[Thập Nhị Yêu Tinh Hệ Liệt] Vốn Dê Không Dễ Chọc

Chương 5-3: Hạ




Giang Hãn cũng nhìn Hỉ Thước bên người hắn một cái rồi nói:

“Vậy ngươi nên hảo hảo lo lắng rồi, nếu ngươi làm cho ta không thể tận hứng mà động phòng, nhân tiện đừng trách ta cũng làm cho ngươi trong đêm động phòng cùng đệ muội rơi lệ đến bình minh.”

Kiều Phúc ở bên cạnh nghe được mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nghĩ thầm đã bao nhiêu năm rồi, hai người kia vẫn còn như thế này. Vì vậy vội vàng nói:

“Sắc trời đã tối, ta tiễn Phương gia trở về thôi.”

Vừa nói một bên tiễn Phương Cực ra khỏi phòng. Bách Vị kinh ngạc nhìn thân ảnh của hai người đó, đột nhiên quay đầu nhìn về phía Giang Hãn, lắp bắp nói:

“Mới vừa rồi… Hắn… hắn nói ngươi tổ chức tiệc mừng, có phải hay không là có ý nói ngươi muốn thành hôn?”

“Đúng vậy, làm sao vậy?”

Giang Hãn cúi đầu:

“Tiểu Dương ngươi sẽ không ngay cả cái này cũng không biết đi? Nháo động phòng cũng là ý tứ này.”

Lời còn chưa dứt, Bách Vị lại cúi đầu nói:

“Nọ vậy… vậy ngươi có phải hay không muốn kết hôn với người khác, nếu như… ngươi cả đời độc thân, không được sao?”

Hắn cũng không biết làm sao, lúc nói ra những lời này, lại hết sức lo lắng, khẩn trương, thậm chí nghĩ tới nếu như Giang Hãn nhất định phải lấy một người, nếu hắn vẫn còn muốn lấy mình, không bằng chính mình gả cho hắn đi.

“Vậy đương nhiên không được, trai khôn dựng vợ, gái lớn gả chồng, từ xưa đến nay đều là như thế.” Giang Hãn mỉm cười.

Nhìn Bách Vị, nghĩ thầm có lẽ đó là một cơ hội tốt, vì vậy hắn khụ một tiếng, làm bộ nghiêm mặt nói:

“Tiểu Dương a, nói thật ra, ta đây, kỳ thật vốn là không muốn lấy người khác, nhưng nếu như ngươi thủy chung không chịu gả cho ta, ta cũng không thể chỉ thú một tiểu thiếp hữu danh vô thực cả đời, cho nên đến lúc đó, ta phải chọn một danh viện thục nữ (4) để cưới, ngươi… hiểu rõ ý tứ của ta không?”

“Ta… hiểu rõ.”

Bách Vị cúi đầu, trong lòng bối rối không biết bây giờ nên làm cái gì mới tốt. Tâm hắn nói: Hãn ca ca, ta rất thích ngươi a, nhưng là ta không thể gả cho ngươi, không phải bởi vì ta nghĩ muốn phi tiên, mà là bởi vì ngươi căn bản không có khả năng sẽ chịu lấy một yêu tinh, ngươi rõ ràng nói qua, người cùng yêu vốn là không thể ở chung a, ô ô ô.

Trở lại trong phòng, Bách Vị cùng Giang Hãn đều là một đêm không ngủ, nhưng hai người đều có tâm sự riêng nên không có người nào vạch trần ra.

Ngày hôm sau Giang Hãn vẫn là bề bộn sinh ý, đã đi ra ngoài rồi, Bách Vị lâu không có đi hậu viện ăn vụng cỏ xanh, hôm nay thấy Hương Tuyết vẫn còn đang ngủ say, mọi người trong phủ tựa hồ tất cả đều bận rộn, hơn nữa lời đồn về yêu tinh cùng quỷ địa gần đây cũng không có nghe được, vì vậy hắn quyết định biến trở về hình địa dương ra sân sau ăn vụng một ít cỏ xanh.

