Tháng Sáu Trời Xanh Lam

Chương 21



Tháng 3, là tháng mưa nhiều nhất trong năm của thành phố này.

Vi Lam nằm trên giường, mặc dù không nghe thấy tiếng mưa rơi, nhưng lại biết rất rõ rằng, ngoài cửa sổ, mưa đang lất phất bay.

Ba năm trước, cũng là một đêm mưa như thế này. Sở Hàm trong tình trạng say rượu đè cô xuống giường, khi anh đưa vào trong, cô cảm thấy đau xé da xé thịt.

Cô nghe thấy anh gọi tên Phương Mộ Tình, cô không khóc, chỉ ra sức cắn chặt môi mình.

Vi Lam không thể quên Sở Hàm, giống như tất cả các cô gái đều không thể quên được đêm làm tình đầu tiên của mình. Ký ức hòa trộn giữa máu và sự đau đớn đó, là miếng bông vàng chôn trong tim cô.

Giống như vị bác sĩ đó nói, lâu ngày sinh đau, là chuyện không thể có cách nào.

Đây lại là một đêm không chợp mắt…

Hôm sau đi làm, Vi Lam ở trong tình trạng như người mất hồn.

Cô gọi lại cho Phương Mộ Tình. Nhưng gọi mười mấy lần đều không thông máy.

Kể cả gọi được rồi, cũng không biết sẽ phải nói gì. Chúc mừng họ ư? Bản thân cô cũng cảm thấy giả tạo.

Đang định thôi thì điện thoại lại vang lên.

“Hạ Vi Lam, cậu tìm tớ à?”

Là tiếng của Phương Mộ Tình, vẫn ngọt ngào, toát lên vẻ tự tin vốn có của cô.

“Ờ, Phương Mộ Tình…” Vi Lam lẩm bẩm cái tên này, rất chua chát, rất chậm rãi, “chúng ta có thể gặp nhau nói chuyện được không?”

Đối phương im lặng một lát, nói: “Được, tớ cũng đang muốn gặp cậu đây”.

“Thế thì thế này nhé, 9 giờ tối, đến quán bar Firebird Heaven”.

Phương Mộ Tình vui vẻ đồng ý.

Đây không phải là cuộc gặp gỡ vui vẻ, Vi Lam đã có sự chuẩn bị về mặt tâm lý.

Cô đến quán bar Firebird Heaven từ rất sớm, gọi một cốc soda. Cô không muốn uống rượu, hôm nay phải giữ đầu óc cho tỉnh táo.

Rất nhanh, Phương Mộ Tình đã xuất hiện.

Cô không thể không thừa nhận, Phương Mộ Tình vẫn rất xinh đẹp, thậm chí còn có sức quyến rũ hơn cả ba năm về trước.

Phương Mộ Tình thời đại học, gương mặt non nớt, mặc dù xinh đẹp dễ thương, nhưng không có khí chất gì, còn hiện nay, trông cô rất sang trọng, nho nhã, cô bước đi duyên dáng, khiến nhiều anh chàng phải nhìn theo.

Đợi cô ngồi xuống, Vi Lam hỏi: “Cậu uống gì?”

“Bluelover”. Phương Mộ Tình nhìn cốc nước trước mặt cô, hỏi: “Cậu vẫn thích uống nước soda à?”

Vi Lam gật đầu với tâm trạng phức tạp.

“Cậu còn nhớ không? Tôi đã từng hỏi cậu tại sao không uống nước hoa quả, cậu nói loại nước nhẹ nhàng hơi chua này, uống vào có cảm giác ngấm vào cổ họng rất mát, nó sẽ khiến cậu cảm thấy bình thản”.

Phương Mộ Tình lạnh lùng nhìn cô, gằn giọng nói: “Hồi đó tôi không hiểu, sau này mới biết, trong lòng cậu có một bóng ma, nó dày vò khiến không giây phút nào cậu được yên bình”.

Đúng lúc nhân viên phục vụ mang “Bluelover” đến, cô tiếp tục nói: “Hạ Vi Lam, cậu không thấy cái tên Bluelover rất hợp với cậu ư? Bề ngoài dịu dàng không có gì là ghê gớm, nhưng trong lòng lại nham hiểm thâm độc, chẳng biết khi nào sẽ đâm người ta một nhát dao”.

Trước sự châm biếm, giễu cợt của Phương Mộ Tình, Vi Lam không thể thanh minh được gì, dù sao thì năm xưa người sai là mình. Chỉ có điều, mấy năm rồi mà cô vẫn còn oán hận như vậy.

