Thanh Dương Khê Ca

Chương 46: Bắt cá



Tiêu Dực được ăn thịt nên trên người rất là thoải mái. Trong lòng vẫn là có chút tội lỗi, loại tội lỗi này một là bởi vì bản thân không hề tự chủ được mà ăn Tiểu Khê Nhi mới mười sáu tuổi; một là bởi vì cả nhà trứng thối Đàm Chương Nguyệt kia cố tình hiểu lầm dụ hoặc Tiểu Khê Nhi -- bằng không Tiểu Khê Nhi nhà cô làm sao có thể làm ra chuyện khác người như vậy? Về phần Tiểu Khê Nhi nhà cô đơn thuần đáng yêu mọng nước ngon miệng, đó là một chút sai cũng không có, người có lỗi đều là kẻ giữ cửa kia làm ra. Còn nữa, mặc dù trải qua nghiệm chứng của cô, Tiểu Khê Nhi quả thật đã có thể ăn, nhưng là loại việc riêng tư ăn thịt cắn xương này hẳn là chuyện chính cô đến lo lắng chứ? Cả nhà “thần giữ cửa” kia tham gia vào làm gì? Một lúc cho rằng cô không được, một lúc cho rằng cô không biết, thật sự là làm cho người ta buồn bực.

Buồn bực thì buồn bực, nhưng cũng không thể làm gì, bởi vì cô nếu như chạy tới nói với Đàm Chương Nguyệt là nàng bắt chó đi cày, hoặc là giải thích mình không phải không được cũng không có vấn đề gì. Đàm Chương Nguyệt hơn phân nửa sẽ cảm thấy cô là giấu đầu hở đuôi, nói không chừng còn có thể tiếp tục bày vẽ ra chuyện gì đến tra tấn cô. Tiêu Dực tự an ủi chính mình, tính toán, may nhờ vào Đàm Chương Nguyệt, mình mới có thể sớm ngày ăn thịt ăn canh. Bởi vậy, lúc Đàm Chương Nguyệt sỗ sàng nháy mắt ra hiệu với cô, Tiêu Dực chính là dùng bả vai vật ngã nàng ném xuống đất đánh một cái. Sau đó An Vụ vì đau lòng cho thê chủ gõ đỉnh đầu chụp mũ chó cắn Lã Động Tân*.

(*Lã Động Tân người Hà Trung, họ Lã tên Nham, tự là Động Tân còn gọi là Thuần Dương kiếm khách. Ông là một trong bát tiên của Đạo gia gồm: Chung Ly Quyền, Lã Động Tân, Trương Quả Lão, Lý Thiết Quài, Lam Thái Hoà, Tào Quốc Cựu, Hà Tiên Cô và Hàn Tương Tử. Tương truyền ông chính là Huê Dương Chơn Nhơn xuống trần đầu thai, trải qua kiếp nạn cuối cùng là “Ái Tình” để đắc đạo.

Trên đường đi Lư Sơn tầm sư học đạo, Lã Động Tân vô tình bị lôi vào chuyện trừ yêu cứu tiểu thư của nhà Vương viên ngoại. Con yêu này chính là Hạo Thiên Khuyển của Nhị Lang thần. Bảo vật dùng để bắt yêu là một bức họa đồ, hễ dụ được nó nhảy vào họa đồ thì cuộn lại, có thể khiến nó xương cốt thành tro.

Lã Động Tân được giao nhiệm vụ giữ cửa, canh chừng bức họa đồ. Khi dẫn dụ được Hạo Thiên Khuyển nhảy vào bức họa, Lã Động Tân vội cuộn lại, nhưng được nửa chừng thì nghĩ tới chủ của nó là Nhị Lang thần nên lưỡng lự thả bức họa đồ xuống. Hạo Thiên Khuyển thoát ra liền quay sang cắn Lã Động Tân một cái rồi chạy mất. Lã Động Tân vừa bị cắn đau vừa làm lỡ việc trừ yêu của người ta, đành phải ở lại nhà Vương viên ngoại canh chừng Hạo Thiên Khuyển. Sau nhờ Hằng Nga tiên tử đưa tin, mời Nhị Lang thần xuống mới thu phục được nó.

