Thành Phố Hoang Vắng

Chương 3




Quý Hoàng đẩy chiếc Merida từ bãi đỗ xe ra, hình như anh là người yêu thích xe đạp địa hình.

Thái Hồng cũng rất thích đạp xe, giống như người cha làm tài xế của mình, Thái Hồng rất thích loay hoay với mấy thứ máy móc. Nhưng từ khi chiếc xe mới toanh thứ ba của cô bị mất trộm trong khuôn viên trường, cô đã từ bỏ đạp xe, chuyển sang ngồi xe bus đi làm.

“Anh thích ăn ở căng tin bên nào? Khu Đông? Khu Bắc? Khu Tây? Hay khu Sướng Xuân Viên?” Thái Hồng hỏi.

“Có gì khác nhau sao?”

“Đương nhiên là có! Món Tứ Xuyên và đồ xào ở khu Đông được lắm. Canh là lẩu ở khu Bắc thì ngon. Khu Tây nổi tiếng về bánh và hải sản. Còn khi Sướng Xuân Viên hả, chủ yếu là món phương Bắc. Thầy Quý là người ở đâu?”

“Tôi là người phương Bắc. Nhưng tôi thích món Tứ Xuyên.”

Thái Hồng không kiềm được liếc nhìn anh một cái. Người phương Bắc ư? Không giống lắm. Nếu vẻ mặt không lầm lì, ánh mắt không sắc lẹm, chắc anh cũng được coi là một chàng trai khôi ngô. Nhưng dáng người anh không mấy cao, chưa đến một mét tám, người gầy khiến chân và cánh tay trông rất dài. Mấy sư huynh người phương Bắc của Thái Hồng ai nấy đều cao to, vạm vỡ, vai u thịt bắp, thế nên cô cảm thấy ngoại hình của Quý Hoàng cũng y như tên của anh vậy, thanh mảnh tựa trúc, trầm lắng thanh âm cổ kính và chan chứa hơi thở của vùng sông nước Giang Nam. Thậm chí cô còn nhớ đến một bài thơ: “Một mình trong khóm trúc, gảy đàn rồi hát chơi, rừng sâu kẻ không biết, trăng sáng chiếu lên người…”

“Thế thì đến căng tin bên khu Đông ăn nhé! Khu Đông thì tôi rành lắm, nó gần ký túc tôi ở lúc trước mà, thời gian thi cao học ngày nào tôi cũng ra đó ăn, lại còn ăn nhiều, tính ra giá tiền cũng ngang với mấy món ăn thập cẩm. Tôi đề nghị anh thường xuyên đến đó ăn”. Vừa nói, Thái Hồng vừa sải bước đi trước dẫn đường.

Quý Hoàng bảo: “Tôi cảm thấy mấy món thập cẩm ở đây cũng khá ngon đấy chứ? Ngon hơn so với trường tôi trước kia.”

Thái Hồng không nén được muốn hỏi anh học trường nào, nhưng lại nghĩ chuyện này sớm muộn rồi cũng biết, nếu cứ hỏi, không khéo lại bị người ta hiểu nhầm mình có ý gì với hắn. Hơn nữa, Đại học F là trường đại học trọng điểm của quốc gia, được phân đến đây sau khi tốt nghiệp chắc chắn không phải hạng thường.

Vừa đi vừa chuyện trò, hai người đã đến căng tin. Bốn giờ chiều, chưa đến giờ cơm tối, quầy bán đồ xào ở tầng hai cũng không đông khách lắm.

Họ ngồi xuống chiếc bàn ngay cạnh cửa sổ, cô nhân viên phục vụ mang trà lên, đưa tờ thực đơn cho hai người.

Thái Hồng thích ăn ngon, trông thấy các món ăn ngon mắt, tâm trạng vui tươi hơn hẳn, cô cứ tủm tỉm cười: “Thầy Quý, thầy thích ăn gì? Cứ tự nhiên gọi.”

“Tôi không rành mấy món ăn ở đây, để cô gọi thì hơn.”

“Thế tôi quyết đinh thay thầy nhé!” Thái Hồng không khách sáo, đến thực đơn cũng chẳng buồn nhìn, nói với cô nhân viên: “Thịt viên tứ hỷ, thịt bò xốt cay, cá diếc xốt đậu, củ sen xào, uhm… Canh gì nhỉ? À, canh bồ câu ở đây cũng ngon lắm, thế thì chọn canh bồ câu hầm nhân sâm hoàng kỳ đi. Canh này bổ, có một thời gian rất được ưa chuộng, mọi người gọi nó là canh trạng nguyên.”

