Thanh Ngọc Án

Chương 27



Hôm nay ta hoàn thành công việc sớm. quà cho các nàng ^^

===

Hoàng Phủ Duật trong ngực phiêu loạn, đặng cước nhất phi, bay vút lên đem y nhét vào trong áo, lực đạo thu vào trong tay, đầu ngón chân nhanh nhẹn hạ xuống.

Bạt Thác Vô Nhược hiển nhiên sợ hãi, nắm chặt vạt áo hắn không buông, trên trán thấm ra mồ hôi lạnh, nhưng sau khi nhận ra Hoàng Phủ Duật thì sững sờ đến nói không ra lời.

Hoàng Phủ Duật thần tình đầy vẻ lo lắng, xấu xí dọa người, hai tay hắn buông lỏng, vô tình đem Bạt Thác Vô Nhược buông ngã trên mặt đất.

“Rầm”

Mặt đất phát sinh tiếng va chậm thật lớn.

Y nhăn mày, rên khẽ một tiếng, xoa xoa cái mông đau.

“Ngươi đang làm cái gì! Khuya như thế, là muốn chạy trốn ra khỏi cung sao? Bởi vì trẫm muốn xoá bỏ hài tử của ngươi, ngươi muốn xuất cung sao?” Hắn giận dữ đối Bạt Thác Vô Nhược rít gào.

Lửa giận như thủy triều trong ngực thiêu đốt, Hoàng Phủ Duật tức giận đến biến sắc.

Chết tiệt!

Bởi vì hắn uy hiếp xoá đi hài tử, y sợ đến nổi phải suốt đêm lẩn trốn, hài tử đối với y trọng yếu như vậy sao? Còn coi trọng hơn cả tính mệnh mình? Vì hài tử thật có khả năng hi sinh tính mệnh?

Hoàng Phủ Duật hai tay siết chặt, ở trong lòng từ lâu đem y thiên đao vạn quả.

“Nó là hài tử của ta… Hài tử của ta.” Y thấp giọng thì thào, ôm chặt lấy bụng, “Ta phải bảo vệ nó, không cho bất luận kẻ nào thương tổn nó…”

“Hảo cho ngươi! Ai chuẩn cho ngươi ly cung! Không có ta cho phép ngươi không được phép tự ý ly khai hoàng cung!” Hắn thô lỗ kéo, lực đạo không nhỏ nắm chặt cổ tay y, một đường kéo y đi.

Rõ ràng sai không phải là tại y, nhưng mỗi lần thấy Bạt Thác Vô Nhược làm ra việc ngốc, hắn liền bắt đầu tự trách.

Có thể hắn không nên thay thế hoàng tỷ xuất giá, có thể hắn không nên đem Bạt Thác Vô Nhược cứu ra khỏi Huyền Vũ quốc, có thể hắn không nên dẫn y quay về Viêm Di quốc.

Có thể bọn họ căn bản vốn không nên gặp nhau.

Bởi vì hắn mà Bạt Thác Vô Nhược lầm lạc chính mình, thà rằng bị coi như nữ nhân mà đối đãi, cũng không nguyện tiếp tục duy trì quan hệ ban đầu của bọn họ, Hoàng Phủ Duật thật sự đã đem y hại thảm.

Lúc ấy, hắn hẳn là đừng động vào Bạt Thác Vô Nhược, cứ để cho y chết ở trong tay Minh Tân vương cũng tốt, đối với y mà nói, so với thống khổ như hiện tại, không phải là hạnh phúc hơn sao?

Bạt Thác Vô Nhược thất thần để mặc Hoàng Phủ Duật lôi kéo, miệng càng không ngừng lẩm bẩm: “Không được thương tổn Bảo Bảo của ta…… Không được thương tổn nó……”

Hoàng Phủ Duật căn bản không đem lời của y nghe vào tai, cứ thế mà lôi kéo.

Đưa y kéo đến tây cung, giơ chân đá vào cửa, dùng sức đem Bạt Thác Vô Nhược ném sầm lên giường.

“Trẫm sẽ không để cho ngươi sinh hạ đứa nhỏ, không cần chờ đến ngày mai, trẫm hiện tại lập tức xoá sạch nó!” Hắn căm giận tính bước ra ngoại thất, mới đi không được vài bước, đột nhiên phía sau truyền đến tiếng cười khanh khách.