Người đời sau dùng tích “chó cắn Lã Động Tân” này để chỉ bản thân vô duyên vô cớ gặp phải những chuyện không như ý, tai nạn giữa đường lại mang vô cổ, làm ơn mắc oán.)

Diệp Khê từ đầu tới đuôi đều không biết bởi vì mình nói với phụ tử An gia vấn đề thủ cung sa mới rước lấy việc này, cũng không biết thê chủ bởi vậy nhận lấy bao nhiêu “quan tâm” của Đàm Chương Nguyệt, càng không biết phu thê Đàm Chương Nguyệt đối với “đại sự” của bọn họ làm ra quá nhiều “cố gắng” như vậy. Hắn chỉ biết là, tâm nguyện của hắn đã đạt được, hiện tại hắn chính là phu lang chân chính của thê chủ.

Nằm ở trên giường một ngày, ngày thứ hai tiểu bảo bối của Diệp Khê vẫn còn có chút đau. Bất quá chuyện này không ngại làm hắn vui vẻ trong lòng. Lúc An ca ca đến nhìn hắn, hắn đã hỏi qua, An ca ca nói lần đầu tiên của nam tử đều sẽ đau, qua hai ba ngày sẽ không có chuyện gì, về sau cũng sẽ không lại đau nữa. Đương nhiên điều này không quan trọng, quan trọng là hắn sau khi thành phu lang chân chính của thê chủ, thê chủ đối với hắn càng ngày càng tốt.

Tỷ như hiện tại, thê chủ chính là ôm hắn chải tóc cho hắn. Nói là chải tóc, thật sự chính là chải sơ tóc mà thôi, người nghiêng ngửa ở trên giường không cần ra cửa, tự nhiên là không cần phải chải tóc gọn gàng. Tiêu Dực cũng chỉ là chải xuôi theo từng sợi từng sợi cho hắn, bởi vì tóc rối loạn của Tiểu Khê Nhi bộ dáng miễn cưỡng gộp lại sẽ làm cho cô nhớ tới ân ái qua đi vẻ mặt ửng hồng bộ dáng mê người ngồi phịch ở trên giường của hắn. Chẳng qua chải xuôi tóc cho Tiểu Khê Nhi vẫn là mê người giống vậy, mỹ nhân trong ngực, cô làm sao có thể một chút tâm tư đen tối đều không có chứ? Tiêu Dực thở dài ở trong lòng, kiếp trước thêm kiếp này, cô lần đầu tiên nhận ra mình là quỷ háo sắc. Cảm thán tức giận, vẫn là không nhịn được tính cầm thú cắn cắn lên trên cổ non mịn của Diệp Khê: “Khê Nhi, có muốn đi chơi không?”

“Đi chỗ nào?”

“Đi chỗ nào cũng được.” Chỉ cần không ở trên chiếc giường này, nếu không cô không dám cam đoan mình khi nào thì sẽ hóa thân thành sói.

“Đi làm cái gì?” Diệp Khê ôm con thỏ nhỏ hơi không muốn động, thân mình của hắn vẫn còn ê ẩm.

“Ra ngoài đi dạo, ừ, phải đi hái chút rau dại ven đường về cho con thỏ nhỏ của ngươi.” Tiêu Dực dùng đầu ngón tay chọc chọc vào bụng tròn của con thỏ nhỏ, thầm nghĩ lại cho ăn có thể làm cho bọn nó no chết hay không? Hở, kỳ thật no chết cũng rất tốt, đỡ phải chúng nó luôn chiếm lấy Tiểu Khê Nhi của cô.

Diệp Khê giật giật, thay đổi tư thế dựa vào nàng: “Nhưng mà, con thỏ nhỏ đã ăn thật no rồi.”

“Nếu không, chúng ta đi ra ruộng hái dưa chuột?”