Nói đến các sự tích ở ngôi trường này, Thái Hồng vô cùng rành rẽ. Dù sao cô cũng trụ ở đây bảy năm rồi, lại là người bản địa, đối với lịch sử, hiện trạng và nếp sống của trường F cô đều tìm hiểu kỹ lưỡng và đã trải nghiệm qua.

“Tôi cảm thấy hai người ăn thì gọi hai món mặn một món canh là đủ rồi, không cần thịt bò xốt cay và cá diếc xốt đậu đâu. Cô phục vụ, phiền cô bỏ hai món này được không?”

Thái Hồng vội ngăn cản: “Đừng khách sáo, ăn không hết có thể cho vào hộp đem về.”

“Thật sự là không cần, cô đừng tốn kém quá.”

Thái Hồng hơi lúng túng. Cô rất hiếm khi đãi ai đi ăn, đi ăn hàng thường được mời là nhiều, hiếm hoi lắm mới có cơ hội hào phóng một lần, không ngờ lại không được tự do gọi món… Hay anh chàng này đến từ vùng khác, văn hóa cũng có chút khác biệt chăng?

Cô nhấp một ngụm trà, mỉm cười: “Quên chưa giới thiệu, tôi là Hà Thái Hồng, thuộc bộ môn Văn học hiện đại và đương đại.

“Cô là học trò của Quan Diệp đúng không?” Anh hỏi.

Thái Hồng nhướn mày: “Sao thầy biết?”

Anh cười: “Thầy nào thì trò đấy mà.”

“Ý thầy là về mặt tài năng?”

“Cô ấy còn có mặt khác sao?”

“A… Uhm… Không có.” Hà Thái Hồng thầm nghĩ, thầy Quý à, thầy chưa nghe qua chuyện của giáo sư Quan Diệp tiếng tăm lẫy lừng của khoa Trung văn sao? Cô tài năng xuất chúng nhưng bị nhơ danh tiếng xấu bởi ở độ tuổi bốn mươi lăm vẫn quyến rũ thành công nhiều sinh viên nam, trong đó có một người yêu quá hóa hận, cuối cùng tự sát và trở thành đề tài xôn xao của trường F ba năm trước. Cha mẹ người đó phẫn uất, đã kiện cô ấy ra tòa tội quấy rối tình dục khiến cô ấy suýt nữa phải vào tù, từ đó bị tước đi tư cách hướng dẫn tiến sĩ.

“Tôi rất thích Quan Diệp, ý tôi là, tài năng của cô ấy.”

“Tôi sùng bái cô ấy. Nếu cô ấy là đàn ông, tôi sẽ theo đuổi cô ấy bằng được.”

Thái Hồng vừa dứt câu, thấy Quý Hoàng tỏ ra vẻ vô cùng ngạc nhiên, cô vội nói: “Anh đừng để ý, chỉ là câu nói đùa thôi.”

“Cô Hà, học thuật và tình yêu là hai chuyện khác nhau.”

“Là một… Cả hai đều cần có cảm xúc mãnh liệt.”

Xem ra đây không phải một đề tài thích hợp để bàn luận. Quý Hoàng trầm tĩnh lái sang chủ đề khác: “Nói đến cảm xúc mãnh liệt, cô có thể giới thiệu cho tôi cuốn sách nào mà cô có cảm xúc mãnh liệt không?”

“Tuyển tập trinh thám của Sherlock Holmes.”

Thức ăn được mang lên, Quý Hoàng dừng đũa: “Thế chẳng phải tôi có thể đoán được mật mã cô thường dùng rồi sao?”

Thái Hồng cười ha ha, hỏi: “Mật mã tôi thường dùng là gì?”

“221B, đúng không?”

Thái Hồng ngẩng lên, khẽ nheo đôi mắt to tròn của mình: “Thuốc lá mà bác sĩ Watson thích nhất là…”

“Ship’s tobacco.”

“Câu nói giàu tính triết lý nhất mà Sherlock Holmes từng nói là…”

“Chúng ta theo đuổi, chúng ta muốn bắt lấy. Nhưng cuối cùng trong tay chúng ta còn lại gì? Chỉ là một ảo ảnh, hoặc thứ tệ hơn cả ảo ảnh, khổ đau.”

Đing đoong…

Như có thứ gì đó bị ấn chạm mạnh vào tâm hồn Thái Hồng. Mặt cô chợt đỏ ửng, bao nhiêu lời muốn nói dồn lên cổ họng mà không thốt ra được. Quý Hoàng bỗng dừng lại, tay chỉ vào một đĩa thức ăn trên bàn, hỏi:

“Món này ngon quá, tên là món gì vậy?”

