Thành Thời Gian

Chương 26



Hôm đó trở về trường học, tôi tới thư viện mượn mấy quyển sách mĩ thuật, kiến trúc và trang trí nội thất, rồi tỉ mỉ nghiên cứu. Bối cảnh của tiểu thuyết là Bắc Âu những năm đầu thế kỉ 20, phong cách đã vô cùng rõ ràng, vì rất nhanh tôi đã xác định được phong cách, thiết kế vài cái poster tờ rơi, cũng xác định xong mấy bối cảnh trong vở kịch.

Ngày hôm sau đưa bản thảo cho Đại Quách xem, Đại Quách kích động, suýt chút nữa thì làm tôi ngã ra đất. Chúng tôi thảo luận khoảng nửa tiếng, xác định xong kế hoạch, ngày kia bắt đầu tiến hành.

Đại Quách tìm được nguyên vẽ và một bức quảng cáo lớn có thể làm được tài liệu gốc, rồi chỉ huy mọi người dính mấy bản vẽ lại với nhau, dán thành một tấm có thể che đi tường của sân khấu và diện tích của bức màn hơn mười mét vuông. Bề mặt sân khấu sau khi được làm sạch, tôi quì trên giấy, bắt đầu phác thảo, dưới sự kể lại của Đại Quách, vẽ ra phòng khách của “nhà họ Nguyễn” trong câu chuyện, như bức bích họa trên tường,thảm thêu…

Tôi vùi đầu trên giấy, có thể vẽ thì vẽ, có thể dán thì dán, cố gắng vẽ ra một phong cách thống nhất; Bỗng nhiên ngẩng đầu, người trong đoàn kịch đã tản đi đâu hết.

Trong khoảnh khắc có một cảm giác hệt như trước đây. Đó là lễ kỉ niệm trường năm cấp ba, chúng tôi phải làm một biểu ngữ chào mừng lớn, năm ấy lúc bị Lâm Tấn Tu bắt nạt, không có ai muốn giúp đỡ tôi, tôi không thể không một mình làm cái thiết kế đồ sộ này. Tuy vất vả, nhưng tôi vẫn dựa vào năng lực của bản thân mà vẽ ra, tuy thỉnh thoảng có khuyết điểm, nhưng cũng chẳng quan trọng. Sau đó nhìn thành phẩm, vui vẻ đến mức giống như nhìn thấy kim cương vậy.

Mùi thức ăn thơm phức bay tới.

Ngẩng đầu lên, Thẩm Khâm Ngôn giống như một chú chó nhỏ ngồi xổm trước mặt tôi, đưa qua một hộp xíu mại nóng hôi hổi. Tôi nhịn không được mỉm cười, xoa xoa đầu gối tê rần đứng lên.

“Sao cậu lại biết tôi muốn ăn cái này?”

“Hôm qua chị nói.”

Cậu cười nhẹ nói câu này, ánh mắt sáng rực—lúc này cậu ta lại càng giống một chàng trai hai mươi tuổi, tôi thực sự muốn xoa đầu cậu ta. Nhưng rất nhanh tôi đã khống chế được cái kiểu suy nghĩ kì lạ đáng sợ của chị gái này. Gần đây tâm tình cậu ta không tồi, tôi cũng nghĩ có phải cậu ta có chuyện gì vui không. Cậu ta xếp mấy tờ giấy ở trên sân khấu, chúng tôi ngồi đối diện nhau trên giấy, ở giữa là đồ ăn cậu ta mua, sàn nhà mặc dù lạnh nhưng lại có cảm giác như cuộc sống làm việc vất vả ở ngoài trời. Hai người chúng tôi cùng giành nhau xíu mại chiên.

Cậu ta là con trai, nhưng giành đồ ăn lại không bằng tôi, tôi chỉ cậu ta cười đến nghiêng ngả, “Quá lịch sự đấy.”