Diệp Khê chỉ chỉ một mâm dưa chuột bên trong: “Ngày hôm qua ngài hái về đều còn chưa có ăn hết đấy.”

“Hở, nếu không...... a, đúng rồi, ta còn có chuyện không mang Khê Nhi đi làm đấy.” Tiêu Dực đột nhiên cười rộ lên: “Ta nghĩ, Khê Nhi nhất định sẽ thích.”

Diệp Khê quả nhiên bị nhắc tới lòng hiếu kỳ, vội vàng hỏi: “Thê chủ, là chuyện gì?”

“Chính là, mang ngươi đi bắt cá nhỏ, sau đó mang về nuôi.”

Mắt Diệp Khê quả nhiên sáng lên: “Là nuôi ở trong ao nhỏ gần cửa sao? Hay là nuôi ở trong ao cá sân sau?”

“Nếu là cá nhỏ không lớn, liền nuôi ở trong ao nhỏ phía trước cho ngươi chơi đùa. Nếu là sẽ lớn lên, liền nuôi ở phía sau đi, lúc muốn ăn liền quăng vào trong nồi nấu canh.”

Diệp Khê ngồi thẳng thân mình, tích cực cung cấp tin tức mình biết: “Cá nhỏ trong sông sẽ lớn lên, cá nhỏ ở rãnh nước trong ruộng liền không lớn.”

Tiêu Dực lấy quần áo đến mặc vào thay hắn, một bên cười hỏi: “Như vậy Khê Nhi muốn đi bắt trong sông hay là muốn đi bắt rãnh nước trong ruộng?”

“Trong sông rất khó bắt được nha, chúng ta trước đi bắt rãnh nước trong ruộng.” Diệp Khê nhẹ nhàng xả ống tay áo cho Tiêu Dực: “Thê chủ, ngài nói có được không?”

Tiêu Dực cười: “Ta về sau đều muốn nghe Khê Nhi nói thật nhiều, tự nhiên Khê Nhi nói cái gì chính là cái đó.”

* * *

Tuy rằng là cá nhỏ rãnh nước trong ruộng dễ bắt hơn trong sông, nhưng là ở nơi này vài năm không thấy giọt nước sôi, cá hơi lớn một chút đều sớm bị bắt đi làm thức ăn, còn lại cũng bất quá là gần bằng ngón tay, còn chỉ có thể sống riêng lẻ, bằng không cũng sớm bị người bắt đi nấu thành một nồi rượu xuống.

Tiêu Dực khiêng túi lưới nhỏ tự chế thật cẩn thận mà ở mép rãnh tìm kiếm bóng dáng cá nhỏ, rãnh nước không ô nhiễm nước thật trong xanh, hai bên rãnh nước cỏ thật dài gập xuống trong nước, phía dưới bụi cỏ thỉnh thoảng có bọt nước nhỏ toát ra, hoặc là tạo nên một vòng sóng gợn. Tiêu Dực dùng sào trúc san bằng bụi cỏ, bên trong sẽ bay ra mấy con muỗi, ngẫu nhiên cũng sẽ có một con cá nhỏ, nhưng đều bơi đặc biệt nhanh, làm cho người ta không kịp bắt giữ.

Diệp Khê theo ở phía sau có chút nhụt chí: “Thê chủ, chúng ta có phải bắt không được cá nhỏ hay không?”

Tiêu Dực cười: “Làm sao có thể chứ? Khê Nhi yên tâm đi, có thể bắt được.”

“Nhưng mà, một con cũng không nhìn thấy, bắt thế nào?”

“Khê Nhi ngươi xem.” Tiêu Dực chỉ chỉ phía sau bụi cỏ: “Có ít bọt nước, đã nói lên dưới nước mặt có thể có con cá nhỏ. Còn có dưới bụi cỏ này, nơi chúng ta không nhìn thấy, có thể cũng có không ít cá đang trốn, nói không chừng liền bắt được một con đấy.”

Diệp Khê vẫn là thật hoài nghi: “Ngài vừa rồi mò vài thứ, cái gì cũng không có.”

