Thanh Dương Khê Ca

Chương 21: Người quan trọng nhất



Tuy rằng tất cả người trong thôn, thậm chí là Bành Thục Yến đều cảm thấy Tiêu Dực đối với căn phòng tồi tàn của cô thật sự không thèm để ý, nhưng thật sự trong lòng Tiêu Dực cũng lo lắng, nhưng đối với cô thì người quan trọng hơn phòng ở nhiều, làm cho Diệp Khê ăn ngon, bổ sung nhiều dinh dưỡng hết khả năng là chuyện đặt ở vị trí thứ nhất. Nhưng cam đoan có nhiều dinh dưỡng thì thịt là phải có, mỗi ngày mua một miếng thịt nhỏ ít nhất cũng phải mất hai mươi ba đồng tiền, đây vẫn là chi tiêu rất lớn, cho nên hiện tại Tiêu Dực là mỗi ngày buồn rầu thay đổi cái cung tiễn kia, chuẩn bị thật tốt sớm một ngày thì có thể săn thú sớm một ngày, cô có thể tiết kiệm thật nhiều tiền.

Tiêu Dực lại kéo lại lôi lại gõ lại phơi trong nửa tháng, làm hỏng đi bảy sợi gân bò sau đó rốt cuộc đem sợi gân bò thứ tám mới biến thành cung không khác như trong tưởng tượng lắm. Tiêu Dực đem gân bò đính lên trên cái cung lúc trước đã làm xong, kéo vài cái, độ mềm dẻo giống như cũng không tệ. Cầm lấy tên gỗ đã sớm tước xong hong khô bắn một phát về phía đống cỏ khô, độ mạnh yếu không đủ, đại khái là cung có vấn đề, còn phải lại thay đổi.

Tiêu Dực đang cầm cung xem hẳn là nên sửa chỗ nào, Diệp Khê vừa bưng thức ăn vào trong phòng vừa kêu cô: “Thê chủ, ăn cơm.”

“Được, đến đây.” Tiêu Dực buông cung tiễn, vừa rửa tay vừa cười nói: “Có Tiểu Khê Nhi thật tốt nha, mỗi ngày đều có người nấu cơm cho ta ăn, Khê Nhi thật sự là phu lang tốt nhất trên đời này.”

Diệp Khê đang bày biện bát đũa, nghe xong lời này mặt có chút đỏ: “Ta không phải tốt nhất, làm phu lang, vốn phải nấu cơm cho thê chủ ăn, nhà nhà đều như vậy.”

“Ta đây không biết, ta chỉ biết phu lang nhà ta tốt nhất, nhà ai cũng đều kém hơn.”

Một câu dỗ người làm cho hai mắt của Diệp Khê mờ mịt: “Thê chủ thực sự cảm thấy ta tốt nhất sao?”

“Đương nhiên!” Tiêu Dực khẳng định gật đầu, ăn một miếng đồ ăn, khen: “Ăn thật ngon, tay nghề của Khê Nhi càng ngày càng tốt, nghĩ lại nếu có thể ăn cả đời như thế này đến khi chết liền thật vui vẻ nha!”

Thấy nàng thích ăn, Diệp Khê càng cao hứng: “Ta nguyện ý nấu cơm cho thê chủ cả đời.”

“Được, cho Khê Nhi nấu cả đời, có sợ không?”

Diệp Khê mím môi lắc đầu: “Không sợ.” Hắn cao hứng còn không còn kịp làm sao có thể sợ.

“Tiêu Dực, Tiêu Dực, ngươi có ở nhà không?” Ngoài cửa truyền đến tiếng hô to của Đàm Chương Nguyệt.

“Ở.” Tiêu Dực trả lời, vội vàng đứng dậy đi ra ngoài, vừa mở cửa lớn vừa đứng cách nửa mặt tường vây nói chuyện với Đàm Chương Nguyệt: “Hôm nay thế nào lại trở về sớm như vậy? Bán hết đồ ăn?”

“Cái cửa lớn này của ngươi có hay không có thì khác nhau chỗ nào? Phá đi cho rồi.” Đàm Chương Nguyệt ở tường đất nhảy một cái liền bay vào, Tiêu Dực nhìn xem cửa lớn cong vẹo nhà mình, thở dài lại đem nó đóng lại.

