Thâu Trọn Gió Xuân

Chương 29: Diễn giả làm thật



Y im lặng không nói, xem ra cần phải có thêm hành động để chứng tỏ. Ôm trái tim liều lĩnh, nàng lao vào người y...

Nàng đang định chủ động ôm ấp yêu thương sao? Người luôn ung dung trấn tĩnh như Úy Đông Đình cũng khó mà tin nàng lại nhiệt tình như thế.

Sự thật chứng minh y lại lần nữa tự mình đa tình. Vân Phỉ nhào tới bóp chặt cổ y, hung tợn nói: “Nếu sau này huynh dám thay lòng thì ta sẽ khiến huynh chết rất thảm đấy.”

Thì ra không phải tiểu thư dịu dàng mà là bà chằn lửa, đây mới đúng là phong cách của nàng. Y không nén được nên bật cười. Dừng một lúc, y thôi không cười nữa, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, nói rõ từng tiếng một: “Không bao giờ.”

Vân Phỉ cảm thấy sư tử Hà Đông rống còn dễ làm cho y tin tưởng vào tấm 'chân tình' của mình hơn là lời ngon tiếng ngọt nên lại tiếp tục hung dữ nói: “Vậy thì tốt.” Công nhận hiệu quả rất tốt, vẻ nghi ngờ của mắt y đã trở thành một dòng nước ấm rất tình cảm, dịu dàng lan ra khắp nơi: “Nàng yên tâm.”

Diễn kịch xong, nàng thả tay ra định lui về chỗ. Có điều đến thì dễ mà đi thì khó, Úy Đông Đình đưa tay ra ôm lấy eo nàng. Lưng Vân Phỉ chợt cứng ngắc, định đẩy y ra nhưng rồi lại cố mà chịu đựng, nếu không vở kịch vất vả diễn cả buổi trời này sẽ phí công phí sức mất.

Nói những lời nhẹ nhàng tình cảm, giả vờ liếc mắt đưa tình đã khiến nàng rợn da gà đến độ muốn ngất xỉu, đau khổ như thế nàng không muốn phải diễn lại lần thứ hai nên đành phải cố nén ý định giơ tay tát cho y một cái. Nàng đứng trước mặt y, cứng đờ như một khúc gỗ.

Úy Đông Đình ôm nàng, từ tốn hỏi: “Nàng nói nàng thích ta?”

Nàng gật đầu.

“Nàng đồng ý gả cho ta?”

Nàng lại gật đầu.

“Nàng đừng hối hận đấy.”

Nàng lắc đầu.

Y trầm giọng nói: “Nói đi.”

Nàng đành phải từ bỏ hành động gật đầu lắc đầu, nói thật rõ ba tiếng: “Không hối hận.”

Y kéo nàng vào lòng, hơi nóng vội, hơi mạnh bạo, cúi đầu hôn nàng. Vân Phỉ giật cả mình, vô thức đóng chặt môi lại, sợ y lại tiến quân thần tốc như lần trước. Nhưng một ý nghĩ vụt qua trong đầu, đã diễn tới mức này rồi, nếu nàng tỏ chút không cam tâm tình nguyện thì nỗi vất vả vừa rồi sẽ hóa thành công cốc mất. Thế cho nên nàng không phản kháng nữa, mặc cho y xâm chiếm đôi môi nàng, ngậm lấy lưỡi, quấn quýt không rời.

Nụ hôn này từ lướt qua cho tới nồng nàn, mạnh bạo mà cũng dịu dàng. Nàng nhắt mắt lại, bất lực nghĩ: thôi đi, cứ coi như là bị chó cắn một miếng. Vì A Tông, chịu thiệt một chút thì có sao, dù sao cũng không ai biết.

Khó khăn lắm nụ hôn nồng nàn say đắm kia mới kết thúc, nàng bị hôn tới nỗi thở hồng hộc, má đở ửng như ráng chiều. Thấy y có vẻ như còn muốn hôn tiếp thì nàng vội vàng quay mặt đi, thẹn thùng nói: “Thức ăn sắp nguội hết rồi, ta đói quá.”

