Thất Sát Nữ Đế

Chương 36: Tuyệt địa tử đấu



"Thanh Long...." Phong Vô Ý thì thào tự nói, nhưng ánh mắt thì vẫn nhìn chằm chằm Thanh Long ở trên giữa không trung.

"Vô Ý, Nghịch Thủy Hàn Đàm không thấy đâu nữa rồi!" Giọng nói của Tiêu Tử Mặc bỗng trở nên dồn dập.

"Hả?" Phong Vô Ý ngẩn người, ánh mắt cũng rời đi. Quả nhiên, vốn là một hồ nước mà vào lúc này đã biến thành một mặt đất bằng phẳng-- Nói cách khác, đường ra đã không còn nữa, và bọn họ lần này thật sự là sẽ bị nhốt ở trong cái miệng "Giếng" này rồi!

"Chẳng lẽ..." Tiêu Tử Mặc nhìn mảnh đất, nơi vốn là một hồ nước mà giờ lại thành như vậy, thì lập tức ngẩng đầu nhìn Thanh Long, vẻ mặt hiện ra biểu tình không thể tin được.

"Ngươi thử nói xem, Thanh Long này có phải chính là bản thân Nghịch Thủy Hàn Đàm hay không?" Phong Vô Ý nghe đươc ý tử của hắn, thì nuốt nước miếng một cái rồi mới lên tiếng nói.

Một cái hồ này lại chính là một con rồng? Chuyện này cũng thật khó tin rồi!

"Là ngươi, nữ tử nhân loại, dám dùng máu để thức tỉnh ta?" Giọng nói của Thanh Long trực tiếp vang lên ở trong đầu của hai người. die»n«。dٿan。l»«e。qu»y。d«on. Ngay lập tức khiến bọn họ cảm thấy hoa mắt chóng mặt, làm cho tinh thần bị phân tán, và ngay cả ngọn lửa hộ thân cũng không thể duy trì tiếp được nữa.

"Ta không phải có ý muốn đánh thức ngươi, cái này chỉ là chuyện ngoài ý muốn" Phong Vô Ý nhún vai, thản nhiên nhìn Thanh Long lên tiếng"

"Hừ, nhân loại tham lam, chẳng lẽ ngươi không có ý nghĩ muốn đem ta giữ làm của riêng?" Thanh Long ngạo nghễ nói.

"Đem ngươi.... làm của riêng?" Phong Vô Ý quay đầu liếc mắt nhìn Tiêu Tử Mặc, nhưng cả hai đều cảm thấy rất mờ mịt. die»n«。dٿan。l»«e。qu»y。d«on. Mặc kệ Nghịch Thủy Hàn Hàm có phải là một con rồng hay không, mà điều quan trọng nhất chính là mục tiêu mà nàng phải tới đây là gì? Bọn họ tới là để tìm kiếm Thương Lãng... Hả? Trong đầu đột nhiên ý thức được, Phong Vô Ý cẩn thận hỏi: "Chẳng lẽ ngươi chính là Thượng Cổ Thần Binh-- kiếm Thương Lãng?"

"Thượng Cổ Thần Binh?" Trong miệng Thanh Long phun ra một luồng băng sương, khinh thường nói: "Ta chính là Chân Thần Khí!"

"Hả?" Phong Vô Ý chớp chớp mắt, do dự nói tiếp: "Thần khí.... Vậy ngươi rốt cuộc là vật thể sống, hay chỉ là một đồ vật?"

"Càn rỡ!" Thanh Long gầm thét.

Tiêu Tử Mặc kêu lên một tiếng đau đớn, nhịn không được đưa tay đỡ trán.

"Ngươi không có việc gì chứ?" Phong Vô Ý có gắng chịu đau đớn, quay đầu lo lắng hỏi hắn.

Tiêu Tử Mặc lắc đầu, khẽ nói: "Không nên chọc giận nó nữa"

"Được rồi" Phong Vô Ý ngẩng đầu nhìn Thanh Long: "Rốt cuộc là ngươi muốn như thế nào thì mới bằng lòng đi theo ta?"

"Nhân loại, ngươi quá yếu" Thanh Long lạnh lùng lên tiếng.

"Không thử thì làm sao mà biết được" Phong Vô Ý cười lạnh, rồi nắm chặt lấy thanh chủy thủ ở trong tay.

"Tốt, muốn ta đồng ý cũng rất đơn giản, tới thu phục ta đi" Thanh Long nói xong, thân thể ước chừng mấy chục thước bỗng nhiên giãn ra rồi lao vọt lên không trung, làm khuấy động cả bầu trời. die»n«。dٿan。l»«e。qu»y。d«on. Nhất thời trong cái sơn cốc bé nhỏ liền bị gió lốc thét gào, người ở bên dưới bị thổi tung, đứng không vững.

