Thầy Giáo Hot Boy

Chương 1: Thầy giáo minh huy



“Con ơi, dậy đi nào, sáng rồi.”

“Dạ, con biết rồi.”

Hôm nay là ngày chủ nhật cuối tuần. Trên những con đường, từng dòng người, từng dòng xe thi nhau tấp nập, thi nhau vội vã. Không khí đang ngày càng nhộn nhịp hơn khi ánh đèn trên con đường đã tắt đi nhường lại “công việc chiếu sáng” cho ánh dương lập lòe trên cao. Hàng cây rung rinh trong gió, thoáng những chiếc lá rơi đầu ngày, thoáng những tiếng chim hót làm say lòng người. Không khí quả thật là một động lực cho con người có một ngày nghỉ ngơi thư giãn, thoải mái. Trong nhà của thầy giáo trẻ Minh Huy, mọi chuyện vẫn như thường ngày.

“Chào buổi sáng cả nhà!” Huy bước xuống từ trên gác, với nụ cười rất ư là tỏa nắng.

“Sao hôm nay con vui quá vậy?” Mẹ Huy cười, đôi mắt đầy hãnh diện hướng về phía anh.

“Dạ, tại ngày mai là ngày đầu con đi dạy nên thấy vui vui mẹ ạ!” Anh lễ phép trả lời đúng “chất” của một giáo viên.

“Con phải cố gắng làm việc nhé con. Đây là ước mơ của con, cũng là mong mỏi của ba mẹ. Vạn sự khỏi đầu nan, con phải nhớ lấy điều này.” Ba “thầy” Huy nhẹ nhàng dạy bảo anh.

“Dạ, con sẽ cố gắng hết sức để không làm ba mẹ lo lắng!” Anh nghiêm túc.

Ông khẽ gật đầu hài lòng: “Tốt lắm, chúc con sẽ có ngày đầu làm việc thật thành công nhé. Ba luôn tin tưởng con. Con với mẹ dùng bữa sáng đi.”

Nơi góc nhỏ của căn nhà, ba thành viên dùng bữa sáng trong không khí vui vẻ, đầm ấm. Ba nói, mẹ con cùng cười. Gia đình này khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải ngưỡng mộ vì cái “đúng nghĩa” của một gia đình. Nói chút về thầy giáo trẻ Minh Huy, Anh là một hot boy chính hiệu. Anh tốt nghiệp đại học Sư phạm, nối theo nghề giáo viên của ba mẹ mình. Anh hai mươi ba tuổi, sở hữu gương mặt vô cùng đẹp trai cùng thân hình lí tưởng: mũi cao, mắt hai mí, đôi mắt vô cùng ấm áp, đôi môi hình trái tim đầy quyến rũ. Anh cao 1m75 cùng body chuẩn không cần chỉnh. Anh nhiều lần gặp phải rắc rối từ chính vẻ đẹp của mình mang lại. (Sao không làm người mẫu đi nhỉ?) Chưa dừng lại ở đó, anh còn có một vũ khí lợi hại hơn đó chính là giọng nói. Có lẽ quá may mắn khi anh sở hữu một giọng nói vô cùng đặc biệt, thật khó diễn tả sao cho đúng. Nó làm người lần đầu tiên nghe thấy phải ấn tượng sâu sắc và dễ dàng có cảm tình. Ôi, thật sự là thiên thần duy nhất còn tồn tại! Anh cũng biết được sức hút của mình nhưng chưa bao giờ anh tự cao vì nó. Anh vẫn khiêm tốn, vẫn hiền lành, giản dị, tốt bụng. Anh thật ấm áp, trên môi luôn nở nụ cười đầy quyến rũ.

“Con đi đâu thế?” Mẹ anh hỏi.

“Dạ, con đi dạo ở công viên rồi sẵn ghé siêu thị mua một số thứ cần thiết cho ngày mai thôi mẹ.”

“Ừ, con đi về sớm nhé!”

“Dạ!”