Úy Đông Đình buông nàng ra, rồi nắm tay buộc nàng phải ngồi bên cạnh mình. Y gắp thức ăn cho nàng đặt vào cái đĩa sứ có hình hoa sen.

Nàng ăn không biết ngon, lòng thầm nghĩ chắc là y đã tin mình rồi.

Úy Đông Đình vừa ăn vừa ngắm nhìn nàng, đột nhiên hỏi: “Nàng đang nghĩ gì thế?”

“Không nghĩ gì hết.” Nàng cúi đầu trả lời, vừa dịu dàng vừa ngoan ngoãn, giống như là rất thẹn thùng. Da thịt mịn màng như ngọc, đôi mắt sáng lấp lánh như sao, người đẹp như mộng như ảo, giống như một viên dạ minh châu đang tỏa sáng. Bàn tay trắng nõn nà, ngón tay thon dài, loại ngọc đẹp và quý nhất cũng không xinh bằng nàng.

Y kiềm lòng không đậu, cầm lấy tay nàng đặt vào lòng bàn tay mình.

“Huynh như thế thì ta làm sao mà ăn cơm.” Vân Phỉ liếc cho y một cái, lòng đầy bực dọc nhưng lại không dám thể hiện ra.

Úy Đông Đình mỉm cười nói: “Để ta đút cho nàng.” Hành động chu đáo dịu dàng, ánh mắt chứa chan tình cảm, chân thành thiết tha, ẩn chứa vẻ gợi tình, giống như cả đời này y cũng chỉ yêu có mình nàng.

Nhưng nàng sẽ không bị sắc đẹp của y làm rung động đâu, càng không bị biểu hiện dịu dàng giả dối này mê hoặc. Nàng chỉ muốn tát cho y một cái, đập y thành đậu hũ khô mà thôi.

Thế mà vẫn phải lừa gạt y, khiến y tin rằng nàng đã động lòng với y, diễn vở kịch này đúng là khổ không nói hết. Da gà nổi đầy người, sống lưng thì rợn gai ốc, bị đút vài miếng nàng đành phải cố nở nụ cười, nói: “Ta ăn no rồi.”

“Nàng thu dọn một chút, mai ta sẽ đến đón nàng và A Tông đến chỗ ta ở.”

Nàng thẳng thắn nói: “Nơi này cách hiệu thuốc Hạnh Lâm gần hơn, thay thuốc cho A Tông rất tiện, chờ vết thương của nó khỏi rồi thì ta sẽ dọn qua đó.”

Úy Đông Đình gật đầu rồi véo má nàng: “Cũng được, thời gian này ta sẽ phái cấm vệ quân đến bảo vệ nàng, nàng phải ngoan ngoãn ở trong nhà, không được chạy lung tung.”

Vân Phỉ gật đầu: “A Tông bị thương, đương nhiên là ta sẽ không đi đâu, chỉ ở nhà trông nó thôi.”

Úy Đông Đình lưu luyến lấy tay ra khỏi mặt nàng. Khả năng tự kiềm chế mà trước nay y vẫn lấy làm kiêu ngạo nay cũng phải thất bại, cởi giáp xin hàng. Y thật hối hận, lúc đó tại Kinh Châu nên quăng thói kiêu ngạo ấy lên chín tầng mây cho rồi, cho dù khi ấy nàng không chịu cũng phải cưới được nàng về, ít nhất thì trong thời gian này không phải vò võ như thế, đợi Vân Định Quyền về kinh mới có thể cưới được nàng.

Nghĩ đến cảnh sớm chiều sống chung một nhà với nàng, y không khỏi cảm thấy người nóng bừng lên, dục vọng đang kêu gào khó mà chế ngự được. Y hít sâu một hơi, cố nén sự nóng bức cùng cơn kích động kia xuống, ăn cơm xong là vội vội vàng vàng ra về. Còn tiếp tục ở một mình với nàng, ngửi thấy mùi hương tươi mát ngọt ngào trên ngươi nàng nữa thì e là y không khống chế được mất.

Tiễn Úy Đông Đình đi rồi, Vân Phỉ thở phào nhẹ nhõm. Diễn kịch tình ái yêu đương ngọt ngào kiểu này đúng là còn mệt hơn cả để chân trần chạy một trăm dặm đường.