Cậu ta mỉm cười nhìn tôi, không nói gì, chỉ đẩy hộp đồ ăn về phía tôi.

Ăn xong tôi lại tiếp tục vẽ; Thẩm Khâm Ngôn cũng ở bên cạnh cùng tôi, xem sách. Chúng tôi nói chuyện lúc có lúc không. Tôi nói: “Gần đây tôi cũng phải thi cuối kì, có thể không quan tâm cậu nhiều được nữa. Đợi đến kì nghỉ thì hệ thống ôn tập lại một lần nữa.”

“Được”

“Cậu không tới Menlo à?”

“Xin nghỉ.”

“Tôi nghe nói, cậu thuê phòng mới?”

Cậu ta im lặng một lúc mới trả lời: “Ừ”

“Ở đâu?”

Cậu ta ngẩng đầu nhìn tôi.

“Tiền thuê đắt không?”

“Có thể chấp nhận được.”

Tôi ngẩng đầu, mắt cậu ta vẫn nhìn sách, tay cũng đang ghi chép trên giấy.

Tôi trầm ngâm do dự một lúc, “Nếu cần, tôi có thể cho cậu mượn nhà của tôi…hoặc là cho cậu thuê.”

“Không” Lần này cậu ta trả lời nhanh hơn tất cả những lần khác, hơn thế nữa giọng nói cũng lớn , sách cũng đặt xuống, ánh mắt sáng rực nhìn tôi, “Tuyệt đối không.”

Tôi kinh ngạc nhìn cậu ta, “Nhà tôi cậu cũng đến rồi, địa điểm cũng tốt, diện tích cũng lớn, dọn dẹp một chút là có thể ở, tuy hơi cũ, những vẫn không đến mức tồi tàn mà.”

“Không phải, Hứa Chân, cảm ơn ý tốt của chị. Nhưng tôi không thể đến ở được,” Thẩm Khâm Ngôn trầm giọng, trước nay tôi chưa từng thấy cậu ta nghiêm túc như vậy, “Lần trước là bất đắc dĩ, ở chỗ Lý An Ninh một thời gian, dẫn đến biết bao lời bàn ra tán vào…”

Tôi nói: “Tôi không phải Lý An Ninh.”

“Chính vì đối tượng là chị, tôi càng không thể đến ở.” Thẩm Khâm Ngôn kiên trì.

Tôi hiểu ra mà gật gật đầu, không khuyên cậu ta nữa. Ý tứ của cậu ta đại khái tôi cũng hiểu rõ rồi, tự tôn của đàn ông chính là như vậy đấy, cậu ta không muốn bị người ta nói là dựa dẫm vào tôi, hay là Lý An Ninh.

Ngồi xổm trên đất để vẽ thực sự quá mệt, vai và cánh tay đều nhức muốn chết, mắt thấy làm được quá nửa, tôi bỏ bút xuống, tê liệt ngồi bên cạnh tờ báo, nhè nhẹ xoa bóp vai. Thẩm Khâm Ngôn đặt sách xuống, nhìn về phía tôi.

“Để tôi.”

Tôi vẫn chưa phản ứng lại, cậu ta đã đi đến phía sau tôi, đôi tay đặt trên vai tôi, nhè nhẹ xoa bóp. Lực cậu ta điều khiển rất vừa vặn, vai tê rần, hơn nữa lan truyền đến toàn thân, tôi một phen hoảng hốt, một chữ “Không” liền mắc trong cổ họng, nuốt không xuống mà nói ra cũng không xong. Thần ơi, Thẩm Khâm Ngôn đi đâu học được cái phương pháp mát xa này cơ chứ? Thực sự khiến người ta thoải mái đến mức lệ rơi đầy mặt mà.

Nhưng tôi vẫn chống lại được sự cám dỗ, tránh tay của cậu ta: “Cảm ơn nha, tôi cũng không phải bà già.”