Nói xong, anh bước ra khỏi nhà và đi bộ về phía công viên. Nhà anh cũng gần với công viên lắm nên có thể nói công viên là nơi anh thường xuyên lui tới. Anh bước đi chậm rãi, vừa đi vừa tận hưởng khí trời dịu mát của một sớm mùa đông. Anh ngân nga hát, hát đi hát lại vỏn vẹn một câu: Hay là mình cứ bắt chấp hết yêu nhau đi em. Giọng hát nghe trẻ con ngô nghê dễ thương làm sao ấy.

Hôm nay là ngày chủ nhật nên công viên cũng tấp nập người. Minh Huy bước đi trên con đường ngập tràn lá rơi. Anh là một người “quen” của khu công viên này vì anh thường tới đây ngắm cảnh, thư giãn những lúc rảnh rỗi. Nơi đây, chính nơi đây đã mang tới cho anh ta một kỉ niệm làm anh mãi nhớ nhung đến tận bây giờ, cũng chính nơi này đã lấy đi kỉ niệm đó bỏ lại cho anh biết bao nỗi mất mác, hối tiếc. Anh mặc chiếc quần jeans cùng chiếc áo phông trắng trông thật sành điệu, thời thượng.

Lặng im, em đến trên từng bước chân âm thầm. Và nghe con gió nào vừa thoáng qua rất lạnh, tưởng như anh vẫn còn ở nơi đây nói cười, để cho em tựa vào bờ vai anh khóc lên…

Không gian nơi công viên thật thanh bình, dễ chịu. Anh Minh Huy không biết tự bao giờ đã ngồi trên băng ghế đá dưới tán cây phượng vĩ xanh ươm. Gương mặt Minh Huy lúc này có vẻ đăm chiêu nhiều tự sự. Đôi mắt hời hệt đứng yên nhìn về một thứ hư vô phía trước, cơ mặt hóp lại như không còn máu, đôi môi khép chặt lại, đôi tay hững hờ gác trên băng ghế. Anh ngồi im, trái tim anh cũng đập trong tiếng nấc lặng thinh. Anh đang suy nghĩ hay nói khác hơn là anh đang tái hiện lại ký ức ấy, trông vừa ngọt ngào vừa cũ xưa.

“Anh ơi, làm cho em cái chong chóng đi!”

“Anh ơi, sao anh lại nhìn em như vậy?”

“Anh xấu quá, đã lỗi hẹn mất rồi!”

Biết bao nhiều kỉ niệm ùa về, làm anh khát khao được một lần trở về ngày đó. Anh khẽ mỉm cười, rồi thầm nói với chính bản thân mình: “Anh sẽ đợi em, anh sẽ mãi chỉ có em mà thôi.” Khi Minh Huy học lớp 7, anh đã từng có khoảng thời gian hạnh phúc mà chính tận bây giờ anh mới cảm nhận được nó mãnh liệt, nó thắm thiết hơn bao giờ hết, đó là khi kề bên anh lúc nào cũng là một tâm hồn ngây thơ, một con người đáng yêu chỉ kém anh sáu tuổi mà thôi. Nó đã chinh phục được trái tim Huy, bằng sự chân thành và tự nhiên. Huy còn nhớ như in những gì về nó. Cuộc đời luôn thay đổi một cách bất ngờ, một ngày kia anh đã vĩnh viễn không còn thấy nó trên cuộc đời này. Tai nạn xe đã cướp đi nó, đã cướp đi điều quan trọng trong trái tim anh. Anh, quả thật rất đau đớn và buồn bã. Cú shock quá lớn khiến anh từng có thời gian rơi vào trầm cảm, khủng hoảng, nhưng nhờ có gia đình và sự lạc quan vốn có, Huy đã trở lại thế cân bằng và chấp nhận sự thật này. Đến bây giờ, anh vẫn cười thế thôi, nhưng đâu ai biết được trong trái tim anh đã thủng một khoảng vô cùng lớn, dày vò và ray rứt... Khó tìm được người thứ hai để thay thế, lắp đầy chỗ thủng ấy trong trái tim anh.

Tác giả: Liêu Phong

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.