Thất Dạ Tuyết

Chương 11: Trùng phùng



Rốt cuộc Đồng ra sao rồi?

Tiết Tử Dạ đi theo Diệu Phong bên dưới điện ngọc cung vàng, lòng như lửa đốt. Những cây ngọc hoa quỳnh, lầu son gác tía đó nhanh chóng lui lại đằng sau.

Nàng đặt chân lên cây cầu Bạch Ngọc nối liền hai bờ sông băng, nhìn màn sương mờ vấn vít và dòng sông băng ngưng kết bên dưới, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác như đang trong mộng – trên tuyệt đỉnh giữa vùng đất tuyết này, không ngờ lại ẩn tàng một thế giới riêng rộng lớn nhường ấy!

Bên trong thế giới này, chính là thế lực xưa nay luôn đối kháng với Đỉnh Kiếm các ở Trung Nguyên sao?

“Ừm,” bỗng nhiên, nàng nghe thấy một giọng nói dịu dàng đến mê người: “Diệu Phong sứ trở về đấy à?”

Diệu Phong dừng bước, nhìn bóng áo lam đang chầm chậm lướt tới bên kia cầu Bạch Ngọc: “Diệu Thuỷ sứ?” Vừa nói, y vừa bước lên trước một bước chắn trước mặt Tiết Tử Dạ theo bản năng, tay để ở chỗ chỉ cách đốc kiếm chưa đầy một thước – nữ nhân này quả thực không rõ là địch hay bạn, cho dù gặp mặt trong cung cũng không thể sơ ý chút nào.

Diệu Thuỷ để một thị nữ cầm ô che, uyển chuyển bước ra giữa cầu, nhoẻn miệng cười tươi như trăm hoa đua nở với 2 người.

Tiết Tử Dạ vừa liếc mắt nhìn đã ngẩn người ra: nữ tử dị tộc này có suối tóc dài màu vàng kim sẫm, da trắng hơn tuyết, sống mũi cao thẳng, bờ môi dày mềm mại, đôi mắt tựa hờn dỗi tựa không ngó quanh ngó quất, tình ý dạt dào – vẻ đẹp lấn lướt chúng nhân ấy, so với Trung Nguyên đệ nhất mỹ nhân Thu Thuỷ Âm không ngờ cũng không thua kém là bao.

“Coi như là đã về rồi,” Diệu Thuỷ che miệng cười khúc khích, đôi mắt đẹp đảo tròn: “Giáo vương đợi ngài lâu lắm rồi đó.”

Diệu Phong không tỏ thái độ gì, chỉ nói: “Trên đường gặp phải Bát Tuấn của Tu La trường nên bị đình trễ mất một chút.”

“Ồ? Vậy Diệu Phong sứ không bị thương chứ?” Diệu Thuỷ liếc một cái, gật đầu hàm ý: “Chẳng trách mấy hôm nay ta đếm đi đếm lại mấy lần, trong đám sát thủ Tu La trường đó chỉ thiếu có Bát Tuấn và Thập Nhị Ngân Dực.”

Ánh mắt Diệu Phong thoáng biến đổi: lẽ nào chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi sau khi Đồng tạo phản, Tu La trường đã được Diệu Thuỷ tiếp quản rồi?

“Đồng sao rồi?” Tiết Tử Dạ không còn nhẫn nại được nữa, tranh lên phía trước truy vấn.

Diệu Thuỷ hơi ngẩn ra, nhìn nữ tử áo tím cuộn mình trong tấm áo choàng lông ly miêu sắc vàng óng ánh, trong khoảng khắc từ đôi mắt thoáng như vươn ra một xúc tu vô hình nhè nhẹ vuốt ve thăm dò đối phương. Nhưng xúc tu vô hình ấy chỉ thoáng hiện lên rồi lập tức biến mất trong nháy mắt, thị đưa tay che miệng cười khẽ, quay sang nói với Diệu Phong: “Ôi cha, Diệu Phong sứ, vị này chính là Tiết cốc chủ của Dược Sư cốc sao? Vậy thì bệnh tình của Giáo vương coi không đáng lo nữa rồi.”

Diệu Phong liếc nhìn Diệu Thuỷ một cái, ánh mắt như điện chớp – Giáo vương còn nói cả bí mật mình bị trọng thương cho Diệu Thuỷ nữa sao?

Nữ nhân Ba Tư lai lịch bất minh này, xưa nay chẳng qua chỉ là dược đỉnh để Giáo vương tu luyện, là cái bình hoa di động chỉ có vẻ ngoài, tại sao bỗng nhiên lại được tín nhiệm như thế - nhưng rồi y lập tức giải được mối nghi vấn trong lòng: lần này trong giáo đại loạn liên tiếp, bản thân y lại đi xa bên ngoài, Minh Lực đã chết trong trận chiến với Đồng, còn Diệu Thuỷ thì trợ giúp Giáo vương trong lúc lâm nguy, cũng khó tránh Giáo vương không nhìn thị bằng con mắt khác.

“Tiết cốc chủ yên tâm, Đồng chưa chết – chẳng những chưa chết, mà còn khôi phục được trí nhớ nữa đó.” Ánh mắt Diệu Thuỷ quét qua hai người, nhoẻn miệng cười yểu điệu, giắt cây sáo ngắn vào thắt lưng: “Diệu Phong sứ mau dẫn khách quý đến Đại Quang Minh điện đi, Giáo vương đang đợi ngài đó. Thiếp thân được lệnh tạm thời tiếp quản Tu La trường, giờ phải đến đó xem xét đây.”

Diệu Phong khẽ gật đầu: “Diệu Thuỷ sứ, mời.”

Diệu Thuỷ dẫn theo thị nữ ung dung bước đi, khoảng khắc hai người lướt qua nhau, thị khẽ cúi đầu, mỉm cười buông một câu nói thầm: “Diệu Phong sứ, thật là lạ đó… nụ cười trên mặt ngài bị kẻ nào đoạt mất rồi vậy?” Thị từ từ ngước nhìn y một cái: “Làm nô gia thấy mà đau lòng quá!”

Không đợi Diệu Phong trả lời, thị đã nhẹ nhàng lướt khỏi Bạch Ngọc kiều trong tiếng cười khúc khích, tuyết trắng dưới chân vẫn hoàn hảo như chưa từng có người bước qua.

Diệu Phong đứng trên cầu, gương mặt không chút cảm giác, nhìn chằm chằm xuống sông băng bên dưới, trầm mặc.

Nữ nhân này làm “dược đỉnh” cùng Giáo vương song tu thuật Hợp Hoan đã nhiều năm, giờ đây phảng phất như từ tronng ra ngoài đều toát lên một mùi hương ngọt ngào mềm mại. Nhưng cũng chính mùi hương mê hoặc này, pha lẫn với vẻ thần bí khiến người ta không thể nào đoán biết, khiến người ta phải kinh sợ.

Hai người bọn y đều là một rong Ngũ Minh Tử, nhưng thường ngày chẳng có giao tình gì, kỳ quái nhất là, mỗi lần nhìn thấy thị, không hiểu tại sao y đếu ngấm ngầm có cảm giác không được tự nhiên lắm.

Còn lần gặp mặt này, thị còn nhìn thấu được y đang có điều gì đó khác thường – chuyện thuật Dục Xuân Phong đang yếu dần đi xem ra khó mà che giấu nổi.

“Mau đi thôi!” Tiết Tử Dạ lên tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ của y: “Ta muốn gặp Giáo vương của ngươi!”

Đồng đã khôi phục ký ức? Có phải Giáo vương đã giải khai kim châm phong não cho đệ ấy? Vậy lúc này đệ ấy ra sao rồi? Tiết Tử Dạ như có lửa đốt trong lòng, gạt Diệu Phong sang một bên, chạy như bay trên tuyết, bàn tay nắm chặt miếng Thánh Hỏa lệnh.

Diệu Phong giật mình – nữ tử này, muốn lấy miếng Thánh Hỏa lệnh đó để đổi lấy lời hứa gì của Giáo vương?

