Thất Dạ Tuyết

Chương 4: Tuyết đêm thứ tư



Hoắc Triển Bạch vung chưởng chấn bay cánh cửa cũ nát của Tàng Thư các, rồi lướt vào bên trong.

“Tiết Tử Dạ!” Gã buột miệng kêu lên một tiếng kinh hãi khi thấy nữ tử áo tím nằm gục người trên bàn.

Giá sách đã trống mất một nửa, mặt bàn bừa bãy đầy những sách vở, còn cả mười mấy thứ dược liệu trân quý, thậm chí cả Long huyết châu, Thanh Loan hoa cũng ở đó cả. Ngoài ra còn một chồng sách lớn: “Ngoại đài bí yếu”, “Kim lan tuân kinh”, “Tố vấn”, “Trửu hậu phương”… để vung vãi khắp nơi. Vì sách chồng lên quá cao, nên có đến gần nửa số sách đổ xuống chất lên người nữ tử đang hôn mê kia, cơ hồ muốn nhấn chìm nàng trong đó.

Gã kêu lên một tiếng mà không thấy nàng đáp lại, lòng càng thêm hoảng hốt, vội vàng chạy đỡ Tiết Tử Dạ dậy.

Dưới ánh đèn, gương mặt gục xuống của nàng hơi ngước lên một chút, rồi ngả vào vòng tay gã, nhợt nhạt tiều tụy đến đáng dợ.

“Tiết Tử Dạ!” Gã ghé miệng sát bên tai nàng gọi khẽ, một tay nhanh nhẹn đặt lên lưng nàng truyền nội lực, bảo hộ tâm mạch yếu ớt của đối phương: “Tỉnh lại đi, tỉnh đi nào!”

Đầu nàng ngoẹo qua ngoẹo lại theo nhịp lắc của gã, không chút phản ứng, trong tay vẫn còn nắm chặt một quyển “Linh khu”.

“Cốc chủ!” Sương Hồng và Tiểu Tinh chạy đến cửa đã thảng thốt kêu lên.

Lẽ nào, chuyện của 20 năm trước lại trùng diễn ở đây.

“Mau, qua đây giúp ta đỡ cốc chủ của các ngươi!” Hoắc Triển Bạch ngẩng đầu lên giục giã, gã nhắm mắt ngưng thần trong giây lát rồi đột nhiên chầm chậm đẩy ra một chưởng, ấn vào bối tâm nàng, cơ hồ như có một luồng nước dịu dàng tràn vào tứ chi bách cốt, thân hình Tiết Tử Dạ khẽ run lên một chút.

Hoắc Triển Bạch lập tức biến chưởng thằng chỉ, liên tiếp điểm lên 12 huyệt đạo trên người nàng, lướt dọc theo cột sống, chỗ nào cũng dồn nội lực đả thông những mạch máu bị ngưng trệ. Mới đầu ngón tay gã điểm cực nhanh, nhưng càng về sau thì động tác càng chậm lại, đỉnh đầu từ từ bốc lên một làn khói trắng lững lờ, ấn đường lờ mờ sắc đỏ sẫm, cơ hồ như nội lực toàn thân đều ngưng tụ cả về đầu ngón tay vậy.

Mỗi lần gã điểm xuống, sắc mặt Tiết Tử Dạ lại tươi tỉnh lên một chút, đến khi điểm dứt mười hai chỉ thì giữa hai làn môi nhợt nhạt của nàng đã thở ra một hơi khe khẽ.

“Được rồi!” Sương Hồng từ đầu đến cuối vẫn lưu ý đến mạch đập của cốc chủ, thấy vậy thì không khỏi mừng rỡ reo lên.

Gã công tử lười nhác này thì ra cũng có chút bản lĩnh thật.

“Cốc chủ, người mau tỉnh lại đi!” Sương Hồng xưa nay vốn trầm tĩnh vững vàng, giờ cũng lo lắng đến như muốn khóc tới nơi.

“Ư… A Hồng?” Tiết Tử Dạ bỗng nhiên thở hắt ra một tiếng, ngón tay khẽ động đậy, chầm chậm mở mắt ra: “Ta làm sao vậy? Đừng khóc, đừng khóc… không sao cả… ta xem sách lâu quá rồi ngủ thiếp đi mất hả?”

Nàng gắng sức ngồi dậy, vừa nhìn thấy Hoắc Triển Bạch đã thất kinh thốt lên: “Sao ngươi cũng ở đây? Mau về Đông Chi quán nghỉ ngơi, ai cho ngươi chạy lung tung vậy? Lục Nhi đâu, nha đầu đáng chết này, sao lại không trông nom hắn cho kỹ chứ!”

Hoắc Triển Bạch thấy nàng ta vừa tỉnh lại đã quát tháo ầm ĩ, chỉ biết chau mày lắc đầu.

“Y thuật không tinh,” gã gạt ngón tay xỉa vào ngực mình của nàng ra: “mới cuống lên tới đây ôm chân Phật hả?”

Tiết Tử Dạ bị gã nói trúng tim đen, giận dữ vung tay định văng cuốn y thư đang cầm đi, nhưng vội vàng rụt lại: “Đúng… ta vừa mới đọc được trong quyển ‘Linh khu’ này…”

Nàng đưa sách lên, vội vàng xem lại một lượt, sắc mặt lộ vẻ hớn hở, bỗng nhiên lại cảm thấy ngực mình lạnh buốt, húng hắng ho tiếng gấp tiếng khoan, cảm giác như thở không ra nổi hơi vậy.

“Cốc chủ, cốc chủ! Đừng nghĩ nữa.” Một chiếc lò ấp tay vàng kịp thời được nhét vào, Tiết Tử Dạ như bắt được bảo vật, vội ôm chặt luôn chiếc lò ấy vào lòng, không dám buông ra nữa.

Nàng nói không ra tiếng, lồng ngực như bị ai nhét vào một tảng băng, lạnh đến nỗi không thở nổi.

Người vừa đến đưa lò ấp cho nàng là Đinh bà bà, chỉ thấy nét mặt lão bà đượm vẻ âu lo: “Sức khỏe người không chịu được nữa rồi, cần phải nghỉ ngơi trước đã. Để lão lập tức đi bảo Dược phòng sắc thuốc.”

“Ưm!” Tiết Tử Dạ cố nén cơn ho, mệt mỏi nói: “Dùng thứ bình thường ta vẫn uống là được rồi.”

Từ đêm rơi vào sông băng năm 14 tuổi, nàng đã mắc chứng bệnh này. Khí lạnh xâm nhập vào Thiếu Dương kinh, mạch tượng hoặc trầm hoặc gấp, vùng phổi bị lạnh, thường rất sợ rét, năm đó sư phụ Liêu Thanh Nhiễm từng kê một đơn thuốc để nàng điều dưỡng mỗi ngày. Song vì mười năm nay lao tâm lao lực, bệnh tình dần dà nặng lên, ngấm vào cốt tủy, phương thuốc này giờ cũng không còn tác dụng như hồi mới đầu rồi.

“Sợ rằng không đủ,” Đinh bà bà quan sát khí sắc nàng, chau mày nói: “Lần này không phải nhẹ đâu.”

“Vậy… thêm vào năm tiền Bạch Hổ Tâm đi!” Nàng trầm ngâm, lại ho lên sù sụ.

“Hổ Tâm là thứ cực nóng, cốc chủ lại đang mệt mỏi quá độ, làm sao mà chịu được?” Đinh bà bà phản đối ngay lập tức, đoạn bà ta nghĩ ngợi giây lát rồi nói: “Chi bằng bỏ đi vị Quế Chi trong đơn cũ, thêm vào hai lượng Xuyên Khung, sáu phân Man Kinh Tử có được không?”

Tiết Tử Dạ cúi mặt suy tư rồi gật đầu: “Cũng được, thêm Quy Linh Tập vào nữa, dùng ngay.”

“Vâng!” Đinh bà bà gật đầu nghe lệnh, rồi quay người lui xuống.