“Ngươi tới vừa vặn, đến ăn cơm.”

Đàm Chương Nguyệt khoát tay: “Không ăn, ta ăn rồi.”

Một tay Tiêu Dực khoát lên vai một Đàm Chương Nguyệt, nhíu mày cười nói: “Thật sự không ăn? Có thịt nè!”

Có thịt à...... Đàm Chương Nguyệt liếm liếm môi: “Vậy… vậy… ta thế nào không biết xấu hổ......”

“Đi thôi!” Tiêu Dực kéo nàng vào nhà, Diệp Khê đã cầm chén xới cơm xong. Đàm Chương Nguyệt nhìn thịt, cầm đôi đũa không gắp xuống, ngẩng đầu nhìn Tiêu Dực cười ngây ngô: “Vậy… ta ăn đây?”

Tiêu Dực đưa tay gắp hai đũa cho nàng: “Ăn đi ăn đi, thật là, không phải là chút thịt hay sao, chờ ta chuẩn bị cung tiễn tốt, mang ngươi lên núi đi săn thú, đến lúc đó bảo đảm ngươi mỗi ngày có thịt ăn.”

“Cung tiễn?” Miệng Đàm Chương Nguyệt đầy là thịt, nói chuyện có chút không rõ ràng.

“Là dùng để săn thú, mau chuẩn bị cho tốt.”

Đàm Chương Nguyệt nháy vài cái mắt, một miệng rộng nuốt vào một miếng thịt còn bị nghẹn lại một chút: “Tiêu Dực… ngươi… ngươi là nói thật? Ngươi thực sự muốn lên núi săn thú?”

“Đương nhiên là nói thật, ta còn muốn mang ngươi đi đấy, ngươi dám cùng ta đi không? Có sợ gặp được sói hay không?” Tiêu Dực ngẩng cổ cười, còn trừng mắt nhìn.

“Đi! Ta và ngươi nói chuyện đàng hoàng, ngươi cười gian cái gì chứ!” Đàm Chương Nguyệt trợn trắng liếc mắt Tiêu Dực một cái, lại thả một miếng thịt lớn vào miệng, miệng không rõ tiếp tục nói: “Tiêu Dực, ngươi là một thư sinh yếu đuối, ngươi có thể săn thú sao? Đừng lấy chuyện này ra mà vui đùa!” Ngay cả bọn nữ tử khỏe mạnh trong thôn đi lên núi săn thú đều là ba, bốn, mười người cùng nhau đi, còn không dám đi đến chỗ sâu trong núi lớn, cũng không nhất định săn được. Tiêu Dực lại nói đùa bảo đảm mình mỗi ngày có thịt ăn! Đàm Chương Nguyệt tự nhiên đem lời Tiêu Dực nói đều trở thành vui đùa.

Tiêu Dực thấy nàng không tin cũng không nói thêm nữa, chỉ nhìn nhìn cánh tay của mình, cô cũng rèn luyện đã lâu cũng cảm giác rất có lực, thế nào còn rất giống thư sinh yếu đuối sao? Quên đi, chờ cô thực sự săn được con mồi rồi nói sau, ngọn núi nguy hiểm, cô cũng không dám tùy tiện mang theo Đàm Chương Nguyệt đi vào, tên kia cũng không khỏe mạnh hơn cô bao nhiêu, mấu chốt là cô còn có một chút công phu mèo ba chân phòng thân đều sẽ không sao.

Nghĩ như vậy, Tiêu Dực lại hỏi nàng: “Đàm Chương Nguyệt, ngươi có muốn học một chút võ phòng thân hay không?”

“Võ phòng thân? Ngươi là nói võ công?”

“Không tính là võ công, chính là chiêu thức đơn giản có thể phòng thân.”

“Đi đâu học?”

“Ta dạy cho ngươi.”

“Ngươi?” Đàm Chương Nguyệt cười ha ha: “Người khác thì ta không biết, gốc gác của ngươi như thế nào ta đều biết rành mạch, ngươi đừng lừa ta.”

Tiêu Dực thở dài, gắp thức ăn nhét đầy miệng mình, Diệp Khê nhỏ giọng biện hộ cho nàng: “Thê chủ thật sự biết, sáng sớm mỗi ngày thê chủ đều ở trong sân luyện.”