Lẽ nào… là tính mạng của Đồng? Nghĩ tới đây, y chợt thấy lạnh buốt cả người. Giáo vương là người thế nào, làm sao lão có thể chấp nhận để một kẻ phản bội sống được chứ? Thứ nhân vật như Đồng, nếu mà không giết, sau này ắt hẳn sẽ để lại hậu họa vô cùng, nói tình nói lý, Giáo vương cũng quyết không thể bỏ qua cho hắn được.

Nếu Tiết Tử Dạ đưa ra yêu cầu như vậy, cho dù Giáo vương có đáp ứng, thì yêu cầu ấy cũng sẽ thành nguồn gốc của hoạ sát thân đổ lên đầu nàng sau này!

Nhưng chỉ trong một thoáng y ngần ngừ ấy, Tiết Tử Dạ đã chạy lên bậc cấp, xông vào tòa Đại Quang Minh thánh điện hung vĩ nguy nga. Dọc đường cũng có vô số giáo đồ định bước ra ngăn cản, nhưng khi thấy miếng Thánh Hỏa lệnh trong tay nàng thì đều nhất loạt lùi xuống như nước thủy triều.

“Đợi đã!” Diệu Phong phục hồi ý thức, điểm chân lên cầu, lao vút lên rồi hạ xuống bên ngoài đại điện, đưa tay cản nữ tử đang xồng xộc chạy vào ấy lại, nhưng y đã muộn mất một bươc - Tiết Tử Dạ đã bước qua bậc cửa, chạy thẳng tới trước ngọc tọa!

Bên trong đại điện toàn là một màu đỏ khiến người ta nhìn mà không khỏi giật mình, khắp nơi đều là hoa văn hình lửa, tựa hồ như một biển lửa khổng lồ.

Vô số màn trướng đang bay bay trong gió nhẹ, chuông ngọc đính viền kêu khe khẽ - ở nơi cao nhất của toà đại điện rực lửa này, một lão nhân đội mũ cao đang nghiêng nguời dựa vào ngọc tọa, có vẻ như đang nhàn rỗi buồn chán, vung vẩy cây kim trượng trong tay đùa cợt với con chó ngao xích bên dưới.

Con ác khuyển như con bê đột nhiên đứng lên, lông trên lưng dựng đứng, phát ra những tiếng gừ gừ khe khẽ.

Lão nhân hơi giật mình, quay ngoắt đầu lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn chòng chọc vào nữ tử lạ mặt vừa chạy xộc vào đại điện.

Nàng chạy đến trước ngọc toạ, hơi thở vừa điều hoà đã ngẩng mặt lên nhìn bậc vương giả phía trên, giơ tay phải ra hiệu.

“Tiết cốc chủ à?” Nhìn thấy miếng Thánh Hoả lệnh trên tay nàng, ánh mắt Giáo vương dịu dần đi, từ từ đứng dậy.

Giọng nói Giáo vương hết sức kỳ quái, nghe có vẻ điềm tĩnh, nhưng lại mang theo ba phần dồn dập cấp bách. Công phu vọng văn vấn thiết (Nhìn, nghe, hỏi và bắt mạch) của người hành y cực kỳ cao thâm, Tiết Tử Dạ vừa nghe đã hiểu vị vương giả ngồi trên ngọc toạ kia đã hư nhược thế nào – nhưng dù là thế, ở người này vẫn toát lên một thứ áp lực cực kỳ lớn, chỉ mới liếc mắt nhìn qua một cái đã khiến nàng phải sững người dừng bước lại!

“Giáo vương…” Nàng do dự lên tiếng.

Con chó ngao bên dưới ngọc toạ đột nhiên tru lên, cong người lại, sợi xích vàng trên tay Giáo vương căng ra, cảnh giác nhìn vị khách không mời bỗng nhiên chạy xộc vào ấy. Con ác khuyển bị dây xích vàng xích vào tấm thảm Ba Tư bên dưới ngọc toạ, nhìn như một con bê màu xám.

“Á!” Nàng vừa ngước lên nhìn, bỗng nhiên thất thanh hét lên một tiếng - ở đó, xích chung với con chó ngao ấy, không ngờ còn có cả một người nữa!

Con người toàn thây nhuốm đầy máu ấy cũng bị dây xích vàng xích chặt vào cổ, vòng sắt ghìm chặt lấy gáy, không thể nào ngẩng đầu lên nổi. Hai tay hai chân y còn bị khóa sắt nặng nề khoá chặt xuống đất, bị ép phải áp người xuống mặt đá băng lạnh, khắp người chỗ nào cũng là dấu vết của những cực hình thảm khốc. Y đeo trên mặt một tấm mặt nạ bạch ngọc, nằm yên bất động tựa hồ đã chết.

Nhưng khi Tiết Tử Dạ vừa bước vào, kẻ ấy như chạm phải điện, lập tức xoay mặt đi né tránh ánh mắt nàng.

Dù không thấy rõ mặt, nhưng nàng vừa nhìn đã nhận ra ngay.

“Minh Giới!” Tiết Tử Dạ bất chấp tất cả lao lên: “Minh Giới!”

Nàng đã thấy đôi mắt ảm đạm không ánh sáng đằng sau tấm mặt nạ ngọc, thấy những vết máu loang lổ khắp người – vừa nhìn, nàng đã biết hắn phải chịu đựng những cực hình tàn nhẫn tới nhường nào.

Tiết Tử Dạ cơ hồ không dám tin vào mắt mình: chưa đầy một tháng trước, ở Dược Sư cốc, Minh Giới vẫn còn lãnh khốc cao ngạo, ra tay tàn độc như thế, ấy vậy mà chỉ mới hai mươi mấy hôm sau, không ngờ hắn đã trở nên tàn tạ thế này!

Là ai… là ai đã hại đệ ấy? Ai đã hại đệ ấy?

Khoảnh khắc ấy, cảm giác đau nhói tim cơ hồ như khiến nàng tắc thở, Tiết Tử Dạ bỏ mặc mọi thứ trên đời, chạy như bay tới.

Còn chưa đến gần ngọc toạ được 1 trượng, con chó ngao kia đã bổ tới. Con ma thú vùng đất tuyết phả ra hơi thở tanh lòm, nhe hàm rắng trắng ơn ởn, nhảy xồ vào nữ tử tay trói gà không chặt. Nhưng nàng căn bản không hề tránh né, vẫn chẳng hề đếm xỉa mà lao tới bên người bị xích dưới đất kia.

Con chó ngao bổ vào vai Tiết Tử Dạ, hung tợn đè nàng té ngửa ra sau, nhe hàm răng sắc cắn vào cổ họng nàng.

“A!” Thấy nàng gặp nguy hiểm, kẻ từ đầu tới cuối vẫn lặng lẽ như người chết kia cuối cùng cũng có phản ứng buột miệng kêu lên khe khẽ, giãy giụa như muốn đứng lên, nhưng dây xích nơi cổ và tay chân đã giằng hắn trở lại sát nền đất, không thể di chuyển chút nào.

Đúng vào khoảng khắc trước khi con ác khuyển cắn vào cổ họng mình, Tiết Tử Dạ chỉ thấy sau lưng giật mạnh một luồng lực đạo bất ngờ kéo giật nàng ra.

“Cách cách!” Con chó ngao cắn trượt, hai hàm răng trắng sắc nhọn kẹp vào nhau, phát ra thứ âm thanh khiến người ta phải sởn cả gai ốc.

Nàng bị luồng sức mạnh ôn nhu ấy kéo ra hơn ba thước, nhẹ nhàng hạ xuống đất. Bỗng thấy sau lưng tê tê, hai chân đột nhiên không thể cử động nổi nữa.

“Tiết cốc chủ, chớ lại gần thần thú.” Giọng nói ấy nhẹ nhàng cất lên, phong toả huyệt đạo rồi mới đặt nàng xuống.

