Thành Phố Vô Tận

Chương 26




Buổi tối, An Nham đang ngồi khoanh chân trên ghế salon cầm điều khiển ti vi vô vị dò kênh, di động của Từ Thiếu Khiêm đột nhiên vang lên. Nhận điện thoại, liền nghe bên tai truyền tới âm thanh của An Lạc: “Thiếu Khiêm, cậu có viết An Nham đi đâu không?”

Từ Thiếu Khiêm nhìn An Nham một cái, cầm điện thoại đi tới ban công, thấp giọng nói: “Biết, sao vậy?”

“Người quản lý của nó tìm nó khắp nơi không thấy, cuối cùng hết cách, gọi điện thoại đến nhà.” An Lạc dừng một chút, “Điện thoại di dộng của An Nham một mực tắt máy, ngày hôm qua nó uống say à? Chuyện rốt cuộc là như thế nào?”

Từ Thiếu Khiêm bình tĩnh nói: “Không làm sao hết, di động của cậu ấy bị hỏng, cậu ấy hiện tại đang ở chỗ tôi mà.”

An Lạc gật đầu một cái, “Không sao là tốt rồi, cậu bảo nó mau gọi lại cho người đại diện đi.”

“Được.”

Sau khi cúp điện thoại, Từ Thiếu Khiêm không nhịn được khẽ cau mày, vốn là có thể trực tiếp đưa điện thoại cho An Nham nghe, nhưng Từ Thiếu Khiêm chính là rất không muốn để cho An Nham liên lạc với anh trai hắn.

An Nham đối với người anh trai này có một lòng ỷ lại kỳ quái, nếu như chuyện này để An Lạc biết, nhất định sẽ đem quan hệ vốn là một đống hỗn loạn quậy đến càng thêm hỏng bét.

Bất kể là yêu, là hận, đó cũng là chuyện riêng giữa An Nham và Từ Thiếu Khiêm. Trong chuyện này, Từ Thiếu Khiêm không cho phép bất luận kẻ nào nhúng tay vào, bao gồm cả An Lạc người bạn tốt nhất của hắn, thậm chí là Từ Tử Chính người thân mà hắn tôn kính nhất.

Từ Thiếu Khiêm quay đầu lại tìm di động của An Nham, lắp lại pin, bật điện thoại, lúc này mới vào phòng khách đưa di động cho An Nham, thấp giọng nói: “Gọi điện thoại cho Thường Lâm, anh ta có việc tìm cậu.”

An Nham sửng sốt một chút, đột nhiên không kịp phản ứng mình đã ở chỗ này với Từ Thiếu Khiêm suốt ba ngày, ngày thứ nhất sau khi uống rượu say dưới trạng thái vô ý thức bị hắn bá vươn ngạnh thượng cung, ngày thứ hai lại làm cả ngày để “ôn lại kích tình”, sau đó phát sốt, nằm nhà dưỡng bệnh. Ba ngày ngắn ngủn thoáng cái đã qua, đối với An Nham mà nói, giống như một cơn ác mộng không cách nào quên được.

Nhìn Từ Thiếu Khiêm vẻ mặt bình tĩnh trước mặt, An Nham không thể nào tưởng tượng được hắn chính là thằng nhóc đã lớn lên cùng mình.

Trầm mặc hồi lâu, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt bìn tĩnh của Từ Thiếu Khiêm, An Nham không thể làm gì khác hơn là nhịn xuống xung động muốn dốc toàn lực tẩn cho hắn một quyền, nhận lấy điện thoại di động từ trong tay hắn, bấm số điện thoại của Thường Lâm.

Điện thoại vừa kết nối, đã nghe bên tai truyền đến thanh âm gầm thét của Thường Lâm: “An Nham! Ông trời của tôi! Tôi còn tưởng cậu bị người bắt cóc rồi! Điện thoại không gọi được, gửi tin nhắn không trả lời, người cũng tìm không thấy, cậu rốt cục ở đâu vậy?”