“Phương Mộ Tình, cậu đồng ý đính hôn với Sở Hàm chứng tỏ cậu đã tha thứ cho anh ấy, chấp nhận anh ấy. Tại sao cậu lại không tha thứ được cho tôi?”

“Cậu muốn tôi tha thứ cho cậu”, Phương Mộ Tình nhếch mép với vẻ giễu cợt, “sau đó lương tâm không bị cắn rứt nữa, giống như chưa hề xảy ra chuyện gì, yên tâm bắt đầu cuộc sống mới của cậu?”

Cô rút từ trong hộp ra một điếu thuốc lá More rít một hơi thật lâu, chậm rãi nhả khói.

Vi Lam ngồi ở đó, người cứng đờ.

Cô ấy là Phương Mộ Tình ư? Cô gái trước mặt mình này, và Phương Mộ Tình trong ký ức, ngoài việc có chung một gương mặt, tất cả nhưng cái khác như cách nói, ánh mắt, phong thái đều lạ lẫm biết bao.

Ngày trước cô ấy là một cô gái ngoan ngoãn trong sáng, vậy mà giờ đây đã học được cách hút thuốc rồi ư?

Trong ký ức của Vi Lam, Phương Mộ Tình trong sáng và kiêu ngạo, giống như một nàng công chúa lớn lên trong bộ phim Đồng thoại sao nguyệt.

Đây cũng là một trong những nguyên nhân mà mình ghen thầm với cô ấy ngày xưa.

Ghen ư?

Đột nhiên cô nhớ lại, cuộc nói chuyện giữa mình và Phương Mộ Tình ba năm về trước, trước lúc chia tay.

“Hạ Vi Lam, cậu yêu sở Hàm thật không? Hay là vì trả thù tôi?”

“Cậu nói gì cơ? Tôi trả thù cậu?”

“Đúng vậy, tôi đã phát hiện ra rằng, thực ra cậu luôn ghen với tôi. Có gia đình ấm áp, có dung nhan xinh xắn, được mọi người chú ý, còn có tình yêu ngọt ngào nữa… Tôi cái gì cũng có, còn cậu gần như là chẳng có gì cả!”



Không, cô không ghen với Phương Mộ Tình, tất cả những điều này đều xuất phát từ tình yêu đối với Sở Hàm.

Phía đối diện, Phương Mộ Tình đang nhìn mình bằng ánh mắt giễu cợt.

Vi Lam thấy toàn thân lạnh cóng.

“Cậu biết rồi đấy”, cô nói, “cậu và Sở Hàm về nước để đính hôn, là để khoe khoang và ra oai với tôi! Cậu đã giành lại được Sở Hàm, gì phải làm như vậy?”

“Hạ Vi Lam, cậu nói đơn giản nhỉ? Có những chuyện nếu không đích thân trải qua sẽ không cảm nhận được nỗi đau xé ruột xé gan đó! Cậu và Sở Hàm đã từng là người mà tôi thân nhất, tin tưởng nhất, kết quả cả hai người đã cùng lúc phản bội tôi! Sở Hàm nói, tất cả những chuyện này đều vì cậu mà xảy ra. Đêm hôm đó, cậu đã tranh thủ lúc anh ấy say rượu để dụ dỗ anh ấy lên giường! Năm xưa tôi coi cậu là bạn thân nhất của mình, cậu lại đi cướp tình yêu của người khác, đẩy tôi từ thiên đường xuống địa ngục”.

Vi Lam không nhịn được nữa bèn ngắt lời cô: “Nếu giữa cậu và Sở Hàm không có vấn đề gì, làm sao tôi có thể thừa cơ mà xen vào được? Nếu Sở Hàm không chung thủy, lập trường không vững vàng, làm sao tôi có thể dụ dỗ được anh ấy?”

Phương Mộ Tình cười khẩy nói: “Hạ Vi Lam, đây chỉ là những lời để cậu rửa tội cho mình mà thôi! Năm xưa cậu không từ thủ đoạn, bày mưu lập kế, không phải là vì muốn giành được tình yêu của Sở Thừa hay sao? Tôi nói cho cậu biết, Sở Hàm không yêu cậu một ngày nào, từ đầu đến cuối anh ấy chỉ yêu một mình tôi mà thôi! Chúng tôi chuẩn bị đính hôn, sau đó sang Mỹ làm đám cưới…”

Mồ hôi lấm tấm trên trán cô, tim cô đau nhói, gắng gượng nói: “Cậu nói những điều này ra để làm gì? Tôi cũng có người yêu rồi, anh ấy rất tốt với tôi. Sở Hàm yêu ai, các cậu đính hôn hay kết hôn thì có liên quan gì đến tôi?”

