Thay Thế

Chương 1



Lúc anh tỉnh lại, anh đang nằm trên giường bệnh, bên cạnh có bác sĩ và ý tá túc trực, trong phòng còn có một cô gái trẻ tuổi.

Đầu của anh như có búa tạ giáng xuống, trên người mình quấn đầy những băng trắng, chân trái bó bột. Anh ý thức được mình bị thương khá nặng nhưng trong đầu anh hoàn toàn trống rỗng.

Anh không nhịn được, lên tiếng, cô gái ngẩng đầu lên nhìn thấy anh tỉnh lại, vì quá kích động, hai dòng lệ tràn khỏi khóe mắt, nhào vào lòng anh khóc: “ Rốt cuộc anh cũng đã tỉnh.”

Bác sĩ thấy vậy, chúc mừng cô gái: “ Lạc tiểu thư, bạn trai cô đã tỉnh, đã vượt qua thời kì nguy hiểm, chúc mừng hai người.”

Cô gái trẻ ở trong lòng anh đứng dậy, luống cuống đứng sang một bên, thẹn thùng đáp: “ Không phải.”

Anh cố nhớ xem, cô gái này là ai, nhưng trí nhớ của anh như một tờ giấy trắng, tất cả đều trống rỗng, anh hỏi bác sĩ: “ Bác sĩ, vì sao tôi lại ở đây? Vì sao chuyện gì tôi cũng không nhớ?.”

Không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng, sắc mặt của vị bác sĩ bỗng chốc trở nên khẩn trương: “ Anh không nhớ rõ tên của mình là gì sao?.”

Anh lắc đầu.

Buổi chiều hôm đó, anh nói mình bị mất trí nhớ. Mà cô gái nhào vào trong lòng anh khóc mấy ngày tiếp theo cũng không thấy xuất hiện.

Nhìn y tá đưa cho mình chứng minh thư, anh biết, mình tên là Diệp Hạo, nguyên nhân xảy ra tai nạn là bởi vì say rượu trong khi lái xe. Anh với bạn cùng nhau mở một công ty nhỏ, nhưng sau khi anh gặp tai nạn, người bạn đó đã ôm theo tài sản chạy mất, y tá kể lại với anh, những thông tin này có được là do cô gái lạ kia kể lại.

Chính anh cũng không nhớ được cô gái kia là ai, y tá cũng chỉ trả lời ngắn gọn: “ Tôi cũng không biết, chỉ biết cô ấy họ Lạc. Cô ấy không phải bạn gái của anh sao?."

Y tá cũng thấy ngạc nhiên, trong nửa tháng anh nằm viện, vị Lạc tiểu thư ấy đã mất ăn mất ngủ chăm sóc anh.

Thế nhưng, Diệp Hạo không có chút ấn tượng, khi anh tỉnh lại, nhìn thấy khuôn mặt của người con gái họ Lạc ấy chỉ cảm thấy có chút quen thuộc. Trong đầu anh lúc này cũng chỉ vương lại duy nhất hai chữ: “ Lạc Linh.”

Anh cũng cảm thấy rất kì lạ, vì sao khi nhìn thấy cô gái ấy, anh lại có cảm giác vui mừng đến vậy. Mọi người cũng đều cho rằng bọn họ là người yêu. Khi nghĩ đến cái tên Lạc Linh, lại dâng lên một cảm giác rất khó có thể giải thích.

Anh nghĩ, có phải trước kia giữa hai người đã có chút hiểu lầm?

Vài ngày sau, đám bạn cũ lần lượt tới thăm anh, mọi chuyện dường như đã có câu trả lời. Bởi vì cho dù anh hỏi ai, nhắc đến cái tên Lạc Linh, mọi người đều tìm cớ để lảng tránh.

Năm ngày sau, rốt cuộc Lạc tiểu thư cũng xuất hiện, anh đoán cô chừng hơn hai mươi tuổi, cô lặng lẽ quan sát anh tỉ mỉ một lượt:” Anh Diệp Hạo*, cảm thấy đỡ hơn chút nào chưa?,”

( Chỗ này nữ chính gọi Diệp Hạo là Diệp Ca Ca )

Anh nhìn vào gương mặt xinh đẹp lại có chút ngượng ngùng của cô, chỉ cảm thấy rất thân thuộc, anh dịu dàng lên tiếng: “ Em là Lạc Linh? Tuy rằng anh không nhớ được gì cả, nhưng anh biết chúng ta đã từng yêu nhau.”

Cô gái bất ngờ ngẩng đầu, mở to đôi mắt nhìn anh, nụ cười của anh rất ôn hòa, ấm áp như ánh mặt trời.

Hai hàng nước mắt đã rơi xuống từ khi nào. Một lúc lâu sau, mới thấp giọng nói: “ Đúng vậy, em là Lạc Linh.”