Sương Hồng ở bên cạnh nghe hai người đối đáp mà không khỏi ngấm ngầm kinh hãi. Ả đã đi theo cốc chủ nhiều năm, được đích thân nàng điểm mặt, cứ ngỡ mình đã được chân truyền, thật không ngờ trong cốc còn có một lão bà quét dọn y thuật cao minh nhường ấy, còn cao hơn ả mấy phần!

“Khụ khụ, khụ khụ…” Nhìn Đinh bà bà đi khuất hẳn, Tiết Tử Dạ mới đưa mắt về phía Hoắc Triển Bạch, nhếch mép nở một nụ cười, nhưng chưa kịp nói gì thì đã lại ho lên dữ dội, máu chảy ra từ nơi kẽ tay.

“Cốc chủ! Cốc chủ! Đừng nói gì vội!” Sương Hồng cả kinh thất sắc, vội vàng bổ đến đỡ lấy thân hình loạng choạng như muốn ngã của nàng: “Hoắc thất công tử, Hoắc thất công tử, mau giúp tiểu tỳ đỡ cốc chủ đến Hạ Chi viên! Suối nước nóng ở đó là tốt nhất cho người!”

Nước suối nóng ấm, từng chút, từng chút thấm vào làn da lạnh buốt.

Tiết Tử Dạ nằm trong dòng suối giữa núi tuyết, gương mặt nhợt nhạt dần bắt đầu tươi lại, cái lạnh buốt giá nơi lồng ngực khiến người ta phải tức thở cũng từ từ tan đi. Bên bờ suối cây cỏ um tùm, sum sê tươi tốt, cây dẻ ngựa che phủ cả thảm cỏ bên hồ, thò những cánh tay dài thược xuống mặt nước, bươm bướm nhiều vô sồ kể, có con tung bay múa lượn, có con lại đậu trên cành cây khô hay là là lướt trên mặt nước.

Đó là cảnh tượng chỉ vùng rừng rậm miền Nam Cương mới có, không ngờ lại xuất hiện ở nơi sâu trong tuyết cốc này.

Khi Tiết Tử Dạ tỉnh lại, một con bướm dạ quang màu ngân bạch đang lướt qua trước mặt nàng, trông tựa một vạt tuyết đang bay xa.

“A…” Nàng thở một hơi dài trút hết trọc khí trong lồng ngực, rồi mệt mỏi mở mắt, nhận ra mình đang trầm mình trong làn nước ấm áp, xung quanh thoang thoảng một mùi hương dễ chịu. Tiết Tử Dạ khẽ cựa quậy tay chân bắt đầu nhớ lại xem làm sao mình đột nhiên ở trong ôn tuyền giữa Hạ Chi viên.

“Ô, tỉnh rồi hả?” Trước mặt nàng bất chợt xuất hiện một gương mặt đang cười cười, gương mặt ấy ghé lại gần hơn: “Mau uống thuốc đi nào!”

“A…” Nàng thất thanh kêu lên, chìm người xuống theo phản xạ tự nhiên, rồi vung mạnh tay một cái: “Cút đi!”

Hoắc Triển Bạch không kịp đề phòng, bị tát trúng ngay mặt, bát thuốc trên tay rơi xuống đất đánh “keng” một cái, nước thuốc bắn ra làm gã phải hét lên vì nóng.

“A Hồng! Lục Nhi!” Tiết Tử Dạ dầm mình xuống làn nước ấm: “Chết đâu hết cả rồi? Ai cho bệnh nhân chạy loạn lên thế này?”

“Cuối cùng cốc chủ cũng tỉnh rồi?” Chỉ có mình Tiểu Tinh chạy từ trong chiếc đình nhỏ bên bờ suối ra, mừng rỡ đến suýt nữa thì phát khóc: “Cốc chủ, người … ngất xỉu trong Tàng Thư các, các tỷ muội trong cốc đều bị người dọa cho sợ chết khiếp rồi. Giờ bọn họ đều ra vườn thuốc hay trong phòng thuốc rồi, làm sao còn để ý đến bệnh nhân được nữa chứ?”

Từ từ nhớ ra mọi chuyện trong Tàng Thư các, sắc mặt Tiết Tử Dạ cũng dịu lại phần nào: “Vớ va vớ vẩn!”

“Ta ngất đi bao lâu rồi?” Nàng ngẩng đầu lên hỏi, ra hiệu cho Tiểu Tinh cầm chiếc áo dài vắt trên tảng đá trắng bên bờ suối lại.

“Hơn một ngày rồi.” Hoắc Triển Bạch chau mày, Tuyết Diêu kêu “quác” một tiếng rồi bay tới, ngậm chiếc áo lụa tím thêu hoa văn hình mây của nàng thả xuống sát mép nước.

“Mọi người đều bị cô làm cho khiếp vìa cả rồi.”

“Hừ…” nàng cúi đầu bật cười khan một tiếng: “Ta làm sao chết dễ thế được.”

“Cô tưởng mình là kim cương bất hoại chắc?” Hoắc Triển Bạch phát cáu lên, nữ nhân này quả thật không biết tốt xấu là gì cả. “Đinh bà bà nói, lần này nếu không phải ta kịp thời dùng Kinh Thần Chỉ cưỡng ép máu huyết lưu thông cho cô, rất có thể là chưa kịp cứu trị gì cô đã tuyệt khí rồi! Vậy mà còn ở đây khoác loác nữa!”

“…” Tiết Tử Dạ cúi gằm mặt, nàng cũng hiểu y thuật của Đinh bà bà tuyệt đối không kém mình là bao nhiêu.

“Được rồi, ta biết ý của ngươi, là tốt xấu gì thì ngươi cũng đã cứu ta một lần, vì vậy, món nợ 60 vạn lạng kia cũng có thể bớt đi một chút… có đúng không?” Nàng cười cười chế nhạo, muốn kéo chủ đề sang hướng khác.

“Ý của ta không phải muốn giảm nợ, mà là nữ nhân chết toi nhà cô từ sau hãy…” Hoắc Triển Bạch làm mặt giận quát lên.

“Biết rồi, cút ra ngoài cho ta!” Không đợi gã nói gì thêm, Tiết Tử Dạ chỉ tay ra cửa Hạ Chi viên, sẵng giọng quát: “Ta muốn mặc đồ!”

Không còn cách nào, Hoắc Triển Bạch đành hậm hực đi ra, nhưng bước đến cửa, gã lại dừng bước: “Ta bảo này, nếu từ sau cô vẫn…”

“Còn nhìn nữa hả!” Một cái lò hương bay “vù” tới, vỡ tung tóe dưới chân Hoắc Triển Bạch, làm gã giật bắn mình nhảy lên.

“Xéo về Đông Chi quán dưỡng thương cho ta! Tối nay ta sẽ đến kiểm tra.”

Hoắc Triển Bạch chỉ biết cười khổ - nhìn điệu bộ này của nàng ta, thật không có gì giống hồng nhan bạc mệnh cả!

Đợi bóng gã khuất hẳn, nàng vẫn dầm mình dưới nước trầm tư thêm giây lát nữa rồi mới từ từ đứng dậy. Tiểu Tinh vội vàng chạy đến đứng sau lưng, giúp nàng khoác chiếc áo dài màu tím lên người. Nàng với tay lấy một cái khăn, bắt đầu lau khô mái tóc dài ướt rượt.

Đàn bướm đậu trên cành cây rủ xuống nước bị nàng làm kinh động, vỗ cánh bay vút lên, mặt nước như bỗng nhiên có pháo hoa ngũ sắc nở bung ra vậy.

Tiết Tử Dạ ngắm nhìn sự sống mạnh mẽ trong Hạ Chi viên, đột nhiên trầm mặc thở dài một tiếng…

Phải làm sao đây?

Tra cứu đến sức cùng lực kiệt như vậy cũng chỉ tìm được một đơn thuốc có thể kéo dài mạng sống cho Mạt Nhi thêm 3 tháng… nhưng sau 3 tháng đó, nàng biết ăn nói với Hoắc Triển Bạch thế nào?