An Nham vội vàng cười khan nói: “Khụ, bớt giận bớt giận! Tôi đang ở nhà đây… Ách… Điện thoại di động của tôi bị hỏng.”

Thường Lâm: “…”

An Nham nhanh chóng nói sang chuyện khác: “Gọi cho tôi có việc gì?”

Thường Lâm bất đắc dĩ nói: “Ngày mai có hẹn với nhiếp ảnh gia, quảng cáo cậu nhận trước đó cũng sắp bắt đầu quay ngay rồi, cậu quên à?”

“Không quên! Tôi nhớ mà!”

An Nham mặt dày tươi cười lấy lòng người đại diện, “Khổ cho anh rồi, Tiểu Lâm, 8 giờ sáng sớm ngày mai bảo tài xế tới đón tôi nhé, quay xong quảng cáo tôi lại mời mấy anh đi ăn một bữa.”

Sau khi cúp điện thoại, An Nham lập tức thu hồi nụ cười, quay đầu lại nhìn về phía Từ Thiếu Khiêm, có chút không nhịn được nói: “Từ Thiếu Khiêm, cậu có phải nên về rồi hay không?’

Từ Thiếu Khiêm trầm mặc trong chốc lát, đột nhiên hỏi: “Cậu nhận quảng cáo gì?”

An Nham nói: “Hàng thời trang vest IMPERIAL, bọn họ mời tôi làm người đại diện phát ngôn.”

Trả lời xong mới đột nhiên kịp phản ứng mình cư nhiên vô thức trả lời câu hỏi của hắn, An Nham nhất thời sắc mặt cứng ngắc nói: “Cậu còn ở lại chỗ này làm gì? Đây là nhà tôi! Thật chẳng lẽ muốn tôi báo cảnh sát cậu mới bằng lòng rời đi?”

An Nham cũng bất đắc dĩ, hắn cũng nghĩ đến việc trực tiếp không để ý tới Từ Thiếu Khiêm đi về nhà mình. Nhưng mà, lấy sức quan sát của anh trai An Lạc, mình bây giờ về nhà anh ấy nhất định sẽ phát hiện sự thực “em trai bị người cường bạo”, lỡ như không cẩn thận để ông nội biết, nói không chừng ngày mai thôi sẽ phái người trực tiếp ám sát Từ Thiếu Khiêm.

An Nham mặc dù sau khi bị Từ Thiếu Khiêm đối đãi như vậy vô cùng tức giận, nhưng hắn tạm thời còn chưa muốn mở rộng mâu thuẫn đến mức độ không thể vãn hồi. Ngày hôm qua dưới tình huống cực độ thống khổ không qua suy tính đã nhờ anh trai giúp đỡ, sau khi tỉnh táo lại, tự trong lòng An Nham thực ra cũng không muốn cho người trong An gia biết chuyện này,

Chuyện như vậy cũng chẳng quang vinh gì, ngay cả người nhà cũng không dễ nói ra. Nếu như người nhà biết hắn cư nhiên bị một người đàn ông… bọn họ sẽ nhìn hắn như thế nào đây? An Nham đặc biệt sợ phải nhìn đến ánh mắt “đồng tính” của anh trai và ông nội.

Cho nên, dù có khó khăn hơn nữa, hắn cũng muốn cắn răng tiếp tục chống đỡ.

Hắn chỉ muốn an tĩnh ở lại trong biệt thự của mình, coi như cái gì cũng chưa phát sinh, tự mình len lén dưỡng thương.

Nhưng hết lần này tới lần khác tên khốn Từ Thiếu Khiêm này bám dính nơi đây không chịu đi…

Từ Thiếu Khiêm nói: “Bệnh của cậu còn chưa khoẻ, tôi ngày mai sẽ đi.”

Khoé miệng An Nham giận đến co giật một cái.

Từ Thiếu Khiêm sắc mặt bình tĩnh nói sang chuyện khác: “Sản phẩm thời trang của hãng IMPERIAL này bán rất chạy, để cậu làm người đại diện phát ngôn, đối với việc tích luỹ danh tiếng của cậu rất tốt.”