“Vậy ư?” Phương Mộ Tinh hứ một tiếng, “bạn trai của cậu chắc là không biết chuyện của cậu đúng không? Không biết cậu ỉ ổi như vậy, sa đọa như vậy. Không phải là tôi nguyền rủa cậu đâu, Hạ Vi Lam ạ! E rằng trên thế gian này không có người đàn ông nào độ lượng như thế đâu! Anh ta yêu cậu thật ư? Có thể chỉ bị vẻ bề ngoài trong trắng như thiên thần của cậu mê hoặc thôi? Thời gian trôi qua, cuối cùng anh ta sẽ nhận ra bộ mặt thật của cậu, đến ngày đó, anh ta cũng sẽ như Sở Hàm bỏ cậu mà đi!”

“Cậu câm miệng ngay đi, Phương Mộ Tình!” Bị chạm vào nỗi đau, cuối cùng Vi Lam đã bột phát. Cô không thể tránh khỏi việc nghĩ đến Hứa Thiếu Hàm.

“Tôi còn không hiểu cậu ư? Cậu chưa quên Sở Hàm!” Phương Mộ Tình ngồi yên, nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng, “3 năm rồi, số điện thoại di động của cậu không hề thay đổi! Ngay cả căn phòng mà cậu đang ở hiện nay, chính là căn phòng mà hồi cậu và Sở Hàm thuê để sống chung. Cậu vẫn còn tình cảm với anh ấy!”

Vi Lam nhắm mắt lại, một cảm giác đau đớn từ lồng ngực dâng lên, khiến cô không thể thở được.

Lúc mở mắt ra, Phương Mộ Tình đã vứt một tấm thiệp mời đính hôn ra trước mặt cô: “Tiệc đính hôn hôm chủ nhật, nếu cậu không muốn tham gia thì không cần phải đến!”

Tấm thiệp đó, không phải là loại giấy in bình thường, mà là bằng giấy lụa, rất đẹp. Trong mắt Vi Lam, nó giống với tờ giấy thách thức hơn!

“Yên tâm, tôi nhất định sẽ đến đúng giờ. Thời đại học chúng ta đã hẹn với nhau rằng, bất kể là ai kết hôn, người kia đều buộc phải tham gia, tặng họ lời chúc!”

Năm xưa, đúng là họ đã có sự giao kèo này. Phương Mộ Tình mở to đôi mắt, nhún nhún vai: “Hy vọng đến lúc đó cậu không sai hẹn!”

Nói xong, cô đứng dậy, ngẩng đầu ưỡn ngực, hùng dũng đi ra.

Vi Lam lại không nhúc nhích, nhìn vào tấm thiệp trước mắt. Hai chữ “Sở Hàm” này vẫn đâm vào mắt cô đau nhói.

“Firebird Heaven”, đây là nơi mà trước đây cô và Sở Hàm thường xuyên lui tới.

Anh luôn ngồi đối diện với cô, vừa uống rượu, vừa không ngớt lời kể cho cô nghe chuyện giữa anh và Phương Mộ Tình. Anh giỏi giang đẹp trai như vậy, lại có nhiều nỗi buồn và điều phiền não đến vậy.

Anh không biết, cô gái ngồi đối diện này đang yêu anh, muốn làm cho anh không cau mày nữa, muốn tạo ra niềm vui ấm áp cho anh.

Sau đó, cuối cùng anh đã biết, nhưng lại không cảm động, mà lại lợi dụng cô để cứu vãn tình yêu giữa anh và Phương Mộ Tình.

“Loại đàn ông thối tha này, cho không ta cũng chẳng cần, để lại cho Phương Mộ Tình từ từ tận hưởng!”

Vi Lam hậm hực nói, gọi nhân viên phục vụ mang một chai rượu vang đến.

Tối hôm đó, cô uống rượu không ngừng.

Tửu lượng của Vi Lam không kém, có không ít đàn ông không phải là đối thủ của cô. Cô tưởng rằng dù mình uống thế nào cũng sẽ không say.

Lần này thì sai rồi. Cô say rồi, và say bất tỉnh nhân sự.

Không biết từ bao giờ, đám người trong quán bar đã giải tán hết rồi.

