Thay Đổi

Chương 60: Heaven land




- Yahoo! – Mika hét lên đầy hứng khởi. – Go go! Pokemon!!

Cô hò hét, vươn tay khiến một số khán giả xung quanh ngoảnh lại nhìn.

Năm nhỏ bạn ngồi khoanh tay, trầm mặt nhìn theo:

- Quên mất là Mika khoái phim hoạt hình! Biết vậy không cho cổ tham gia oẳn tù tì. – Yui lên tiếng bình phẩm, mắt không rời màn hình, nhìn một cách chán chường.

- Ai chà… Sở thích không thể đánh giá qua vẻ bề ngoài. Bình thường lạnh lùng người lớn lắm mà… thế mà lại thích xem phim hoạt hình! – Shukasa tiếp lời.

Đến đây cả hội đồng loạt nhìn nhau, không ai bảo ai bất giác thở dài.

___

- Super Rokurokubi* à? Nghe nói trò này là ăn khách nhất đấy! – Shukasa cầm xấp vé đứng nhìn cả hàng người xếp hàng để chơi trò chơi này, ngước nhìn nói.

- Thấy bảo trò này mô phỏng ngôi nhà ma. Đoàn tàu có hình dáng của con Rokurokubi mà. Mỗi chuyến chở được mười bốn người, đi xuyên dãy hầm kinh dị nữa. – Haru nhìn chằm chằm tờ hướng dẫn du lịch khu vui chơi, mô tả cho tụi bạn nghe. Rồi bất chợt quay lại nhìn Yui, cười gian xảo. – Bảo sao Yui rút không chơi…

Cô nàng đứng khoanh tay, nhìn ra một góc, mặt đỏ ửng vì xấu hổ. Đến đây, Shukasa mới hiểu ra vấn đề. Anh chợt nhớ lại lần Yui bị một con Yamakagashi cắn ở đảo Ogano, cô có khai là “Ngoài rắn ra, tôi còn sợ mấy thứ côn trùng nhiều chân, mấy loài động vật sống hoang dã trong rừng, mấy con vật khổng lồ như trâu, bò… chưa kể đến chuột và cả … ma nữa.” Lúc này, nụ cười của anh còn hiểm độc hơn cả nụ cười của Haru bội phần:

- Ai chà! Nhát thế! Bảo sao hồi nãy khăng khăng không xem phim kinh dị. Lý do là đây…

Lời nói của Shukasa như một mũi tên chọc thẳng vào lưng Yui, xuyên ra trước, bèn phát quạu:

- Ai bảo chứ? Chỉ là không thích thôi! Cứ tưởng mấy trò tàu của bọn học sinh mẫu giáo nên không chơi… chứ biết trước nó thú vị như vậy thì đã tham gia lâu rồi! – Yui tìm cách chữa thẹn, lý do chẳng lọt tai tý nào.

- Thế giờ có đi chơi không? – Mika khẽ trút một tiếng thở dài ngao ngán, hỏi.

- Đ… đi! Nhưng mà vé lỡ không mua cho tớ rồi… bây giờ mà xếp hàng thì… - Lúc này Yui lại đánh đầu về phía quầy bán vé. Mấy hàng đứng xếp luôn! Cô nàng bèn thở phù nhẹ nhõm. Thế này thì an tâm rồi. Chắc bọn họ không rảnh đến nỗi tốn mấy chục phút chỉ để doạ cô đâu.

- Khỏi lo! – Câu nói của Shukasa thốt ra đầy nhẹ nhàng khiến Yui có một linh cảm không hay. Anh xoè xấp vé năm cái thành cái quạt, rồi khẽ nhích tay đẩy một tấm vé khác núp sau ló ra. – Lúc nãy vì sợ Yui nói nhầm nên đã mua đề phòng rồi.

Nghe vậy, cô nàng ngã rầm xuống đất. Kỳ này chắc chết rồi.

May mắn là đi vào hàng ngắn, bởi vậy chỉ sau hai mươi phút xếp hàng, cuối cùng họ cũng đã trải nghiệm được trò chơi nổi tiếng bậc nhất rồi. Đoàn tàu nằm trên cổ của con Rokurokubi, chia làm bảy hàng, mỗi hàng hai người. Yui bị Shukasa lôi lên hàng đầu tiên – hàng sợ nhất, Mika và Haru hàng hai, kế đó là hai chàng trai đang hào hứng.

Yui run run thò đôi chân vào tàu, không vững bước. Nhưng biết thế nào cũng không tránh nổi nên đành nhắm mắt, nuốt nước miếng ngồi vào. Lúc cô đang cài đai bảo hiểm còn bị Shukasa nói khích:

- Không sao đâu Yucchi! Ở đây người ta có bán quần dự phòng đó!

- Đ… đồ ngốc! Em mà sợ đến nỗi tè dầm á? Không có đâu! – Cô đỏ mặt đáp lại.

Anh quản lý phòng động cơ mặc bộ đồ của Frankenstein** gạt cái cần màu đỏ bên bục, đoàn tàu chuyển bánh chầm chậm.

- Mọi người cùng giơ tay lên nhé! – Haru hào hứng khích lệ mọi người.

- Không sao! Sợ thì không cần giơ tay cũng được. – Shukasa vẫn không quên châm chọc Yui.

Nhưng lúc này cô không thể nói gì được nữa.

- Năm phút sau – Lượt chơi của tụi Shukasa kết thúc. -

- Yui can đảm thật đấy! – Akito lên tiếng khen ngợi đầy thán phục. – Anh sợ chết khiếp đi được, còn em thì tỉnh bơ như không. Anh cứ tưởng là em sợ ma cơ mà.

- Can đảm được đã mừng. – Shukasa đi cạnh Yui đang im lặng không nói, lên tiếng bác bỏ. – Cô nàng bị bộ xương người đặt tay lên vai doạ ngất từ phút đầu tiêu luôn kìa.

Đến đây cả hội đồng loạt quay lại nhìn Yui. Đúng thật là… Hồn vía giờ đang phương nào rồi mà cả cái mặt tím ngắt thế kia. Akito hối hận xin rút lại lời vừa nói.

- Thôi vậy! – Kuro nhún vai thở dài. – Đi ăn trưa thôi! Vào tiệm ăn nhanh kia nhé. Hôm nay tớ khao!

- Đi chứ! – Yui vươn tay hào hứng, thái độ thay đổi 180 độ, hai má đỏ bừng hạnh phúc. Tụi kia ngán ngẩm nhìn cô, thở dài.

Hết chương 51.

Chú thích:

* Rokurokubi: Thiếu nữ duyên dáng với cái cổ dài… - Ban ngày, Rokurokkubi trông không khác gì những cư dân bình thường, nhưng vào ban đêm, chúng được tiếp thêm sức mạnh và có thể làm cho cổ dài ra đến mức kinh ngạc. Chúng cũng có khả năng biến khuôn mặt thành những Oni đáng sợ (quỷ của Nhật Bản) để tăng thêm sự khủng khiếp của mình.

** Frankenstein: Một nhân vật trong bộ tiểu thuyết kinh dị nổi tiếng cùng tên của Mary Shelly