Thay Đổi

Chương 4: Trở về Tokyo




“Cạch” – Cổng bật mở, Yui bước ra. Trước mặt cô là một người phụ nữ với mái tóc nâu dài, buộc về một phía.

- Mười năm không gặp, kế toán trưởng Nakazawa.

- Vâng, cảm ơn cô khi còn nhớ tôi, tiểu thư Yui.

- Cô đến đây có chuyện gì?

- Tôi theo lời của chủ tịch đến đây đón cô về Tokyo để học năm cấp ba.

- Tôi hiểu rồi! – Yui quay vào nhà.

- Tiểu thư Yui, đề nghị cô lên xe ra sân bay.

- Tôi sẽ về! Nói với ông già đó khi nào trường tôi sẽ học bắt đầu học thì tôi sẽ về! – Yui quát – Tôi muốn nghỉ hè ở đất Kagoshima này!

- Tiểu thư! Nếu cô không nghe thì đừng trách tại sao tôi phải dùng tới bạo lực! – Nakaxawa nâng kính lên, vỗ tay hai tiếng thì từ trên xe, hai người đàn ông vóc dáng vạm vỡ bước xuống.

- Bọn nào đó? – Ánh mắt Yui vẫn không thay đổi.

- Đây là những vệ sĩ chuyên nghiệp nhất đấy. Tiểu thư không chống cự nổi đâu.

- Vệ sĩ chuyên nghiệp cơ à? Ông già đó bây giờ rảnh vậy sao? Ha, buồn cười ghê! – Lúc nãy nói mạnh miệng với Mika vậy chứ lúc bước ra cô vẫn còn chút sợ hãi và chỉ muốn lẩn trốn thật nhanh. Chứ bây giờ cô cảm thấy mình đã bị ám ảnh quá mức chứ ba cô không có đáng sợ như cô tưởng. Cô bỏ vào trong nhà.

Bất thình lình, hai tên vệ sĩ chạy lại nắm lấy hai tay cô. Nakazawa bật cười:

- Tiểu thư, không phải tôi đã nói rồi sao? Họ là những vệ sĩ chuyên nghiệp đấy!

- Nếu là vệ sĩ chuyên nghiệp thì chứng minh đi! – Yui hét. Cô giơ chân phải lên đá mạnh ra phía sau vào “cái ấy” của một tên. Tên vệ sĩ thứ nhất nằm đau điếng cựa quậy ở dưới đất. Cô xoay người, đập mạnh tay phải vừa được giải thoát vào gáy của tên thứ hai. Hắn ôm gáy lùi lại, rồi dùng hai tay xông tới chỗ cô. Yui nhanh nhẹn như một chú sóc né sang, rồi cô dùng cùi trỏ giáng thẳng vào xương sống của hắn. Tên thứ nhất nhổm dậy, lao đến. Yui lại tặng hắn một phát nữa vào đúng chỗ cũ. Bây giờ thì cả hai đều nằm im không thể chống cự ở dưới lòng đường.

- Tiểu thư … - Nakazawa im bặt.

- Sao? Cả cô cũng muốn ư? Mà có điều … cô nói lại với ông già là lần sau đừng mời mấy kẻ đang học ở học viện vệ sĩ về rồi nói là vệ sĩ chuyên nghiệp nha!

- Chúng tôi đã có bằng vệ sĩ chuyên nghiệp mà… - Hai kẻ thất bại nằm ở dưới gượng dậy thanh minh.

- Còn nữa, Nakazawa! Cô có mang tiền đó không?

- C … có?

- Đưa tôi một trăm ngàn yên.

- Sao ạ?

- Bộ cô tính bắt tôi về không à? Ít ra cũng để tôi khao bạn bè một bữa chứ? Mà tôi sẽ học ở đâu?

- Trường cấp ba Stars 2. – Nakazawa vừa chán ngán đưa tiền cho Yui vừa uể oải trả lời.

- Stars 2 … là sao?

- Ba năm trước chủ tịch Oga tức chủ tịch hội đồng quản trị nhà trường đã cho mở thêm cơ sở thứ hai của Stars.

- Ồ, ông ta rảnh thế! Mà khi nào bắt đầu học? – Yui nhận tiền từ tay kế toán trưởng và hỏi:

- Ngày 6 tháng 9.

- Mùng 4 tháng 9 lại đây đón tôi! – Nói rồi Yui quay thẳng vào trong không nói lời tạm biệt, để lại Nakazawa đang tức tối một mình đánh thức hai chàng vệ sĩ thảm bại.

Cái ngày đó cũng đến. Mika đã trở về từ 3 tuần trước. Bây giờ, Yui một mình lên chuyến bay trở lại Tokyo. Cô đặt cho mình mục tiêu đầu tiên: Trả thù ba cô.