“Phong,” Giáo vương liếc nhìn người vừa mới lặng lẽ bước vào, nét mặt hiện lên một nụ cười, chìa tay ra nói: “Hài tử của ta, về rồi hả? Mau qua đây.”

Diệu Phong bước tới, cúi đầu quỳ một châ trước ngọc tọa: “Tham kiến Giáo vương.”

“Đúng là một đứa trẻ giỏi giang, quả nhiên đã đưa được Tiết Cốc chủ về đây đúng hẹn.” Giáo vương mỉm cười tán thưởng, bàn tay đặt lên đỉnh đầu Diệu Phong xoa nhè nhẹ: “Phong, ta đúng là không nuôi dưỡng nhầm người – ngươi vừa hiểu chuyện, lại vừa tài giỏi. Không giống con rắn độc Đồng kia, lúc nào cũng muốn trở mặt cắn ân nhân cũng là chủ nhân của hắn.”

Diệu Phong thoáng ngây ra, nhưng chỉ trầm mặc không nói.

“Thả Minh Giới ra!” Tiết Tử Dạ bị điểm huyệt đạo nhưng vẫn gào lên the thé: “Lập tức thả nó ra!”

Minh Giới? Giáo vương thoáng ngẩn người, hai mắt bỗng nhiên sáng rực lên, tựa như đang bắn ra từng thanh kiếm sắc lạnh buốt, nhưng nét mặt lại chẳng hề thay đổi, chỉ thấy lão chầm chậm đứng lên, mỉm cười ôn hòa nói: “Tiết cốc chủ, cô nói gì vậy?”

“Lập tức thả nó ra!” Nàng không thể chuyển động hai chân, chỉ biết phẫn nộ ngẩng đầu lên, không hề sợ hãi mà trừng mắt nhìn thẳng vào Giáo vương, nắm chặt miếng Thánh Hỏa lệnh trong tay: “Nếu còn muốn sống, thì thả nó ra! Bằng không ông cũng đừng hòng sống nổi!”

Giáo vương lặng lẽ hít sâu vào một hơi, không trả lời ngay, ánh mắt dò hỏi dừng lại trên người Diệu Phong. Nhưng Diệu Phong lại cúi gằm mặt xuống để tránh ánh mắt của lão.

Nếu nói ra chân tướng, với tính cách của Giáo vương, nhất định sẽ không buông tha cho con cá lọt lưới của trận đồ sát thôn năm xưa. Thời gian chỉ ngắn ngủi như một cái nháy mắt, mà trong lòng Diệu Phong như có vô số trận chiến xảy ra, lần đầu tiên trong đời y không dám nhìn thẳng vào mắt Giáo vương.

“Không! Đừng trị bệnh cho lão!” Đồng đang bị xích vàng giữ chặt chẳng ngời lại bỗng nhiên hét lớn, ngẩng mặt lên nhìn Tiết Tử Dạ: “Con ác quỷ này! Lão là…”

“Bốp!” Một trận gió trắng lướt qua đại điện, bàn tay khép lại thành đao tàn nhẫn chém xuống lưng hắn – tuyệt đối không thể để Đồng nói ra chân tướng sự thật lúc này được! Bằng không, Tiết Tử Dạ rất có thể sẽ bất chấp tất cả mà báo thù, chẳng những bản thân y bị ép phải động thủ, mà cả Giáo vương cũng không còn cách nào cứu trị nữa.

“Dừng tay!” Tiết Tử Dạ gào lên, nhìn thân thể đầy máu của Đồng gục xuống, ánh mắt nàng tràn ngập lửa phẫn nộ. Nhưng y chỉ hờ hững quay lại đón lấy ánh mắt nàng, bàn tay vẫn hạ xuống.

“Phong, động thủ trước mắt khách quý, thật là mạo phạm quá.” Mơ hồ hiểu ra điều gì đó, đôi mắt Giáo vương chợt lóe lên như yêu tinh, cất tiếng trách móc tên thuộc hạ lão tín nhiệm nhất – chưa được lệnh của lão mà đã bất ngờ động thủ, chắc chắn Diệu Phong phải vì một chuyện gì đó cực kỳ quan trọng đây!

Giáo vương cười lạnh: “Người đâu, giải tên phản đồ này đi cho ta!”

“Không được giết!” Thấy tên giáo đồ bưới lên tháo xích lôi kẻ đang hôn mê bất tỉnh kia đi, Tiết Tử Dạ lại cao giọng hét lên lần nữa.

“Tiết cốc chủ quả nhiên là lương y như từ mẫu.” Giáo vương ngoảnh đầu lại mỉm cười, nhìn từ bi như một vị thánh: “Tên phản đồ Đồng này có âm mưu hành thích bản tọa, bản tọa thanh lý môn hộ, cũng là chuyện hết sức bình thường…”

Tiết Tử Dạ bỗng giật bắn mình, hiểu ra mọi chuywện: Minh Giới tốn hết tâm tư đoạt lấy Long huyết châu, thì ra lại là để đối phó với Giáo vương! Nó… nó vì mưu phản bất thành nên mới rơi vào cảnh ngộ này sao?

“Nếu Tiết cốc chủ đã cầu xin cho hắn, ta cũng không ngại tạm thời giữ mạng chó của hắn lại.” Giáo vương hờ hững chấp thuận.

Không ngờ vị Giáo vương của Ma giáo mà cả thiên hạ đều khiếp sợ này lại dễ nói chuyện đến thế, Tiết Tử Dạ thoáng ngẩn người, thở ra một hơi nhè nhẹ, rồi cất tiếng: “Giáo vương nhân từ, sau này nhất định sẽ được hồi báo.”

“Phong,” Giáo vương khẽ chau mày: “Thất lễ quá rồi đó, còn không mau giải huyệt đạo cho Tiết cốc chủ đi!”

“Tiết cốc chủ, cô dùng Thánh hỏa lệnh đến yêu cầu ta tha mạng cho một tên phản đồ - được rồi, cô sẽ được như ý.” Giáo vương mỉm cười, ánh mắt trở nên lạnh lẽo tàn khốc, gằn giọng nói từng chữ một: “Kể từ bây giờ tính mạng của Đồng thuộc về cô. Nhưng, chỉ khi nào cô chữa khỏi bệnh cho bản tọa, mới có thể đưa hắn đi.”

Là uy hiếp, hay là trao đổi?

Khóe môi Tiết Tử Dạ khẽ nhếch lên, ngạo mạn trả lời: “Quyết định vậy đi!”

“Cốc chủ thật khí khái,” Giáo vương khẽ cười: “Cũng không cần chuẩn đoán bệnh tình của bản tọa trước hay sao?”

“Tử Dạ tự tin làm được.” Ánh mắt nàng đầy vẻ kiêu hãnh.

“Vậy thì, giờ hãy đến đến Lạc Viên trên đỉnh núi nghỉ ngơi trước đã, ngày mai sẽ phiền cốc chủ khám chữa.” Giáo vương cười cười, ra lệnh cho tên thị tùng bên cạnh dẫn khách quý đi.

Nàng vừa bước ra khỏi đại điện, lão nhân đã không thể nào kìm nén nổi mà bật ho sù sụ, cảm giác như trong miệng lại ộc ra một bụm máu lớn – xem ra, dùng hết nội lực cũng không đè nén được vết thương này xuống rồi. Nếu nữ nhân này mà không xuất thủ tương cứu, quá nửa là bản thân ta sẽ chết trước tên tiểu tử Đồng kia một bước cũng nên?

Vì vậy, bất luận thế nào, trước mắt tuyệt đối không thể trái ý bất cứ yêu cần nào của thị.

Hừ… có điều 7 ngày sau, độc chất Thất Tinh Hải Đường sẽ từ mắt ăn sâu vào não bộ, dần dần xâm thực thần trí của hắn, đến lúc ấy thì thần y như ngươi cứ dẫn tên ngu độn thiên hạ không ai có thể cứu trị này mà đi…

Ta xin thề với Minh tôn, hai người các ngươi, quyết không thể sống mà rời khỏi ngọn Côn Luân sơn này đâu!