Huống hồ… còn Kim châm phong não của Minh Giới, đến giờ nàng vẫn chưa tìm ra cách…

Nàng mệt mỏi ngẩng đầu lên, ngước nhìn vô số cánh bướm đang bay lượn trên mặt nước, đột nhiên cảm thấy thật ngưỡng mộ nhưng sinh linh tuyệt đẹp có sinh mệnh chỉ kéo dài một năm nhưng lúc nào cũng vô ưu vô lo ấy - nếu như có thể ngồi lên cánh bướm mà bay đi thật xa thì thật tốt biết bao nhiêu.

Bầu trời phương Bắc thấp thoáng một màu xanh nhợt nhạt.

Mạc hà được gọi là vùng Cực Bắc, vậy còn ở phía Bắc Mạc Hà, là gì đây?

Khi còn ở thôn trại Ma Già tộc, nàng từng nghe Tuyết Hoài nhắc đến một truyền thuyết cổ xưa. Truyền thuyết kể rằng, vượt qua dòng sông băng ấy, rồi vượt qua đống tuyết ngàn dặm mênh mông là sẽ đến được biển băng rộng vô bờ bến…

Nơi đó, mới đúng là vùng Cực Bắc thực sự. Trên bầu trời biến ảo không ngừng trên biển băng rộng lớn, như mộng như ảo.

Tuyết Hoài… năm 14 tuổi chúng ta đã từng ngồi bên nhau nhìn Bắc Cực tinh, hứa sẽ cùng nhau vượt qua đồng tuyết mênh mông kia, đến vùng Cực Bắc chiêm ngưỡng thứ ánh sáng mộng ảo kia.

Lúc này đây, có phải chàng đang đợi thiếp dưới ánh Bắc Cực quang đó chăng?

Chỉ tiếc rằng những còn bươm bướm này không bay qua được biển băng rộng lớn ấy.

Uống thuốc của Đinh bà bà xong, đến tối Tiết Tử Dạ đã thấy khỏe lên rất nhiều, hô hấp thông suốt hẳn, tay chân cũng không còn bị buốt nữa, vậy là lại quen thói không chịu ngồi yên một chỗ, bắt đầu dẫn Lục Nhi đi khắp nơi trong cốc.

Đầu tiên nàng đến Đông Chi quán xem tình hình Hoắc Triển Bạch và con linh điểu của gã, thấy đối phương quả nhiên đã nghe lời mà về dưỡng thương, không tìm được lý do gì để “chỉnh trị”, đành bắt mạch qua loa, rồi kê một đơn thuốc ninh thần dưỡng khí, sau đó dặn dò Lục Nhi ở lại chăm sóc cho gã.

Đùa với Tuyết Diêu một lúc, nàng đứng dậy bước đi ra đến cửa đột nhiên dừng lại nói: “Thuốc của Mạt Nhi đã bắt đầu phối chế rồi, 7 ngày sau có thể luyện thành… ngươi vẫn kịp trở về trong thời hạn đó.”

Nàng đứng cạnh cửa, nói mà chẳng buồn ngoảnh mặt lại nên Hoắc Triển Bạch không nhìn rõ nét mặt thế nào.

Đợi đến khi gã bình tĩnh trở lại thì bóng áo tím kia đã biến mất trong màn đêm tuyết phủ.

Tại sao lại quạnh hiu đến vậy? Nàng xách đèn lưu ly một mình bước đi trong vườn thuốc thơm nồng, hoang mang suy tưởng. Tám năm rồi cuộc sống của nàng khô khan và tẻ ngắt, hình như người đó chính là điểm sáng duy nhất trong cuộc đời nàng suốt tám năm nay thì phải?

Tám năm ròng, mỗi năm gã lại đến một lần, dần dần ngày gã xuất hiện đã trở thành ngày duy nhất mà nàng cảm thấy có chút mong ngóng trong suốt cả năm – dù là hầu như lần nào nàng và gã cũng chỉ đấu khí, đấu khẩu và đấu tửu.

Mỗi lần gã đi khỏi, nàng đều dặn dò đám thị nữa chôn những vò rượu mới xuống tuyết để dành cho lần gặp mặt sáng năm.

Nhưng còn lần này, lần này thì nàng không thể nào tiếp tục gạt gã được nữa.

Thậm chí nàng còn không thể tưởng tượng được, lần này nếu như không cứu được Mạt Nhi, không hiểu liệu Hoắc Triển Bạch có xông đến đây lấy mạng nàng hay không nữa.

Ôi… Tiết Tử Dạ ngẩng đầu, ngước mắt nhìn tuyết bay trên bầu trời đêm, chợt cảm thấy con người sống trên đời này thật nặng nề và bất lực, tưởng chừng như khắp trời đều là tấm lưới mờ mịt, chụp xuống số mệnh của tất cả mọi người trên thế gian.

Đi qua Thu Chi uyển, chợt nhớ ra tên bệnh nhân bị mình phong tỏa Nhâm Đốc nhị mạch, nàng không khỏi thoáng giật mình. Vì vấn đề sức khỏe mà đã 2 ngày nay nàng không khám cho Minh Giới rồi.

Tiết Tử Dạ rời khỏi đường chính, rẽ vào Thu Chi uyển.

Nhưng… vừa mới quay người, nàng đã sững lại.

Có phải mình đang nằm mộng hay không? Trong màn tuyết giăng giăng, một người đang lặng lẽ đứng trên mặt hồ đóng băng, thân khoác trường y, nghiêng nghiêng người, cúi đầu nhìn đăm đắm xuống nước. Trông từ đằng xa, những đường nét ấy thật quen thuộc đến lạ lùng, phảng phất như con người đã ngủ say trong băng nhiếu năm kia bất ngờ tỉnh lại, lặng lẽ trở về nhân thế trong đêm tuyết phiêu diêu này.

“Tuyết Hoài?” Tiết Tử Dạ thấp giọng gọi khẽ, rón rén nhẹ nhàng lại gần mặt hồ, tựa như sợ sẽ làm giấc mộng này biến mất.

Đêm không trăng, tuyết rơi không ngừng nghỉ, làm gương mặt nàng vẫn ngày nhớ đêm mong kia trở nên mơ mơ hồ hồ.

“Tuyết Hoài!” Nàng không thể tự kiềm chế nổi mình, mừng rỡ chạy tới mặt hồ đang đóng băng: “Đợi thiếp với!”

“Tiểu Dạ…” Người đứng trên băng kia quay người lại, nhìn nữ tử đang cầm đèn lao tới phía mình, bỗng nhiên thở dài một tiếng, chầm chậm giơ tay ra, khe khẽ gọi: “Là Tiểu Dạ đấy phải không?”

Nàng lao ập vào lòng đối phương, cảm giác ấm áp và chắc chắn ấy, hư ảo như trong mộng vậy.

Huống hồ, chàng đã cao lớn thế này? Không ngờ chủ một tay thôi đã ôm được ta vào lòng?

“Đúng là Tiểu Dạ rồi…” Người kia lẩm bẩm, ôm chặt nàng vào lòng, dường như sợ rằng hễ buông tay là nàng sẽ tan ra như tuyết vậy: “Có phải là ta nằm mơ không? Làm sao, làm sao… mới chớp mắt mà đã… mười mấy năm rồi?”

Song, giọng nói tưởng chừng như thân quen lắm ấy lại khiến nàng ngẩn người trong khoảng khắc.

Không phải… không phải! Giọng nói này là…

“Dường như ta đã gặp phải một giấc mơ kỳ lạ, khi tỉnh lại mọi người đều đã chết cả rồi… Tuyết Hoài, tộc trưởng, Hộc… tất cả đều đã chết…” Giọng nói ấy phát ra một tiếng thở dài trầm đục phía trên đỉnh đầu nàng, phảng phất, như cơn gió thổi qua: “Chỉ có tỷ là còn ở đó… chỉ có tỷ thôi. Tiểu Dạ tỷ tỷ, như vừa nằm mơ vậy.”

“Minh Giới!” Cuối cùng nàng cũng ngẩng đầu lên nhìn gương mặt ấy, rồi thất thanh thốt lên.

Ánh sáng hắt ra từ băng tuyết chiếu lên gương mặt hắn, nhợt nhạt nhưng anh tuấn, mi thanh mục tú, đường nét trên khuôn mặt rất giống với Tuyết Hoài – đó là tướng mạo rất điển hình của người Ma Già tộc, chỉ là đôi mắt của hắn ánh lên một sắc lam nhàn nhạt u uất, nhìn tựa nước hồ sâu không thấy đáy vậy.