Đàm Chương Nguyệt cười nhạt: “Thê chủ của ngươi chính là luyện, nhưng làm sao khẳng định chút chiêu thức đó để phòng thân? Ha ha, Tiêu Dực, ta còn không biết ngươi nặng mấy cân mấy lạng hay sao? Được rồi, đừng ép buộc, nghe tỷ, ngươi tốt nhất đan một chút dây xích tay bán là được, chuyện kia không vất vả thích hợp cho ngươi làm. Mặc dù bây giờ người đan dây xích tay bán trên đường cũng nhiều, dây xích tay cũng rớt giá một chút, nhưng ta cam đoan phu thê các ngươi có cơm canh ăn vẫn là không thành vấn đề. Nếu lại gặp được loại buôn bán lớn như mấy ngày hôm trước, còn có thể kiếm một khoản lớn đấy.”

Diệp Khê nhìn Tiêu Dực, thấy nàng không nói lời nào lại nói thêm: “Thê chủ thật sự biết......”

Tiêu Dực cười, bé ngốc này, còn vì cô mà giải thích nữa. Tiêu Dực gắp cho hắn chút thịt: “Tiểu Khê Nhi, đừng để ý nàng, chúng ta ăn của chúng ta.” Diệp Khê nhấp mím môi, mang theo cảm xúc bất mãn nho nhỏ trừng mắt liếc Đàm Chương Nguyệt một cái sau đó liền nghe lời mà vùi đầu ăn cơm.

Đàm Chương Nguyệt bị người trừng mắt mà cứ hồn nhiên như chưa thấy, vẫn như trước miệng ăn đầy hương thịt cùng Tiêu Dực trò chuyện: “Tiêu Dực, những ngày này ngươi cũng sống quá tốt rồi, hiện tại tất cả mọi người trong thôn đều biết nhà ngươi mỗi ngày có thịt ăn, không phải ta nói ngươi, ngươi xem nhà của ngươi này......”

“Ngôi nhà tồi tàn này của ta chóng gió không nổi, phá đến không thể nhìn, ta thật vất vả kiếm được chút tiền cũng không biết tu sửa, tất cả đều lấy ra mua thịt ăn đến miệng bị nghiện, loại tham lam hưởng thụ thú vui này không thể được, cần phải sửa!” Tiêu Dực nói tiếp theo câu chuyện một hơi.

Đàm Chương Nguyệt trừng mắt nhìn: “Ngươi cũng biết hả?”

Tiêu Dực bất đắc dĩ than thở lớn: “Trời ạ, lời này ta đã nghe được thật nhiều lần. Đàm Chương Nguyệt, ngươi sẽ không vì nói với ta những lời này mới đến một chuyến chứ?”

“Đương nhiên không phải.” Đàm Chương Nguyệt nhún nhún vai, một bộ dáng ta đối với ngươi rất có tin tưởng: “Ta biết ngươi hiện tại thay đổi không giống với trước kia, chính ngươi biết tính toán, ta mới lười nói ngươi.”

Dựa vào! Tiêu Dực trừng mắt thật to nhìn nàng, đã lười nói cô, vậy vừa rồi là nói cái gì? Chẳng lẽ là cô bị lảng tai?

“Tiêu Dực, cơm nước xong ngươi theo ta đi vào trong thành một chuyến.”

“Làm gì?”

Sắc mặt Đàm Chương Nguyệt bỗng nhiên ửng đỏ: “Ta không phải sắp cưới An Vụ sao, những thứ cần thiết còn chưa mua đầy đủ đâu, ngươi theo ta đi mua.”

“Muốn thành hôn?” Tiêu Dực híp mắt cười sờ sờ đầu của Đàm Chương Nguyệt: “Trưởng thành, có thể cưới phu rồi.”

“Buông! Ta đang nói chuyện đứng đắn với ngươi.” Đàm Chương Nguyệt chưởng một cái vung tay của nàng ra: “Ta nói nè Tiêu Dực, ngươi trước kia thật sự khô khan, hiện tại thế nào lại giống như lưu manh vậy.”

“Khụ khụ!” Tiêu Dực bị nghẹn đến đau sốc hông, ‘lưu manh’..... Cô đời trước thêm đời này đều không bị dùng qua hai chữ này!