Chiều hôm sau, Chương Tùng Niên đến thay thuốc cho Vân Tông. Lúc Vân Phỉ tiễn hắn về, nàng hỏi với vẻ rất kỳ vọng: “Chương đại phu, chuyện ấy có tin tức gì chưa?”

Vì Phục Linh ở phía sau Vân Phỉ nên Chương Tùng Niên không tiện nói nhiều, chỉ khẽ nói: “Ông ấy nhận bạc.”

Vân Phỉ nghe thế thì hết sức vui mừng, nếu nhận bạc thì tức là đồng ý làm việc giúp nàng.

Chương Tùng Niên đưa cho nàng một túi giấy: “Trong này có một viên thuốc, nàng cho tiểu công tử ngậm trước khi Lưu ngự y tới, lúc ấy sẽ xuất hiện triệu chứng ho ra máu, để tránh bị nghi ngờ.”

Vân Phỉ mừng thầm trong bụng, luôn miệng nói: “Đa tạ Chương đại phu.”

Chương Tùng Niên nhìn nụ cười tươi như hoa của nàng, lòng vừa chua xót vừa ngọt ngào. Vân Tông đi rồi, chắc là nàng cũng sẽ đi, có lẽ cả đời này cũng không có cơ hội gặp lại nữa, cuộc gặp gỡ trong thoáng qua này, cuối cùng chỉ còn là những ký ức ngọt ngào.

Nhưng cho dù nàng có ở lại kinh thành thì hắn cũng không thể ở bên cạnh nàng. Địa vị chênh lệch quá xa, giống như là một cái hào sâu mãi mãi không thể lấp đầy được. Chi bằng hãy giúp nàng rời khỏi đây, để nàng mãi nhớ đến hắn.

Mọi chuyện đều được an bài xong, đợi cánh tay của A Tông sắp khỏi hẳn thì Vân Phỉ liền báo với Tần Phương chuyện Chương Tùng Niên chẩn đoán A Tông bị bệnh lao, nhờ ông ta bẩm cáo với thái hậu.

Quả nhiên như Vân Phỉ đã dự đoán, chiều hôm ấy, Lưu ngự y được phái tới, cùng đi với ông còn có Ngụy Mẫn và Tần Phương.

Vân Tông ngậm viên thuốc Chương Tùng Niên đưa, quả nhiên ho ra đờm có lẫn theo máu, Ngụy Mẫn và Tần Phương đều thấy rất rõ.

Mặt Vân Phỉ hết sức lo lắng, đợi Lưu Khánh Hòa chẩn đoán xong, nàng 'sốt ruột' hỏi: “A Tông thế nào rồi? Có phải Chương đại phu chẩn đoán lầm rồi không?”

Vẻ mặt của Lưu Khánh Hòa rất nặng nề: “Giọng của tiểu công tử bị khàn, ngực đau âm ỉ, người thì nóng, hai bên gò má phát đỏ, trong đờm có máu, đúng là các triệu chứng của bệnh lao.”

Ngụy Mẫn và Tần Phương đưa mắt nhìn nhau, đều bất giác lui ra cách A Tông xa một chút.

Vân Phỉ nghe được 'tin dữ' này, người lập tức chao đảo, như sắp ngất xỉu tới nơi.

Phục Linh vội vàng hét lên rồi đỡ lấy nàng: “Tiểu thư, tiểu thư.” Tề Thị cũng cả kinh, vội vàng cùng Phục Linh dìu nàng vào căn phòng ở kế bên.

Một lúc sau, Vân Phỉ mới 'tỉnh' lại, yếu ớt nói: “Lưu ngự y đi rồi sao?”

Phục Linh nhẹ giọng đáp: “Ngụy công công, Tần công công và Lưu ngự y đều đi rồi. Lưu ngự y cho công tử một đơn thuốc, Tống giáo úy đã đến hiệu thuốc Hạnh Lâm bốc thuốc rồi.”

Vân Phỉ tỉnh táo ngồi dậy, nói với Phục Linh: “Đợi Tống giáo úy về thì bảo huynh ấy lập tức đến gặp ta, ta có chuyện tìm huynh ấy.”

Phục Linh lo lắng hỏi: “Tiểu thư, cô không sao chứ?”