"Cẩn thận!" Tiêu Tử Mặc hét lớn một tiếng.

Không cần hắn nhắc nhở, thì Phong Vô Ý đã sớm tránh ra. Lúc này chỉ thấy ở giữa sơn cốc đã bị một tầng băng thật dầy bao trùm.

Chỉ ngẩn người trong chốc lát, nàng cũng kịp thời phản ứng lại. Nếu như Thanh Long là do Nghịch Thủy Hàn Đàm biến thành, thì tự nhiên là sẽ có năng lực làm cho nước biến thành băng.

Nhưng còn chưa đợi nàng suy nghĩ nhiều, thì vô số phong nhận, thủy tiễn cùng với mảnh băng vụn giống như xương cốt đã đuổi tới. Không gian trong sơn cốc chật hẹp chỉ có hạn, mà Thanh Long lại bay lơ lửng ở trên trời, cho nên lúc này bị đánh thì cũng chỉ có mình bọn hắn mà thôi.

"Vô Ý, ta che chắn cho ngươi" Tiêu Tử Mặc khẽ nói nhỏ một câu. Rồi lập tức đi lên trước, ngón tay bay múa nhanh chóng ném ra một đống giấy thật lớn.

Từng đợt ánh sáng vàng lấp lánh phóng ra, ở trong không trung biến thành những ảo ảnh không hề sợ hãi đánh về phía sau gáy Thanh Long.

Phong Vô Ý nhờ vậy mà rảnh được một chút, ổn định lại tinh thần. Đem chủy thủ cất đi, lại bắn ra một sợi giấy thép bị ẩn giấu ở trong nhẫn, tay run lên, nhất thời có một đoạn dây nhằm thẳng về phía con mắt của Thanh Long mà lao tới.

"Chỉ là chút tài mọn!" Thanh long to lớn nhìn thấy đống pháp thuật cấp thấp kia thì không thèm để ý, nhẹ nhàng vung đuôi một cái, nhất thời làm cho đống giẫy vỡ vụn rơi xuống giống như một trận mưa tuyết.

Mà đúng lúc này, dây thép của Phong Vô Ý cũng đã tới nơi. die»n«。dٿan。l»«e。qu»y。d«on. Thanh Long cũng cảm giác được nguy hiểm, cái đầu to lớn nhẹ nhàng nghiêng sang một chút, làm cho dây thép lướt qua bên cạnh.

Phong Vô Ý nhìn thấy rõ ràng, rồi sau đó đưa tay ấn một cái nữa làm cho sợi dây thép vốn đang bay đi, lập tức quay trở lại quấn quanh mấy vòng ở bên sợi râu rồng.

"Hả?" Thanh Long lắc lắc đầu, nhưng không có cách nào thoát được khỏi sợ dây thép. Đột nhiên nó tức giận, bay thẳng lên trời.

Vẻ mặt Phong Vô Ý đột nhiên xấu đi, lập tức đem sợi dây ở trên cổ tay thả ra hai vòng, rồi dùng lực kéo mạnh. Nếu như khoảng cách không bình đẳng, vậy thì ta đây liền kéo ngươi từ trên trời xuống mặt đất!

Sợi dây thép sắc bén cắt đứt da thịt trên cổ tay, máu tươi một giọt rồi lại một giọt theo dọc cổ tay trắng nõn chảy xuống.

"Chịu đựng!" Tiêu Tử Mặc cũng đưa tay nắm lấy sợi dây thép. Nhưng hắn không phải dùng sức lực, mà là ngưng tụ tinh thần lực.

Gần như chỉ là trong nháy mắt, sợi dây thép đột nhiên trở nên đỏ bừng sáng chói, không những thế mà nó còn mang theo cả nhiệt độ nóng bỏng! Chính xác là như thế, bởi vì thủy khắc hỏa. die»n«。dٿan。l»«e。qu»y。d«on. Nhưng mà dựa vào lực lượng không ngang hàng mà nói, thì hỏa rất có thể có khả năng làm cho hơi nước bốc hơi trở nên khô khốc!

Bị sợi dây thép bốc lửa quấn lấy râu, làm cho Thanh Long cũng bị thiêu đốt. Đột nhiên đuôi rồng quét một vòng, va vào vách núi, nhất thời khiến cho các cục đá nhỏ vỡ vụn rơi xuống, cứ như cảnh tượng trời long đất lở vậy.