“Thê chủ.” Tay Diệp Khê nhỏ bé nhẹ nhàng vỗ lên trên lưng của cô, Tiêu Dực xua tay nói: “Ta không sao.” Vẻ mặt Đàm Chương Nguyệt thân thiết nói: “Ngươi xem lại ngươi, một người lớn như vậy, ăn cái này còn có thể bị sặc nữa.”

Tiêu Dực không còn sức lực cùng nàng đôi co, quay đầu hỏi Diệp Khê: “Tiểu Khê Nhi, ngươi cảm thấy ta là người lưu manh sao?”

Diệp Khê lắc lắc đầu: “Thê chủ không phải lưu manh, thê chủ là người tốt nhất trên đời.”

Tiêu Dực nháy mắt thỏa mãn: “Vẫn là Tiểu Khê Nhi nhà ta tốt nhất.”

Bất quá đến buổi tối lúc đi ngủ, Diệp Khê vẫn nhỏ giọng cùng Tiêu Dực thương lượng: “Thê chủ, chúng ta về sau không ăn thịt nữa được không?”

“Vì sao vậy? Khê Nhi ăn ngán rồi hả?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Khê ửng đỏ, thịt à, làm sao có thể ngán... nhưng là: “Các nàng đều nói phải tiết kiệm tiền sửa phòng ở.” Người trong thôn nói Tiêu Dực bao nhiêu thì Diệp Khê nghe cũng không ít.

“Phòng ở đương nhiên muốn, bất quá thân thể Khê Nhi là quan trọng nhất, hiện tại quan trọng nhất chính là dưỡng cho thân thể của Khê Nhi thật tốt.”

“Thân thể của ta đã dưỡng tốt rồi.”

“Ai nói?”

Là hắn tự mình cảm thấy, Diệp Khê cọ cọ đầu lên cánh tay Tiêu Dực, nhỏ giọng nói: “Ta không còn choáng váng đầu, chân cũng không bị chuột rút rồi, còn nhiều thêm chút thịt nữa.”

“Vậy thì tốt lắm, bất quá còn chưa đủ, Khê Nhi còn thật gầy, còn phải ăn nhiều rau dưa, thịt, hoa quả đều phải ăn.”

“Nhưng là… mọi người trong thôn đang nói thê chủ.” Diệp Khê nhớ tới người trong thôn nói thê chủ làm cho cái mũi liền ê ẩm, mặc dù những người vô dụng đó dùng từ không tốt, mang theo những lời nói dối trá làm cho Diệp Khê cảm giác nghe hiểu ra được: ‘Tiêu Dực là người làm việc không biết suy nghĩ ’, rõ ràng thê chủ tốt như vậy, các nàng vì sao lại muốn nói thê chủ như thế.

Tiêu Dực nghiêng bên sườn đứng dậy thuận tay kéo lên góc chăn lau nước mắt cho hắn, lại một lần thả ra tiếng dịu dàng dỗ hắn: “Khê Nhi đừng khóc, Khê Nhi phải biết rằng, dưỡng thân thể cho ngươi là vì về sau sinh ra cục cưng khỏe mạnh, Khê Nhi cũng muốn cục cưng của mình khỏe mạnh đúng không?”

Hắn đương nhiên muốn cục cưng khỏe mạnh, vừa nói đến cục cưng, Diệp Khê cái gì cũng không phản đối, vội vàng gật đầu nói: “Ta muốn dưỡng thân thể thật tốt, sinh cục cưng khỏe mạnh cho thê chủ.”

“Cho nên Khê Nhi muốn ăn cái gì thì ăn cái đó, muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, chúng ta hiện tại cũng có một ít tiền, tiền này cũng đủ cho Khê Nhi ăn no. Về phần phòng ở, tiền của chúng ta hiện tại căn bản không đủ xây cái phòng mới, bất quá Khê Nhi không cần lo lắng, chúng ta cùng nhau cố gắng, nhất định có thể xây một căn phòng mới.”

Diệp Khê kề kề mặt vào người Tiêu Dực, mang theo giọng mũi nói: “Ta và thê chủ cùng nhau cố gắng.”

“Cùng nhau cố gắng sẽ càng ngày càng tốt.” Tiêu Dực nghiêng người đưa tay ôm lấy hắn, cười hỏi: “Khê Nhi nói cho ta biết, muốn một ngôi nhà như thế nào?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.