“Minh Giới?” Nàng cơ hồ như không thể tưởng tượng đây lại là sự thật: “Đệ, lẽ nào đệ đã…”

“Phải, nhớ hết cả rồi…” Hắn ngẩng đầu, hít sâu vào một hơi, chớp mắt nhìn bầu trời đêm giăng giăng tuyết trắng: “Tiểu Dạ tỷ tỷ, ta nhớ hết mọi chuyện rồi… ta đã ép được cây kim chấm đó ra rồi.”

“Tốt quá.” Nàng liếc thấy cây kim châm kẹp giữa 2 ngón tay hắn, mừng rỡ ra mặt: “Tốt quá… Minh Giới!”

Nàng đưa tay sờ thử huyệt Bách Hội trên đầu đối phương, nhận ra quả nhiên đã không còn vết tích của kim châm đâu nữa: “Tốt quá rồi!”

“Tuyết Hoài đã chết khi dẫn tỷ chạy trốn phải không?” Đồng khom người, nhìn thiếu niên bị nhốt trong băng bên dưới – thiếu niên đó vẫn còn giữ nguyên dáng vẻ của tuổi 15, 16, gương mặt trông khá giống hắn, chỉ nghe hắn lầm bẩm: “Đêm đó… đám người ấy xông vào tới nơi, ta chỉ thấy 2 người nắm tay nhau bỏ chạy, chạy trên sông băng… ta gọi 2 người, nhưng tỷ và Tuyết Hoài đã bỏ ta lại…”

Cách một lớp băng dày, Đồng nhìn chằm chằm vào người bạn thân thiết nhất thuở thiếu thời, đôi mắt chuyển sang sắc xanh bi thương u ám.

“Tiểu Dạ tỷ tỷ… sau đó thì ta không còn nhớ nổi tỷ nữa…” Hắn lẩm bẩm một mình, chất giọng đượm vẻ hoang mang, đôi mắt ẩn hiện lên sắc tím nguy hiểm: “Hình như ta đã nằm mơ một giấc mộng dài… giết rất nhiều người.”

“Minh Giới!” Quá khứ đột nhiên trùng hiện trước mắt, Tiết Tử Dạ không thể nào biểu đạt được sự kích động trong lòng, chỉ biết nắm thật chặt tay đối phương, rồi chợt phát hiện ra trên cánh tay hắn khắp nơi đều là vết sẹo, thật không biết đã phải chịu bao khổ nhọc đắng cay.

“Là ai?” Nàng nghiến chặt răng, gằn giọng hỏi từng chữ một, đôi mắt xưa nay vẫn êm đềm dịu dàng trong tích tắc đã ngập tràn lửa phẫn nộ: “Là kẻ nào đã giết bọn họ? Là kẻ nào đã tiêu diệt thôn làng? Là kẻ nào đã biến đệ ra nông nỗi này!”

Đồng khẽ nghiêng đầu trong gió, cắp mắt thoáng lướt qua gương mặt dưới lớp băng kia một chút, bên trong thoạt hiện lên vô số màu sắc rồi lập tức biến mất.

“Là mã tặc bên bờ Hắc thủy…” Hắn lạnh lùng nói: “Đám cường đạo đáng chết đó.”

Gió từ ngoài cốc thổi vào, tuyết rơi xuống từ trong đêm.

Mặt hồ một nửa đóng băng tuyết phủ, một nửa khí nóng mịt mù trông tựa như có muôn ngàn tấm sa trắng đang từ từ bốc lên cao.

Còn bọn họ thì lặng lẽ đứng đối mặt với nhau trên băng. Không biết bao lâu sau đó…

“Đám cường đạo năm đó vì muốn đoạt lấy Long huyết châu cất giữ trong thôn, nên đã phái người huyết tẩy cả Ma Già tộc.” Đồng vẫn chỉ nhìn chằm chằm vào gương mặt dưới băng: “Đốt nhà, giết hết mọi người… ta bị chúng bắt đi, qua tay bao người rồi cuối cùng bị bán vào Đại Quang Minh cung, bị phong tỏa ký ức, đưa tới Tu La trường làm sát thủ.”

Nàng cũng cúi nhìn gương mặt được băng tuyết giữ nguyên vẹn suốt 12 năm qua của Tuyết Hoài, nhớ lại cái đêm đầy máu tanh ấy, cảm giác đau đớn giày xéo tâm can khiến nàng không chịu đựng nổi mà ho lên dữ dội… chỉ vì một hạt Long huyết châu, chỉ vì một hạt Long huyết châu…

Những kẻ đó… đã hủy diệt cả một ngôi làng, tước đoạt đi vô số sinh mạng, tàn phá cuộc đời của 3 người!

“Minh Giới… Minh Giới…” Nàng nắm chặt tay người bạn cũ, run run giọng nói: “Làm sao… làm sao mà để bị đưa tới Đại Quang Minh cung?”

Hắn không lên tiếng, chỉ khe khẽ gật đầu.

Sát thủ của Đại quang Minh cung ở Côn Luân sơn huấn luyện ra từ trăm năm nay đã uy chấn khắp Trung Nguyên và Tây Vực, nàng cũng có nghe nói đến… nhưng Tam Giới trong Tu La trường huấn luyện đám trẻ đó tàn khốc thế nào thì xưa nay nàng vẫn không tài nào tưởng tượng nổi.

“Ta bị ra lệnh phải quyết đấu với những đồng bạn cùng được huấn luyện, ta phải giết hết bọn chúng thì mới được sống.” Hắn ngẩng đầu lên nhìn những bông tuyết đang rơi lả tả: “Mười mấy năm rồi, ta sống không có quá khứ, không có thân hữu, hoàn toàn không có bất cứ mối quan hệ nào với thế giới này, chỉ sống để làm con chó cho Giáo vương mà thôi.”

Hắn bình tĩnh tự thuật, giọng nói như dòng nước dưới băng kia, không một gợn sóng.

Song cơn sóng ngầm bên trong dòng nước ấy lại làm cho con tim Tiết Tử Dạ phải loạn nhịp, bàn tay nàng từ từ run lên: “Vậy thì… lần này… lần này, đệ quyết đấu với Hoắc Triển Bạch cũng là vì… nhận lệnh của Giáo vương hay sao?”

“Ừm!” Trong mắt Đồng lờ mờ xuất hiện sắc tím, hắn ngưng lại một chút rồi mới nói tiếp: “Ở Kỳ Liên lại xuất hiện một hạt Long huyết châu, Giáo vương ra lệnh cho ta đến đoạt về.”

Tiết Tử Dạ khẽ run lên: “Nếu không lấy về được, có phải là sẽ bị giết không?”

“Hừ!” Hắn bật cười: “Bị giết? Đó là hình phạt nhẹ nhất đấy!”

“Gió lớn rồi, trở về đi!” Hắn nhìn màn tuyết mỗi lúc một dày đặc, cởi tấm áo dài trên người xuống, khoác lên bờ vai mảnh dẻ của nàng: “Nghe nói hôm nay tỷ bị ngất xỉu… nửa đêm rồi, đừng đứng nơi gió tuyết này nữa.”

Một cảm giác ấm áp trong nháy mắt đã bao bọc lấy nàng.

Tiết Tử Dạ tay kéo vạt áo, thân hình bỗng run lên nhè nhẹ.

“Về Hạ Chi viên đi!” Đồng quay người, giúp nàng cầm đèn lưu ly đi trước dẫn đường.

“Minh Giới!” Đột nhiên nàng nắm lấy tay hắn.

“Gì cơ?” Đồng đáp trả câu xưng hô lạ lẫm ấy, cảm giác cánh tay nàng thật lạnh lẽo và đang run lên lẩy bẩy, dùng sức mạnh đến nỗi làm hắn cảm thấy hơi đau. Hắn cúi gằm mặt xuống để che đậy một tia nhìn lạnh lẽo thoáng hiện lên nơi khóe mắt.