Sau khi tên thị tùng đưa Tiết Tử Dạ đi khỏi, Đại Quang Minh điện lại chìm vào trong im lặng lần nữa.

“Phong, ngẩng đầu lên,” Giáo vương ngồi xuống ngọc tọa giữ chặt kim trượng không ngừng thở dốc, lạnh lùng lên tiếng: “Cho ta biết, đây rốt cuộc là chuyện gì? Nữ nhân ấy có quan hệ thế nào với Đồng?”

Diệu Phong bỗng giật bắn mình, bờ vai run lên nhè nhạ, nhưng vẫn không dám ngẩng đầu lên.

“Nhìn ta đây!” Lần đầu tiên thấy tên thuộc hạ tâm phúc trầm mặc phản kháng lại mệnh lệnh, ánh mắt Giáo vương bỗng trở nên sắc bén như dao, giậm mạnh cây kim trượng xuống: “Tại sao thị lại biết tên thật của Đồng? Tại sao vừa rồi ngươi lại ra tay ngăn hắn lại? Ngươi biết được gì rồi?”

Trầm mặc hồi lâu, Diệu Phong bỗng nhiên quỳ một chân xuống: “Xin Giáo vương khoan dung!”

“Ngươi nói đi, ta sẽ khoan dung.” Giáo vương nắm chặt kim trượng, nhìn chằm chặp vào gã thanh niên áo trắng đang quỳ trước mặt.

“Tiết Tử Dạ… nàng ta… nàng ta là kẻ sống sót ở thôn Ma Già năm xưa!” Ngập ngừng một lúc lâu, cuối cùng Diệu Phong mới buông một câu như vậy, sắc mặt dần dần trở nên nhợt nhạt: “Thuộc hạ sợ Đồng tiết lộ chân tướng việc chúng ta diệt tộc diệt thôn năm xưa cho nàng ta, nên mới mạo muội động thủ. Mong Giáo vương thứ tội!”

“Thôn trại Ma Già? Cố hương của Đồng à?” Giáo vương trầm ngâm, từ từ nhớ lại vụ huyết án ấy, rồi bật cười lạnh lẽo: “Quả nhiên… lại là một con cá lọt lưới. Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc…”

Lão chống cây kim trượng xuống đất, sát khí từ từ hiện lên trong ánh mắt: “Nói như vậy thì hiện giờ thị vẫn chưa biết chân tướng?”

“Vâng.” Diệu Phong cúi đầu.

“Thế thì trước khi thị chết hãy cho thị biết.” Khóe miệng Giáo vương nhếch lên nở một nụ cười tàn khốc: “Trước đó, thị vẫn còn giá trị lợi dụng.”

Ngữ điệu của lão nhẹ nhàng mà lạnh lùng, phảng phất như một thanh đao đang chầm chậm rút ra, phản xạ những tia sáng lạnh lẽo.

Biết rõ tính tình Giáo vương thế nào, Diệu Phong khẽ giật mình, vộ khấu đầu nói: “Giáo vương… xin người tha cho nàng ấy một mạng!”

Trên ngọc tọa, bàn tay đang xoay chuyển cây kim trượng bỗng dừng lại: “Phong,” ánh mắt Giáo vương ngưng tụ lại, nhìn chăm chăm vào tên đệ tử đang quỳ dưới bậc cấp, cơ hồ không thể tưởng tượng nổi: “Ngươi nói gì hả?”

“Thuộc hạ to gan, xin Giáo vương tha cho nàng một con đường sống!” Y thấp người, vầng trán chạm xuống bậc cấp bằng ngọc cứng rắn.

Kim trượng vươn ra như điện chớp, điểm vào cằm dưới ngăn cản Diệu Phong tiếp tục khấu đầu. Giáo vương ngồi trên ngọc tọa nheo nheo mắt nhìn y thật kỹ, không biết là hỉ hay nộ: “Phong, ngươi làm gì vậy? Ngươi lại cầu xin cho một kẻ bất lợi với ta sao? Từ lúc ngươi bước vào đây ta đã nhận ra rồi – nụ cười trên mặt ngươi, bị kẻ nào đoạt đi mất vậy?”

Diệu Phong im lặng, chỉ khe khẽ cúi đầu. Cỗ chân khí ấm áp trong nội thể mà y có thể thao túng dễ dàng đã dần dần ngưng trệ, đến trước ngực thì dường như bị thứ gì đó chặn lại, không có cách nào đi lên được nữa – thuật Dục Xuân Phong đã mất, giờ y chỉ còn lại ba bốn phần công lực, một thân tuyệt học cũng bị phế đi quá nửa.

Giáo vương nhìn thẳng vào gương mặt xanh xao của Diệu Phong, nghiến răng kèn kẹt: “Có phải nữ nhân ấy đã phá thuật Dục Xuân Phong của ngươi không?”

“Trên đường tới đây, nàng… nàng đã nhiều lần cứu thuộc hạ.” Nghe ra được nộ ý trong ngữ điệu của Giáo vương, Diệu Phong cuối cùng cũng không nén được mà mở miệng biện hộ cho Tiết Tử Dạ, cơ hồ như không biết phải diễn đạt thế nào, lại có chút bất an, hai tay y nắm chặt lại: “Từ trước đến giờ, ngoài Giáo vương ra, xưa nay chưa có ai, chưa có một ai… thuộc hạ chỉ là không muốn nhìn thấy nàng phải chết.”

“Ta hiểu rồi.” Không để Diệu Phong nói tiếp, Giáo vương hạ kim trượng xuống, trong chớp mắt đã khôi phục lại được bình tĩnh: “Phong, 20 năm rồi, đây là lần đầu tiên ngươi để ý đến tính mạng của người khác đấy.”

Diệu Phong không nói gì, hình như cũng không biết phải trả lời thế nào, gương mặt trắng bệch không thấy nụ cười.

Giáo vương trầm ngâm, chỉ lặng lẽ quan sát những biểu hiện xưa nay chưa từng xuất hiện trên gương mặt tên đệ tử tâm phúc, không khỏi thầm kinh hãi: chỉ chưa đầy một tháng không gặp mà đứa trẻ này đã khác hẳn rồi… nụ cười mười mấy năm như một đã biến mất, cả vẻ thản nhiên hờ hững của mười mấy năm cũng bị phá mất. Tron gmắt nó, không còn chỉ có lòng tin kiên định, thuần túy với chém giết nữa – thanh kiếm vô tưởng vô niệm này… cuối cùng cũng bị đánh gãy rồi!

“Nếu ta vẫn kiên quyết muốn giết thị, thì ngươi…” Giáo vương đưa kim trượng điểm nhẹ vào cằm Diệu Phong, lạnh lùng hỏi “sẽ thế nào?”

Bàn tay Diệu Phong nắm chặt lại, trong mắt lộ rõ sự hoang mang rối loạn, chỉ thấy y từ từ khép mi mắt lại, cuối cùng chỉ thành thật trả lời: “Thuộc hạ… cũng không biết mình sẽ thế nào nữa.”

Một câu trả lời hoang mang như vậy, đối với Giáo vương thật không khác gì một sự uy hiếp. Ánh mắt lão thoắt biến đổi, kim trượng mang theo nộ ý đập mạnh xuống.

Còn Diệu Phong vẫn chỉ im lặng cúi đầu, cũng không tránh né, để cho kim trượng đập xuống lưng mình. Y rên lên một tiếng khe khẽ, nhưng cũng không hề di động một phân.

“Dám nói như vậy với ta hả?” Kim trượng liến tiếp buông xuống, cuồng nộ, cơ hồ muốn đập y chết ngay tại chỗ: “Ta coi ngươi như con của mình, vậy mà ngươi lại dám uy hiếp ta! Các ngươi đúng là lũ lang cẩu!”

Nhưng Diệu Phong chỉ mãi cúi đầu, im lặng chịu đựng.

