Thâu Trọn Gió Xuân

Chương 41: Sự cố bất ngờ



Tim Vân Phỉ đập thịch một cái, cái tên Úy Đông Đình tựa như một hòn đá đập vào tim nàng. Mặc dù nàng chưa từng thực sự muốn gả cho y, cũng không chấp nhận cuộc hôn nhân này nhưng một khi Vân Định Quyền chưa trở mặt với triều đình thì hơn ước giữa y và nàng vẫn chưa được hủy bỏ.

Lục Nguyên cứ nhìn Vân Phỉ không chớp mắt, hồi hộp tới nỗi sắp bẻ gãy đôi đũa trên tay. Lúc nãy khi Lục Kim dẫn Vân Phỉ đi nghỉ ngơi một lát, hắn kể hết cho lão thái thái nghe chuyện nàng làm thế nào để cứu hắn từ trong tay bọn cướp. Lão thái thái vừa ngạc nhiên vừa thán phục sự trí dũng song toàn của nàng, hảo cảm đối với nàng cũng tăng lên không ít.

Với gia thế của Lục gia, chắc chắn Lục Thịnh sẽ hết sức cân nhắc hôn sự của đứa con trai độc nhất này. Tuy Lục Nguyên thích Vân Phỉ nhưng cũng biết việc này khó khăn đến nhường nào, chắc chắc cha sẽ không dễ dàng đồng ý. Cho nên khi thấy lão thái thái thích Vân Phỉ như vậy thì liền nhân cơ hội ấy nói hết tâm tư của mình với bà, cầu xin bà tác thành cho hắn.

Đương nhiên lão thái thái không nhẫn tâm cự tuyệt lời cầu xin của cháu nội, hơn nữa quả thật bà cũng rất thích Vân Phỉ, cho nên không nhịn được mà hỏi ra vấn đề quan trọng nhất này.

Tuy Vân Phỉ không muốn chấp nhận việc thái hậu tứ hôn nhưng quả thật Úy Đông Đình vẫn là vị hôn phu trên danh nghĩa của nàng, cho nên nàng nói với lão thái thái: “Cha đã định cho con một mối nhưng con không muốn gả cho người đó nên mới tới kinh thành nương nhờ họ hàng, hy vọng người thân có thể giúp con khuyên nhủ cha, hủy bỏ hôn ước ấy.”

Chiếc đũa trên tay Lục Nguyên lại rơi xuống trúng cái đĩa sứ Thanh Hoa tạo nên một tiếng vang, khiến cho mọi người trên bàn đều nhìn hắn.

Trong mắt Lục Thịnh lóe lên chút nghi hoặc, ông bất giác nhìn về phía Vân Phỉ. Dường như Vân Phỉ không hề để ý tới sắc mặt của Lục Nguyên, mặt nàng hơi thẹn thùng, đỏ đỏ hồng hồng giống như là đóa hợp hoan vừa nở.

“Thì ra là thế.” Lão thái thái gật đầu, nhìn Lục Nguyên rồi thở dài, lòng thầm lấy làm tiếc nuối. Trái tim của Lục Nguyên như bị vỡ thành ngàn mảnh, hắn hoàn toàn không ngờ được nàng đã có hôn ước, tin tức này đúng là như tiếng sét giữa trời vang.

Lục Kim hỏi: “Vậy sau này Tô tỷ tỷ có tính toán gì chưa?”

“Tỷ tính vài ngày nữa sẽ về Kinh Châu.”

Mặt Lục Nguyên lập tức biến sắc, hắn quay đầu nhìn Vân Phỉ: “Nàng, nàng định đi?” Lòng hắn càng thêm hỗn loạn.

“Phải, ta định về nhà.” Vân Phỉ ngượng ngùng cười: “Không biết trong phủ có chuyến hàng nào định đi về phía nam không? Ta muốn đi cùng, như vậy trên đường sẽ an toàn hơn.”

Đây cũng chính là một trong những nguyên nhân Vân Phỉ đi cùng Lục Nguyên đến Tấn Thành. Việc làm ăn buôn bán của Lục gia rất rộng, nhất định là có những chuyến hàng vận chuyển đi khắp nơi trong lãnh thổ. Thông thường những đội buôn này đều có bảo tiêu theo theo áp tải hàng hóa. Nếu nàng có thể cùng về Kinh Châu thì sẽ an toàn hơn nhiều so với việc một thân một mình ngồi xe ngựa trở về.