“Ta không sao.”

Chưa đầy nửa canh giờ sau, Tống Kinh Vũ hốt thuốc trở về, được Phục Linh dẫn vào trong phòng.

Trên tay hắn còn xách mấy thang thuốc, ân cần hỏi han Vân Phỉ, nhưng điều kỳ lạ là sắc mặt của nàng vẫn tươi tỉnh, không giống như vừa bị ngất xỉu.

Vân Phỉ bảo Phục Linh đóng cửa lại, xong mới chỉ những thang thuốc trên tay y, cười tươi: “Tống đại ca, A Tông không hề bị lao, thuốc này sắc xong huynh lén đổ đi là được.”

Tống Kinh Vũ ngẩn ra, sau đó hiểu ngay, dò hỏi: “Tiểu thư muốn A Tông giả bệnh để được về Kinh Châu sao?”

Vân Phỉ gật đầu: “Đúng vậy, có điều ta lo là cho dù A Tông bị bệnh thì Úy thừa tướng cũng không chịu để nó vể nên ta quyết định ở lại làm con tin, để A Tông được về.”

Tống Kinh Vũ cả kinh, vội vàng nói: “Như thế không ổn lắm.”

Vân Phỉ giơ tay lên: “Huynh nghe ta nói xong đã.” Nàng cười thật tươi, chậm rãi nói: “Sau khi huynh hộ tống A Tông về Kinh Châu thì mang theo vài người đáng tin đến kinh thành, cải trang thành người của Tần Vương, tìm cơ hội cướp ta đi. Như vậy thì ngay cả Úy Trác cũng phải bó tay.”

Đây quả là một diệu kế, Vân Tông có thể danh chính ngôn thuận rời khỏi kinh thành, Vân Phỉ cũng có thể thoát khỏi nơi đầy nguy hiểm rình rập này. Tần Vương từng phái người hại A Tông, bây giờ cướp đi Vân Phỉ thì tuyệt đối không ai nghi ngờ.

Vân Phỉ nói: “Sau khi huynh đến kinh thành thì đừng lộ diện, thuộc hạ của Úy Đông Đình biết mặt huynh. Huynh ở lại kinh thành, phái người liên hệ với ta, đây là tín vật.”

Vân Phỉ thuận tay đưa dây buộc tóc màu đỏ của mình cho hắn.

Tống Kinh Vũ nhận lấy, buộc tóc bằng nhung đỏ mềm mại trong tay, mang theo một hương thơm thoang thoảng.

Hai người đang nói chuyện thì Phục Linh ở ngoài cửa sổ gọi với vào: “Tiểu thư, đại tướng quân tới.”

Vân Phỉ vội nói: “Huynh mau đi đi.”

Lúc này Tống Kinh Vũ từ trong phòng đi ra đã không còn kịp nên vội vàng bước tới cạnh cửa sổ, chống hai tay lên nhảy vọt ra ngoài.

Vân Phỉ vội vàng ra sức dụi mắt, rồi lại thấm ướt khăn tay, quẹt quẹt vài cái lên mắt, lật đật soi gương thì thấy đôi mắt đỏ hoe, rưng rưng nước mắt, giống như là đang khóc.

Khi Úy Đông Đình bước vào thì Vân Phỉ đang 'lau nước mắt'.

“Tướng quân.” Vân Phỉ nhìn thấy y thì như thấy được chỗ dựa, đôi mắt trong veo còn ngấn lệ, nhìn y đầy khẩn khoản, giống như đang đợi quyết định của y. Hàng mi dài bị ướt dính vào nhau, càng thêm đen và dài, buồn bã động lòng người.

Tim Úy Đông Đình cũng tan chảy theo, y vội an ủi: ”Nàng đừng quá lo cho bệnh tình của A Tông, Lưu ngự y có tiếng là thánh thủ, nhất định có cách chữa trị.”

Hàng mi dài của Vân Phỉ khẽ chớp chớp, hai hàng nước mắt cũng tuôn rào, nàng nghẹn ngào nói: “Ta chỉ tưởng là nó bị cảm lạnh nên không chú ý lắm, mãi đến khi ho ra máu thì ta mới cảm thấy không ổn.” Dáng vẻ lo lắng sợ hãi, bàng hoàng không nơi nương tựa của nàng khiến trái tim người ta phải tan chảy theo.