Một hạt châu đỏ như máu rơi xuống bàn tay hắn, mang theo một thứ linh khí mạnh mẽ, cơ hồ có thể làm những bong hoa tuyết đang bay kia cũng phải ngưng kết.

Vạn niên long huyết xích hàn châu!

Hắn hít sâu một hơi, buột miệng thốt: “Đây…”

“Đệ cầm đi!” Nhét hạt châu vào tay gã, Tiết Tử Dạ ngẩng đầu lên, ánh mắt có sự xungđột của người vừa ra một quyết định trọng đại: “Nhưng đừng cho Hoắc Triển Bạch biết. Đệ đừng trách hắn… hắn cũng chỉ vì cứu người cần phải cứu nên mới huyết chiến với đệ thôi.”

Đồng ngần ngại đưa mắt nhìn nàng chăm chú, ra vẻ chưa lập tức hiểu ra ý tứ hàm trong lời nói của nàng.

Hắn chỉ nắm chặt hạt châu trong lòng bàn tay, ánh mắt hiện lên vẻ mừng rỡ không thể nào che dấu…

Khi Tiết Tử Dạ cúi đầu lẩm bẩm, bàn tay hắn đã từ từ đưa lên, lặng lẽ ấn vào tử huyệt trên gáy nàng.

Nhưng rồi, sự ngưng trệ của dòng chân khí trong cơ thể làm tay gã sững lại.

Huyết phong! Vẫn chưa được. Lúc này vẫn chưa được… vẫn phải dợi cơ hội.

Cuối cùng, hắn chỉ dịu dàng khẽ đặt bàn tay lên vai nàng, thấp giọng nói: “Tỷ tỷ, hình như tỷ mệt lắm rồi, có phải không?”

Tiết Tử Dạ lặng lẽ gật đầu, nước mắt cố kìm nén 3 ngày cuối cùng cũng không nén nổi mà lã chã tuôn rơi – mấy ngày nay, đối diện với Hoắc Triển Bạch và Minh Giới, lòng nàng đã mệt mỏi rã rời, không biết đã tự trách mình bao nhiêu lần… uổng cho nàng được xưng tụng là Thần Y đã tận hết sức lực, mà vẫn không thể nào nối lại được những sợi dây sinh mệnh đã đứt ngay trên đầu ngón tay mình.

Thanh Nhiễm sư phụ… Thanh Nhiễm sư phụ… tại sao năm xưa người lại vội vàng rời khỏi Dược Sư cốc, đẩy một nữ tử mới 18 tuổi như con lên làm cốc chủ? Người ra đi chỉ để lại cho con một cây Tử Ngọc châm, nhưng quả thực là con còn quá nhiều điều chưa học được mà…

Nếu người còn ở đây, đồ nhi cũng không đến nỗi một tay vỗ không kêu như lúc này rồi!

“Về nghỉ sớm đi!” Đồng dẫn nàng đi về phía Hạ Chi viên, nhỏ nhẹ dặn dò.

Trên đường, gió đã dần trở nên ấm áp, tuyết cũng tan biến ngay từ trên không trung.

Đi trong cơn gió dịu dàng ấm áp ấy, hắn chỉ khẽ thấy đỉnh đầu mình nhói đau, nơi sát huyệt Bách Hội khẽ giật giật.

Kim châm do đích thân Giáo vương phong bế làm sao có thể bị người khác ép ra cơ chứ?

Vừa rồi chẳng qua là hắn dùng Càn Khôn Đại Na Di dịch chuyển cả huyệt Bách Hội lẫn kim châm ra cách đó chừng một lóng tay để cho nữ nhân này tin rằng đúng là gã đã phục hồi được ký ức mà thôi. Có điều dù sao thì cũng không thể giữ tình trạng này quá lâu, sau một khắc thời gian là huyệt đạo bị dịch chuyển sẽ tự trở về vị trí cũ.

Có điều, đến giờ thì chẳng can hệ gì nữa… rốt cuộc hắn cũng đã lấy được Long huyết châu.

Nắm chặt hạt Long huyết châu đã phải tốn hết tâm tư mới đoạt được, hắn chợt thấy thật tức cười – cửu tử nhất sinh, cuối cùng cũng đoạt được thứ này về tay. Thật không ngờ mấy lần liều mạng đi cướp đi đoạt, lại không bằng một lần quanh co dùng kế, tùy tiện nghĩ ra một câu chuyện là đã gạt được bảo vật rồi.

Thì ra, nữ nhân cho dù thông minh mạnh mẽ thế nào mà gặp phải những chuyện như vậy cũng đều bị che mờ mắt.

Gần như là mê hoặc lòng người hơn cả Đồng thuật rồi…

Hắn cúi gằm mặt, che đi nụ cười lạnh lẽo, dẫn Tiết Tử Dạ đến thẳng Hạ Chi viên.

“Minh Giới…” Vừa bước vào phòng thì nàng chợt dừng lại: “Ta thấy… đệ tốt nhất đừng trở lại Côn Luân nữa thì hơn.”

Đồng thoáng giật mình, thầm nhủ, lẽ nào nữ nhân này lại tơ tưởng hão huyền, định giữ ta lại nơi này? Huyết phong trên người còn chưa được giải, nếu ả mà có ý niệm này thì thật là vô cùng tai hại.

Hắn phiền não chau mày lại, nhất thời cũng không biết nên thuyết phục nàng thế nào.

“Nghỉ ngơi trước đi!”

Cuối cùng Đồng đành lảnh sang chuyện khác.

Để mai rồi tính sau. Nếu thực sự không được thì về cung rồi tìm cách giải khai Huyết phong cũng được – dù sao thì hôm nay ta cũng lấy được Long huyết châu, cũng đến lúc phải liên lạc với đám giáo chúng bị thất tán ngoài cốc rồi… chuyện này hoàn thành xong là phải mau chóng trở về Côn Luân. Bọn Diệu Thủy, Diệu Hỏa chắc sốt ruột lắm rồi.

Nhìn hắn quay người bỏ đi, Tiết Tử Dạ đột nhiên cảm thấy sợ hãi, buột miệng gọi: “Minh Giới!”

“Ừm?” Phản ứng với cái tên xa lạ ấy đúng là vẫn còn hơi chậm chạp, hắn ngẩn ra mất một lúc mới quay lại: “Sao vậy?”

“Đệ sẽ không đột nhiên lại bỏ đi chứ?” Tiết Tử Dạ cứ có một cảm giác không chân thực, phảng phất như sợ người tưởng như đã mất rồi lại trở về này sẽ lại biến mất sau khi nàng tỉnh giấc vậy.

Nàng chợt thấy hối hận vì vừa rồi đã đưa Long huyết châu cho hắn.

Đồng khẽ lắc đầu, nhưng trong lòng không khỏi kinh ngạc bởi thứ trực giác quá mẫn tiệp của nữ nhân trước mắt mình.

“Minh Giới!” Tiết Tử Dạ ngước mắt nhìn hắn, rồi bất chợt khe khẽ nói: “Xin lỗi!”

Xin lỗi? Hắn ngẩn người ra: “Tại sao?”

“Cái đêm máu tanh 12 năm trước ấy, ta đã quên mất đệ…” Dường như những lời ấy đã dồn nén sâu tận đáy lòng nhiều năm nay, Tiết Tử Dạ thở dài một tiếng: “Xin lỗi… lúc ấy ta và Tuyết Hoài chỉ biết chạy trối chết, mà quên mất đệ còn bị nhốt ở đó… ta, ta có lỗi với đệ.”

Nàng úp mặt vào đôi lòng bàn tay: “Năm 6 tuổi đệ đã vì ta mà giết người, bị nhốt vào căn phòng đen tối ấy. Khi đó, ta đã coi đệ là đệ đệ duy nhất của mình, thề rằng cả đời này sẽ đối xử với đệ thật tốt… thế nhưng, thế nhưng lúc đó ta và Tuyết Hoài đã bỏ đệ lại… xin lỗi… ta xin lỗi!”

Đồng thoáng ngẩn ngơ, trong đầu lại lờ mờ hiện lên những ảo ảnh.