“Thôi được.” Cuối cùng Giáo vương cũng ném kim trượng đi, mệt mỏi dựa lưng về phía sau, để thân thể chìm hẳn vào ngọc tọa, chán ngán thở than: “Phong, đây là yêu cầu đầu tiên của ngươi với ta trong 20 năm nay, ta đáp ứng ngươi – nữ nhân ấy, thật không tầm thường.”

“Đa tạ Giáo vương.” Trong mắt Diệu Phong hiện lên vẻ hân hoan, cúi đầu bái tạ. Nhưng vừa mở miệng, y đã không đè nén được huyết khí đang nhộn nhạo nơi lồng ngực, một ngụm máu phun ra dưới ngọc tọa.

Giáo vương cũng thở hổn hển, bàn tay ôm chặt lấy ngực – từ khi tu luyện Thiết Mã Băng Hà tẩu hỏa nhập ma, toàn thân kinh mạch lão đều lệch lạc, đau đớn vô cùng, sức khỏe mỗi ngày đều kém đi.

Trong tình thế hiện tại, bất luận thế nào cũng không thể bỏ quân cờ biết nghe lời nhất này được.

Trong lao ngục tối tăm lạnh lẽo, chỉ có tiếng nước rơi tí tách nhỏ nhẹ.

Lao ngục đơn độc này được tạo thành từ một lồng sắt khổng lồ, nằm ở nơi sâu nhất trong Tuyết Vực, ánh sáng cũng không rọi tới.

Sợi xích vàng dài thượt buông xuống, khóa chặt lấy tứ chi phạm nhân, khiến hắn không thể cử động. Trong Tuyết Vực thỉnh thoảng lại vang lên tiếng rên la thảm thiết của những kẽ thụ hình, thê thiết như tiếng tru của loài ma quỷ làm người ta phải nổi da gà. Thế nhưng, kẻ bị nhốt trong lồng vẫn không hề động đậy.

“Bịch!” Một vật mềm mềm bị ném vào trong lồng, không ngờ lại là một bọc nhầy nhầy lẫn cả da rắn lẫn da người, mùi tanh xộc vào mũi, nhưng kẻ bị khóa chặt kia vẫn chẳng có chút phản ứng nào.

“Sao vậy, đây là da lột từ người tên đồng đảng của ngươi đó – không muốn xem thử sao? Đồng?” Lam y nữ tử đứng ngoài lồng sắt, bật cười lạnh lẽo, nheo mắt nhìn kẻ đang bị xích bên trong châm chọc: “Đúng rồi, ta quên mất, giờ ngươi có muốn xem cũng không xem được nữa rồi.”

Đối phương vẫn không có động tĩnh, năm sợi xích vàng buông xuống xuyên qua thân thể hắn, khóa chặt cả người.

Từ sau khi trúngThất Tinh Hả Đường ba hôm trước, tên sát thủ tuyệt đỉnh từng khiến thiên hạ nghe tên phải biến sắc này đều chìm trong im lặng, để mặc cho độc tố dần dần xâm thực thân thể, không nói lời nào.

Diệu Thủy không khỏi có chút bực bội: từ lúc Giáo vương giao Đồng cho thị xử lý, thị đã có tính toán rồi – thị muốn hỏi hắn xem sau trận phản biến đó, hạt Long huyết châu đã biến đi đâu mất rồi!

Diệu Hỏa đã chết, giờ chỉ còn thị và Đồng biết đến sự tồn tại của thứ này.

Đó là thứ kịch độc duy nhất có thể đẩy Giáo vương vào chỗ chết – nếu có thể lấy được về tay… nhưng bất luận là thị dùng nghiêm hình đánh đập thế nào, Đồng cũng quyết chẳng nói lấy một lời.

Khả năng chịu đựng đau đớn của những kẻ xuất thân trong Tu La trường quả thật là rất kinh người.

Nhưng đến mức độ này, thì dường như đã vượt quá cực hạn của nhân loại rồi.

Có lúc, thậm chí thị còn hoài nghi độc chất của Thất Tinh Hải Đường xâm thực quá nhanh, không đợi ký ức của Đồng bị rửa sạch đã làm thân thể hắn tê liệt mất rồi – nếu không, thân thể máu thịt của con người làm sao có thể chịu đựng nổi những cực hình tàn khốc đến nhường ấy?

“Vậy thì, còn cái này?” Bịch một tiếng nữa, lại thêm một thứ bị ném vào trong: “Nữ đại phu đó đã mạo phạm Giáo vương, bị chặt đầu rồi… ngươi còn nhớ thị là ai không?”

Đồng ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt tưởng chừng như đã mất đi ánh sáng kia bỗng sáng rực lên!

Hắn bất chấp tất cả, đưa tay sờ mó bằng được cái đầu lâu bị ném vào kia. Dây xích trong nháy mắt bị kéo căng cứng ra, thít chặt vào da hắn, cơ thể vốn đã thương tích đầy mình lại ứa máu tươi lần nữa.

Nhưng, ngón tay hắn chạm phải, lại là một cái đầu lâu nam nhân râu ria đầy mặt.

“Ha ha ha ha…” Diệu Thuỷ ngửa mặt cười lớn: “Đó là đầu của Diệu Hỏa – nhìn ngươi sợ hãi chưa kìa!”

Dường như bị trúng một đòn vào ngay chỗ yếu hại, Đồng không hồi đáp gì, chỉ ủ rũ ngồi phịch xuống, ánh mắt toát lên bất lực và sợ hãi.

Ký ức trong óc hắn dần dần mờ nhạt đi, thứ kịch độc ấy đang dần dần xâm thực vào thần trí hắn như một lời nguyền rủa độc ác, tẩy sạch tất cả những hồi ức của hắn – chẳng hạn những chuyện ở Tu La trường, chẳng hạn như ký ức bao năm hoành hành Tây Vực…

Nhưng hình bóng nữ tử đó thì phảng phất như đã in sâu vào cốt tủy hắn, đến chết cũng không thể nào quên được.

“Ngươi không muốn nhìn thấy thị phải chết, đúng không?” Hai mắt Diệu Thuỷ hiện lên vẻ đắc ý của người thắng cuộc, cất tiếng hỏi: “Ngươi cũng hiểu rõ nữ đại phu ấy lên núi dễ nhưng xuống núi thì khó phải không? Thị đã làm Giáo vương tức giận, sớm muộn gì cũng bị chặt đầu thôi! Kha kha, Đồng, đó đều là vì ngươi cả đó, ha ha!”

Hai vai Đồng bỗng nhiên run lên bần bật, máu tí tách rơi xuống từ những vết thương.

“Diệu Thuỷ,” hắn đột nhiên ở miệng, giọng nói khàn đi vì những cực hình tàn khốc: “Hai chúng ta, hãy trao đổi điều kiện đi.”

“Hử?” Diệu Thuỷ nhoẻn miệng cười, lại gần lồng sắt thấp giọng nói: “Sao hả, cuối cùng cũng chịu khai ra Long huyết châu ở đâu rồi à?”

“Nói đi, ngươi muốn gì nào?” Thị tỏ vẻ hứng thú hỏi: “Giải thoát cho nhanh? Hay là giữ mạng?”

“Ngươi để nữ đại phu đó bình an trở về, ta sẽ nói cho ngươi biết Long huyết châu đang ở đâu.” Đồng cụp hai hàng mi xuống, khóe miệng nở một nụ cười châm biếm lạnh lùng: “Ngươi, cũng muốn dùng nó để độc sát Giáo vương – không phải vậy sao?”

“Ha,” thân hình Diệu Thuỷ khẽ rung lên, phảng phất như có chút kinh ngạc, rồi thị bỗng nhiên bật cười, tàn nhẫn kéo giật sợi xích thắt chặt cổ Đồng: “Rơi vào cảnh ngộ này rồi mà còn làm bộ thông minh với ta hả? Đoán ra được kế hoạch của ta, chỉ khiến ngươi chết càng sớm hơn mà thôi!”