Úy Đông Đình thở dài, lau nước mắt trên mặt nàng, nhẹ nhàng an ủi: “Trẻ con bị bệnh là chuyện thường, hoàng thượng cũng thường bị bệnh.”

Vân Phỉ cắn môi, đôi mắt trong như cất chưa hai dòng suối nhỏ, lúc nào cũng ngân ngấn nước làm y luống cuống chân tay, ngực cũng nhói đau theo.

Nàng rưng rưng nước mắt mà nhìn y: “A Tông bệnh thế này, ta muốn để nó về Kinh Châu.”

Úy Đông Đình gật đầu: “A Tông bị bệnh này thì không thể làm thư đồng cho hoàng thượng nữa, đưa về Kinh Châu để dưỡng bệnh là tốt nhất, có điều...”

Vân Phỉ vội hỏi: “Có điều cái gì?” Nàng tưởng rằng mình phải khóc lóc mè nheo với y một trận thì mới có thể buộc y đồng ý, không ngờ chuyện lại thuận lợi thế này.

Úy Đông Đình mỉm cười hết sức ôn hòa: “Cha biết ta có tình cảm với nàng nên đã xin thái hậu tứ hôn rồi.”

Quả là con cáo già gian xảo Úy Trác. Nếu thái hậu tứ hôn, người người đều biết Vân Định Quyền và Úy Trác là thông gia, như vậy chẳng khác nào đóng đinh lập trường của Vân Định Quyền với người trong thiên hạ, khiến hắn ta không thể phân vân bất định giữa các thế lực. Hơn nữa như vậy cũng có thể giữ Vân Phỉ ở lại kinh thành một cách danh chính ngôn thuận, thay A Tông làm con tin.

Vân Phỉ thầm bực bội trong lòng, nhưng ngoài mặt lại làm ra vẻ e thẹn: “Cho nên ta không thể về nhà, chỉ để mình A Tông về, đúng không?”

Ánh mắt của nàng nây thơ trong sáng, giống như là không hề biết gì về những âm mưu toan tính trong đó vậy. Úy Đông Đình nhẹ nhàng nâng gương mặt của nàng lên, dịu dàng nói: “Sau này Kinh Châu không còn là nhà của nàng nữa, kinh thành mới là nhà.”

Mặt Vân Phỉ đỏ lên, giả vờ như rất e lệ: “Huynh sẽ đối tốt với ta cả đời sao?”

Úy Đông Đình khẽ hôn lên môi nàng, khẳng định chắc chắn: “Đúng vậy.”

Nói chuyện đàng hoàng không được sao, chưa tới ba câu là đã hôn. Vân Phỉ vừa giận vừa thẹn, ước gì có thể cắn cho y một cái. Nhưng chuyện đã đến thời khắc quan trọng nhất, ngàn lần không thể xảy ra sơ xuất gì nên đành ôm ý nghĩ 'việc nhỏ không nhịn sẽ hỏng việc lớn', mặc y hôn cho đã.

Một lúc sau, y mới buông nàng ra, cúi đầu mỉm cười, nhìn đôi gò má ửng hồng và đôi mắt trong veo như nước của nàng. Y vuốt ve gương mặt mịn màng của nàng, tự nhiên rất muốn ăn luôn nàng vào bụng.

Vân Phỉ vuốt môi mình với vẻ không vui, giống như là vừa ăn thật nhiều ớt cay vậy, nhưng vì không thể lộ ra vẻ bất mãn nên chỉ có thể cúi đầu giả vờ như thẹn thùng, thật ra trong lòng đang nổi trận lôi đình, cáu gắt lắm rồi.

“A Phỉ, sau khi thái hậu tứ hôn, ta sẽ đón nàng về phủ tướng quân ở.”

Vân Phỉ vừa nghe thế liền cảm thấy chuyện không ổn. Lúc ấy thuận miệng đáp ứng dọn sang phủ tướng quân chẳng qua là để mê hoặc y, bây giờ nàng phải chuẩn bị để người ta bắt đi bất cứ lúc nào, nếu ở trong phủ tướng quân canh phòng nghiêm ngặt ấy, há chẳng phải chuyện lớn khó thành sao.