Một nhân viên phục vụ bước đến trước bàn cô, nói: “chị ơi, chuẩn bị đóng cửa rồi!”

Vi Lam ngẩng đầu lên nhìn cậu ta, cười hi hi nói: “Đánh dê gì, dê cái hay dê đực? ”

Nhân viên phục vụ biết được rằng cô đã say, hỏi: “Chị có thể nói cho em biết, nhà chị ở đâu được không” Em sẽ gọi một chiếc taxi đưa chị về nhà”.

“Về nhà?” Cô mơ màng lắc đầu, “không, tôi chưa bao giờ có nhà cả! Tôi là một đứa trẻ lang thang!”

Nhân viên phục vụ đang không biết phải làm thế nào, điện thoại di động trên bàn liền đổ chuông.

Anh nghe máy thay cô, nghe thấy một giọng đàn ông trầm ấm, sốt sắng hỏi: “Vi Lam, em đang ở đâu, sao em không về nhà?”

Nhân viên phục vụ nói với anh: “Bạn anh uống say rồi. Anh đến đưa chị ấy về đi”.

“Chỗ các anh là ở đâu vậy?” Giọng đối phương càng sốt sắng hơn.

“Quán bar Firebird Heaven”.

“Được, xin hãy chăm sóc cô ấy giúp tôi, tôi sẽ đến ngay!”

Chẳng bao lâu, nhân viên phục vụ đó nhìn thấy một chàng trai cao to, giống như cơn gió ào vào quán bar.

Anh đỡ Vi Lam đang trong trạng thái say mềm lên, cau mày hỏi:

“Rốt cục cô ấy đã uống bao nhiêu rượu?”

“Chắc là khoảng 4 chai rượu vang!”

“Uống nhiều như vậy, thật không thiết sống nữa rồi!” Thiên Lãng càng cau mày hơn. Nhân viên phục vụ phát hiện ra rằng, lông mày của anh rất dài và dày, vừa cau mày, hai bên lông mày như muốn dính vào nhau. Anh ta nhớ rằng đã từng xem sách xem tướng, nói người có cặp lông mày như thế này, số thường long đong vất vả.

Mặc dù như vậy, người đàn ông trước mặt vẫn đẹp trai đến mức người khác phải trầm trồ.

Dáng anh ta rất cao, chắc khoảng một mét tám, mặc chiếc áo gió dài màu xanh lam thẫm, gương mặt rất đàn ông, ánh mắt tư lự. Không chỉ phụ nữ, mà ngay đàn ông cũng phải đưa mắt nhìn.

Trong lúc nhân viên phục vụ đang nhìn gương mặt điển trai đó và thẫn thờ, Thiên Lãng đã bế bổng Vi Lam ra khỏi quán.

Không ngờ, Vi Lam nhỏ bé như thế mà khi say rượu cũng nặng thật! Nhân viên phục vụ giúp anh đưa Vi Lam vào ghế sau, cô ra sức giãy giụa, Thiên Lãng ngồi bên cạnh, ấn chặt tay cô, cô mới dần dần yên lặng trở lại.

Anh ngẩng đầu, nói với nhân viên phục vụ: “Xin lỗi, cậu có thể giúp tôi lái xe về nhà được không?”

Nhân viên phục vụ biết anh muốn làm thế để tiện chăm sóc cô bạn gái say, bèn nói: “Ok, em biết lái xe”. Sau đó anh ta mở cửa ghế trước ra, nổ máy.

Thiên Lãng trầm ngâm một lát, nói: “Đến hoa viên Hải Cảnh”.

Xe đã đến nơi.

Thiên Lãng cảm ơn nhân viên phục vụ, bế Vi Lam vào tòa nhà của mình.

Lúc đến cửa phòng ngủ, cô “oẹ” một tiếng, nôn hết ra người anh.

“Oái, em nôn đâu không nôn, lại nôn trúng vào người anh! Chiếc áo gió hàng hiệu này oan gia rồi! Anh than thầm trong lòng, đặt cô lên giường, bật đèn.

Dưới ánh đèn sáng rực, gương mặt cô trắng bệnh trông rất sợ, trán lấm tấm mồ hôi.

Cảm giác say khó chịu thế nào, Thiên Lãng biết rõ hơn ai hết. Anh cố gắng chịu đựng, thu dọn bãi nôn cho cô, rửa ráy cho cô, thay cho cô áo ngoài bẩn, sau cùng là mặc quần áo ngủ vào cho cô.

