Thập Niên Hoa Hạ Miên

Chương 5



edit + beta: Phong Tuyết

Ta chẳng qua chỉ vì tức giận mà nói với Thư Lê như vậy, hắn lại chuẩn bị giúp ta như thật, đầu tiên là sắm sửa y phục cho ta, sau đó dạy ta lời nói cử chỉ phải làm sao mới giống như khuê nữ đại gia, sau đó lại đưa ta một thanh bảo kiếm cực kỳ tinh xảo. Sau mấy ngày dựa vào sự an bài của hắn, ta cũng bắt đầu có bộ dạng tốt hơn.

Ta trở nên nghe lời, ôn nhu, cười không hề nhe răng.

Nhưng Thư Lê là người mù, mặc dù ta là do hắn một tay đào tạo nhưng hắn lại không thể thấy bộ dạng của ta sau khi trở thành thục nữ, ta không khỏi cảm thấy tiếc nuối.

“Thư Lê, ngươi nhất định là thần tiên sống trời ban cho ta”, ta lấy ống tay áo che miệng cười, làm bộ dạng thục nữ: “Hắn là một vị thần rất có địa vị, nếu như ta có thể gả đi, ta nhất định sẽ giúp đỡ ngươi”.

Thư Lê cười nhạt: “Không cần”.

Tĩnh Uyên rất vừa ý ta, không lâu sau đã tìm tới chỗ ở của ta và Thư Lê, ta chuẩn bị xong mọi thứ, đi theo sau Thư Lê, vừa mở cửa ra đã thấy khuôn mặt quen thuộc của Tĩnh Uyên.

“Lưu Ngọc…”, hắn nhìn ta lại gọi cái tên này.

Ta nhìn hắn: “Những gì ngươi nói ta đều đã quên, ta không nhớ rõ Lưu Ngọc, ngươi gọi ta A Bạch được không?”.

“A Bạch?”, Tĩnh Uyên hỏi, lại đánh mắt nhìn sang Thư Lê.

Thư Lê rõ ràng không nhìn thấy, lại giống như biết hắn nhìn mình, mở miệng nói: “Ngươi không phải nói một lòng muốn đợi nàng sao? Nếu như Lưu Ngọc đã không còn là Lưu Ngọc, ngươi có thể vì nàng mà hy sinh thế nào?”.

Sắc mặt của Tĩnh Uyên có chút rung động: “A Bạch, ta không vội, ta sẽ để cho nàng từ từ suy nghĩ”.

“A”, ta mơ màng gật đầu, rất muốn biết bọn họ đang nói chuyện bí hiểm gì.

Thư Lê cầm tay ta, đưa tới tay của Tĩnh Uyên, giống như phó thác một điều gì đó rất lớn, sau đó nắm chặt tay của hai chúng ta, thần sắc vô cùng thoải mái: “Các ngươi đi đi”.

Một khắc kia, ta nhìn thấy rõ ràng sự đau thương của hắn.

Ta sóng vai cùng Tĩnh Uyên ra khỏi cửa, quay đầu lại cáo biệt Thư Lê, Thư Lê cười với ta, có chút thê lương: “A Bạch, ngươi nói đúng, cho dù ta có chờ bao lâu thì người đó cũng không tới”.

Ta động lòng, không bận tâm thần sắc của Tĩnh Uyên, kéo lấy tay áo hắn nói: “Người mù, ngươi có bằng lòng lấy ta không?”.

Thư Lê lắc đầu, lại đem tay ta đặt vào tay Tĩnh Uyên: “Đồ ngốc, người đã tới rồi, ngươi lại hồ đồ gì thế?”.

Ta cùng Tĩnh Uyên đi.

Tĩnh Uyên nói với ta rất nhiều chuyện về Lưu Ngọc ngày xưa. Hắn nói Lưu Ngọc vốn là viên ngọc thạch núi Côn Luân, sau nhiều năm tháng tu thành hình người.