Kỳ thật thực vật ở nhân gian Bách Vị cũng rất thích, nhưng thủy chung không ăn ngon bằng cỏ xanh, chuyện này có thể gọi là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời đi. Ai ngờ hắn vừa mới chuồn ra cánh cửa, còn chưa kịp đi đến hậu viện, liền nhìn thấy Kiều Phúc vội vã đi đến, nói với hắn:

”Bách Vị a, có khách nhân đến nhưng gia bây giờ lại đang ở bên ngoài, ngươi đi tiếp đãi một chút, gia sẽ trở về ngay đấy.”

Bách Vị kỳ quái nói:

“Vậy ngươi bảo bọn hắn chờ đi, tại sao muốn ta đi tiếp bọn hắn.”

Kiều Phúc bất đắc dĩ nói:

“Ôi, Bách Vị a, ngươi thật sự là đạo lí đối nhân xử thế một chút cũng không hiểu, chẳng lẽ không biết gia bây giờ đã có thiếp thị sao? Trong nhà có khách nhân, ngươi tự nhiên hẳn là đi trước chu toàn một chút, nếu như là một nữ quyến, có thể không ra mặt, nhưng ngươi là nam hài a, huống chi hai người này cùng gia giao tình cũng rất tốt.”

Bách Vị nghe thấy như vậy, tâm lý đột nhiên ngọt lịm, nghĩ thầm thật tốt quá, lấy thân phận thiếp thị của Hãn ca ca đi tiếp đãi khách nhân, bây giờ đại khái chỉ có một mình ta đi đi. Nghĩ như vậy, cỏ xanh cũng không đi ăn vụng, sau khi quay về phòng đổi lại y phục liền vô cùng cao hứng đi theo Kiều Phúc ra đại sảnh. Đi qua một tấm bình phong là đại sảnh tiếp khách, Bách Vị nhìn vào phòng, chỉ thấy hai người nọ một người trên đầu không có một sợi tóc, mấy vết sẹo ở trên cái đầu bóng loáng, làm cho Bách Vị phải chăm chú nhìn, cổ hắn mang một chuỗi phật châu, thân khoác áo cà sa, là một cao tăng vô cùng trang nghiêm; mà tên còn lại kim quan bó phát, tay cầm phất trần, cả người mang khí chất phiêu dật xuất trần, pha thêm vài phần tiên phong đạo cốt. Bách Vị vừa nhìn thấy hai người này, tâm không khỏi trầm xuống, đứng ở phía sau bình phong run rẩy hồi lâu. Chợt nghe Kiều Phúc nói ở phía sau:

”Bách Vị, ngươi trốn ở chỗ này làm gì? Nhanh đi ra ngoài đi, đó là trụ trì Bạch Vân Tự và Minh Nguyệt Quan đạo trưởng đấy.”

Hắn vốn tưởng rằng cho Bách Vị biết rõ thân phận của hai người này để Bách Vị không chậm trễ nữa. Ai ngờ lời vừa ra khỏi miệng, liền thấy Bách Vị càng ngày càng lùi về phía sau, trong miệng lẩm bẩm:

“Nhìn không thấy ta nhìn không thấy ta, cũng nhìn không thấy ta…”

Kiều Phúc càng lúc càng thấy kỳ quái, không nhịn được thúc giục:

”Bách Vị, ngươi làm cái gì vậy…”

Lời nói chưa hết, chỉ thấy Tịch Diệt trụ trì cùng cực tôn đạo trưởng vội vàng đứng lên chào hỏi. Kết quả còn không chờ hai người nói chuyện, Bách Vị liền hét lên một tiếng, sau đó đột nhiên nhảy lên đi ra ngoài.

”Bách Vị …”

Kiều Phúc liên tục đổ mồ hôi lạnh, nghĩ thầm không tốt rồi, Bách Vị sẽ không phải bị điên rồi đi? Nhảy qua cửa cao như vậy, gia trở về còn không lột da ta a. Bởi vậy hắn cũng không kịp cùng Tịch Diệt chủ trì cùng cực tôn đạo trưởng chào hỏi, ngay sau đó liền đuổi theo, còn lại một tăng một đạo đành phải cười khổ ngồi xuống, thoáng nhìn nhau, Tịch Diệt chủ trì liền nói:

“Ôi, xem ra chúng ta đã làm phu nhân của Giang thí chủ kinh sợ rồi, kỳ thật… Chúng ta thật sự không có làm cái gì đi?”