Hà Thái Hồng mấp máy môi, rồi ngoảnh đầu gọi cô phục vụ: “Cô phục vụ!”

“Quý khách còn muốn gọi thêm món gì ạ?” Cô phục vụ khác có vẻ như sinh viên bước đến hỏi.

“Món mà tôi gọi… À, thịt viên tứ hỷ.”

“Đây là món thịt viên tứ hỷ.”

“Món thịt viên tứ hỷ mà tôi gọi là món ăn Sơn Đông nổi tiếng được làm từ nấm đông cô, măng, trứng gà, gừng, hành, nước tương, rượu Thiệu Hưng, muối cất, hồi hương… Đây không phải thịt viên tứ hỷ, đây là thịt viên hầm.”

“Nó đều là thịt viên đấy thôi… Giá tiền cũng tương đương nhau.”

“Bản chất của hai món khác nhau. Một món là rán, một món là hầm.”

“Bản chất của cả hai đều là thịt heo.” Cô nhân viên chớp đôi mắt long lanh.

Thái Hồng vênh mặt bảo: “Cô này, cô làm việc trong quán mà không phân biệt đươc thịt viên tứ hỷ và thịt viên hầm, đây gọi là tắc trách, không thạo nghề, khái niệm cơ bản sai lệch. Tôi không tranh cãi với cô, gọi quản lý ra đây. Món này tôi không gọi, tôi sẽ không trả tiền.”

“Uhm… Đừng gọi quản lý ra được không?” Giọng của cô nhân viên liền xuôi xị, giơ ngón tay trỏ đang quấn băng keo cá nhân. “Hồi nãy em mang đồ ăn lên bị phỏng dầu, đau quá nhất thời phân tâm, nhớ nhầm tên…”

“Tiểu thư, cô trông tôi thế này có phải rất ngốc nghếch rất tốt bụng? Đúng, tôi rất tốt bụng, nhưng lòng tốt của tôi không phải để cho người ta lợi dụng. Đừng viện lí do nữa, tôi muốn gặp quản lý của cô.”

Cô nhân viên mặt buồn rười rượi đi vào trong. Lát sau, lại buồn rười rượi đi ra, mang lên cả hai đĩa thịt viên tứ hỷ.

“Phạm lỗi biết sửa sai, như vậy là tốt.” Thái Hồng nhìn đĩa thịt viên một hồi rồi gắp cho vào đĩa của mình.

Sau đó cô trông thấy nước mắt cô nhân viên phục vụ kia lã chã rơi xuống, cuối cùng ôm mặt khóc nức nở.

Thái Hồng liền trố mắt: “A… Em… Chỉ là chuyện vặt thôi mà, sao em phải khóc như vậy chứ?”

“Huhu… Em bị quản lý đuổi việc rồi… huhu… Em không nhận được lương… Huhu… Tuần sau phải đóng tiền nhà rồi… Em sắp phải ra đường ngủ rồi…”

“Em là sinh viên trường này?”

“Em vừa tốt nghiệp… Em chưa tìm được việc làm… Nhà em ở dưới quê”

“Sao em không nói sớm?” Thái Hồng đứng dậy. “Để chị đi nói với quản lý, ban nãy chỉ là hiểu lầm thôi.”

“Quản lý từ lâu đã không hài lòng với em, luôn muốn đuổi em…”

Quý Hoàng thở dài, rút ví: “Em này, tiền thuê nhà của em là bao nhiêu?”

“Ba… Ba trăm tệ”

“Đây là ba trăm tệ, em cầm lấy dùng trước đi…”

“Thầy tốt quá, em cảm ơn thầy nhiều.”

Người ta đã phong độ thế rồi, Thái Hồng cảm thấy mình cũng không biểu hiện quá tệ, cũng vội vàng rút ví ra: “Đây là hai trăm tệ, em cũng cầm lấy đi. Tìm công việc nào tốt hơn một chút, sinh viên đại học có gì mà không làm được hả, sao lại phải đi làm việc này!”

“Thầy cô tốt quá, số tiền này coi như em mượn tạm hai người. Sau này nhất định sẽ trả.”

“Thôi, không cần trả đâu, đừng khóc nữa. Tay bị bỏng, em về sớm nghỉ ngơi đi.”

Cô sinh viên đó cầm lấy tiền, thút tha thút thít rời khỏi.

Thái Hồng quay đầu lại hít một hơi thật sâu, nhìn Quý Hoàng: “Thầy Quý, xin hãy nói với tôi rằng những lời ban nãy của cô bé đó hoàn toàn là sự thật đi, cô nàng lấy năm trăm tệ của chúng ta!”