Nàng cố nở nụ cười gượng gạo: “Chẳng phải sau khi gả đi thì mới sang nhà tướng công ở sao?”

“Tướng quân phủ là dinh thự được ban cho, thỉnh thoảng ta mới qua đó chứ không ở hẳn. Dù sao thì lúc thành thân, ta cũng không thể từ phủ thừa thướng đến cái viện bé tí này để đón nàng được, e là đội ngũ đón dâu không có chỗ mà đứng.”

Úy Đông Đình véo má nàng, cười nói: “Đến lúc đó, ta từ phủ thừa tướng sang phủ tướng quân đón nàng, nàng không phải lo gì cả, cứ yên tâm đợi ta bế lên kiệu hoa là được.”

Vân Phỉ đành phải cúi đầu cười gượng. Chắc chắn cha vừa về tới kinh thành là Úy Trác sẽ lập tức tổ chức hôn lễ của nàng và Úy Đông Đình ngay. Nếu trước đó mà nàng không bị bắt đi thì sẽ sa vào vực thẳm mất.

Ý chỉ tứ hôn của thái hậu nhanh chóng được ban xuống, Vân Tông cũng có thể rời khỏi kinh thành như ước nguyện. Vân Phỉ vốn định để Phục Linh và Tề Thị đi theo nhưng lại sợ Úy Đông Đình sinh nghi nên đành phải để Phục Linh lại làm bạn với mình.

Vân Tông vừa đi là ngày hôm sau Úy Đông Đình liền phái người đón tới Vân Phỉ sang phủ tướng quân.

Phủ tướng quân được thái hậu ban thưởng cho y vào ba năm trước, vì Úy Đông Đình vẫn ở trong phủ thừa tướng nên về cơ bản đều không bài trí gì cả, có điều người hầu trong phủ lại không ít.

Sau khi Vân Phỉ dọn tới liền trở thành nữ chủ nhân của nơi này, không chỉ người hầu đều cung kính với nàng mà ngay cả vợ chồng quản gia Úy Thiếu Hoa, vốn là họ hàng xa của Úy Trác cũng hết sức cung kính với vị thiếu phu nhân tương lai của phủ tướng quân này.

Bởi vì chỗ Vân Phỉ ở trước đây có nhiều người, lại không tìm được lý do danh chính ngôn thuận để đến nên Úy Đông Đình chỉ có thể thám thính tin tức của nàng từ miệng của Vân Tông để giải tỏa mối tương tư. Bây giờ nàng dọn đến phủ tướng quân, hai người đã có đính ước nên hàng ngày, mỗi khi Úy Đông Đình xong việc ở bộ binh là lập tức tới phủ tướng quân ở tới khi ăn cơm chiều thì mới chịu về nhà.

Vân Phỉ vừa vào ở mấy ngày mà khổ không nói hết. Môi bị chà đạp là chuyện như cơm bữa, ban đầu là mỗi ngày một lần, nay đã thành một lát một lần.

Nàng nhẩm tính, cho dù Tống Kinh Vũ trở về với tốc độ nhanh nhất thì cũng phải mất khoảng hai mươi ngày, vừa nghĩ đến chuyện ngày nào cũng phải thân mật với y, nàng muốn phát điên lên.

Đáng ghét nhất là Vân Định Quyền đã chiếm được Quan Nhai, đang áp sát Trường An. Tin thắng trận liên tiếp gửi về, Úy Đông Đình không cần ở bộ binh bận rộn như trước kia nữa, bây giờ sau khi ăn trưa khoảng một canh giờ là y sẽ về phủ tướng quân, thời gian ở cạnh Vân Phỉ ngày càng nhiều, gần như là suốt cả buổi chiều.

Cứ tiếp tục như thế, Vân Phỉ cảm thấy chưa đợi được Tống Kinh Vũ đến đón mình đi thì cái mạng nhỏ này đã hương tiêu ngọc vẫn rồi.