Yêu tinh ở Côn Luân phần lớn là do tiên vật hoặc tiên thảo tu thành, cho nên không có yêu khí, chủ yếu là tu tiên. Mà thần tiên Côn Luân hạ phàm có rất nhiều, cứ như vậy, yêu không hại người, người không giết yêu, cho nên thần yêu vô cùng hòa thuận vui vẻ.

Tĩnh Uyên lúc đó còn chưa phải thượng thần, hắn chỉ là một chân quân.

Lưu Ngọc thầm mến Tĩnh Uyên rất nhiều năm.

Ta cứ lặng yên nghe, lại nghĩ tới hắn nói ta chính là Lưu Ngọc, liền đỏ mặt, thật là quá thất bại, còn nói là thầm mến, rõ ràng đã như vậy rồi.

“Lưu Ngọc, à ta nói tại sao ta lại biến thành bộ dạng này?”.

Tĩnh Uyên lại tiếp tục kể.

Tình cảm của Lưu Ngọc cảm hóa được Tĩnh Uyên, nhưng Tĩnh Uyên vì tu tiên, không thể động tình, vậy nên luôn bỏ mặc Lưu Ngọc, Lưu Ngọc thấy vậy không quấy rầy hắn nữa, để hắn yên tâm tu luyện.

Nhưng khi Lưu Ngọc biến mất, Tĩnh Uyên mới hiểu được mình đã sớm động tình với Lưu Ngọc, vô luận là tu như thế nào cũng không thành.

“Thì ra ta lại là kẻ gây ra tội lớn”, ta vừa cười nhạo vừa nhìn Tĩnh Uyên đang ngồi trên mây trắng: “Nhưng hiện tại ngươi đã tu thành rồi, quả thực rất lợi hại”.

Tĩnh Uyên nhìn ta hồi lâu: “Là nàng giúp ta nên ta mới tu thành”.

“Ta là yêu, làm sao có thể giúp ngươi?”.

“Nàng giúp ta chặt đứt tình duyên”, Tĩnh Uyên trầm mặc nói, ánh mắt lộ ra vẻ ưu thương: “Lưu Ngọc, nàng đã tự vẫn, chặt đứt tình duyên của ta tại đó”.

Ta ngẩn người, sau đó cười cười lắc đầu: “Không thể nào, ta làm sao có thể ngốc như vậy?”.

Tĩnh Uyên nhẹ nhàng ôm lấy ta: “Tất cả đều là tại ta, là ta không tốt, ngày đó ta tu tiên không được liền đổ hết lỗi lầm cho nàng. Lúc đó là ta quá phiền não, ta vốn đã nghĩ không tu nữa, cứ như vậy sống với nàng ở Côn Luân. Không ngờ nàng lại thành toàn cho ta, tự đánh tan hết tu vi giúp ta thành thần”.

Tâm ta băng lạnh lại: “Cho nên ngươi đã tu thành?”.

“Ta nghĩ nàng đã hồn phi phách tán, không muốn phụ tâm ý của nàng vậy nên đã bế quan tu thành thượng thần”.

Ta thở phào một hơi, đưa mắt nhìn quanh, cuối cùng dừng lại tại ánh mắt của hắn, ta cảm thấy được ánh mắt của hắn là đẹp nhất, giống như bảo thạch vậy.

Ta đối với mấy lời nói của hắn hoàn toàn vô cảm, chỉ có điều, ta cảm thấy nếu như Thư Lê cũng có một đôi mắt như vậy thì thật tốt.

Tĩnh Uyên mang theo ta ngồi trên mây đi khắp nơi ngắm phong cảnh, ta nghĩ nhìn thấy những cảnh đẹp như vậy, khi trở về nhất định phải kể cho Thư Lê nghe.

Những gì hắn không thấy được, ta sẽ nhìn giúp hắn, những nơi hắn không tới được, ta sẽ tới thay hắn.

Nhưng sau khi trở lại tiểu viện, ta lại không thấy Thư Lê.

Hắn mười năm qua đều không rời khỏi cái sân này, vô luận là ta có rời đi lâu như thế nào, hắn vẫn luôn ở đây đợi ta.

Hắn không đợi nữa sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.