Giờ khắc này, tâm tình của Phong Vô Ý cũng giống như Nghịch Thủy Hàn Đàm. Trải qua nhiều sự khảo nghiệm sống chết như thế, nàng đã sớm hiểu ra một điều, càng là lúc nguy hiểm cận kề thì lại càng phải giữ được bình tĩnh.

Tuy là thế nhưng mà những tảng đá vụn này rơi xuống lại nhắc nhở nàng phải tránh né, nên một mặt nàng dùng hai tay giữ chặt sợi dây để cố định lại hành động của Thanh Long, còn một mặt thì quay đầu quát lớn: "Tử Mặc, pháp thuật sai khiến!"

Tiêu Tử Mặc cũng hiểu ngay ý của nàng, tay trái lại lấy ra mấy tấm giấy có hình người ném ra, nhưng vẫn không quên tiếp tục đem lửa nóng truyền qua dây thép. Hắn vừa chỉ huy sai chúng nó di chuyển những tảng đá lớn, sau đó lại ôm lấy bay lên không trung rồi nện thẳng vào Thanh Long.

Đương nhiên, lớp vẩy của rồng chính là thứ cứng rắn nhất trong thiên hạ, nên dựa vào mấy tảng đá kia thì cũng không thể gây tổn thương được gì tới nó. Nhưng mà nếu như bị đánh vào cùng một chỗ thì lại khác, ít nhiều thì vẫn làm nó cảm thấy đau đớn. 

Trong sơn cốc nhỏ bé bị cuồng phong thổi tới mỗi lúc một lớn hơn, rồi lại cộng thêm với lửa nóng nên khiến cho lớp băng sương kết thành kia nhất thời bị tan ra không ít. Thanh Long ở trên không trung tức giận quay cuồng, nhưng mà sợi dây thép này là được làm ra từ công nghệ cao của thế kỉ hai mươi mốt, nên dù là đã trải qua cả lửa và băng thì vẫn bền chắc như cũ, chặt chẽ quấn lấy râu của Thanh Long.

Phong Vô Ý lúc này vô cùng cảm kích Hoàng Cửu Lê, vì nhờ có hắn dạy cho nàng pháp quyết của ma giới nên mới khiến cho thân thể của nàng dẻo dai được như vậy. Hôm nay dùng toàn lực để ứng chiến, nàng có cảm giác như thân thể có tiến hóa rất lớn, nếu như là trước kia thì đừng nói là có thể giữ được con rồng này hay không, mà dù cho là có thành công thì cũng chỉ trong chốc lát là cánh tay này đã bị dây thép cắt đứt rồi. Còn giờ phút này, tuy là bị máu tươi chảy đầm đìa, nhưng thực tế thì cũng chỉ bị thương ngoài da mà thôi, căn bản không hề đáng kể gì.

Từ từ nâng lên cánh tay bị đau giống như đã mất đi cảm giác, thân thể do thiếu máu mà cảm thấy choáng váng hoa mắt. die»n«。dٿan。l»«e。qu»y。d«on. Nhưng đột nhiên nàng lại cảm thấy có một chút gì đó ấm áp, và thoải mái. Vùng đan điền vốn dĩ là nơi yếu đuối nhất như sợi tơ vì do năng lượng đã bị tiêu hao đi quá nhiều, lại tự nhiên dùng tốc độ nhanh chóng phục hồi trởi lại, từ từ ngưng kết thành một hạt châu. Sau đó thân thể của nàng được hạt châu đó cung cấp năng lượng, liên tiếp không có điểm dừng.

Đây là một loại cảm giác rất kỳ diệu, tuy không thể nhìn thấy nhưng ở trong đầu lại cảm giác được rõ ràng.

Nhưng mà... Chẳng lẽ đây chính là ma hạch giống như lời nói của Hoàng Cửu Lê? Không phải nói rằng, dù có là thiên tài tuyệt thế thì cũng phải cần tới ba đến năm năm thời gian mới có thể ngưng kết được hay sao? Hay là.... bởi vì có liên quan gì đó tới Thanh Long kia?

"Vô Ý!" Đang trong lúc chìm vào suy nghĩ, bỗng ở bên tai truyền tới tiếng hô to của Tiêu Tử Mặc.

Ngẩng đầu, chỉ thấy Thanh Long ở trên không trung đang nổi giận. Mà không gian thì quá nhỏ, các vách đá xung quanh đã nứt vỡ ra liên tục, nếu như còn tiếp tục như thế, thì chỉ sợ là cả cái sơn cốc này cũng sẽ bị sụp xuống. die»n«。dٿan。l»«e。qu»y。d«on. Còn bọn họ, thậm chí là cả Thanh Long đang bị nàng gắt gao giữ lấy kia cũng sẽ bị chôn sống tại nơi đây!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.