“Tôi cảm thấy là thật…”

“Thế thì thầy Quý, xin thầy đồng ý, bữa cơm này thầy bỏ tiền, bời vì tất cả tiền của tôi đã cho cô nhóc hết rồi”

“Cô Hà, nếu cô không quá chấp nhặt chuyện thịt viên tứ hỷ và thịt viên hầm thì ví tiền của chúng ta vẫn còn căng phồng…”

“Thầy Quý, tôi vẫn phải nói, thịt viên tứ hỷ và thịt viên hầm về bản chất thực sự rất khác nhau! Hai loại thịt viên này không thể coi là một được.”

Quý Hoàng đưa mắt nhìn cô, thở dài, từ chối tiếp tục tranh luận.

Ngay lúc đó, ánh mắt Thái Hồng lướt qua cửa sổ, nhìn xuống dưới, cô đột nhiên nói:

“Thầy Quý, chiếc xe đạp màu da cam là của thầy đúng không? Có người đang trộm xe của thầy kìa!”

Cả hai bèn phóng ngay xuống dưới lầu.

Kẻ trộm đã cưỡi xe đạp của Quý Hoàng chạy xa trăm mét rồi.

Hà Thái Hồng, vừa đuổi theo vừa hét: “Cướp! Cướp! Có người trộm xe đạp!”

Cô muốn đuổi theo tiếp, bỗng bị Quý Hoàng kéo giật lại, anh nói: “Đừng hét nữa, không ai có thể lấy cắp đồ của tôi được đâu. Nói rồi anh chặn một sinh viên đang nam chạy ngang qua: “Tôi là giáo viên của trường, đây là thẻ công tác của tôi, cho tôi mượn xe đạp của em dùng chút nhé!”

Rồi anh lao vút đuổi theo, trong chớp mắt đã mất hút.

Cậu sinh viên chu môi huýt sáo, nói với Thái Hồng: “Thầy ở khoa Thể dục ạ?”

“Khoa Trung văn.”

Cậu chàng quay ngoắt lại nhìn cô: “Khoa Trung văn? Thế thì em dám cá là thầy ấy không đuổi kịp, mấy thằng trộm xe đa số đều thuộc khoa Thể dục cả. Đấy, đến cái khóa to đùng như thế mà chúng chỉ dùng tay bẻ là đứt.”

“Em này, em xem phim võ hiệp quá nhiều rồi đấy.”

Nhưng trong đầu Thái Hồng không nén nổi những dòng suy nghĩ miên man. Bàn tay Quý Hoàng kéo giật cô lại, rất ấm, rất có lực, và vẻ trầm tĩnh, vững vàng của anh đã trấn áp được cô. Chợt cô phát hiện anh tuy mảnh khảnh nhưng người đấy cơ bắp săn chắc. Anh đi xe đạp trông cũng thật ra dáng!

Hai mươi phút sau. Quý Hoàng một tay lái xe đạp của mình, tay kia dắt chiếc còn lại ung dung xuất hiện trước mắt cô.

“Xin lỗi, tôi chậm vài phút, tôi đã đưa kẻ trộm đến phòng bảo vệ rồi.”

“Cũng không khó lắm, khuôn viên trường chỉ rộng thế này, hắn ta có thể chạy đi đâu cơ chứ?”

Trả lại xe, cả hai quay lại căng tin, thức ăn đã nguội ngắt. Thái Hồng không quen ăn thức ăn nguội, chỉ ăn qua quýt vài thìa cơm với canh. Ngược lại Quý Hoàng đói meo, chén sạch đồ ăn trên bàn. Thấy trong đĩa của Thái Hồng còn một viên thịt viên tứ hỷ, anh rất lịch sự hỏi: “Cô có phiền không nếu tôi ăn nó?”

Thái Hồng ngẩn người… Viên thịt đó tuy cô chưa đưa vào, nhưng nó nằm trong đĩa của cô, dù sao cô cũng đã dùng đũa của mình để gắp. Thái Hồng cười, có chút ngượng ngùng: “Không… Không sao!”

Người ngồi trước mặt cô từ tốn ăn hết viên thịt viên tứ hỷ, Thái Hồng cảm thấy dáng vẻ anh rất buồn cười, thoáng ngập ngừng, cô nói: “Thầy Quý, tôi có thể hỏi thầy một câu hơi riêng tư không?”

“Cô cứ hỏi.”

“Tại sao thầy không bao giờ cười?”

“…Không phải không cười, chỉ là hơi ít cười.”

“Thường thì một ngày thầy cười mấy lần?”

“Có thể ba năm tôi sẽ cười một lần.”

Khi anh nói câu này thì Thái Hồng đang uống trà, kết quả là “phụt”, cô phun ra hết.