Thê Bằng Tử Quý

Chương 5



Cách Hạ Chí (vào ngày 21 hoặc 22 tháng 6, ngày dài nhất và đêm ngắn nhất trong năm), chỉ còn lại không đến mười ngày.

Thanh Đại vào cửa đã hơn một tháng, những ngày đã qua coi như bình tĩnh, không gặp sự tình gì khó quật được nàng, chỉ có buổi sáng mấy ngày nay khi tiến đến cha mẹ chồng thỉnh an, ánh mắt bà bà ngẫu nhiên sẽ quét về phía bụng nàng, dường như đang chờ đợi tin tức tốt xuất hiện, tin tưởng trượng phu ở bên cạnh cũng thấy.

Nhưng mà thật ra Thanh Đại không quá mức lo lắng, bởi vì biết trượng phu sẽ ứng phó, nàng chỉ cần làm tốt bổn phận của mình, chiếu cố Thịnh nhi thật tốt, những sự khác liền giao cho hắn xử lý.

“... Thải Hà, nhũ mẫu còn chưa mang Thịnh nhi đến sao?” Nghĩ đến lúc nãy mới vừa đi đến tỉnh anh cha mẹ chồng, công công có việc lưu trượng phu lại, cho nên chính mình một người trở về, đang muốn cùng với đứa nhỏ dùng bữa, lại không thấy người, vì thế Thanh Đại thuận miệng hỏi tỳ nữ.

Thải Hà lắc lắc đầu. “Nô tỳ cũng đang thắc mắc.”

“Chúng ta đi qua xem sao.” Bình thường canh giờ này đã đến, Thanh Đại không yên tâm mà đi ra ngoài.

Đến lúc hai chủ tớ đi tới viện Thịnh nhi ở, đi qua một hành lang dài, còn chưa đi vào phòng ngủ đã nghe được tiếng nhũ mẫu trách cứ.

“Đã nói ngươi muốn đi tiểu thì nói, ngươi xem nước tiểu đầy ở trên giường... quần đều ẩm ướt như vậy còn phải giặt... ngươi thực không nghe lời...” Nhũ mẫu lấy tay đánh tiểu mông đứa nhỏ đang cởi truồng, đánh đến đỏ.

Thịnh nhi không khóc cũng không có trốn, hình như sớm đã thành thói quen, không biết là nguyên nhân gì, chỉ là đứng thẳng tắp để nàng đánh.

Thình lình, cửa phòng “két" một tiếng, bị Thanh Đại dùng sức đẩy ra, khi nàng tận mắt thấy nhũ mẫu đang đánh Thịnh nhi, kiều nhan phút chốc trầm xuống.

“Ngươi đang làm cái gì?” Nàng lạnh lùng hỏi.

Nhũ mẫu hoảng hốt lại chột dạ buông Thịnh nhi ra, làm sao cũng không thể dự đoán được Thanh Đại chính mình tới đây. “Ách... Thế tử phi... Đây là bởi vì...”

“Thải Hà, vả miệng!” Thanh Đại khẽ kêu.

Thải Hà bước một bước dài tiến lên, liền hướng trên mặt nhũ mẫu đánh một bạt tai.

“Ngươi... Một cái tỳ nữ của hồi môn tới dám đánh ta...” Nhũ mẫu ôm hai má nóng rát, ở vương phủ nhiều năm như vậy, còn có Đằng vương phi là chỗ dựa, khi nào chịu qua nỗi nhục này?

Thanh Đại bất vi sở động trừng nàng, còn nói với tỳ nữ: “Trước hết mặc quần cho Thịnh nhi, sau đó dẫn hắn về chỗ chúng ta.”

“Vâng.” Tỳ nữ rất nhanh giúp tiểu chủ tử mặc quần, nhìn thấy mông hắn bị đánh tới hồng hồng, rất đau lòng. “Đau không? Trở về, nô tỳ giúp ngươi bôi thuốc...”

“Đi thôi!” Thanh Đại nghiêng đầu liếc nhũ mẫu một cái, ngay cả nói đều lười cùng nàng nhiều lời.

Thải Hà ôm lấy tiểu chủ tử, bước nhanh theo nàng.

Nàng nên sớm nghĩ đến sẽ phát sinh loại tình hình này mới đúng, Thanh Đại không ngừng tự trách, nguyên tưởng rằng làm cho Thịnh nhi sáng sớm tỉnh lại đưa đến trong phòng mình, đến buổi tối giờ đi ngủ lại trở về, là có thể tránh được việc bị xem nhẹ hoặc là đối đãi không tốt, nhưng mà vẫn để cho hắn bị đánh.

Nhưng mà Thanh Đại cũng đoán rằng nhũ mẫu bị đánh một bạt tai, tuyệt đối sẽ không chịu để yên, nhất định lập tức đi đến cáo trạng bà bà, như vậy là tốt nhất, nàng đánh cuộc muốn nhìn xem một chút thân là tổ mẫu Thịnh nhi, đến lúc đó Đằng vương phi đến tột cùng sẽ giúp ai nói chuyện, nàng thật sự thực chờ mong.