Ôm ấp sự khâm phục dành cho bản thân, tôi lại cúi người xuống, bổ sung nốt một số chỗ.

Làm xong chuyện này thì cũng đã tới gần tối, tôi lại tới bệnh viện thăm mẹ.

Tình hình sức khỏe của bà khôi phục được một chút, khí sắc cũng không tồi. Lúc tôi đến bà đang muốn xuất viện, Kỷ Tiểu Nhụy, còn có người chế bản cũng đang ở đấy. Bên cạnh đặt năm sáu cái vali, tôi khen ngợi nghĩ: Nằm viện mấy ngày mà có nhiều đồ như này, cũng thực sự quá kén chọn mà. Bà mặc một cái áo khoắc màu kem, đội mũ; Tôi cầm túi của bà, cảm thấy bản thân là cô hầu nhỏ bên cạnh nữ vương.

Xuống dưới lầu, một chiếc Rolls-Royce dừng trước cửa bệnh viện, là Rolls-Royce phiên bản hạn chế.

Sự hiểu biết của tôi về xe hoàn toàn được gây dựng trong ba năm cấp ba. Bởi vì công việc của bố, xe nhà tôi vĩnh viễn là Land Rover—cùng lắm là Land Rover cũ đổi thành Land Rover mới thôi. Thời cấp ba, mỗi lần đến giờ đến trường và tan trường, bãi đỗ xe chuyên dụng của trường đỗ biết bao nhiêu là xe đẹp, trực tiếp phát sáng làm mù mắt người ta. Tôi ở trong môi trường như vậy mà không biến chất, không thể không nói thái độ đối với cuộc sống của tôi thực sự được bố dậy bảo đến mức không thể đoan chính hơn được nữa. Vì vậy, tôi trước nay đều không thấy tiếc nuối chuyện không có mẹ.

Tôi thấp giọng hỏi Kỷ Tiểu Nhụy: Đoàn làm phim có tiền thế?

Kỷ Tiểu Nhụy cũng thấp giọng ý như thế: Không phải của đoàn làm phim.

Lâm tiên sinh?

Đúng.

Mẹ không để ý chúng tôi lẩm bẩm nói chuyện riêng, nhìn tôi, “Lên xe.”

Xe đưa chúng tôi về khách sạn Hải Cảnh ở gần biển, sau đó chúng tôi cùng ăn tối. Tôi lảm nhảm nói đông nói tây, dặn đi dặn lại bà đừng để mệt mỏi nữa, điện ảnh là thứ chết người là thứ sống. Tuy là lời cũ rích nhưng bà cũng không phản bác, im lặng nghe. Tôi nhảm nhảm nhiều quá cũng thấy xấu hổ, ăn xong liền nói tạm biệt.

Kết quả vừa ra tới hành lang, liền nhìn thấy vài diễn viên chính xuất hiện trong tầm mắt của tôi. Tôi biết người chế bản, đạo diễn, mấy người nổi tiếng đều ở tầng này. Mỗi người đều rất mệt mỏi, dường như mệt đến mức có thể ngủ bất cứ lúc nào. Bọn họ đã tẩy trang ở trong sudio, mang theo đôi mắt thâm quầng, tôi vô cùng đồng tình—tiền cũng không phải dễ kiếm được.

Tôi nói đơn giản với bọn họ mẹ tôi đã xuất viện, mọi người đều cảm thấy hài lòng, đi vào thăm.

Cố Trì Quân cũng ở đằng sau một bước, kéo tôi đi đến phòng của anh ở bên cạnh, mới hỏi tôi: “Dạo này đang làm gì thế?”

Tôi và anh từ buổi tối hôm mẹ nằm viện ấy chưa gặp lại nhau, mà tôi, quãng thời gian này đối với tin nhắn và điện thoại của anh đều xử lý lạnh nhạt . Rất sợ bây giờ Cố Trì Quân tính nợ cũ với tôi, nhanh chóng bịa ra một chuyện, nói thời gian này tôi hơi bận, tôi vừa nói, mắt vừa liếc qua bốn phía, phong cách trang trí của căn phòng này cũng gần như phòng của mẹ tôi, ngoài một máy tập thể dục ở góc tường ra thì căn bản không có chỗ nào đáng xem cả.