“A, a…… Ha ha ──”

Hoàng Phủ Duật xoay người nhìn lại, Bạt Thác Vô Nhược ôm lấy một bên gối đầu, nhìn hắn ngây ngốc mà cười.

Y lại xảy ra chuyện gì? Muốn diễn trò gì?

Biểu tình càng thêm lạnh lẽo, hắn đứng lặng ở cách đó không xa, nhìn chăm chú cử chỉ dị thường của y, “Bạt Thác Vô Nhược, ngươi đừng giả ngây giả dại!”

Không có phản ứng, vẫn như trước nhìn hắn không ngừng bật cười.

Hoàng Phủ Duật cười lạnh, lộ ra tươi cười vô cùng tàn nhẫn  .

“Như thế là muốn làm kẻ điên đúng không? Chờ sau khi trẫm đem đứa nhỏ của ngươi  xoá sạch, sẽ đem ngươi toàn thân lột trần, ném đến ven đường cho ngươi tự sinh tự diệt, ngươi không phải rất muốn để cho nam nhân áp sao? Đến lúc đó sẽ có nhiều nam nhân thượng ngươi, xem ngươi cuối cùng điên không điên, ngốc không ngốc!”

Thoáng chốc, ngây ngô cười biến thành biểu tình cứng đờ, không còn tươi cười, cũng không phải choáng váng, chỉ là buông xuống mi mắt.

Chua chát tràn ngập khoang mũi, rõ ràng là rất muốn khóc, nhưng hiện tại y lại khóc không được, một giọt nước mắt cũng không thể rơi xuống.

Thương tổn so với lời nói mới vừa rồi của Hoàng Phủ Duật xem ra nặng nề không kém.

Muốn cho nam nhân áp?

Nguyên lai ở trong lòng Hoàng Phủ Duật, y là như vậy đối với hắn .

Ai lại hy vọng làm một người không bình thường? Ai lại nguyện ý bị một người cũng là nam nhân đặt ở dưới thân hầu hạ?

Yêu một người có cái gì sai?

Tại sao y yêu thì lại phải thống khổ như thế?

Tim của y đau quá, y có thể hay không, có thể hay không cứ như vậy mà chết đi?

Bạt Thác Vô Nhược ôm lấy ngực, mày nhíu chặt, cong người thở hổn hển.

Đau quá…… Thật sự đau quá…… Ai sẽ tới cứu y?

Phát hiện ngực thiếu không khí, y dùng sức hút khí, không khí lại dường như không có đi vào trong cơ thể, hít khí vào thì ít mà thở ra thì nhiều, y nắm chặt vạt áo trước ngực, ngón tay nắm đến trở nên trắng bệch.

“Hoàng ── Hoàng Phủ Duật……”

Y suy yếu hô lên, nhưng Hoàng Phủ Duật để ý cũng không để ý đến y, Bạt Thác Vô Nhược đành phải ôm ngực đi từng bước tới gần hắn, “Hoàng Phủ Duật…… Hoàng, Hoàng ── đau quá…… Duật ──”

Ngay từ đầu Hoàng Phủ Duật là nghĩ y lại muốn giả ngây giả dại, vẫn chưa để ý tới, cho đến khi y thống khổ hô to tên hắn, hắn lúc này mới khẩn trương đi hướng về phía trước nắm lấy vai y, “Bạt Thác Vô Nhược? Bạt Thác Vô Nhược?”

“…… Hoàng Phủ Duật, đau quá ── đau quá, ta, không thở được……”

Mặt y đều trắng bệch, bộ dáng phi thường đáng sợ.

Tức giận trong lòng Hoàng Phủ Duật nhất thời tan thành tro bụi, hắn lo lắng cuống cuồng, vội chụp lên lưng Bạt Thác Vô Nhược, giúp y thuận khí, bất quá phương pháp kia hiển nhiên không hiệu quả.

Bỗng nhiên, Bạt Thác Vô Nhược thở dốc một cái thật mạnh, y bỗng chốc không còn khí lực, hư nhuyễn ngã vào giường, tri giác hoàn toàn không còn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.