Có rất nhiều hãng sản phẩm sau khi An Nham giành được giải thưởng diễn viên mới xuất sắc nhất ở Liên hoan phim cuối năm mời hắn làm người đại diện phát ngôn, Chu Bích Trân giữa một đống lớn công ty tự mình lựa chọn IMPERIAL – âu phục hoàng gia. Thương hiệu Tây trang này mới sáng lập mấy năm gần đây, nguồn kinh tế công ty hùng hậu, thực lực phi phàm. Quan trọng hơn chính là, lượng tiêu thụ trang phục của công ty này trên thị trường rất tốt.

Vóc người An Nham tỷ lệ cực đẹp, xương cốt cân xứng, trên người không có lấy một chút thịt thừa, đơn giản chính là người mẫu trời sinh, thương hiệu âu phục do hắn làm người đại diện phát ngôn, là thích hợp nhất. Không thể không nói, người mẹ Chu Bích Trân của hắn tự mình chọn quảng cáo cho con trai vẫn là tương đối tinh mắt.

Từ Thiếu Khiêm nói tiếp: “Tôi nhớ tháng năm này ở Paris có tổ chức tuần lễ thời trang, làm người đại diện phát ngôn, cậu chắc chắn sẽ phải thay mặt công ty tham dự, đi mấy lễ hội thời trang mang tính quốc tế này để mở rộng tầm mắt cũng tốt.”

An Nham trầm mặc một hồi, nói: “Tôi đi ngủ.”

Hắn thật sự không muốn ở cùng một chỗ với Từ Thiếu Khiêm nữa. Hèn hạ vô sỉ bá vương ngạnh thượng cung đối với bạn tốt, cư nhiên một câu xin lỗi cũng không nói, còn sắc mặt bình tĩnh ngồi trong nhà đối phương đảo khách thành chủ, thậm chí chiều nay còn nhanh chóng thay An Nham thu dọn hết đống hàng lý loạn thất bát tao trong phòng khách, cứ như hắn mới là chủ nhân của nơi này vậy.

Bây giờ, lại còn đánh giá cả quảng cáo mà hắn đại diện?

An Nham đột nhiên cảm thấy, quá khứ hơn nửa năm đã qua kia, hiểu biết của hắn đối với Từ Thiếu Khiêm cơ hồ tất cả đều sai lầm.

An Nham đứng dậy khỏi ghế salon, xoay người đi vào phòng ngủ, còn chưa đi đến cửa phòng ngủ, đột nhiên cảm giác được tay mình bị người kéo, An Nham có chút nghi ngờ quya đầu lại, chỉ thấy nạnm nhân thân hình cao lớn cư nhiên cũng đứng dậy khỏi salon, chỉ cách mình có nửa bước chân.

“Cậu làm gì…”

Còn chưa dứt lời, Từ Thiếu Khiêm đột nhiên hơi cúi người, ghé sát lại nhẹ nhàng hôn một cái lên trán An Nham, thấp giọng nói: “Ngủ ngon.”

Trái tim An Nham đột nhiên nhảy lên.

Xúc cảm mềm mại, nhiệt độ ấm áp trên trán, làm hắn nửa ngày mới phản ứng được – kia thế mà là một nụ hôn ngủ ngon.

Mặt An Nham nhanh chóng đỏ lên, nhìn bóng lưng lãnh tĩnh xoay người rời đi của Từ Thiếu Khiêm, hận không thể một cước đá hắn ra ngoài! Đây tính là xảy ra chuyện gì chứ? Có ai sau khi mạnh mẽ đẩy người ta lên giường OOXX còn mặt bình tĩnh hôn hôn trán đối phương chúc ngủ ngon như vậy sao? Từ Thiếu Khiêm cậu có thể vô liêm sỉ hơn nữa không?