Hai người nắm tay nhau bỏ chạy thục mạng… thôn trại bốc lửa ngùn ngụt… tiếng kêu thảm thiết vang lên xung quanh, tất cả mọi người đều tránh nhau rời xa hắn. Hắn gắng sức gào lên, bỏ chạy, nhưng… nỗi sợ bị bỏ rơi ấy vẫn cứ đuổi kịp hắn. Trong nháy mắt, hắn lại như bị ảo tượng nuốt chửng, vội vàng gượng sức dồn ép chúng xuống.

“Không sao cả,” hắn cười cười, cúi đầu: “Chẳng phải ta vẫn chưa chết hay sao? Đừng buồn nữa.”

Tiết Tử Dạ gục đầu vào giữa hai tay, lặng người một lúc lâu.

“Ngủ ngon.” Nàng buông tay xuống khẽ nói.

Minh Giới, ta tuyệt đối không để đệ trở về nơi tối tăm đó nữa.

Lúc đi ra, cảm giác gió rất oi ả, cơ hồ khiến người ta không thể hít thở.

Đồng nắm chặt Lịch Huyết kiếm, cảm giác khó chịu lan khắp toàn thân, dường như có thứ gì đó từ tận sâu thẳm bên trong khiến hắn nôn nao bất an… là chuyện gì… là chuyện gì vậy? Lẽ nào những lời nữ nhân kia vừa nói đã ảnh hưởng đến ta ư?

Giả dối… tất cả đều là giả dối.

Những ảo ảnh đó không ngừng ẩn hiện, nhưng không thể nào khiến tâm hắn dao động. Bản thân hắn, vốn đã là một kẻ chuyên dùng ảo ảnh để khống chế người khác, làm sao lại đi tin vào những ảo ảnh mà kẻ khác tạo ra để mê hoặc mình được chứ? Hắn của hiện tại, đã chẳng còn tin vào bất cứ điều gì nữa rồi.

Huống hồ, những thứ ấy rốt cuộc là chân hay giả dối với hắn cũng chẳng còn ý nghĩa gì hết. hắn vốn là một kẻ không có quá khứ. Đồng khẽ mỉm cười, đôi mắt đã chuyển sang màu lưu ly kỳ dị.

Một tên sát thủ thì đâu cần đến quá khứ.

Thứ hắn cần, chỉ là hạt Long huyết châu trong lòng bàn tay này đây. Thứ hắn muốn, chỉ có tự do, và cả quyền lực nữa!

Đi khỏi Hạ Chi viên, gió lạnh mang theo tuyết thốc vào mặt hắn, làm đầu óc trở nên lạnh lùng trầm tĩnh. Hắn nắm chặt hạt châu đỏ rực như máu ấy trong tay, bật cười lạnh lùng, đảo ngược đốc kiếm, mở bật ra đánh “cách” một tiếng.

Một con rắn nhỏ chui ra, cái lưỡi dỏ hồng thập thò trong miệng.

“Xích, đi đi!” Hắn búng nhẹ lên đầu con vật.

Xích lập tức hóa thành một đạo hồng quang lao vút xuống mặt tuyết, trườn đi nhanh như ánh chớp. Kế đó trong chuôi kiếm lại bò ra them nhiều con rắn khác, nhưng con vật nhỏ như sợi chỉ này được nhồi vào trong chuôi kiếm, lúc này được mở cửa “lồng” liền lập tức trườn ra, tỏa đi khắp các hướng khác nhau – đây là Tử Xà trong Côn Luân huyết xà, không sợ giá lạnh, hễ được giải phóng là lập tức bò đi tìm Mẫu xà ngay.

Đám người bị thất tán trong rừng linh sam giờ chắc vẫn đang tìm kiếm ta chứ? Nói gì thì nói, lối vào Dược Sư cốc này cũng quá ẩn mật, địa hình tuyết vực lại phức tạp, nhất thời khó lòng mà tìm thấy được.

Nếu không đám nhân sĩ võ lâm Trung Nguyên kia cũng đã tìm đến nơi này từ trước rồi.

Đồng nhìn Xích xà bò đi thật xa, rồi thu hồi ánh mắt.

Gương mặt dưới băng kia đang mỉm cười với hắn lặng lẽ mà ôn hòa, toát lên một cảm giác thân thuộc kỳ dị từ sâu tận trong cốt tủy hắn – đúng vào khoảnh khắc tình cờ đối mặt ấy, Đồng chợt cảm thấy chấn động trong lòng, tình cảm không thể áp chế nổi dâng trào lên.

Cảm giác xa xăm mà mạnh mẽ cuồng nhiệt ấy trong nháy mắt dồn dập đổ về, khiến hắn không thể nào thở nổi.

Đó là cảm giác gì vậy? Thê lương, lưu luyến, tin tưởng… lại có cả… có cả…

“Chát!” Trước khi hắn kịp định thần lại, Lịch Huyết kiếm đã chém. xuống một đường dứt khoát!

Tại sao lại như vậy… tại sao có thể như vậy?!

Khi ta bị người trong Tu La trường lăng nhục hết lần này đến lần khác, khi ta lăn lộn dưới mặt đất lạnh băng kêu gào đau đớn, huyết lệ ròng ròng, khi ta quỳ dưới ngọc tọa để Giáo vương đặt tay lên đỉnh đầu, khi ta bị đám nhân sĩ võ lâm Trung Nguyên bắt giữ rồi dùng đủ thứ cực hình tàn khốc hành hạ… Tuyết Hoài… tại sao huynh vẫn có thể nằm ở đây yên tĩnh đến vậy!

Làm sao có thể thế được!

Trong khoảng khắc ấy, lớp băng liền vỡ tung, lưỡi kiếm sắc trực tiếp cắt vào mặt người nằm bên dưới.

Một tia máu từ từ lan ra trên gương mặt nhợt nhạt, ngấm xuống dòng nước lạnh giá dưới mặt băng, rồi lập tức bị đông cứng lại. Song gương mặt thiếu niên đang khom người, giữ tư thế ôm hờ trước ngực kia lại vẫn khoan thai bình thản như trước.

Kiếm cắm vào lớp băng, bàn tay Đồng run rẩy nắm chặt đốc kiếm, đột nhiên cả người rũ xuống như không còn chút sức lực bào hết.

Hắn chầm chậm quỳ trên mặt băng, há miệng thở hổn hển, đôi mắt dần trở nên u ám.

Không được… không được… ta sắp bị những ảo ảnh kia khống chế mất rồi…

Tuyệt đối không được. Nhất định ta phải trở về Côn Luân càng sớm càng tốt.

“Lục lục thuận này… tam hỉ lâm môn… hắc hắc, nữ nhân thối, thế nào hả? Ta lại thắng nữa rồi…” Chính ngọ, mặt trời đã rọi vào Đông chi quán, người bên trong vẫn đang đắp chăn nằm ngủ li bì, miệng chép chép lẩm bẩm chơi đoán quyền một mình, nét mặt hết sức tự hào, cơ hồ đang chìm trong một giấc mộng đẹp mà trong đó gã được phong quang vô tận vậy. Gã đã thắng Tiết Tử Dạ 12 ván liền.

Hoắc Triển Bạch bị Tuyết diêu dùng mỏ đánh thức.

Gã nửa mơ nửa tỉnh, càu nhàu một câu, rồi nhấc con chim đang giẫm lên đầu xuống, trở mình một cái rồi tiếp tục chìm vào mộng đẹp. Dạo gần đây quả thật là gã ngủ rất ngon, những chuyện tưởng chừng như không thể nào gạt khỏi tâm trí trong quá khứ đã không còn đeo bám gã như cơn ác mộng nữa rồi.

“Quác!” Lông vũ Tuyết Diêu dựng hết lên, xông vào gã chủ nhân đang chum chăn ngủ vùi kia, ra sức mổ xuống mông gã.

“Ôi da!” Hoắc Triển Bạch hét lên một tiếng, nảy bật khỏi giường, giật mình tỉnh hẳn. Gã hằn học trừng mắt nhìn con súc sinh đầy lông, nhưng Tuyết Diêu chẳng hề sợ hãi, nó cứ đứng trên gối mà giương mắt lên nhìn gã, cổ họng phát ra những tiếng “gừ gừ”, rồi lại cúi đầu mổ vào thứ dưới chân mình.