Cực tôn đạo trưởng cũng cười khổ nói:

”Chúng ta đương nhiên là không có làm cái gì, hết thảy đều do tiểu yêu tinh nọ có tật giật mình, chỉ bất quá… Nếu hắn phát điên bỏ đi rồi, ngươi cảm giác được Giang Hãn sẽ tin chúng ta sao? Chúng ta làm chứng cho nhau, tựa hồ.. hiệu quả sẽ không tốt lắm thì phải?”

Tịch Diệt chủ trì nói:

“A Di Đà Phật, này cũng là lo lắng của bần tăng a, bất quá cũng may còn có Kiều thí chủ ở đây, hắn sẽ thay chúng ta làm chứng, bây giờ, chúng ta chỉ cần tiếp tục ngồi chờ Giang thí chủ trở về thôi, ta nghĩ, con dương yêu đó thấy chúng ta không có đuổi theo nó, hẳn là sẽ không sợ hãi nữa chứ.”

Cực tôn đạo trưởng gật đầu nói:

“Hẳn là như thế, chỉ bất quá hắn cũng phải hảo hảo suy nghĩ một chút, nếu như bần đạo không lầm, hắn hẳn là đã đến phi tiên thời khắc. Nên ở lại nhân gian cùng con người kết giao, làm một đôi uyên ương ngày ngày bầu bạn với nhau, từ bỏ việc phi tiên hay là một mình phi tiên đi hưởng cuộc sống nơi tiên cảnh? Này chỉ có thể là do chính hắn lựa chọn.”

Hai người đang nói, liền nghe bên ngoài vang lên một tiếng cười sang sảng, nguyên lai là Giang Hãn đã trở về. Ba người cùng nhau hàn huyên rồi một trận, bọn hạ nhân liền mang bàn cờ lên, biết là chủ nhân nhà mình nhất định phải cùng bọn họ tỉ thí một trận. Hai người đến bên cạnh bàn cờ, vừa muốn ngồi xuống, liền nghe thấy tiếng bước chân phía sau bình phong, tiếp theo thì thấy Kiều Phú đi ra, lo lắng mà đối với Giang Hãn hô:

“Ai nha gia a, ngươi đã trở về, ngươi nhanh ra phía sân sau xem một chút đi, ta… ta cũng không biết nói như thế nào nữa, Bách Vị không biết làm sao, ta đưa hắn tới gặp nhị vị đại sư, kết quả hắn chạy, sau đó đem chính mình khóa lại trong phòng, mặc cho ta gõ cửa kêu to thế nào cũng không trả lời, này rất lâu rồi không có động tĩnh gì, ta thật sự là lo lắng…”

Không đợi hắn nói xong, Giang Hãn đã đứng dậy chạy nhanh như gió đến phòng Bách Vị. Hai vị đại sư nhìn nhau rồi theo Kiều Phúc dời bước đến hậu viện, chỉ thấy nơi này đã tụ tập rất nhiều gia nhân trong phủ, một nữ tử dung mạo khuynh quốc đang dùng sức đập cửa, thanh âm cũng gấp đến độ đã khàn hẳn đi.

“Tránh ra.”

Đột nhiên nghe Giang Hãn hét lớn một tiếng, tiếp theo hắn xuất chưởng thật mạnh về phía trước, cánh cửa liền bị phá ra, hắn vội vọt vào như cơn lốc, chợt lảo đảo một cái, suýt nữa té trên mặt đất, cuối cùng hắn giống như một con rối không có ai điều khiển, ngây ngốc đứng như tượng tại nơi đó. Gia nhân trong phủ cũng tranh nhau nhìn vào trong, vừa nhìn thấy tình cảnh trong phòng, đám người bắt đầu hỗn loạn.

“Yêu tinh a!”

“Quỷ a!”

”Một con dê thật lớn a!”

Âm thanh ồn ào không dứt.

Tiếp theo, tất cả mọi người tự động tránh ra một con đường, để cho Tịch Diệt trụ trì cùng cực tôn đạo trưởng tiến vào.