Thấy Từ Thiếu Khiêm đi vào khách phòng cách vách khép cửa lại, An Nham lập tức tức giận đi vào phòng ngủ, rầm một tiếng dùng sức đá cửa. Hắn thực sự bị chọc cho điên tiết rồi, hắn cơ hồ không dám tin tưởng, người đàn ông này chính là người đã lớn lên với mình từ nhỏ? Đứa con ngoan trong miệng các trưởng bối? Là băng sơn cao cao tại thượng trong mắt mọi người? Đây rõ ràng chính là một tên biến thái mặt dày vô sỉ!

Nhưng mà…

Trong nháy mắt khi hắn ghé sát lại hôn trán mình… Khi hắn thấp giọng chúc ngủ ngon bên tai mình đó… nhịp tim đột nhiên tăng tốc, thì nên giải thích như thế nào đây?

***

Từ Thiếu Khiêm sở dĩ ở lại nhà An Nham, chẳng qua là vì sợ bệnh tình hắn tái phát, sợ hắn nửa đêm lại phát sốt cao mà không có ai bên cạnh chăm sóc.

Cũng may năng lực phục hồi của An Nham vẫn mạnh mẽ như xưa, một đêm này đều bình an vô sợ, ngày kế khi tỉnh lại tinh thần cũng khá tốt, mặc một thân trang phục màu trắng thoải mái, tóc chải chỉnh tề, trông rất đẹp trai tiêu sái.

An Nham thần thanh khí sảng đi tới phòng ăn, chỉ thấy trên bàn đặt một ly sữa tươi nóng, một đĩa trứng chiên và một cái bánh bao, phía dưới cái ly đè một mảnh giấy, trên đó viết một câu đơn giản –

“Nhớ ăn hết bữa sáng, có việc đi trước, gặp lại sau. Từ Thiếu Khiêm”

Một hàng chữ viết rất mạnh mẽ hữu lực, nhất là đoạn cuối, Từ Thiếu Khiêm, tựa như thông qua ba chữ trên giấy này, có thể thấy được cá tính người viết chữ này có bao nhiêu bá đạo!

An Nham nhớ tới cảnh tượng bị hắn mạnh mẽ mớm cơm, sắc mặt thoạt trắng, giận đến trực tiếp vò nát mảnh giấy kia thành một cục ném vào thùng rác, nhìn sữa tươi cùng trứng chiên trên bàn, một chút muốn ăn cũng không có, nghĩ đến công việc cả ngày hôm nay nhất định sẽ rất khổ cực, An Nham không thể làm gì khác ngoài miễn cưỡng đem thức ăn trên bàn lên bỏ vào trong miệng.

***

Tám giờ sáng, người đại diện quả nhiên cùng tài xế lái xe riêng tới đón hắn, An Nham sợ bị người đại diện mắng, vừa nhìn thấy Thường Lâm liền chạy qua hữu hảo ôm anh một cái, cười mị mị nói: “Tiểu Lâm, mấy ngày nay khổ cực anh rồi, xui quá điện thoại của tôi bị hỏng, buổi tối tôi mời anh đi ăn.”

Đối diện với dáng điệu nịnh nọt gần như muốn dựng đuôi lên vẫy của An Nham, Thường Lâm chỉ có thể bất đắc dĩ trợn mắt một cái, “Được rồi được rồi, cũng không làm trễ nải chuyện lớn gì, mau lên xe đi.”

Ở trên xe, Thường Lâm cẩn thận nói qua lịch trình cho An Nham một lần, công việc hôm nay rất đơn giản, chỉ là đổi mấy bộ quần áo chụp mấy bức hình làm bìa tạp chí. An Nham làm người đại diện thương hiệu tây trang được giới thiệu trên tạp chí, làm người đại diện phát ngôn, hắn phải phối hợp chụp vài hình cung cấp cho biên tập tạp chí chọn lựa.