Miệng Lục Nguyên thấy đắng nghét đến nỗi không nói nên lời, cứ ngẩn ngơ mà nhìn nàng, chữ 'có' kia cứ như là có gai độc, mắc kẹt trong cổ họng không thốt ra ngoài được.

Vân Phỉ thấy biểu cảm của hắn như thế thì hơi lấy làm lạ.

Lục Thịnh nói: “Đúng là Lục gia có làm ăn buôn bán với vùng Kim Lăng, Chiết Giang, có điều phải nửa tháng mới có một chuyến hàng. Nếu Tô cô nương cần đi gấp thì ta sẽ phái người hộ tống cô về nhà, còn nếu Tô cô nương không gấp thì hãy ở lại thêm một thời gian nữa, đợi đầu tháng sau cùng xuất phát với đội buôn.”

Vân Phỉ nghe thế thì vội vàng cảm ơn Lục Thịnh: “Đa tạ bá phụ, vậy tiểu nữ xin quấy rầy quý phủ thêm một thời gian nữa, đợi cùng xuất phát với đội buôn.”

Để Lục Thịnh phái người hộ tống nàng về, nàng cảm thấy rất áy náy. Nàng cũng không ngại ở thêm mươi ngày nửa tháng, có lẽ Úy Đông Đình vẫn đang tìm nàng, trễ thêm vài ngày nữa sẽ an toàn hơn.

Lão thái thái lập tức nói: “Tô cô nương khách khí quá rồi, chúng ta sẽ tiếp đãi cô như người nhà vậy, cứ yên tâm mà ở, ở năm bảy năm cũng không sao cả.”

Lão thái thái thầm tiếc nuối trong lòng, nếu tiểu cô nương này vẫn chưa đính hôn thì đúng là một cô nương tốt, rất xứng với cháu nội bà. Dung mạo thì không cần phải nói, chỉ riêng việc dũng cảm cơ trí hơn người kia thôi cũng đã giống với mẫu thân của Lục Nguyên vài phần.

Vân Phỉ vui mừng nghiêng đầu sang cười thật tươi với Lục Nguyên: “Phải nhờ Lục công tử tốn chút công sức rồi. Hiện nay ta mang số tiền lớn trong người, rất lo trên đường bị cướp.”

Lục Kim và lão thái thái đều bị những lời này của Vân Phỉ chọc cười, ngay cả người không thích cười nói như Lục Thịnh mà cũng cười mỉm, chỉ có Lục Nguyên là không cười nổi, gan ruột giống như là bị người ta đấm một đấm thật mạnh, gần như là nát vụn cả ra.

Ăn cơm xong, Lục Kim và Vân Phỉ cùng cáo từ, ra khỏi Phúc Thọ Uyển.

Bây giờ từ trên xuống dưới trong phủ đều biết Vân Phỉ là ân nhân cứu mạng của Lục Nguyên, được lão thái thái coi là thượng khách, cho nên người hầu trong phủ đều hết sức tôn kính Vân Phỉ, thấy nàng từ xa là đã cung kính hành lễ. Vân Phỉ cũng không ngại ở lại Lục gia thêm vài ngày, nhưng nơi này dù có tốt thì cũng không phải nhà mình, hơn nữa nàng lo lắng sau khi cha đánh vào Trường An thì sẽ trở mặt với Úy Trác, nàng ở cách kinh thành quá gần thì không được an toàn lắm.

Nửa tháng trôi qua nhanh như chớp mắt, cuối cùng cũng đến đầu tháng. Vân Phỉ đau đáu nhớ nhà, vừa tới mồng một liền hỏi Lục Nguyên ngay: “Lục công tử, khi nào thì ta có thể xuất phát?”

Lục Nguyên nhìn đôi mắt sáng long lanh rạng ngời, gương mặt xinh đẹp đáng yêu của nàng, trên khuôn mặt anh tuấn xuất hiện vẻ đau đớn khó tả. Thời gian nửa tháng trôi qua nhanh như tên bắn, cuối cùng thì nàng cũng phải đi rồi. Lần này đi, có lẽ cả đời cũng không còn cơ hội gặp lại nữa, hắn cảm thấy tim đau nhói, cố gắng lắm mới nói được mấy chữ: “Mồng năm.”

Vân Phỉ nghe thế thì cười còn tươi hơn hoa, vui sướng vỗ tay: “Tốt qua rồi, vậy ta sẽ bắt đầu thu dọn hành lý.”

Lục Nguyên nhìn nụ cười hớn hở của nàng, ruột gan đau như bị ai cắt. Lẽ nào cứ thế mà để mất nàng sao? Tuy nàng đã đính hôn nhưng nàng cũng đã nói nàng không hề muốn gả cho người kia.