Nhưng chỉ nháy mắt sau đó, thị lại cười khúc khích nói: “Được rồi, ta hứa với ngươi… ta cần mạng của nữ nhân đó làm gì? Ta chỉ cần cái đầu của Giáo vương thôi. Đương nhiên – cả ngươi, cũng không thể giữ lại, ngươi đừng mơ ta sẽ tha mạng cho ngươi.”

Vẻ mặt của Đồng hết sức thờ ơ – từ khi biết mình đã trúng phải Thất Tinh Hải Đường, hắn chưa từng nghĩ mình có thể sống tiếp.

“Long huyết châu đã bị ta bóp thành bột phấn, thoa trên Lịch Huyết kiếm…” Hắn nhắm mắt lại, thấp giọng nói ra bí mật cuối cùng: “Muốn giết Giáo vương, trước tiên cần lấy được thanh kiếm đó đã.”

Hơi thở Diệu Thuỷ như ngưng lại, lẩm nhẩm nói: “Chẳng trách tìm khắp nơi cũng không thấy. Thì ra là vậy!”

Thị bật cười khanh khách, vỗ vỗ lên vai hắn: “Yên tâm, ta sẽ giữ lời hứa – dù sao thì lấy mạng nữ nhân đó cũng chẳng có ý nghĩa gì.” Ngưng một chút, nét mặt thị lại hiện lên vẻ ghen tị không thể che giấu: “Chỉ là không ngờ cả hai kẻ vô tình như ngươi và Diệu Phong đều không hẹn mà cùng liều chết bảo vệ cho thị, thật khiến người ta phải kinh ngạc! Ả Tiết cốc chủ đó, lẽ nào có ma lực gì à?”

“Diệu Phong?” Đồng thoáng ngạc nhiên. Kẻ không tình cảm lúc nào cũng đeo mặt nạ mỉm cười ấy, tại sao cũng bảo vệ cho Tiết Tử Dạ?

“Nói ra thì ta còn phải cảm ơn Tiết cốc chủ của ngươi nữa cơ,” Diệu Thuỷ cười khúc khích: “Nhờ phúc của thị mà tâm pháp Dục Xuân Phong bị phá rồi, tên Diệu Phong vướng tay vướng chân nhất giờ đã không còn đáng sợ gì nữa. Diệu Không là kẻ không lo chuyện người khác, Minh Lực thì chết rồi, Diệu Hỏa cũng mất mạng, ngươi thì bị phế - những chuyện còn lại, thật là đơn giản hơn rất nhiều.”

Đồng kinh hãi ngẩng đầu – Dục Xuân Phong tân pháp bị phá rồi?

Làm đồng liêu nhiều năm, hắn tự nhiên biết rõ sự lợi hại của Dục Xuân Phong. Diệu Phong có thể tu luyện thứ tâm pháp này cũng là vì y có tâm thái cực kỳ đơn giản thuần khiết, ngoại trừ sự an nguy của Giáo vương ra thì không còn nghĩ ngợi chuyện gì khác, nhất củ nhất động không lộ ra một chút sơ hở.

Vậy mà giờ đây không ngờ đã có người phá được trạng thái không minh vô tưởng vô niệm này của y!

Tỷ ấy… làm sao mà đánh bại được tên Diệu Phong lòng tĩnh như mặt nước phẳng lặng vậy?

Trên tuyệt đỉnh Côn Luân, Thiên Quốc Lạc Viên trăm hoa đua nở, lầu vàng gác tía lộng lẫy vạn phần.

Lạc Viên này là nơi xa hoa tráng lệ nhất trong Đại Quang Minh cung, những người từng đến nơi đây đều lưu luyến quên cả đường về. Cho dù là sát thủ tuyệt đỉnh trong Tu La trường, cũng chỉ sau khi lập đại công mới được vào đây hưởng thụ cảm giác tiêu hồn tán phách.

Đó là một thế giới được tạo thành từ lưu ly bảo thạch, nằm ngoài sức tưởng tượng của tuyệt đại đa số người trên thế gian này: cây hoàng kim bất bảo, suối phỉ thúy bích ngọc, khắp nơi đều là những dòng rượu thơm ngọt, dòng sữa ngon lành, mật ong thơm ngát, trong rừng có những bông hoa bảo thạch vĩnh viễn chẳng bao giờ tàn. Trên cành cây, cạnh bờ suối, vô số loài linh cầm trân quý hát ca, nhưng con dị thú chưa bao giờ xuất hiện chốn tục thế đi lại từng đàn. Trong rừng, bên suối, trong đình đài lầu cát, những thiếu nữ xinh đẹp và các đồng tử tuấn tú đi qua đi lại, mỉm cười với mỗi vị khách dến thăm, dịu dàng thỏa mãn tất cả những yêu cầu của họ.

“Tiết cốc chủ, ở đây có quen không?” Trong lầu quỳnh gác ngọc, một nam tử áo trắng lặng lẽ xuất hiện, cất tiếng hỏi vị khách quý đang ngẩn ngơ xuất thần.

Trong phòng lò lửa cháy bừng bừng, không khí ấm áp, khiến người ta hoàn toàn không cảm nhận được trời băng đất tuyết ngoài kia.

Tiết Tử Dạ đang lơ mơ buồn nủ, nghe giọng nói ấy liền mở bừng mắt ra.

“Là ngươi?” Nàng thấy y, ánh mắt lóe lên rồi vụt tắt.

Diệu Phong im lặng khom người, trong khoảnh khắc ấy đã nhìn ra vô số cảm xúc trong mắt nàng, bao gồm cả phẫn nộ và khinh miệt.

Xem ra, đối với người hành y như nàng, hung thủ vĩnh viễn không bao giờ được hoan nghênh.

“Tiết cốc chủ nghỉ ngơi cho khỏe, sáng sớm mai, thuộc hạ sẽ đến đón cốc chủ tới mật thất thăm bệnh cho Giáo vương.” Y khẽ cúi người nói.

“Minh Giới đâu?” Tiết Tử Dạ cất tiếng hỏi, nhổm người đứng dậy: “Ta muốn gặp nó.”

“Trước khi bệnh của Giáo vương khỏi hẳn, cốc chủ không thể gặp Đồng.” Diệu Phong thản nhiên trả lời, xoay người chuẩn bị đi ra, nhưng bước ra đến cửa thì đột nhiên loạng choạng suýt ngã, cũng may y kịp thời chộp được khung cửa nên mới không sao.

Tiết Tử Dạ thoáng ngây người, lúc cúi đầu xuống nàng đã thấy một vệt máu tươi đỏ sẫm rớt xuống bậc cửa.

“Diệu Phong!” Nàng buột miệng thốt lên, lao tới như một mũi tên, xoay vai y lại: “Để ta xem nào!”

Nhưng y không quay đầu, chỉ mỉm cười đáp: “Không sao, Tiết cốc chủ không cần lo lắng.”

“Nói bậy!” Bắt mạch cho y, Tiết Tử Dạ không khỏi vừa kinh hãi vừa tức giận: “Vết thương cũ còn chưa khỏi, lại đã có vết thương mới rồi? Mau vào đây cho ta xem thử!”

Diệu Phong đứng yên bất động, cũng không gạt tay nàng ra. Hai người cứ giằng co như vậy, một người bên trong, một người bên ngoài, cơ hồ mỗi bên đều kiên quyết không nghe theo đối phương.

Tuyết rơi xuống từng vạt từng vạt, phủ đầy bờ vai y. Còn bàn tay trên vai thì ấm áp mà cố chấp, xưa nay chưa từng chịu bỏ qua bất cứ sinh mệnh nào.

Y đứng ngoài cửa, ngẩng đầu ngắm nhìn tuyết trắng phất phơ rơi xuống tuyệt đỉnh Côn Luân, cảm giác lạnh lẽo trong lòng và ấm áp nơi bờ vai giao tranh kịch liệt: nếu như… nếu như biết được hung thủ gây ra huyết án năm xưa là ai, liệu nàng có buông cánh tay đó xuống không?