Sau khi tới phòng chụp ảnh, một đám người vây quanh An Nham bắt đầu tập hình, giúp hắn thay bộ vest được cắt may phù hợp mà công ty IMPERIAL mang tới, hình tượng của An Nham nhất thời thay đổi. Nam nhân mặc tây trang chính thức, nhìn đến phong độ phiên phiên, nhất là sau khi hướng về phía ống kính mỉm cười, đơn giản chính là bạch mã hoàng tử trong mộng chỉ trong nháy mắt đã giết chết một đám thiếu nữ.

An Nham nhanh chóng chuyên tâm vùi đầu vào công việc, dưới sự yêu cầu của nhiếp ảnh gia hướng về phía ống kính phô bày đủ loại tư thế.

Hắn vào giới nhiều năm như vậy, chụp loại hình bìa như thế này biết nên pose thế nào. Chỉ là khoanh tay hướng về phía ống kính hơi nâng cằm, hoặc là mỉm cười, hoặc là nghiêm túc, hoặc là u buồn, đủ loại biểu cảm thu phóng tự nhiên, nhiếp ảnh gia đặc biệt chuyên chụp cho bìa tạp chí cũng khen An Nham không dứt miệng.

“Rất tốt!”, “Quá đẹp trai!”, “Động tác này làm tốt lắm!”… Trong tiếng tán thưởng không ngừng của nhiếp ảnh gia cùng âm thanh tách tách liên tiếp không ngừng, thời gian một ngày đã nhanh chóng trôi qua, chụp đủ hình cung cấp cho biên tập chọn lựa. Buổi tối sau khi thu dọn công việc, tài xế, người đại diện cùng với nhà hoá trang, hai phụ tá chuyên dụng của An Nham đều ở đó, An Nham khoa trương thể hiện mình chiêu đãi, khao mọi người một bữa.

Mọi người dĩ nhiên là hết sức vui mừng, một đám người ríu ra ríu rít đến nhà hàng dùng bữa, có An Nham chi tiền, tất cả mọi người đều không khách khí gọi một bàn toàn món ngon.

Đang ăn đến hưng phấn, điện thoại di động đột nhiên sáng lên, vừa nhìn đã thấy lại là Từ Thiếu Khiêm điện tới. Nếu không phải người đại diện phụ tá tất cả đều đang ở bên cạnh, An Nham cơ hồ trong cơn tức giận sẽ trực tiếp quăng di động đi.

Từ Thiếu Khiêm cái tên này, đối với An Nham mà nói, tựa như đang cố ý cười nhạo hắn ngu xuẩn. Thấy ba chữ này, vết thương nơi nào đó sau lưng còn chưa khỏi hẳn liền không ngừng đau nhói từng đợt.

Không chút do dự từ chối không tiếp điện thoại, Từ Thiếu Khiêm lại gọi tới. Từ chối không tiếp lần nữa, hắn cư nhiên ngoan cố tiếp tục gọi.

An Nham dứt khoát trực tiếp tắt điện thoại.

Sau đó, di động của Thường Lâm vang lên.

Thường Lâm a lô một tiếng, ngay sau đó liền đưa điện thoại vào tay An Nham, cười nói: “An Nham, điện thoại của cậu, Từ Thiếu Khiêm tìm cậu có việc.”

“…” Từ Thiếu Khiêm, coi như cậu lợi hại!

An Nham sắc mặt khó coi nhận lấy điện thoại di động trong tay Thường Lâm, đi ra ngoài cửa, cau mày nói: “Việc gì?”

Từ Thiếu Khiêm bên đầu kia điện thoại trầm mặc một chút, mới thanh âm khàn khàn thấp giọng nói: “An Nham, tôi đang ở Paris, trong nhà xảy ra chút chuyện, tạm thời không đi được, có thể tháng sau mới có thể về nước.”

An Nham trầm mặc.

Từ Thiếu Khiêm dùng lại một chút, nói tiếp: “Tứ thúc tôi bị bệnh, cần tôi ở đây chăm sóc.”

“À.” An Nham nói, “Không còn việc gì khác thì tôi cúp máy trước.”

