Tháng Sáu Trời Xanh Lam

Chương 6



Cuối tuần nào Sở Hàm cũng đều đến trường tìm Phương Mộ Tình.

Vi Lam đã từng vô tình bắt gặp hai người hôn nhau. Sở Hàm nhắm mắt, khẽ hôn lên môi Phương Mộ Tình, giống như nụ hôn của chàng hoàng tử đánh thức nàng công chúa trong chuyện cổ tích.

Phương Mộ Tình là cô gái xinh xắn có phần tiểu thư, cô là mẫu người muốn được con trai yêu thương, chiều chuộng. Trong mắt đa số mọi người, những chàng hoàng tử như Sở Hàm đương nhiên sẽ lựa chọn cô. Cùng lắm Vi Lam cũng chỉ được làm một người đọc chuyện cổ tích, mãi mãi không bao giờ có quyền tham gia.

Tuy nhiên, Vi Lam không nản chí. Cô không tin Sở Hàm sẽ mãi mãi ngất ngây với tình cảm của anh và Phương Mộ Tình.

Phương Mộ Tình thích làm nũng, thích bướng bỉnh, cô lại làm ngược lại.

Vì Phương Mộ Tình, cuối cùng dần dần Sở Hàm cũng đã thân thiện với Vi Lam.

Buổi hoàng hôn đầu xuân, mây hồng bay khắp trời.

Vi Lam xách phích nước về phòng. Dưới sân ký túc xá nữ, cô nhìn thấy Sở Hàm mặt bộ quần áo comle màu trắng ngà, dáng người cao to, càng thêm khôi ngô tuấn tú.

Rất ít người thấy mặc đẹp được comle trắng, Sở Hàm là chàng trai khiến người ta phải rung động.

Lúc đi qua chỗ anh, Vi Lam khẽ nói: “Mộ Tình chưa xuống à? Để em đi giục cô ấy!” Chưa kịp đợi đối phương đáp lời, cô đã quay người đi vào, chỉ để lại một chiếc bóng mỏng manh.

Trong mắt Sở Hàm, Vi Lam không đẹp, nhưng rất ưa nhìn. Trông cô giống như Lưu Nhược Anh hồi mới nổi, da trắng, mắt đẹp, lúc nào cũng nhìn xuống dưới, dường như sợ làm kinh động ai. Chỉ có điều người rất gầy, dường như một cơn gió cũng có thể thổi bay.

Đi với Phương Mộ Tình, cô luôn luôn bị người khác lơ đãng bỏ qua. Tính Phương Mộ Tình bướng bỉnh, hay dỗi, còn Vi Lam lại dịu dàng, biết quan tâm, nói chuyện lúc nào cũng nhẹ nhàng, khiến người ta cảm thấy dễ chịu.

Cuối tuần, ba người cùng ra ngoại ô đạp thanh. Sở Hàm cầm theo một chiếc máy chụp ảnh kỹ thuật số, không ngừng chụp ảnh cho họ. Lúc mới bắt đầu rất vui vẻ, nhưng dần dần Sở Hàm và Phương Mộ Tình quên mất Vi Lam. Trong lúc cô ngồi xuống thắt lại dây giày, hai người đã vừa nói vừa cười đi rất xa. Cảm giác bị lạnh nhạt ám ảnh theo cô trong suốt quá trình du xuân, nhưng từ đầu đến cuối Vi Lam vẫn giữ nụ cười bình tĩnh trên môi.

Trên đường cô nhủ thầm, cuộc sống là như vậy, nó bao hàm sự xa cách, cô độc và lãng quên, nhưng bạn buộc phải chịu đựng đau đớn tiến về phía trước.

Lúc lên đến đỉnh núi, Sở Hàm giúp Vi Lam thu dọn đồ đạc, còn Phương Mộ Tình lại đi ném sỏi xuống nước. Ba lô của Vi Lam rơi ra một hộp thuốc dạ dày, anh nhặt lên đưa cho cô, tiện thể hỏi: “Dạ dày của em cũng không được tốt à?” Vi Lam im lặng một lát, rồi nói: “Em nghe Mộ Tình nói, anh thường xuyên bị đau dạ dày. Trên núi thời tiết lạnh, mang đi đề phòng có lúc cần”.

Sở Hàm cảm thấy ấm áp vô cùng, muốn nói lời cảm ơn, nhưng không thốt ra thành lời.

Trên đường về, trong ô tô, Mộ Tình mặt mày rạng rỡ, kéo Sở Hàm nói liên hồi. Sở Hàm vừa đáp lời cô, vừa liếc nhìn Vi Lam. Vi Lam ngồi một mình bên cửa, vẻ mặt điềm tĩnh, chắc là đã quen với sự ồn ào của Phương Mộ Tình và sự lạnh lùng của mình. Anh nhìn cô, bất giác trong lòng cảm thấy thương thương.