Ánh mắt Hoắc Triển Bạch đột nhiên sững lại – đây là?

Gã với tay nhón lấy “thứ” đang không ngừng giãy giụa trong móng vuốt Tuyết diêu, hai mắt sáng bừng lên: Côn Luân huyết xà! Đây là động vật của Ma giáo, tại sao lại chạy đến Dược Sư cốc này? Tử xà ở đây, hẳn là Mẫu xà cũng không ở quá xa. Chẳng lẽ… bọn người Ma giáo đã đến được nơi này? Là vì tìm kiếm tên Đồng bị mất tích hay là vì Long huyết châu?

Kẹp con rắn nhỏ đã gần chết trên tay, gã ngẩn người ra suy nghĩ một lúc lâu, rồi đột nhiên giật bắn mình kinh hãi, vội đứng phắt dậy.

Phải lập tức đi xem Tiết Tử Dạ có chuyện gì không!

Gã đọat Long huyết châu chỉ vì chữa bệnh cho Mạt Nhi, nhưng không ngờ dám Ma giáo ấy lại cứ bám theo truy sát như lũ ruồi nhặng, như vậy chẳng phải là đã hại người ta hay sao?

Nhưng… người không ở Hạ Chi viên.

“Cốc chủ dậy từ sáng sớm, đã đi luôn đến Thu Chi uyển xem bệnh cho Minh Giới công tử rồi.” Tiểu Tinh hơi chau mày lại, lo lắng nói: “Hoắc thất công tử… ngài, ngài có thể khuyên cốc chủ đừng lao tâm khổ tứ như vậy nữa được không? Đêm qua người đã ho suốt cả đêm đó.”

Ho suốt cả đêm? Hoắc Triển Bạch nhìn chiếc khăn tay đầy những vết máu lấm tấm Tiểu Tinh đang cầm, lòng như thắt lại, vội nhấc chân đi luôn.

Bệnh của nàng ta, tính ra cũng có một nửa là bị ta liên lụy… nữ tử tinh minh mà háo thắng ấy ngày một tiều tuỵ đi trông thấy…

Gã rảo chân đi trên con đường nhỏ men theo rừng phong, còn chưa kịp bước vào thì đã thấy Sương Hồng đang đứng dưới hàng hiên, giơ tay vẫy vẫy gã.

“Cốc chủ đang trị thương cho Minh Giới công tử.” Ả nhẹ giọng nói: “Sáng sớm hôm nay, lại phát bệnh nữa rồi…”

Hoắc Triển Bạch đứng bên ngoài, trong lòng thấp thỏm không yên, cứ nghĩ đến Đồng là một kẻ nguy hiểm nhường nào, gã quả thực không thể yên tâm để Tiết Tử Dạ ở một mình với hắn, liền vểnh tai lên chăm chú lắng nghe.

“Minh Giới, đỡ chút nào chưa?” Giọng nói Tiết Tử Dạ pha lẫn cả sự mệt mỏi lẫn lo lắng.

“Chân khí, chân khí… đến Khí Hải thì không thể quay lại…” Tiếng thở của Đồng rất dồn dập, hiển nhiên là nộ tức đã bị rối loạn. “Đau như bị kim chích vậy… không tài nào vận khí được…”

“A, ta quên mất, ta vẫn chưa giải Huyết phong cho đệ mà!” Tiết Tử Dạ sực hiểu, vội nói: “Cố chịu một chút, ta sẽ giúp đệ…”

Hoắc Triển Bạch thầm kinh hoảng, không còn kìm nén nổi, lập tức vén màn lên hét lớn: “Dừng tay!”

Hai người trong phòng đều giật bắn mình. Kim châm trong tay Tiết Tử Dạ đã xuyên vào huyệt Khí Hải cũng đột nhiên sững lại.

Phảng phất như nhớ ra gì đó, tay nàng bắt đầu run lên dữ dội, không còn đâm thêm được phân nào nữa.

“Tuyệt đối không được giải Huyết phong cho hắn!” Hoắc Triển Bạch giật lấy mũi kim, lạnh lùng nhìn tên sát thủ đang bệnh nằm trên giường yếu ớt như một vị công tử quyền quý: “Một khi khôi phục công lực, chuyện gì hắn cũng có thể làm ra được hết!”

Ánh mắt Đồng loé lên lướt qua mặt gã, sắc bén như kim châm.

“Ha ha, không nhận được mệnh lệnh của Giáo vương sao ta lại giết người bừa bãi chứ?” Ánh mắt sắc bén của hắn biến mất trong tích tắc, chỉ còn lại một nự cười khổ, Đồng húng hắng ho rồi đưa mắt nhìn Tiết Tử Dạ: “Huống hồ… Tử Dạ tỷ là người thân duy nhất trên thế gian này của ta… khó khăn lắm ta mới tìm được tỷ ấy, sao có thể…”

Hoắc Triển Bạch nghe mà chỉ thấy tức cười: “Ma ám rồi, Đồng, nghe ngươi nói những lời này quả thật cũng rất thú vị đấy!”

Song khi nhìn nét mặt như mất hồn lạc phách của Tiết Tử Dạ, trong lòng gã đột nhiên lại thấy hết sức khó chịu.

“Dù thế nào,” gã kết luận, đoạn đặt mũi châm xuống khay: “Trừ phi ngươi rời khỏi đây, bằng không đừng mơ tưởng được giải Huyết phong!”

Mắt Đồng sa sầm lại, thoáng hiện lên sát khí ghê người.

“Tử Dạ,” Hoắc Triển Bạch bỗng quay người lại, chìa tay ra với nữ thần y đang ngơ ngẩn: “Hạt Long huyết châu đâu? Để tạm ở chỗ ta đã… cô giữ thứ ấy bên người, nói sao thì cũng không được an toàn lắm.”

Long huyết châu? Bàn tay Đồng vô thức nắm chặt lấy đốc kiếm.

Hắn nhìn Tiết Tử Dạ, tròng mắt ẩn hiện sắc tím, nhưng chỉ nghe nàng đờ đẫn lên tiếng: “Còn đâu nữa… tối qua đã mang cả mấy loại dược liệu đó đến Luyện đơn phòng luyện thuốc cho Mạt Nhi rồi.”

Bàn tay Đồng chầm chậm lơi ra, thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Vậy thì tốt…” Hoắc Triển Bạch rõ ràng cũng thở phào nhẹ nhõm, kế đó gã quay sang nhìn người nằm trên giường, ánh mắt như muốn nói: “xem ngươi còn giở được trò gì”, lẩm bẩm tự nói với một mình: “Lần này thì có kẻ hết hy vọng rồi.”

“Đinh bà bà đang trông thuốc cho ngươi, đại khái ngày mai là xong rồi.” Tiết Tử Dạ ngước đầu lên, nói: “Nếu dùng khoái mã ngày đêm không nghỉ, thì vẫn còn kịp kỳ hạn một tháng.”

“Ừm!” Hoắc Triển Bạch gật gật đầu, tâm nguyện nhiều năm đã gần thành hiện thực, ít nhiều gã cũng cảm thấy như trút được gánh nặng trong tim: “Đa tạ!”

Nhưng không hiểu sao, trong lòng gã lại chợt dâng lên một thứ cảm giác lo lắng không yên.

Gã mà rời khỏi đây, thì lấy ai đảm bảo nơi này sẽ bình an vô sự?

“Ta đã dặn Lục Nhi chuẩn bị ngựa cho ngươi rồi, ngươi cũng về sắp xếp hành lý đi.” Tiết Tử Dạ thu dọn rương thuốc, ngước mắt nhìn gã nói tiếp: “Nếu ngươi đi trễ, sẽ lỡ mất cơ hội trị bệnh cho Mạt Nhi, Thu Thuỷ Âm chắc chắn sẽ không tha thứ cho ngươi… bao nhiêu năm nay, nàng ta cũng chỉ còn lại một chút hy vọng này nữa thôi.”

Hoắc Triển Bạch thầm giật mình, vội vàng tập trung tinh thần, khẽ gật đầu một cái.