Điện thoại cứ thế bị ngắt máy, hắn thậm chí còn không hỏi Tứ thúc cậu bị bệnh gì, tình huống bây giờ có nghiêm trọng lắm không.

Hắn chẳng qua là không nhịn được nữa, trực tiếp cúp máy. Nghe tiếng máy tút tút bên tai, Từ Thiếu Khiêm trầm mặc rất lâu, rốt cục cười một cái tự giễu, hướng về phía di động đã sớm bị ngắt, thấp giọng nói: “… Tôi… rất nhớ cậu…”

***

Lời của bác sĩ từng chữ vọng lại bên tai khiến cho đầu óc luôn luôn tỉnh táo của Từ Thiếu Khiêm thậm chí trong nháy mắt trống rỗng —— bệnh tình Tứ thúc anh không cho phép do dự nữa, nhất định phải sớm sắp xếp để phẫu thuật, khối u vừa đúng ở vùng cạnh não, phẫu thuật độ nguy hiểm rất cao, anh phải chuẩn bị tư tưởng cho tốt để đối mặt với tình huống xấu nhất.

Thì ra Tứ thúc bệnh đã lâu.

Chẳng trách chú ấy nhắc đi nhắc lại mình rút khỏi giới giải trí tiếp nhận việc buôn bán của Từ gia, chẳng trách trong hai năm qua chú ấy vẫn luôn chạy ra nước ngoài, thì là chú ấy ở đây khám bệnh. Để người nhà không phải lo lắng, chú cho tới bây giờ chưa từng nói mình bị bệnh, cho tới hiện tại, khi bệnh tình đã nghiêm trọng đến nhất định phải giải phẫu trị liệu cần người thân ký tên, chú mới bình tĩnh một cú điện thoại gọi Từ Thiếu Khiêm đến đây.

Lúc nhận điện thoại quốc tế đường dài bệnh viện gọi tới, Từ Thiếu Khiêm thậm chí còn không dám tin.

Trong mắt hắn, tứ thúc vẫn luôn là nam nhân mạnh nhẽ như thế, giống như hết thảy khó khăn không bao giờ đánh gục được chú. Nam nhân lạnh lùng cao ngạo, cá tính cường ngạnh, dùng thủ đoạn sắt đá giải quyết mọi chuyện, vì Từ gia chống một mảnh trời kia. Nam nhân đã tỉ mỉ nuôi lớn Từ Thiếu Khiêm, cho hắn hết thảy cũng một mực dạy dỗ hắn đó, giờ phút này đang ngủ say trong phòng bệnh, trên người gắn đấy những thứ dụng cụ giám hộ, chờ đợi kế tiếp… không biết là một cuộc phẫu thuật thành công hay thất bại.

Nếu như phẫu thuật thất bại, hắn có lẽ sẽ không tỉnh lại nữa.

Vào giờ khắc này, Từ Thiếu Khiêm cơ hồ là theo bản năng gọi điện cho An Nham. Đại khái, người đang trong thời điểm khó khăn nhất, nhớ tới đầu tiên, muốn gọi điện thoại đầu tiên, chính là người hắn cực kỳ nhớ nhung từ tận đáy lòng. Dù là chỉ nghe một chút thanh âm của An Nham cũng tốt rồi, cứ như nghe được thanh âm của cậu ấy, mình sẽ có nhiều năng lực hơn để đối mặt với hết thảy,

Vậy mà, An Nham lại quả quyết dứt khoát cúp điện thoại, thậm chí còn tỏ rõ thái độ không kiên nhẫn.

Trong điện thoại truyền tới tiếng tút tút rõ ràng đến mức chói tai…

Ngón tay cầm điện thoại di động của Từ Thiếu Khiêm chậm rãi dùng sức nắm chặt, hồi lâu sau, hắn rốt cuộc điều chỉnh tốt biểu cảm, hơi cười cười, sắc mặt bình tĩnh thả điện thoại vào lại trong túi, xoay người đẩy cửa phòng bệnh.