Lục Nguyên ngẩn ngơ nhìn theo bóng nàng, đột nhiên nghĩ: nếu nàng có thể hủy hôn...

Đến ngày mồng năm, Vân Phỉ ngóng trông Lục Nguyên đến gọi nàng, nhưng đợi mãi đến giờ ăn trưa mà vẫn không thấy Lục Nguyên có ý bảo nàng chuẩn bị xuất phát thì hơi sốt ruột. Nhân lúc ăn cơm, có mặt Lục Nguyên ở đó, nàng liền hỏi: “Lục công tử, hôm nay giờ nào ta sẽ xuất phát?”

Lục Nguyên nghiêm nghị nói: “Tô cô nương, cô không thể về được.”

Vân Phỉ ngẩn ra: “Tại sao?”

“Bởi vì châu mục Lư Châu Lâm Thanh Phong đột nhiên lãnh binh tập kích Lạc Dương.” Lục Nguyên nghiêm mặt, cố gắng làm ra vẻ nghiêm túc chững chạc, nhưng trong lòng thì mừng như mở cờ, đây đúng là trời cũng giúp hắn.

Vân Phỉ giật mình, tin tức này đúng là quá bất ngờ.

Lục Thịnh cũng nói: “Đại quân áp sát, không thể đi xuống phía nam. Tô cô nương đừng sốt ruột, cứ an tâm ở lại đây.”

Lão thái thái cả kinh hỏi: “Có đánh nhau sao? Kinh thành cách Tấn Thành không xa, có khi nào đánh tới đây không?”

Lục Thịnh bình tĩnh nói: “Mẹ cứ yên tâm, nơi Lâm Thanh Phong muốn đánh chiếm là kinh thành, chúng ta cứ ngồi yên xem tình hình đã, nếu tình thế không ổn thì lên phía bắc lánh nạn là được.”

Lão thái thái gật đầu, thở dài: “Kinh thành sớm muộn gì cũng đánh nhau, nơi này cách kinh thành quá gần, chúng ta đi lánh nạn vẫn hơn.”

Lục Thịnh gật đầu: “Mẹ cứ yên tâm, con sẽ biết cách sắp xếp.”

Khi Vân Phỉ nghe được tin tức bất ngờ này, phản ứng đầu tiên chính là: Lâm Thanh Phong đột nhiên phát binh là muốn độc chiếm Lạc Dương hay là đã giao hẹn trước với cha nàng, hai bên cùng đánh gọng kìm, liên kết cùng lật đổ triều đình?

Nghĩ kỹ lại thì nàng cảm thấy khả năng thứ hai có lý hơn. Nếu Lâm Thanh Phong muốn thừa cơ cha nàng đánh nhau với Tần Vương để làm ngư ông đắc lợi thì nên phát binh công đánh Lạc Dương ngay từ khi cha nàng đang giành Quan Nhai với Tần Vương chứ không đợi tới ngày hôm nay. Hơn nữa trong tay Úy Đông Đình còn có mấy vạn binh mã, chỉ với binh lực của Lư Châu thì Lâm Thanh Phong sẽ không dám manh động. Nhất định là cha nàng đã chiếm được Trường An, nhân lúc trên đường khải hoàn trở về, giao hẹn với Lâm Thanh Phong tạo thành hai mặt vây đánh, đoạt lấy Lạc Dương.

Có lẽ đây chính là kế hoạch mà cha nàng đã sớm hoạch định trước, cho nên trong thời gian này Lâm Thanh Phong âm thầm chuẩn bị, thời cơ đến là xuất binh đánh bất ngờ.

Nghĩ đến đây nàng thầm hối hận, lẽ ra nửa tháng trước nên rời khỏi Tấn Thành. Bây giờ quân của Lâm Thanh Phong đã cắt đứt đường xuống phía nam, trong cơn loạn lạc này nàng không thể mạo hiểm tính mạng để xông qua đó. Có điều nghĩ lại thì nếu lần này cha nàng và Lâm Thanh Phong thuận lợi đánh chiếm được kinh thành thì rất có khả năng ông sẽ xưng vương, sau đó đón mẹ và đệ đệ của nàng tới knh thành, vậy thì nàng cũng không cần về Kinh Châu nữa.

Thế nên Vân Phỉ chỉ có thể tiếp tục ở lại Lục gia, ngồi yên xem tình hình biến động thế nào.