Tiêu Dực há miệng thở dốc, Tiểu Khê Nhi cũng sẽ phản bác cô. Tiêu Dực đem túi lưới nhỏ đưa cho hắn: “Khê Nhi đến thử xem? Nói không chừng đàn cá nhỏ biết Khê Nhi muốn mang chúng nó về nuôi, liền đều tranh nhau chạy đến.”

“Thật vậy chăng?” Diệp Khê có chút háo hức muốn thử.

“Thực sự mà.”

Tiêu Dực lấy thùng nhỏ của Diệp Khê mang theo xoay người lấy gần nửa thùng nước, Diệp Khê đã đi vào rãnh nước thì thào nhắc đi nhắc lại: “Cá nhỏ cá nhỏ, ta mang các ngươi về nhà nuôi, tuyệt đối không ăn các ngươi, các ngươi mau ra đây đi.” Sau đó cầm túi lưới lặn bắt loạn vào rãnh nước ruộng một hồi. Tiêu Dực cười thầm, bắt như vậy mà được mới có quỷ, cá đều bị dọa chạy. Nhưng cũng không nói hắn, chỉ cần hắn cao hứng là tốt rồi, bắt có hay không cũng không quan trọng, nhiều lắm qua hai ngày dẫn hắn đi vào trong thành mua mấy con về nuôi, về chút tiền này đối với cô hiện tại mà nói cũng không tính là sử dụng lãng phí lớn gì.

“Thê chủ, không có cá.” Diệp Khê mò một hồi, trừ bỏ bắt được chút bùn nhão ngoài ra cái gì cũng không có. Tiêu Dực cười an ủi hắn: “Không cần nản lòng, cá ở rãnh ruộng này này vốn ở lại ít, từ từ sẽ đến, đừng nóng vội.” Lại chỉ điểm nói với hắn: “Khê Nhi phải nhẹ nhàng thả túi lưới, nhẹ nhàng mà kéo túi lưới, như vậy cá sẽ không hoảng sợ.”

Diệp Khê đồng ý, lại chuyên tâm vớt lên, một cái chuyên tâm này, thật đúng là bị hắn bắt được vài thứ đến.

“Thê chủ thê chủ, ngài xem ngài xem, ta bắt được cá!” Diệp Khê hưng phấn mà kêu to, bên trong túi lưới hai con vật màu đen nhỏ cũng bật qua bật lại, cùng bộ dáng hưng phấn của Diệp Khê có tám phần giống nhau.

Tiêu Dực nhìn thoáng qua trong túi lưới, một bên đem vật nhỏ bên trong thả vào trong thùng, một bên khen: “Khê Nhi quả nhiên rất lợi hại nha, đến xem ngươi bắt được gì nè.”

Diệp Khê vui vẻ mà cười nhìn thấy răng không thấy mắt: “Hai con cá đen nhỏ.”

Tiêu Dực cười: “Khê Nhi, đây không phải cá, là nòng nọc nhỏ.”

“Nòng nọc nhỏ?” Diệp Khê không biết: “Thê chủ, nòng nọc nhỏ là con gì?”

“Nòng nọc nhỏ là ếch cục cưng.”

“A?” Diệp Khê chớp chớp mắt, vẻ mặt hoài nghi: “Chúng nó cũng không có giống nhau, hơn nữa......” Diệp Khê nhếch miệng, vẫn là quyết định ăn ngay nói thật: “Ta đã thấy ếch nhỏ, ếch nhỏ mới là ếch cục cưng.”

“Ha ha, Khê Nhi thật thông minh. Bất quá nha, ếch cục cưng vừa sinh ra chính là hình dạng này, từ từ chân nó sẽ dài ra, sau đó cái đuôi cũng sẽ biến mất, biến thành ếch nhỏ.”

“Thật vậy chăng?” Diệp Khê vẫn là cảm thấy thật không thể tin, bởi vì mặc kệ là từ nhan sắc hay là hình thái, hai loại đều khác nhau quá lớn.

“Cầm về nuôi, Khê Nhi chậm rãi quan sát.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.