừa đánh đòn vừa cho kẹo của bác thật không tệ nha!”

Ừ, có lý. Cát Vi Dân vừa vội vàng chạy đi vừa nghĩ, tối nay lại mua sườn, làm món sườn xào chua ngọt mà tên ngốc kia thích ăn nhất vậy.

~*~*~*~


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.