May mà Tấn Thành rất gần với lạc dương, Lục Thịnh lại chăm chú theo dõi tình hình ở kinh thành để ứng phó nên hàng ngày Vân Phỉ đều cập nhật được tin tức của kinh thành. Úy Đông Đình đích thân thống lĩnh đại quân của kinh thành chặn quân của Lâm Thanh Phong tại Mang Sơn. Tuy kinh thành tạm thời giữ được nhưng Vân Phỉ biết chắc một khi cha nàng dẫn binh về tới Lạc Dương thì lúc ấy chiến tranh mới thực sự bắt đầu. Đến lúc đó, kinh thành bị vây cả hai mặt, binh lực của triều đình hoàn toàn không đủ để chống lại sự hợp sức công kích của Vân Định Quyền và Lâm Thanh Phong.

Đương nhiên nàng hy vọng cha mình thắng lợi, nhưng nếu cha thắng thì nhất định Úy Đông Đình sẽ... Nghĩ đến đây, nàng đột nhiên không dám nghĩ tiếp nữa, lòng cảm thấy nặng nề, giống như là bị một tảng đá to đè nặng.

Để đề phòng bất trắc, Lục Thịnh quyết định đưa lão thái thái và con cái lên Thái Nguyên để lánh nạn. Đương nhiên Lục Nguyên sẽ không bỏ rơi Vân Phỉ nên ra sức khuyên Vân Phỉ cùng đi, Vân Phỉ cũng cảm thấy lúc này lánh đi là tốt nhất.

Hôm sau, Lục Nguyên dẫn một lực lượng thị vệ và nô bộc hùng hậu cùng xuất phát lên Thái Nguyên.

Vân Phỉ và Lục Kim cùng ngồi chung một chiếc xe ngựa, khi thả màn che xuống, nàng bất giác thở dài một hơi. Cha trở mặt với triều đình, như vậy hôn sự của nàng và Úy Đông Đình đương nhiên cũng sẽ bị hủy, nàng cũng không cần lo lắng có ngày sẽ khó xử vì bị kẹt giữa cha và chồng. Lẽ ra nàng nên vui mừng mới phải chứ? Thế nhưng tại sao nàng lại không hề vui vẻ như mình đã nghĩ?

Xe ngựa chuẩn bị xuất phát, Lục Kim hưng phấn nói: “Tô tỷ tỷ, đợi đến Thái Nguyên rồi chắc chúng ta sẽ có dịp cùng đến Ngũ Đài Sơn nhỉ?”

Vân Phỉ cười gật đầu, thật ra thì lòng đang rối như tơ vò, làm gì có tâm trạng để du sơn ngoạn thủy. Thậm chí nàng không nói rõ được sự lo lắng và ưu tư kia rốt cuộc là dành cho cha hay cho Úy Đông Đình. Thôi vậy, mắt không thấy thì lòng sẽ không lo, nàng nhủ với mình như thế. Không được nghĩ lung tung, thắng làm vua thua làm giặc, đây không phải là chuyện nàng có thể can thiệp được, thôi thì cứ giữ ngân phiếu của mình cho kỹ là được.

Vân Phỉ không yên lòng, trong lúc suy tư bỗng nghe thấy bên ngoài xe ngựa vang lên tiếng xôn xao ồn ào, sau đó bỗng nhiên trở nên im lặng, một loạt tiếng vó ngựa chạy tới trước mặt, có người hô to: “Thái hậu, hoàng thượng giá đáo, Lục Thịnh còn không mau quỳ tiếp giá!”

Nàng giật mình, còn tưởng là mình đang nằm mơ. Sao thái hậu và hoàng thượng lại tới đây?

Lục Kim cũng giật mình kinh hãi, ngơ ngác nhìn Vân Phỉ, sau đó định đưa tay vén màn lên.

Trên con đường làm bằng đá tảng rộng và thẳng tắp trước cửa Lục phủ, hơn trăm tên cấm vệ quân đang hộ tống một chiếc xe do sáu con ngựa kéo. Cờ đại diện cho thiên tử phất phới trong gió sớm. Trên lưng con ngựa lông vàng đốm trắng chạy trước xa giá của vua là thừa tướng Úy Trác. Người gọi tiếp giá chính là tổng quản Ý Đức cung Ngụy Mẫn.

Mười mấy người lập tức quỳ xuống đất. Lục Nguyên đỡ lão thái thái xuống xe ngựa, cũng quỳ xuống.

Vân Phỉ há hốc mồm, trong giây phút bị Lục Kim kéo xuống xe và quỳ xuống, nàng ước gì có thể độn thổ xuống đất. Đúng là trăm tính ngàn tính cũng không tính được có ngày hôm nay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.