Anh vừa vào phòng liền đi vào phòng ngủ, từ tủ quần áo lấy ra áo choàng tắm đi tắm, để tôi ở bên ngoài đợi.

“Xe của khách sạn đang ở bên ngoài đợi em.” Tôi rất nghiêm túc.

Anh cầm điện thoại lên, thông báo với tổng đài, để xe đợi tôi thêm nửa tiếng nữa; Đặt điện thoại xuống anh quay đầu nhìn tôi, “Bây giờ thì có thời gian rồi chứ? Pha giúp tôi một ly cà phê”

Tuyệt đối không phải ngữ khí thương lượng

Anh quăng tôi ở lại rồi đi vào phòng tắm, để đứa há mồm trợn mắt là tôi đây ở trong căn phòng lớn như vậy, ngây ngốc nhìn theo phương hướng anh biến mất. Coi tôi là trợ lí? Tôi có nên đi cáo trạng với mẹ tôi ở phòng bên cạnh hay không?

Khách sạn theo đuổi cái gọi là tình thú, cửa của phòng tắm thống nhất lắp đặt kính mờ. Tiếng nước róc rách vang lên, trong làn hơi nước, thân hình cao lớn của anh mờ mờ ảo ảo trong phòng tắm, cơ thể thực sự không tồi, vai rộng eo nhỏ tạo thành chữ V, đôi chân dài. Nếu như tấm kinh kia mà mất đi, chắn hẳn có thể nhìn rõ ràng hơn.

Phát hiện ra tư duy của bản thân đang dừng ở chỗ không thuần khiết, nhanh chóng dừng lại, mặt đỏ bừng vội vàng đi tìm cà phê.

Lúc cà phê pha xong, anh cũng từ phòng tắm đi ra, mang dép lê, áo khoác tắm buộc thoải mái, trên đầu để một cái khăn, thỉnh thoảng lau lau một cái. Lúc ngồi xuống tôi nhìn thấy làn da dưới áo choàng tắm của anh, mịn màng bằng phẳng, có thể nhìn thấy vết tích tập luyện trường kì. Tôi nhanh chóng quay đầu đi, tắm quả nhiên có hiệu quả, cảm giác mệt mỏi của anh ít ra cũng biến mất chín mươi phần trăm.

Tôi rót cà phê cho anh, “Đóng phim thực sự cũng rất mệt, so với dân công sở còn vất vả hơn nhiều.”

“Thu nhập so với dân công sở cũng cao hơn nhiều, hôm nay là ngày kết thúc sớm nhất trong mấy ngày nay, đến đạo diễn chấp hành ngồi trước máy giám sát cũng muốn ngủ gật. ”

Tôi rất đồng tình với các thành viên trong đoàn làm phim, “Người cũng không phải máy móc, khó tránh có lúc không thức được.”

“Tay nghề pha cà phê cũng không tồi.” Anh nhấp nhẹ một ngụm cà phê.

Đương nhiên không tồi rồi, tôi cũng là đứa làm bồi bàn trong nhà hàng cao cấp, chuyện pha cà phê nhỏ nhặt này không thể làm khó tôi.

“Đúng rồi,” Cố Trì Quân hỏi tôi: “Kì nghỉ Giáng Sinh có kế hoạch gì không?”

Nghe ý tứ của anh, dường như định hẹn tôi ra ngoài. Nhưng tôi không có gan ở một mình đi cùng anh.

“Dù gì cũng sắp thi rồi,” Tôi từ chối thẳng thừng, “Em phải chuẩn bị ôn thi ạ.”

