Thanh Mai Chử Tửu (Mơ Xanh Nấu Rượu)

Chương 3



Thời điểm Giang Sam học năm tư y khoa chính quy đi phỏng vấn một công ty y dược xếp hạng cao nhất thế giới mà cậu hiện tại đang làm, cậu hoàn toàn không có bất kỳ tự tin nào, lúc mới bắt đầu đối mặt vấn đáp, cậu ít biết tiếp lời như thế nào, nhưng mỗi khi qua phỏng vấn, đến lượt sau, cậu ngược lại là trở nên tốt hơn rất nhiều, thành ra một năm này được gọi vào công ty tại vị trí thành phố của cậu chỉ có sáu thực tập sinh, trải qua nửa năm thực tập, cuối cùng công ty chỉ để lại hai người, một trong số đó tự nhiên chính là cậu.

Qua thời gian thực tập, tiểu tổ liên hoan, có tiền bối cười nói với cậu là Thanh tỷ nhìn cậu lớn lên đẹp trai, cho nên đem cậu lưu lại.

Đương nhiên, chỉ là lớn lên đẹp trai, vậy khẳng định là không để tâm tới, cậu sau đó lập công trạng cũng nói cậu không phải tiểu bạch kiểm, bình hoa.

Trên người cậu có một loại khí chất khiến người vừa nhìn vừa thích vừa tin phục, hơn nữa cậu nói tiếng phổ thông không sai, tiếng anh cũng rất tốt, làm người nghiêm túc mà cẩn thận, chân thật chịu khó.

Ở tình huống như vậy, hơn nữa trường học không sai, thành tích không sai, người lớn lên lại đẹp, đương nhiên sẽ được lưu lại .

Cho dù đã công tác hai ba năm, Giang Sam vẫn không có trở nên khéo đưa đẩy, thỉnh bác sĩ lúc ăn cơm, mời uống rượu, cậu chưa bao giờ từ chối, ngoài ra, có chuyện gì cậu cũng sẽ không lười biếng, người khác làm hết thì thôi, cậu thường thường muốn làm đến mười lăm phần.

Cậu cảm giác mình không có thông minh như người khác, cũng sẽ không cùng người khác thủ đoạn khéo đưa đẩy, cho nên không thể làm gì khác hơn là càng thêm nỗ lực cùng thành khẩn .

Mà phần nỗ lực cùng thành khẩn này chính là đáng quý, cho nên người trong tổ đều yêu thích cậu, có một lần trợ thủ của ông chủ xuống dưới, nhìn thấy cậu, đều thích đến nỗi mỗi ngày đem cậu mang theo bên người.

Mà cho dù là được người yêu thích như vậy, công trạng cơ hồ nhiều hơn mấy lần trước, cậu cũng chưa bao giờ kiêu ngạo qua, vẫn như cũ chăm chỉ khiêm tốn.

Thắng không kiêu bại không nản, người thường khó có.

Thời điểm Giang Sam đi vào bao sương của quán bar, Thải Thải kinh ngạc “Nha” một tiếng, hắn người này, tâm tình gì đều hiện trên mặt, hơn nữa thường thường còn so với tình huống thực tế càng thêm khuếch đại, thêm vào hắn lại tỏ ra phải hơn mẫu nghi thiên hạ, nhìn lại như pha trò hề.

Bất quá dựa vào hắn là thân thích của ông chủ Tống, chính mình lại có một cửa hàng rất lớn, người bình thường đương nhiên không dám trước mặt cười hắn, mà phía sau nhiều lắm thì sẽ nói vài câu.

Trong phòng khách tia sáng ảm đạm, ám muội, nơi ở tuy lớn, bên trong lại không có mấy người.

Giang Sam liếc nhìn Thải Thải, Thải Thải trang điểm tươi đẹp, tóc lưu đến rất dài, Giang Sam mỉm cười chào hỏi: “Hái tỷ, chào anh!”

Thải Thải trước kia là không đùa Tiểu Khả, hắn hiện tại lại tiến lên túm chặt cánh tay Giang Sam, cũng làm cho Giang Sam hơi không dễ chịu, hắn trêu đùa: “Người khác nhìn thấy tôi, đều phải nói tôi càng ngày càng đẹp, cậu thế nào không nói?”

Giang Sam ngại ngùng cười: “Hái tỷ càng ngày càng đẹp.”

Hái Thải đáp: “Cậu vẫn như những năm qua, sáng sủa.”

Liền đánh giá Giang Sam: “Càng ngày càng đẹp trai, tôi thích.”

Lời này của hắn lại để cho Giang Sam ý tứ không được tốt, cậu đã thấy Tống Trí Văn ngồi ở một bên trên ghế salông.

Không nhìn thấy cũng khó, bởi vì trong phòng ngoại trừ Thải Thải, cũng chỉ có Tống Trí Văn .

Giang Sam biết Tống tiên sinh tên gọi Tống Trí Văn, sau khi cùng Tống Trí Văn chia tay.

Kỳ thực cũng không thể gọi là chia tay, hai người cùng nhau hơn một năm, có một ngày, tài xế của Tống Trí Văn đến trường học tìm cậu, gọi cậu đến trong rừng cây nhỏ, nói: “Tống tiên sinh nói cậu sau này không cần đi căn nhà Đồng gia nữa. Đây là ngài ấy đưa cho cậu, Caly có 10 vạn đồng, mật mã là sáu số sáu, cậu cầm đi.”

Tài xế ngữ khí rất ôn hòa, Giang Sam sửng sốt một chút, cười đẩy lại tay tài xế, nói: “Số tiền này không thể cầm, đại ca, anh lấy về trả lại Tống tiên sinh đi.”