Sau khi thu dọn sạch sẽ, Thiên Lãng đắp chăn cẩn thận cho Vi Lam, cởi áo gió ra, đi vào nhà tắm.

Tắm xong, anh không quay về phòng ngủ của mình, mà ngồi trên đầu giường cô, pha một cốc trà, lặng lẽ uống.

Đã bốn giờ sáng rồi, nghe thấy mấy tiếng chim hót.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, loáng thoáng có người đi lại, cảnh vật tĩnh lặng.

Thiên Lãng quay đầu lại, trên chiếc giường rộng, Vi Lan nằm nghiêng cuộn tròn người. Anh nghe nói người có tư thế ngủ như thế, thiếu cảm giác an toàn.

Cô ngủ không ngon, mày cau lại, rất khổ sở. Lông mi dài và cong, còn hơi rung rung.

Chuyện gì khiến cô phải uống nhiều rượu như vậy? Có liên quan với cú điện thoại ngày hôm qua ư? Thiên Lãng trầm tư suy nghĩ. Vi Lam đột nhiên động đậy, đưa tay ra ngoài chăn.

“Sao vậy, em khó chịu ở đâu?” Anh cúi người xuống hỏi.

Vi Lam mở mắt ra, nhưng lại ở trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh. Loáng thoáng nhìn thấy trước mặt có bóng người, bàn tay cô bám chặt vào bờ vai chắc nịch của anh, cả người dựa vào lòng anh, giống như một chú mèo sợ lạnh.

Cảm nhận được hơi ấm của lồng ngực anh, bàn tay kia của cô cũng dò dầm vào cổ áo đang để hở của anh.

Đôi mắt Thiên Lãng bắt đầu tối lại, đáng ghét! Say như thế này mà cô còn dụ dỗ anh! Một điều đáng ghét hơn là, bản năng trong người anh lập tức trỗi dậy.

“Vi Lam?” Anh khẽ gọi cô, áp sát vào cơ thể mềm mại đó, hơi thở bắt đầu gấp gáp.

“Sở Hàm, tại sao… Tại sao anh lại đi? Tại sao anh không yêu em nữa?” Vi Lam lảm nhảm, một giọt nước mắt lăn từ đuôi mắt cô xuống, chảy dài xuống gò má tái nhợt của cô.

Thiên Lãng nhìn cô với ánh mắt sững sờ, không thể nào tin. Trong tích tắc, trái tim anh rơi xuống vực thẳm, rơi mãi, rơi mãi…

Nằm trong lòng anh mà cô lại gọi tên một người đàn ông khác rõ như vậy!

Anh gạt ngón tay cô ra, dùng mọi ý chí, từ từ đứng dậy.

Hơi ấm không còn nữa, Vi Lam cử động một cách bất an.

“Đừng… Đừng bỏ em, Sở Hàm…”

Thiên Lãng nghiến răng, lúc này đây, lý trí và vẻ bình tĩnh mà anh cố gắng giả vờ tạo ra đã tan vỡ hoàn toàn! Anh kéo cô ngồi dậy, để cô nhìn thẳng vào mình.

“Hạ Vi Lam, em nghe cho rõ đây! Anh không phải là Sở Hàm, anh là Tần Thiên Lãng!” Anh hét lớn.

Vi Lam bất chợt tỉnh lại. Cô ngồi trên giường, mái tóc dài xõa xuống mặt, đôi mắt sợ hãi mở to, hỏi: “Thiên Lãng, anh vừa nói gì vậy?”

Thiên Lãng ngồi xuống trước mặt cô, tim đập thình thịch, nhìn cô run rẩy.

“Vi Lam, có phải bất kể anh cố gắng thế nào, em vẫn không thể quên được anh chàng Sở Hàm đó không?”

Môi anh nhợt nhạt, giọng yếu ớt, bất lực.

Tại sao Thiên Lãng lại biết Sở Hàm?

“Không, không phải”. Vi Lam lắc đầu một cách vô thức, giật thột không biết phải làm thế nào.

“Em không muốn kết hôn với anh là vì anh ta, đúng không? Tuy nhiên, anh ta đã đính hôn với người khác rồi! Em vẫn còn nhớ nhung anh ta, không phải là rất ngốc hay sao?”

“Đừng nói gì nữa”. Cô giãy giụa ra khỏi sự kiểm soát của anh,

Thiên Lãng đứng thẫn thờ ở chỗ cũ. Anh đứng rất lâu, không biết bước tiếp theo sẽ phải làm thế nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.