Yui đang ngồi trên con Ferrari của Nakazawa từ sân bay trở về dinh thự Satake. Cô nhìn lại thành phố ngày xưa đã ám ảnh cô, bây giờ cô chẳng hề cảm thấy đáng sợ gì cả. Kế hoạch phục thù những kẻ ngày xưa đã coi thường và bắt nạt cô suốt cả chặng đường cứ đầy ắp trong đầu. Bỗng Yui khựng lại. Cô quay sang Nakazawa ngồi cạnh cô nãy giờ:

- Dừng xe, Nakazawa!

- Cô muốn đi đâu?

- Học thuộc lại đường phố! – Yui trả lời bằng những câu thu gọn không thể bị thu gọn hơn được nữa.

- Không được. Chủ tịch muốn gặp tiểu thư ngay bây giờ. Lần trước tôi đã bị chủ tịch mắng vì không đưa cô về nhà được nên xin cô đừng làm khó tôi. – Nakazawa cương quyết.

- Cô nhất định không dừng xe?

- Phải.

- Được thôi, để xem ai hơn ai. – Yui cười nham hiểm. Cô đưa tay ra nắm lấy Doorhandle mở “cạch”. Nakazawa hốt hoảng, hét lên với tay tài xế:

- Dừng ngay! – Chiếc xe phanh gấp lại. Yui từ từ bước xuống:

- Ngay từ đầu ngoan ngoãn dừng xe có phải hơn không? Nakazawa, tiền!

- Sao ạ?

- Cô định bắt tôi giữa cái trời hè oi bức này đi bộ chắc! Đưa tiền, tôi phải đi taxi!

- Rồi, tôi biết rồi! - Nakazawa rút trong ví ra tờ một ngàn yên

- Có bấy nhiêu thôi hả? Đưa hết số lẻ đây!

Một lần nữa, Yui lại bước đi trong khoái chí và một xấp tiền của Nakazawa, để lại cô kế toán trưởng tức giận cấu xé đồ trong xe.

- A lô, Mika à? – Yui rút trong túi ra chiếc Smartphone và gọi cho cô bạn thân Toudo Mika – gặp nhau chút nhé!

- Cậu về rồi à?

- Phải, vừa mới đáp sân bay.

- Thế mà tớ cứ tưởng ông già đó sẽ lôi cậu về ngay chứ!

- Tớ là Boss của Mitsuba đó, cậu nghĩ tớ sẽ bị lão ta điều khiển dễ dàng ư?

- Đã là cựu rồi bạn tôi ơi! Cậu đang ở đâu đó?

- Shibuya!

- Sao lại là phố mua sắm?

- Sao cũng được, đến đây đi!

Hai người bạn đã đi khắp các cửa hàng, ngắm các loại đẹp, thử đủ thứ đồ. Bây giờ cả hai đều rất đã. Chính xác là: Hai người bạn đã đi khắp các quán ăn, ngắm các món ngon, thử đủ thứ món. Bây giờ cả hai đều rất no. Yui đặc biệt hơn các cô gái khác rất nhiều. Cô là một đoá hoa lung linh, ai nhìn vào cũng sẽ bị hớp hồn. Ngoại hình của cô giống một người mẫu hơn là một học sinh cấp ba: Cao 1m 72, nặng 46 kg, số đo BWH không thể chuẩn hơn; làn da trắng mịn không chút tì vết; mắt to, đẹp; mũi cao; môi đỏ hồng; mái tóc dài mượt và đen óng; trông cô rất dịu dàng. Nhưng từ lúc chuyển đến Kagoshima, bất cứ ai khen cô dịu dàng và nữ tính thì đều được nhận một “nắm đấm” từ cô. Điều duy nhất cô quan tâm không phải là ngoại hình, lực học hay đàn ông mà là boss và đồ ăn.

- Oa, thơm quá! – Yui hét lên. Lí do là vì có một mùi hương của món ăn mà cô thích nhất bay đến mũi cô – Trời ơi, những miếng Takoyaki kia vừa to mà vừa hấp dẫn. Lại còn giảm giá 50% nữa! Phải mua ngay mới được.

Nhưng sự hưng phấn của Yui ngay sau đó tắt vụt. Cả một hàng dài xếp hàng chờ mua. Cô phát bực. Cô rút tờ một ngàn yên ra, chạy lại chỗ cô bé đang đứng ở vị trí thứ sáu, bảy, nói:

- Cô bé, em có thể mua cho chị tầm chục cái Takoyaki được không? Mười cái là khoảng năm trăm yên, còn năm trăm yên nữa là cho em. Mua hộ chị nhé!

- Vâng ạ!

- Chị đứng ở dưới gốc cây đằng kia, mua xong em đưa lại cho chị được không?

- Vâng!

Nói rồi Yui và Mika đi lại dưới gốc cây, đứng trò chuyện vui vẻ.