Trung tuần tháng 5, Sở Hàm quay về trường đá bóng, Phương Mộ Tình ngồi trên khán đài xem thi đấu, nụ cười rạng rỡ như áng mây buổi sớm đó, không biết đã làm đứng tim bao nhiêu chàng trai. Vi Lam cũng có mặt, chỉ đứng lặng lẽ bên cô. Giữa hiệp nghỉ giải lao, Phương Mộ Tình kéo tay Sở Hàm, hào hứng nói chuyện đá bóng ban nãy, Vi Lam lại quan tâm đưa một chai nước khoáng đến, sau đó hỏi Phương Mộ Tình: “muộn thế này rồi, cậu không đi lấy nước lấy cơm nhận chỗ để học bài à?”

Phương Mộ Tình liền đáp: “tớ làm gì có thời gian, cậu giúp tớ đi!”

Vi Lam không hề trách móc, mỉm cười gật đầu: “ai bảo chúng ta là bạn thân của nhau, tớ không giúp cậu thì ai giúp?”

Cậu bạn đứng bên hỏi nhỏ Sở Hàm: “Cô bé này là ai vậy?”

“Cô ấy tên là Hạ Vi Lam, là bạn thân nhất của bạn gái tôi”.

“Hê, mẫu người của mẹ hiền vợ đảm, ai sau này mà lấy được cô ấy sẽ có phúc đấy!” Cậu bạn đó than.

Sở Hàm quay đầu nhìn Vi Lam, cô chỉ cười dịu dàng mà không nói gì cả rồi đi ngay.

Thời gian cứ thế trôi qua, chẳng mấy chốc đã lên năm thứ 4.

Sở Hàm đã tốt nghiệp, rồi được ở lại làm việc trên tỉnh, công việc của anh rất bận, thường xuyên đi công tác, thời gian gặp Phương Mộ Tình càng ngày càng ít.

Những ngày gặp nhau ít xa nhau nhiều, hai người thường xuyên cãi nhau, cuối cùng đều là Sở Hàm nhượng bộ, còn Phương Mộ Tình thì coi như không có chuyện gì xảy ra. Cô là nàng công chúa được người khác chiều chuộng quen rồi, chưa bao giờ biết thế nào là làm hòa.

Và thế là, cãi nhau liên tục không yên. Một ngày nọ cuối cùng vì một chuyện nhỏ mà hai người cãi nhau rất to, không ai chịu nhượng bộ. Phương Mộ Tình vẫn ngoan cố như trước, không nói câu nào nhẹ nhàng. Nhìn theo bóng cô kiên quyết bỏ đi, Sở Hàm cảm thấy mệt mỏi.

Anh thực sự cần có người an ủi, người đầu tiên anh nghĩ đến, chính là Vi Lam. Cô gái không có gì xuất chúng này, có sự quan tâm và hiểu ý người khác mà Phương Mộ Tình không có.

Vi Lam vẫn đang gắng sức, chờ đợi Sở Hàm gọi điện thoại cho cô.

Cuối cùng cô đã đợi được.

Đang nằm trong chăn nghe tiếng của Enya, ngao du trong thế giới kỳ ảo Chúa tể của những chiếc chẫn, đột nhiên điện thoại di động đổ chuông.

“Vi Lam, tối nay em đi uống rượu với anh nhé?” Đầu bên kia điện thoại, giọng nói trầm lắng buồn buồn của Sở Hàm khiến tim cô đau nhói.

Chắc chắn là anh đã buồn đến tột độ.

Cha mẹ Sở Hàm đều là bác sĩ, rất chú ý đến vấn đề sức khoẻ. Vi Lam chưa bao giờ nhìn thấy anh uống rượu. Anh là chàng trai rất ngoan ngoãn, sạch sẽ, nam tính, suy đồi không phải là thói quen của anh.

Đến giờ, anh bắt đầu thích đến quán bar uống rượu sau khi đi làm về.

Lúc đặt chân đến quán bar “Thiên đường của chim lửa”, Vi Lam nhìn thấy Sở Hàm đang ngồi một mình trong góc, trước mặt có bày mấy cốc bia.

“Sở Hàm, tại sao anh lại uống rượu?” Cô hỏi anh, thực ra đã đoán được câu trả lời từ lâu rồi, nhưng cô vẫn muốn nghe Sở Hàm đích thân nói ra. Giống như con thiêu thân, đã quyết định lao vào lửa, để mặc mình cháy thành tro.

“Đừng hỏi anh tại sao”. Vẻ mặt Sở Thừa rất đau khổ, “anh chỉ muốn em ngồi cùng anh là được rồi”.

Và thế là, Vi Lam không nói gì nữa, không giống như Phương Mộ Tình, cô luôn luôn chiều theo anh lựa theo anh.

Tối hôm đó, Sở Hàm đã uống không ít rượu. Sau khi say anh úp vào vai cô, nói lè nhè không rõ: “Vi Lam, em đúng là một thiên thần!”