Quan hệ của hai người, Giang Sam đương nhiên biết là bao dưỡng, mới bắt đầu cũng là nói tốt đẹp như thế.

Ban đầu là Thải Thải tìm tới cậu, cậu đang lo cha chữa bệnh không có tiền, trong nhà lại để cho cậu dù như thế nào cũng phải lưu ở trường học tập, cậu vì sự bất lực của chính mình mà thống khổ, Hái Thải nói có người muốn cùng cậu một chỗ, mỗi tháng 20 ngàn, hỏi cậu có nguyện ý hay không.

Giang Sam ban đầu rất mê man, nhưng ngay lúc đó cậu liền tóm lấy này cái phao cứu mạng, vẫn cùng Thải Thải cò kè mặc cả lên giá, nói có thể hay không trả trước, sau đó thành một năm hai mươi vạn.

Thải Thải độ chừng đều không nhớ rõ những chuyện này, mà Giang Sam lại nhớ rất rõ ràng.

Giang Sam không có cảm giác mình cùng Tống Trí Văn bên nhau là cưỡng ép, chịu nhục, tuy rằng cậu ban đầu quả thật là nơm nớp lo sợ bị dẫn tới phòng Đồng gia, nghĩ chính mình sẽ gặp phải biến thái, thậm chí sợ hãi nghĩ đến giết người quăng xác, nhưng cậu vì tiền, cậu không thể chết.

Mà rất hiển nhiên không có, cậu ở nơi đó gặp Tống Trí Văn, một người nam nhân nhã nhặn, phong nhã hào hoa, Giang Sam cơ hồ cảm động cho anh là Chúa cứu thế của mình

Ban đầu, cậu không có bất kỳ kinh nghiệm gì, nhưng cậu cái gì đều nguyện ý học, Tống Trí Văn muốn làm sao, cậu liền làm đến vậy.

Cơ hồ như nha hoàn cổ đại hầu hạ chủ nhân cũng không sai biệt lắm.

Nhưng cậu không cảm thấy khuất nhục, bởi vì cậu cho là chính mình không có cái gì đáng giá Tống Trí Văn muốn tìm mua hai mươi vạn, lại nói, năm đó nhiều lắm, Giang Sam nhớ Tống Trí văn cũng chỉ tìm cậu bảy, tám lần, Giang Sam cảm thấy cho dù mình có được một cái mông vàng, cũng không đáng đến hai mươi vạn, huống chi cậu chỉ là cái nhục thể phàm thai.

E rằng nghĩ như thế, có chút tự cam chịu thấp hèn, mà Giang Sam cho rằng người không thể vong ân phụ nghĩa, cho nên, cậu cũng sẽ không lập dị cho rằng Tống Trí Văn mua mình là vũ nhục chính mình.

Mà chuyện tình yêu sao? Ban đầu cậu chỉ muốn tiền, đương nhiên là không có.

Sau khi quen thuộc thân thể của đối phương, tự học ở trong thư viện trường, đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thấy ngoài cửa sổ ánh mặt trời sáng rỡ xuyên thấu qua khe hở lá cây buông xuống một mảnh vết lốm đốm, cậu cũng sẽ nghĩ, Tống tiên sinh một lúc nào đó lại tìm cậu đây?

Tưởng niệm là có, nhưng cậu khi đó cho là mình cũng không nên nghĩ đến tình yêu, bởi vì cha còn tại trên giường bệnh chịu khổ.

Cùng Tống Trí Văn kết thúc quan hệ, bệnh tình cha Giang cũng đã được khống chế, Giang Sam có một lần ở trên mạng đột nhiên nhìn thấy một tin tức, lý giải về của cải gia tộc họ Tống, cậu ban đầu còn tưởng gia tộc họ Tống có từ thời Dân quốc, nhấn vào mới phát hiện không phải, sau đó cậu nhìn thấy một cái tên, gọi “Tống Trí Văn” .

Chẳng biết vì sao, cậu nhìn thấy danh tự này lòng liền khẩn trương, cậu đi tìm kiếm danh tự này, ở trên mạng nhìn thấy bức ảnh Tống tiên sinh cùng người thật của anh có bất đồng rất lớn, người thật anh tuấn nhã nhặn hơn nhiều, trong hình người lại quá nghiêm túc, nghiêm túc đến thậm chí mang theo một điểm âm trầm.

Thế nhưng, đây là cùng một người, Giang Sam nhìn thấy bức ảnh liền hiểu.

Lúc này lần thứ hai nhìn thấy đại danh đỉnh đỉnh Tống Trí Văn, Giang Sam cảm thấy được anh cách mình xa quá, hoàn toàn không như Tống tiên sinh trước kia.

Nhưng cậu rất lễ phép mà chào hỏi: “Tống tiên sinh, chào ngài!”

Tống Trí Văn ở cùng nơi này với Thải Thải thật ra rất tùy ý, như Thải Thải cái loại GAY trang điểm tươi xinh “gái” đến giận sôi người, Tống Trí Văn cùng với hắn, muốn nghiêm túc, cũng không cách nào nghiêm túc, cho nên y tại nơi này, đều là đặc biệt thả lỏng.

Tống Trí Văn nhìn thấy Giang Sam, đôi mắt không khỏi thoáng trợn lớn hơn một chút, trong lòng cũng là căng thẳng, bởi vì cậu thật sự rất giống Đại Khả, đặc biệt ở cậu bớt đi chút ngây ngô, mang tới sắc thái thành thục sau này.

Tống Trí Văn vỗ vào ghế sô pha một chỗ bên người: “Lại đây ngồi.”

Hiển nhiên là đối xử như “thiếu gia” (call boy) tiếp rượu.

Giang Sam chần chờ một chút, đi qua ngồi.

Thải Thải đã tùy cơ ứng biến ra cửa phòng khách.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.