Hai tháng tiếp theo, cô chăm sóc anh rất chu đáo, cho dù anh không thể khôi phục trí nhớ nhưng trong lòng anh đã sớm có cảm giác sâu nặng với cô, mỗi ngày trôi qua, tình cảm đó lại thêm một phần sâu đậm.

Anh cũng cảm nhận được, anh rất yêu cô, mà cô đối với anh, là sự quan tâm không hề giả tạo rất chân thành.

Có một ngày, sau khi để cô chăm sóc cho anh xong, anh cảm thấy tinh thần khoan khoái hơn nhiều, bỗng nhiên trầm giọng nói: “ Lạc Linh, nếu em đã từng làm chuyện có lỗi với anh, anh cũng sẽ tha thứ cho em.”

Chậu rửa mặt trong tay Lạc Linh rơi xuống đất, khuôn mặt cô trở nên bối rối: “ Em ... Không có làm gì ... không làm chuyện gì có lỗi với anh.” Giọng nói của cô rất nhỏ, cô không giải thích chỉ quay đầu lao thẳng ra khỏi cửa.

Anh đột nhiên cảm thấy khó chịu, hận chính mình đã mất đi trí nhớ. Vậy Lạc Linh và anh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cô đang che giấu bí mật gì?

Qua năm ngày, cô một lần nữa xuất hiện tại bệnh viện, bởi vì hôm nay là ngày anh xuất viện.

Trong năm ngày này, Diệp Hạo luôn sống trong cảm giác lo lắng, anh biết, có thể trí nhớ của mình sẽ sớm khôi phục lại nhưng cũng có thể là vĩnh viễn sẽ không nhớ lại được gì.

Nhưng anh muốn biết trước kia đã xảy ra chuyện gì. Anh là một người đàn ông trưởng thành, điều anh biết rõ hơn nữa, người mình yêu là Lạc Linh. Nếu không, cho dù mất đi toàn bộ trí nhớ, nhưng tên của cô, anh lại luôn nhớ rõ.

Anh đã tự quyết định, mặc kệ trước kia đã xảy ra chuyện gì, chỉ cần hai người vẫn còn yêu nhau thì mọi chuyện trước đây đã là quá khứ. Khi cô tới giúp anh xuất viện, anh thành khẩn nói: “ Lạc Linh, chúng ta kết hôn được không?.”

Lạc Linh sợ hãi nhìn anh, cô lại khóc. Cô thật dễ khóc. Cô vội vàng lên tiếng: “ Làm sao có thể ... chúng ta sao có thể kết hôn được.”

“ Vì sao em không muốn?.” Diệp Hạo lớn tiếng: “ Không phải em yêu anh sao? Anh cũng yêu em. Chẳng lẽ em chê anh nghèo? Không lẽ những ngày vừa qua em đối với anh đều là giả tạo?.”

“Không phải. Em không chê anh. Em đối với anh rất thật lòng.” Cô vội vàng giải thích.

“ Vậy thì vấn đề là gì?.” Anh nắm chặt lấy tay cô: “ Em yên tâm, anh sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền, nhất định anh sẽ mang lại hạnh phúc cho em.”

Cô lí nhí trả lời: “ Được, nhưng phải đợi nửa năm nữa, chúng ta sẽ kết hôn. Một ngày nào đó, anh phát hiện anh không yêu em, em cũng sẽ mỉm cười mà ra đi.”

“ Nha đầu ngốc, nói cái gì vậy.” Diệp Hạo vui vẻ ôm lấy cô, cười lớn.

Sau khi xuất viện, Diệp Hạo bắt đầu xây dựng lại sự nghiệp của mình, Lạc Linh là giáo viên mầm non, công việc của cô rất nhàn hạ, mỗi ngày đều dồn hết tâm huyết chăm sóc Diệp Hạo.

Ngày thứ Hai, Diệp Hạo ra ngoài làm việc. Lạc Linh một mình đi tới nơi đăng kí hộ khẩu.

“ Tiểu thư, có chuyện gì vậy?.” Người nhân viên đằng sau cửa kính nhiệt tình giúp đỡ cô.

“ Tôi muốn đổi tên. Hộ khẩu, chứng minh thư, toàn bộ đều sửa.” Cô khẩn trương nói.

“ Tiêu thư, cô cần phải suy nghĩ kĩ.” Nhân viên công tác tiếp nhận chứng minh thư của cô, nói tiếp: “ Cô đã hai mươi mốt tuổi, nếu muốn đổi tên, có rất nhiều chứng nhận đều phải làm lại, như vậy có chút rắc rối.”

“ Tôi ... Không quan trọng.”

“ Vậy cô muốn đổi tên thành?.” Nhân viên thấy cô kiên quyết như vậy cũng không khuyên nữa, bắt đầu gõ lạch cạch bàn phím.

“ Đổi thành ... Lạc Linh.” Giọng nói của cô run run.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.