“Cũng được,” Anh gật đầu, “Tôi cũng bận.”

Anh dùng khăn vò vò tóc một cái, nước trên tóc rơi xuống cổ, dán vào làn ra rơi xuống, biến mất trong áo choàng. Tôi cắn cắn môi, nhất thời có chút không thật.

Là một người nổi tiếng, Cố Trì Quân rất biết cách chải chuốt cho bản thân, nhiều năm như vậy, cho dù anh tham gia hoạt động nào, trước nay đều không mặc sai quần áo. Anh bây giờ ở vào trạng thái hoàn toàn tự nhiên, khuôn mặt xuất sắc, làn da cũng cực tốt, màu da chia làm màu trắng và màu tiểu mạch, cơ bắp rắn chắc, da dẻ có tính đàn đồi, khiến người ta rất muốn chạm vào. Tuyệt đối không giống với kiểu tiểu mĩ nam đang thịnh hành bây giờ. Mẹ tôi năm đó trong cái nhìn đầu tiên đã coi trọng anh, đúng là có mắt nhìn.

“Thế,” Anh không bỏ qua cho tôi một chút nào, tiếp tục hỏi, “Nghỉ năm mới có kế hoạch gì không?”

Không biết tại sao, nói dối trước mặt anh đều vô cùng khó khăn, tôi nói ra hết, “Em nghỉ việc ở Menlo, giúp giáo sư làm một bản phân tích thị trường.”

“Cho dù như vậy, cũng không phải ngày nào cũng bận chứ,” Cố Trì Quân nói, “Ngày đầu năm mới, còn có thời gian không?”

Tôi nhớ ra vở kịch của bọn Thẩm Khâm Ngôn chính là công diễn vào ngày đó, thấp giọng trả lời: “Cũng không có thời gian, đã có hẹn cùng bạn mất rồi.”

Cố Trì Quân nhìn tôi, “Hủy đi.”

“Chuyện này, thực sự không được. Chuyện rất quan trọng ạ.”

“Em đang trốn tôi?” Ngữ khí của Cố Trì Quân không nghe ra bất cứ ý tứ gì, “Tôi tưởng rằng em thích đi cùng tôi. Lẽ nào là tự tôi đa tình?”

“Không phải ạ,” Đầu tôi nóng bừng, “Em thích đi cùng anh…Nhưng hôm đó thực sự có việc. ”

Mặt anh hơi hết giận, “Bạn quan trọng như vậy, là con trai à?”

Tôi làm rõ: “Nam nữ đều có, hơn mười người ạ.”

Mắt thấy cuộc nói chuyện của chúng tôi sắp trở thành tình huống không hay, điều này không hề vui chút nào, chỉ muốn nhanh chóng báo cáo xong rồi ra về. Không đúng? Tại sao tôi lại dùng từ báo cáo này chứ? Nhưng nhìn thấy trong lòng có chuyện thiếu sót, trước mặt người ta bất giác thấy mình thấp hơn một bậc, nói chuyện cũng trốn trốn tránh tránh, phòng đối phương như phòng giặc, chỉ sợ bị tóm được đuôi.

Anh gật đầu nhè nhẹ, cuối cùng cũng lộ ra chút ý cười buồn bã, nhìn kiểu gì cũng không vui vẻ.

Sự không vui vẻ của anh đến từ việc tôi không thuận theo ý anh.

Tôi ngay lập tức nghĩ, tình bạn ngắn ngủi giữa tôi và anh, cái gọi là “bạn bè”, e rằng cũng không còn lâu nữa rồi. Đã cầu gì được nấy rồi, cũng không có gì phải hối tiếc cả.

Chú Cố đúng thật là, đã là gì của người ta đâu mà xoắn vậy

Hẹn đi chơi không được thì nói dỗi, chú xem lại mình bao nhiêu tuổi đi nhá

Mà bạn Hứa Chân thuần khiết quá cơ ạ =))))

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.