“Khụ khụ, khụ khụ!” Vậy mà mới giằng co một lúc, sau lưng y đã vang lên tiếng ho dữ dội của Tiết Tử Dạ. Hàn khí ở tuyệt đỉnh Côn Luân xâm nhập, chỉ đứng ngoài cửa một lát, thân thể nàng đã không chịu đựng nổi.

“Mau vào trong phòng!” Y kinh hãi buột miệng, quay người chụp lấy cánh tay đang run lên trên vai mình.

“Được thôi.” Nàng nở một nụ cười ranh mãnh, nắm tay y kéo vào trong, cơ hồ đã thực hiện được âm mưu: “Có điều, ngươi cũng phải vào đây.”

Trong phòng thoang thoảng mùi thuốc, không khí ấm áp, nhưgn sắc mặt Tiết Tử Dạ lại trầm xuống.

“Ai ra tay vậy?” Nhìn vết thương bên dưới vạt áo, nàng lẩm bẩm: “Là ai ra tay vậy? Thật tàn nhẫn!”

Trên lưng Diệu Phong đầy những vết thương chằng chịt màu đỏ sẫm, mỗi vết đều rộng cả lóng tay, dài tới gần một thước. Chỗ bị thương không sưng tấy, nhưng nàng vừa chạm vào đã biết là cực kỳ lợi hại: tuy bề ngoài không sây sát gì, nhưng lại đã tổn thương tới nội tạng bên trong.

Nàng nhẹ nhàng di động ngón tay, Diệu Phong không lên tiếng, nhưng cơ thịt ở lưng và vai lại không ngừng giật giật.

“Đây là vết thương do kim trượng gây nên!” Nàng bỗng nhận ra: “Là lão Giáo vương khốn khiếp đó đánh ngươi à?” Diệu Phong chỉ khẽ giật mình, không nói tiếng nào.

“Lão dựa vào cái gì mà đánh ngươi!” Tiết Tử Dạ lấy làm phẫn nộ, vừa đi tìm thuốc vừa làu bàu mắng: “Ngươi nghe lời như vậy, cung phụng lão ngang với thần thánh như vậy, lão dựa vào cái gì mà đánh ngươi? Đúng là một con chó điên…”

Lời còn chưa dứt, một ngón tay đã điểm lên cổ họng nàng: “Dù là khách quý, cũng không thể vô lễ với Giáo vương.” Diệu Phong quay người lại, chậm rãi lên tiếng, ngón tay dừng lại nơi yết hầu Tiết Tử Dạ.

“Ngươi…” Nàng ngạc nhiên tròn mắt nhìn y, cơ hồ không thể tưởng tượng nổi: “Vẫn còn nói giúp lão ư?” Ngưng lại một chút, trong mắt nữ đại phu chợt hiện lên vẻ tuyệt vọng: “Ta muốn cứu ngươi mà… sao ngươi cứ như vậy mãi thế ?”

Ngón tay y dừng lại ở đó, cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ làn da nàng cùng sự rung động nhè nhẹ của thanh đới, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác lưu luyến, không nỡ buông tay xuống.

Cứ như vậy trong giây lát, rồi y mỉm cười, dịch ngón tay ra: “Giáo vương trừng phạt tại hạ tự nhiên là có nguyên nhân của người, còn tại hạ cũng cam tâm chịu phạt.” Cũng không đợi nàng thoa xong thuốc, Diệu Phong đã đứng lên: “Tiết cốc chủ, tại hạ đã nói rồi, đừng tốn công cho một kẻ như ta làm gì.”

Tiết Tử Dạ ngẩn người nhìn y đứng dậy, khoác áo ngoài vào rồi lẳng lặng di ra ngoài.

“Nhã Di!” Nàng loạng choạng đuổi theo ra cửa, hét gọi tên y: “Nhã Di!” Nhưng Diệu Phong sứ của Đại Quang Minh cung không hề quay đầu lại. Dường như, đó không phải là tên y vậy.

Hoa tuyết như những tinh linh nhỏ bé tíu tít hạ xuống bờ vai y, tinh nghịch mà hoạt bát nhẹ nhàng, hôn lên vầng trán y những nụ hôn lạnh lẽo. Diệu Phong cúi đầu bước đi, cố áp chế huyết khí đang không ngừng nhộn nhạo trong cơ thể, khóe miệng bỗng nhiên hiện lên một nụ cười chua chát – đúng vậy, cũng phải kết thúc rồi. Đợi ngày mai đưa nàng đến gặp Giáo vương, chữa khỏi bệnh cho người, rồi sớm tiễn nàng xuống núi rời khỏi nơi đây, tránh để dây dưa thêm chuyện thì hơn.

Y không muốn để nàng biết mọi chuyện đã qua, cũng không muốn để nàng biết mình vì bảo vệ cho nàng mà đã nghịch ý Giáo vương. Y chỉ cầu mong nàng có thể bình an rời khỏi đây, trở lại với cuộc sống bình lặng ở Dược Sư cốc – nàng còn có thể cứu được vô số mạng sống nữa, cũng giống như y sẽ tiễn đưa vô số mạng sống khác vậy.

Con người như nàng, vốn không thuộc về cùng một thế giới với y.

“Ta muốn cứu ngươi mà…” Lời nàng nói vẫn còn văng vẳng bên tai, bi thương pha lẫn tiếc nuối cam chịu, mà chứa đựng sự ấm áp mà đời này y chưa bao giờ có được.

Nàng đưa tay ra với y, mong có thể kéo y ra khỏi vũng máu. Nhưng y vĩnh viễn không thể nào chạm đến cánh tay thuần khiết đó được…

Sắc máu trong cái đêm 12 năm trước, đã hoàn toàn nhấn chìm y xuống.

Màn đêm bao trùm lên đỉnh núi tuyết, cây ngọc hoa quỳnh đều trở nên ảm đạm, dần dần chìm vào bóng tối.

Tiết Tử Dạ ngồi đơn độc một mình trong căn phòng ấm áp thơm nức mùi hương, cúi đầu nhìn bàn tay phải, ngơ ngẩn xuất thần.

Ngày mai, là phải đi thăm bệnh cho lão Giáo vương rồi… phải dùng đôi tay này dể cứu mạng cho lão ác ma đó. Sau đó, lão lại có thể xưng bá Tây Vực, bắt hết thiếu niên này đến thiếu niên khác về huấn luyện thành sát thủ máu lạnh, chặt đầu hết kẻ thù này đến kẻ thù khác.

Bản thân ta… thì ra cũng là một kẻ ích kỷ hèn nhát như thế sao?

Để bảo vệ người thân duy nhất, không ngờ lại ra tay cứu mạng cho một tên ác ma!

Khóe miệng nàng hiện lên một nụ cười chua chát, nhìn vào lòng bàn tay mình, nghe nói ở đó ẩn chứa vận mệnh của cả đời người – chỉ tay nàng kỳ quái vô cùng, đường vân ở năm ngón tay đều hình xoắn ốc, đường chỉ ở lòng bàn tay sâu mà hỗn loạn, ba đường chỉ hợp lại làm một, vạch ngang qua cả bàn tay.

Tiết Tử Dạ chìm đắm trong những vòng xoáy tượng trưng cho số mệnh ấy, nhìn đến ngây người, không phát giác ra ngoài cửa sổ có một người lặng lẽ xuất hiện tự bao giờ.

“Tiết cốc chủ.” Nữ tử áo lam đợi chờ giây lát, cuối cùng cũng yểu điệu cất tiếng: “Muốn xem tướng tay không?”

“Diệu Thủy sứ?” Tiết Tử Dạ giật mình, nhận ra nữ tử đang đứng ôm kiếm ngoài cửa.