Mỗi ngày đến giờ nghĩ trưa là nàng lại đứng ngồi không yên, cứ đi loanh quanh trong phòng, ước gì có thể độn thổ hoặc là mọc đôi cánh bay mất. Thấy sắp đến giờ Úy Đông Đình trở về, nàng nghiến răng nói với Phục Linh: “Đợi lát nữa đại tướng quân đến, em cứ nói là ta đang nghỉ trưa. Hắn không chịu đi thì ta không dậy, đợi một lát chán quá thì hắn phải đi thôi.”

Phục Linh cười phì một tiếng: “Dạ, tiểu thư.”

Vân Phỉ đóng cửa lại, nằm lên giường lấy một quyển sách ra đọc. Quả nhiên không lâu sau liền nghe bên ngoài có tiếng Phục Linh nói nhỏ: “Đại tướng quân, tiểu thư đang nghỉ trưa.”

“Chẳng phải bình thường nàng ấy chỉ ngủ nửa canh giờ sao? Sao hôm nay còn chưa thức dậy, để ta vào xem thử.”

Nàng loáng thoáng nghe thấy tiếng Phục Linh nói: “Đại tướng quân, tiểu thư, tiểu thư không mặc quần áo chỉnh tề, e là không ổn lắm.”

Thấy Phục Linh không ngăn được y, Vân Phỉ vội vàng ném sách lên đầu giường rồi xoay người giả vờ ngủ.

Trong phòng vang lên tiếng bước chân khe khẽ, dừng ở bên giường. Nàng nhắm mắt, không nhúc nhích, hồi hộp tới nỗi tim sắp nhảy ra ngoài.

Bỗng nhiên, giường lún xuống một chút, không biết là y ngồi hay nằm xuống. Tim Vân Phỉ đập thình thịch, nhất thời có cảm giác tự đào hố chôn mình.

Đang mùa hè nóng bức, tuy trong phòng có băng nhưng vẫn nóng, nàng chỉ mặc một bộ váy áo mỏng. Làn váy màu hồng rực trải trên chiếu trúc màu xanh, giống như là một đóa sen nở rộ trên sóng biếc, xinh đẹp mà tĩnh lặng, hương hoa thoang thoảng. Ống tay áo khẽ vén lên một nửa, lộ ra cánh tay ngọc, giống như củ sen trắng nõn.

Nàng có cảm giác ánh mắt của y cứ nhìn chằm chằm vào cánh tay trần của mình. Căn phòng yên tĩnh tới mức tựa hồ như chỉ có tiếng hít thở khe khẽ của nàng. Phải nói là ánh nhìn của y còn lạnh hơn cả băng, nàng lập tức cảm thấy cánh tay trần kia lành lạnh và cứng đờ, giống như là bị trúng gió.

Nàng thầm hối hận khôn nguôi, nếu biết y không kiêng nể gì, con gái nhà người ta đang ngủ mà cũng dám xông vào thế này thì nàng đã không dùng cách này để tránh y, khiến bây giờ mình lỡ đâm lao phải theo lao, rơi vào thế bị động.

Bỗng nhiên, có mấy ngón tay nhẹ nhàng đặt lên cánh tay nàng, nàng lập tức nổi da gà, thế này thì không thể giả vờ được nữa. Lúc ấy nàng nghe thấy bên tai có tiếng cười khúc khích: “Con mèo lười.”

Nàng vừa thẹn vừa giận, đang định trở mình ngồi dậy thì đột nhiên y xoay người đè lên người nàng, ngay sau đó môi nàng bị phong lại, y hôn nàng thật sâu. Khác với nụ hôn thường ngày, vì hai người đều đang nằm nên tư thế càng thêm ám muội, hơn nữa cách lớp quần áo mỏng, nàng có thể cảm nhận rõ ràng phản ứng cơ thể của y.

Tuy nàng chưa trải qua chuyện ấy nhưng cũng lờ mờ hiểu được thứ gì đang đặt trên đùi mình.

Trong lúc kinh hoàng, nàng cắn y một cái thật mạnh mới có thể khiến y buông mình ra. Y chống tay, cúi người nhìn nàng. Gương mặt anh tuấn gần trong gang tấc, trong đôi mắt sáng như sao mai kia lóe lên một tín hiệu nguy hiểm.