Không sai, bệnh của Mạt Nhi đã đến nước không thể chậm trễ được nữa rồi, bất luận thế nào cũng phải trở về trước kỳ hạn! Còn ở đây, Long huyết châu đã cho vào lò luyện, Ma giáo tự nhiên cũng mất đi mục tiêu, còn Đồng thì bị phong toả huyệt Khí Hải, chắc là cũng không đến nỗi có chuyện phiền phức.

“Vậy ta đi chuẩn bị trước.” Gã gật gật đầu, xoay người bước đi.

Trước khi ra khỏi cửa, Hoắc Triển Bạch lại dặn dò lần nữa: “Nhớ kỹ, trừ phi hắn rời khỏi đây, bằng không tuyệt đối không được giải trừ Huyết phong!”

“Biết rồi!” Tiết Tử Dạ xịu mặt xuống, bực bội xua tay đuổi khách.

Nhìn bóng Hoắc Triển Bạch xa dần rồi biến mất trong rừng phong đỏ như lửa, ánh mắt Tiết Tử Dạ ảm đạm vô quang, buông tấm mành xuống nghe “soạt” một tiếng. Căn phòng bỗng nhiên tối om trở lại, một tia sáng mong manh chiếu xuyên qua mành trúc, ánh lên gương mặt nhợt nhạt của người tài nữ.

“Minh Giới,” nàng khẽ vén mành trúc lên, hé mắt nhìn sắc thu bên ngoài qua khe hở, đột nhiên nói, “Trả Long huyết châu lại cho ta, có được không?”

Trong bóng tối, cặp mắt Đồng chợt sáng rực lên, bàn tay nắm chặt đốc kiếm trong vô thức, lặng lẽ rút ra chừng nửa lóng tay.

Sao vậy? Bị Hoắc Triển Bạch nói cho một hồi, nữ nhân này đã nghi ngờ rồi sao?

“Ha, ta đùa thôi,” không đợi hắn trả lời, Tiết Tử Dạ đã bật cười, buông tấm mành xuống, quay đầu lại nói: “Đồ đã tặng rồi, lý nào lại đòi lại chứ?”

Không để hắn có thời gian phân biệt xem những lời này là thật hay giả, nàng đã bước tới cạnh giường, nhón một mũi châm lên, cúi đầu mỉm cười: “Ta giải trừ Huyết phong cho đệ!”

Giải trừ Huyết phong? Trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt hắn chợt sáng bừng lên như ánh chớp.

Nàng kẹp kim châm giữa 2 đầu ngón tay, từ từ châm vào Khí Hải, gương mặt nhợt nhạt không chút cảm xúc.

“Cạch!” Hắn đột nhiên ngồi lên, nắm lấy cổ tay Tiết Tử Dạ, nhìn nàng chòng chọc, trong mắt thấp thoáng ẩn hiện sát khí…

Đột nhiên lại giải trứ Huyết phong cho ta vào lúc này? Nữ nhân này… rốt cuộc trong hồ lô của ả bán thuốc gì đây?

Nàng vẫn bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt hắn: “Sao vậy, Minh Giới? Đệ không thoải mái à?”

Đôi mắt nàng tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, đen tuyền và trắng tinh khiết, tựa như bạch sơn hắc thuỷ ở phương Bắc vậy.

Đồng đột nhiên ngẩn người ra, phảng phất như đôi mắt này đã từng chăm chú nhìn hắn như vậy vô số lần trong đêm tối. Hắm mệt mỏi buông tay xuống, để mặc nàng đâm mũi kim vào huyệt Khí Hải quan trọng nhất của người luyện võ.

Tiết Tử Dạ cúi đầu, cẩn thận điều chỉnh góc độ và độ sâu của mũi kim, chiếc cổ nhỏ nhắn trắng như tuyết lộ ra ngoài. Hắn không nhìn thấy nét mặt nàng thế nào, chỉ có cảm giác không khí trong phòng nặng nề đến độ không thể hít thở.

Bỗng nhiên, huyệt Khí Hải chợt nhói đau!

Không cần nghĩ ngợi gì, hắn lập tức vung tay lên chộp vào gáy nàng.

Song hắn chưa kịp vận lực bẻ gãy cổ đối phương thì nội khí trong Nhâm Đốc nhị mạch đã được khơi thông, chân khí dồn tự nơi Khí Hải Đan Điền ào ạt tràn ra! Chảy khắp tứ chi bách cốt.

“Được rồi.” Nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn nói: “Giờ thì không sao nữa rồi, Minh Giới!”

Hắn ngẩn ra, bàn tay sững lại trên cổ nàng, Lịch Huyết kiếm sau lưng đã rút ra nửa lóng tay.

“Giờ đệ đã khôi pphục lại như trước.” Tiết Tử Dạ dường như vẫn không hề có cảm giác bị uy hiếp, chẳng những không hề kinh ngạc khi thấy hắn kiếm bạt cung giương, mà cũng không hề bất an khi bàn tay gã đặt lên gáy mình, chỉ chầm chậm đứng dậy, điềm đạm nói: “Giờ chỉ còn lại mũi kim trên đỉnh đầu vẫn chưa nhổ ra được thôi.”

Hắn bất ngờ bật dậy!

Chỉ trong nháy mắt, mũi kiếm đã chỉ vào cổ họng Tiết Tử Dạ, dồn nàng đến cạnh cửa sổ.

“Ngươi phát hiện ra rồi?” Hắn lạnh lùng hỏi, cơ hồ không hế có ý phủ nhận.

“Vừa mới phát hiện… lúc đệ dụ ta giải trừ Huyết phong.” Tiết Tử Dạ không chút sợ hãi nhìn thẳng vào mắt gã, khóe miệng nở ra một nụ cười điềm đạm: “Ta thật ngốc. tại sao không nghĩ ra từ đầu chứ… đệ vẫn còn bị phong tỏa Khí Hải, làm sao có thể dùng nội khí ép kim châm ra ngoài? Chỉ là đệ đang gạt ta mà thôi.”

“Hừ, ta làm sao biết được cái gì mà Ma Già tộc, cái gì mà Minh Giới chứ? Chẳng qua là nói bừa để gạt ngươi đấy thôi.” Đồng cười gằn, ánh mắt sắc như mũi kim, thấp thoáng ẩn hiện sát khí: “Vừa rồi sao ngươi không nói cho Hoắc Triển Bạch biết chân tướng? Tại sao còn giải trừ Huyết phong cho ta?”

Tiết Tử Dạ không ngờ lại mỉm cười: “Minh Giới, đến giờ thì ta đã không còn sợ gì nữa rồi.”

Trong bóng tối, nàng ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Đồng, ánh mắt bình tĩnh lạ thường: “Ta chỉ không hiểu tại sao rõ ràng đệ biết Giáo vương chỉ coi đệ như một con chó mà vẫn bất chấp cả vì y như vậy? Tất cả mọi điều đệ nói với ta đều là giả dối cả sao? Vậy thì rốt cuộc đệ có biết hung thủ hủy diệt thôn Ma Già là ai không? Có đúng là đám mã tặc bên bờ Hắc Thủy hay không?”

Ánh mắt bình lặng điềm thản ấy khiến hắn bỗng chấn động – xưa nay chưa có người nào bị Lịch Huyết kiếm chỉ vào mà vẫn giữ được ánh mắt như thế! Ánh mắt này… ánh mắt này… trong ký ức…

“Ta không biết.” Cuối cùng hắn chỉ thản nhiên thừa nhận: “Ta không biết Ma Già thôn trại gì hết.”

Tiết Tử Dạ ngẩn ra nhìn đối phương, ánh mắt bi thương nhưng vẫn bình lặng vô cùng.

“Vậy thì, ta muốn biết, Minh Giới đệ có…” Nàng điềm tĩnh nói nốt mấy chữ cuối cùng: “… có giết ta không?”

Song mục Đồng thoáng lay động, trầm mặc. Chợt một đạo bạch quang bắn tới như ánh chớp, đẩy nàng ngã lăn ra đất.

Máu ri rỉ chảy ra từ kẽ tóc Tiết Tử Dạ.

“Ngu xuẩn!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.