Tuy nàng mới chỉ gặp Diệu Thuỷ một lần trên cầu, nhưng ấn tượng đối với nữ nhân này lại vô cùng sâu sắc. Trên người thị toát lên một thứ khí chất tha thướt cực kỳ đặc biệt, mùi hương ngọt ngào, yêu mị dến nhập cốt – vừa nhìn nàng đã thầm hiểu rõ, có đến quá nửa là nữ nhân này đã tu luyện Mị thuật (thuật mê hoặc người khác)

“Ta xem tướng tay của Tiết cốc chủ, quả là thật khó hiểu.” Diệu Thuỷ tự tiện đi vào, cười hì hì ngồi xuống, tóm lấy tay nàng quan sát kỹ lưỡng: “Cô xem, đây là ‘đoạn chưởng’ – người có tướng này tuy rằng thông minh tuyệt thế, nhưng tính cách lại quá quật cường, cả đời chìm nổi bôn ba, mà không thể tự chủ.”

Tiết Tử Dạ ngưới mắt nhìn thị, băn khoăn không biết nữ nhân này đang định nói gì. Ánh mắt chạm phải thanh kiếm trong lòng Diệu Thuỷ, nàng bỗng giật mình chấn động: đây rõ rành là thanh kiếm trước đây của Đồng, Lịch Huyết!

“Tiết cốc chủ, đường sinh mạng của cô cũng không đến nỗi tệ, tuy là bị đứt giữa chừng, nhưng bên cạnh có những đường chỉ nhỏ khác nối lại, có thể thấy cô đã từng chết đi sống lại.” Nữ nhân đến từ Ba Tư này dường như bỗng nhiên biến thành một nữ vu sư, mỉm cười nói tiếp: “Đường trí tuệ rất tốt, nhạt bén mà kiên cường, chuyện gì cũng có chủ kiến. Nhưng cho dù thông minh tuyệt đỉnh, cũng khó mà trở thành vợ hiền mẹ tốt được đó.”

Diệu Thuỷ chăm chú nhìn vào bàn tay nàng, nhếch miệng cười, nhẹ nhàng chậm rãi nói tiếp: “Đáng tiếc, đường tình duyên lại không tốt. Lằng nhằng rắc rối thế này, chắc chắn là phải nhiều lần đối mặt với những lựa chọn khó khăn – Tiết cốc chủ, cô là người có phúc, trong đời gặp được nhiều nam nhân tốt. Chỉ có điều…” Thị ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt Tiết Tử Dạ nhoẻn miệng cười, khẽ nói: “Chỉ có điều, có quá nhiều đường vắt ngang, hiểm nguy liên tiếp, thế nên những điều theo đuổi quá nửa đều thành hư không cả.”

Tiết Tử Dạ hơi nhíu mày, bất ngời rụt tay lại.

“Diệu Thuỷ sứ, hà tất phải nói nhiều với người không quen như vậy.” Nàng nhổm đứng dậy, ngấm ngầm bực bội: “Thời gian không sớm nữa, ta muốn nghỉ ngơi.”

Nghe rõ nàng có ý đuổi khách, nhưng Diệu Thuỷ vẫn không có ý động thân, chỉ cúi đầu xuống, rồi bỗng bật cười: “Tiết cốc chủ muốn nghỉ sớm, có phải để bồi dưỡng tinh thần, sáng mai xem bệnh cho Giáo vương không?”

“Đúng vậy.” Tiết Tử Dạ lạnh lùng đáp.

Giờ thì nữ nhân này chắc phải cáo từ rồi chứ nhỉ?

“Tiết cốc chủ y thuật tuyệt thế, tự nhiên là tay đến bệnh trừ - chỉ có điều…” Nhưng Diệu Thuỷ lại ngẩng mặt lên nhìn nàng, nở một nụ cười khó hiểu, chầm chậm buông từng lời nhẹ nhàng mà lạnh lẽo: “Cứu Giáo vương, chỉ e là sẽ có lỗi với cả bộ tộc Ma Già năm xưa phải chết thảm nhỉ?”

“Gì hả?” Tiết Tử Dạ đứng bật dậy, làm đổ cả chén trà trên bàn, thất thanh kêu lên: “Cô nói gì hả?”

Nữ nhân này, làm sao biết được huyết án từ 12 năm trước chứ!

“Suỵt!” Diệu Thuỷ giơ một ngón tay lên, nhanh nhẹn đảo mắt nhìn quanh một vòng: “Ta lén lút đến đây đó.”

“Cô nói gì hả?” Sắc mặt Tiết Tử Dạ nhợt đi trong nháy mắt, cố hết sức hạ thấp giọng nói xuống, thanh âm run run: “Vừa rồi cô nói gì? Huyết án bộ tộc Ma Già… Ma Già, là do Giáo vương làm sao?”

Diệu Thuỷ khe khẽ gật đầu: “Những chuyện thế này xưa nay Đại Quang Minh cung cũng gây ra không phải là ít.”

“Tại sao?” Hai mắt Tiết Tử Dạ như rực lửa, gằn giọng hỏi: “Tại sao?”

“Bởi vì Đồng.” Diệu Thuỷ bật cười, ánh mắt trở nên độc ác: “Hắn là một thiên tài, có thể kế thừa Đồng thuật đã thất truyền từ lâu - Giáo vương có được hắn rồi, lại muốn đề phòng dòng máu Yêu Đồng truyền ra ngoài, nên đã đứt khoát hủy diệt cả thôn làng đó luôn.”

Tiết Tử Dạ chỉ thấy lửa hận cháy bừng lên thiêu đốt cả lồng ngực, nhất thời không thể nào nói được câu nào, chỉ thở hổn hển.

“Năm đó, cả Diệu Phong sứ cũng tham dư vào trận đồ sát đó.” Diệu Thuỷ cười lạnh, nhìn gương mặt Tiết Tử Dạ đang tái đi: “Trong một đêm, giết sạch cả thôn trên dưới 137 người – chính miệng Giáo vương nói với ta như vậy đấy. Ha ha.”

Nàng sững người ra đó, chỉ thấy như trái tim mình rơi ra khỏi lồng ngực, lọt vào hang động băng giá sâu không thấy đáy - Diệu Phong? Diệu Phong cũng có phần trong trận đồ sát đó ư?

Nàng đột nhiên nhớ lại những lời y nói ban sáng – “Cô sẽ hối hận” Y nói: “Đừng tốn công cho một kẻ như ta làm gì.”

Trong khoảng khắc, nàng hiểu ra tại sao ánh mắt củay lại như thế.

“Súc sinh!” Hai tay Tiết Tử Dạ run run, nghiến răng rít lên từng chữ một: “Súc sinh!”

“Vậy thì,” Diệu Thuỷ nghiêng nghiêng mặt liếc nàng khóe môi vểnh lên: “Tiết cốc chủ, cô còn muốn cứu một tên súc sinh không?”

Tiết Tử Dạ thở gấp gáp, sắc mặt trắng nhợt, nhưng thủy chung vẫn không nói tiếng nào.

Nhìn bề ngoài Diệu Thuỷ vẫn đang mỉm cười, nhưng trong lòng đã thầm giật mình: nữ nhân này, vẫn còn do dự gì nữa?

“Không cứu lão, vậy Minh Giới phải làm sao đây?” Tiết Tử Dạ ngước mắt lên nhìn thị, hai bàn tay vặn vẹo vào nhau: “Lão sẽ giết Minh Giới mất!”

“Ha… thì ra là vì cái tên đó!” Diệu Thuỷ lập tức hiểu ra nguyên nhân ở đâu, không nén nổi cười phá lên: “Ngu xuẩn! Giáo vương là hạng người gì chứ? Cô tưởng là vì cô cứu lão mà lão bỏ qua cho Đồng chắc?”

“Muốn đi thăm hắn không? Muốn, thì đi theo ta.” Diệu Thuỷ nhoẻn miệng cười đứng dậy, cầm thanh Lịch Huyết kiếm trên bàn: “Cô gặp hắn rồi sẽ hiểu ngay thôi.” Tiết Tử Dạ nhìn thị đi ra ngoài, trong lòng thoáng ngần ngư do dự.

Mỗi con người trong tòa Đại Quang Minh cung này, dường như đều cao thâm khó dò, từ Đồng đến Diệu Phong ai cũng như vậy – cả Diệu Thuỷ trong Ngũ Minh Tử này cũng lôi kéo mình, rốt cuộc là có ý đồ gì đây?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.