Nàng cảm thấy hôm nay mình ngu ngốc đến tột cùng, cư nhiên đi vác đá để đập vào chân mình. Buồn bực và thiếu dưỡng khí, mặt nàng đỏ bừng lên như ráng chiều, sáng rực và lộng lẫy hơn cả ánh dương.

Úy Đông Đình không khỏi động lòng, đến giọng nói cũng khàn khàn: “Nếu sau này nàng còn dám giả vờ ngủ để trốn ta thì ta sẽ yêu nàng ngay bây giờ.”

Nàng cả kinh, định cho y một tát không chút khách khí. Y cười khanh khách, nắm cổ tay nàng lại, đè nó lên trên đầu nàng. Bộ ngực vốn không quá tròn đầy kia bị tư thế này làm cho càng thêm đẫy đà, giống là hai trái núi nho nhỏ. Khi hít thở, hai trái núi ấy khẽ phập phồng, hết sức kiều diễm.

Vẻ nguy hiểm trong mắt Úy Đông Đình ngày càng rõ, Vân Phỉ ý thức được mình đã ở bên bờ vực của sự nguy hiểm, chỉ cần lơ đễnh chút thôi là sẽ tự chuốc họa vào thân, bị y ăn sạch sẽ, mất cả chì lẫn chài.

Lần này nàng thật sự sợ hãi, nếu y cưỡng ép nàng thì nàng hoàn toàn không có sức phản kháng. May mà nàng còn có bản lĩnh muốn rơi nước mắt là sẽ rơi, nên dưới tình thế cấp bách, nàng ra sức nháy nháy vài cái, hai giọt nước mắt vừa tròn vừa to lập tức trào ra. Nàng khóc lu loa: “Huynh ức hiếp ta.”

Quả nhiên chiêu này lập tức có tác dụng. Úy Đông Đình thả tay nàng ra, dịu dàng nói: “Sao ta lại nỡ ức hiếp nàng chứ, chỉ có nàng ức hiếp ta thôi.”

“Ta ức hiếp huynh khi nào?”

Úy Đông Đình dùng tay chỉ vào trán nàng, vừa tức cười vừa tức giận: “Tiểu hồ ly này, muốn ta vạch trần nàng mới chịu sao?”

“Vậy huynh nói đi.”

“Từ khi quen biết nàng tới nay, đã khi nào nàng thật lòng với ta chưa? Ngày nào không nói dối ta thì ta đã A di đà Phật rồi, mặt trời cũng mọc từ hướng tây.”

Vân Phỉ thầm cả kinh, nước mắt cũng bất giác ngừng chảy, chột dạ hỏi tiếp: “Ta gạt huynh chuyện gì chứ?”

Úy Đông Đình cười tươi: “A Tông bị Giang Như Trần đâm bị thương là chuyện ngoài ý muốn, ta có thể giết Giang Như Trần nhưng không thể trừng trị Anh Thừa Cương. Bởi bì Giang Như Trần là kẻ hành thích vua, mà Anh Thừa Cương lại có công cứu giá. Ta biết nàng giận ta, cho nên nàng muốn đưa A Tông về nhà ta cũng thành toàn cho nàng.”

Thì ra là không gạt được y. Vân Phỉ bị y vạch trần, không những xấu hổ mà còn thấy chán chường. Nàng tự thấy kế hoạch này rất hoàn hảo, không có một chỗ sơ xuất, rốt cuộc là y thấy được sơ hở nào chứ?

Tại sao lần nào nàng cũng bại trong tay y? Nàng thật sự không cam lòng.

Y đưa tay lau giọt nước mắt còn đọng trên khóe mắt nàng, nhẹ nhàng nói: ”Yêu ai yêu cả đường đi, A Tông là đệ đệ của nàng thì ta cũng sẽ thương nó như đệ đệ của mình, nàng không cần phải gạt ta. Sau này muốn gì thì cứ nói với ta, chỉ cần ta có thể làm được thì sẽ cho nàng được toại nguyện, trọn đời này sẽ luôn là thế.”

Vân Phỉ cảm thấy mặt mình nóng tới mức có thể nướng được khoai lang. Lần đầu tiên nàng cảm thấy áy náy với y. Thế nhưng, tiếp theo nàng còn phải gạt y, phải làm sao đây?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.