Một cơn gió thổi tới, dưới chân Vi Lam chao đảo, chắc là do men rượu bốc lên. Và thế là, cô mượn hơi men hỏi anh: “Thế thì để em làm bạn gái của anh nhé?”

Sở Hàm ra sức lắc đầu.

“Tại sao?” Lúc hỏi câu này, Vi Lam nghe thấy tiếng trái tim mình đang vỡ.

Sở Hàm bắt đầu trút bày tâm sự nói anh quá yêu Phương Mộ Tình, không có vị trí thừa nào để giành cho người khác, như thế sẽ không công bằng với cô…

Có thật là anh đã say rồi không? Vi Lam cảm thấy có lẽ anh đã đi guốc trong bụng cô từ lâu, anh đang tuyên bố với cô rằng: anh không thể yêu một người nào ngoài Phương Mộ Tình, bao gồm cả cô.

Cô hỏi với vẻ không cam lòng: “thế thì em đóng vai trò dự bị được không?”

“Không thể có người dự bị. Trong trái tim anh đã không còn chỗ trống nữa”.

Câu trả lời của Sở Hàm, khiến trái tim Vi Lam tan nát. Nhưng cô vẫn không thể thuyết phục được mình bỏ cuộc. Sở Hàm nghĩ được đến cô trong lúc buồn, ít nhất cho thấy trong lòng anh, đã có vị trí của cô.

Sau khi tiễn Sở Hàm về ngôi nhà anh thuê, Vi Lam một mình quay về trường, đã là lúc nửa đêm.

Phương Mộ Tình không biết gì vẫn đang ở phòng đợi cô, nói với vẻ sốt sắng: “cậu đi đâu vậy, sao về muộn thế?”

Nhìn thấy vẻ sốt ruột trên nét mặt cô, nỗi bất an trong lòng Vi Lam vơi bớt đi được phần nào.

Quán bar “Thiên đường của chim lửa” đó đã trở thành nơi gặp gỡ thường xuyên của Vi Lam và Sở Hàm.

Mỗi lần cãi nhau với Phương Mộ Tình, Sở Hàm đều hẹn Vi Lam đến quán bar để uống rượu.

Sau một lần Phương Mộ Tình lại giận dỗi bỏ đi, Sở Hàm uống say luý tuý. Vi Lam đưa anh về căn nhà nhỏ mà anh thuê, dìu anh lên giường rồi quay ra pha cho anh cốc trà đặc để giã rượu

“Da cổ em trắng thật đấy”. Đột nhiên Sở Hàm phả hơi rượu vào tai cô.

“Anh uống nhiều quá”. Vi Lam nhẹ nhàng đẩy anh ra, thầm nghĩ có thật là anh có ý không nghĩ, mình vẫn chưa chuẩn bị xong.

Cánh tay Sở Hàm nhẹ nhàng vòng qua eo cô.

“Em đẹp thật đấy… Em hiểu được tâm trạng của anh lúc này hay không?”

Đôi mắt sâu thẳm của anh nhiễm hơi men càng thêm ngất ngây.

Bên ngoài đột nhiên mưa to, nước mưa rơi lách tách trên cửa kính.

“Em xem, ông trời không cho em về đấy”. Sở Hàm dịu dàng nói, đôi môi phả đầy mùi rượu đang ghé sát vào cô. Đầu Vi Làm mỗi lúc một choáng mỗi lúc một nặng. Trái tim cô bắt đầu tước vũ khí, rối bời như những hạt mưa ngoài cửa sổ.

“Sở Hàm, do Phương Mộ Tình không biết trân trọng… em yêu anh, có thật là anh thấy em đẹp hay không?”

Sở Hàm say rồi, lúc anh ôm Vi Lam, cô rất tỉnh táo. Lúc nghe anh gọi tên Phương Mộ Tình, cô ra sức cắn chặt môi dưới của mình.

Ngoài cửa sổ, mưa rơi tí tách.

Nghe tiếng điện thoại di động trong túi đổ chuông liên hồi, nghĩ đến Phương Mộ Tình đang đợi, trong lòng cô cũng thấy thương.

Tuy nhiên, ai bảo họ cùng thích một chàng trai?

Ngày hôm sau là ngày trời nắng to.

Ánh nắng gay gắt chiếu vào cơ thể trần truồng của họ, trên chiếc ga trải giường kẻ màu trắng xen lẫn màu xanh lam có dính vết máu đó.

“Em là lần đầu tiên ư?” Sở Hàm hỏi với vẻ hoảng loạn.

Anh đã tỉnh rượu từ lâu, gương mặt tái xanh mệt mỏi vì cơn say.

Cô nằm ở đó không nhúc nhích, hồi lâu, mới khẽ nói một câu: “anh yên tâm, tối hôm qua anh say. Em sẽ không bắt anh phải chịu trách nhiệm đâu”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.