Cùng lúc suy tư cách đối phó đúng đắn, về mặt khác, Thanh Đại muốn nhanh trở lại viện của mình, làm cho tỳ nữ trước kiểm tra trên người đứa nhỏ bị thương như thế nào, sau đó giúp hắn bôi thuốc.

“Tiểu thư, không thể để cho nhũ mẫu tới chiếu cố Thịnh thiếu gia nữa, ai biết lần tới lại đánh hắn đến như thế nào đây...” Thải Hà không đành lòng nói.

“Việc này ta biết.” Thanh Đại đã tự hỏi chuyện này.

“Thịnh thiếu gia, nhất định rất đau đi...” Thải Hà thở dài nói.

Thịnh nhi đương nhiên không có trả lời, chỉ nghiêng đầu nhỏ qua nhìn đại nhân đang chậm rãi ngồi xổm xuống, trên mặt mặc dù vẫn cười, nhưng lại giống như sắp khóc, đột nhiên muốn mở miệng nói cái gì đó.

“Thịnh nhi, đến...” Thanh Đại đưa hắn kéo vào trong lòng, mở hai tay ôm lấy. “Đừng sợ, nương sẽ bảo vệ ngươi, nhất định sẽ bảo vệ ngươi...”

Dường như hiểu ý tứ trong lời nói Thanh Đại, hai cánh tay tinh tế nho nhỏ bản năng ôm lấy cổ nàng, như vậy tín nhiệm, còn có ỷ lại, làm cho hốc mắt nàng càng đỏ.

Ngay lúc Thanh Đại muốn phân phó tỳ nữ đem đồ ăn sáng tới, tỳ nữ vương phủ tiến đến thông báo nàng, Vương phi mời nàng lập tức mang theo Thịnh thiếu gia đi qua một chuyến.

“Nhũ mẫu này động tác thật đúng là mau.” Nàng lạnh nhạt cao giọng cười nói.

Thải Hà lo lắng hỏi: “Tiểu thư, hiện tại nên làm cái gì bây giờ?”

“Ta mang Thịnh nhi đi gặp bà bà, còn ngươi đi tìm cô gia lại đó.” Thanh Đại công đạo xong rồi liền nắm tay nhỏ bé Thịnh nhi đi ra khỏi phòng.

Thanh Đại nắm tay nhỏ bé Thịnh nhi đi đến khúc quanh, nhìn thoáng thấy đá Thái Hồ bài trí ở bên ao nước, nghe nói là phái thuyền theo Giang Nam chuyển đến, thập phần đồ sộ thật lớn, chỗ lâm viên này tôn vinh khí phái hoàng gia, biểu dương thân phận hiển hách của chủ nhân, nhưng nếu để cho nàng lựa chọn, vẫn thà rằng sinh ở gia đình dân chúng.

Đi vào tiểu sảnh bên ao, Thanh Đại đã thấy nhũ mẫu đứng ở bên người bà bà, trên mặt có vẻ xem kịch vui, khóe môi nàng không khỏi hơi cong lên, một chút cũng không thèm để ý đối phương khiêu khích.

Nàng cúi người vái chào, dường như không có việc gì hỏi: “Không biết bà bà tìm con đến có gì phân phó?”

Đằng vương phi nhưng thật ngoài ý muốn lại không mang giọng điệu chất vấn, vẻ mặt coi như là ôn hoà nói: “Ngươi trước ngồi xuống đi, chậm rãi lại tán gẫu.”

“Vâng.” Thanh Đại ở ngồi xuống một bên ghế, cũng đem Thịnh nhi che ở bên người.

Nhũ mẫu ỷ có Đằng vương phi ở đây, lập tức lại liên quyết đem đứa nhỏ kéo qua. “Chiếu cố Thịnh thiếu gia là trách nhiệm nô tỳ, không dám làm phiền thế tử phi.” Tuy rằng không thích chiếu cố đứa nhỏ không nói này, nhưng mà vị thế tử phi này vừa mới tiến môn không lâu muốn cùng nàng đấu, còn hơi sớm.

“Thịnh nhi bắt đầu từ lúc sinh ra đã theo nhũ mẫu, nàng cũng là người hiểu biết nhất...” Giọng điệu Đằng vương phi đã coi như là hiền lành, nghĩ rằng con dâu này tuy rằng thân phận xứng không hơn con mình, nhưng xem của cách nói năng của nàng được giáo dưỡng tốt, lại hiểu được quan tâm thân thể cha mẹ chồng, cho nên cũng không còn soi mói, cũng không lại ghét bỏ. “Ngươi chỉ cần nhanh chút giúp ta cùng Vương gia sinh cái thế tôn, những việc khác không cần quản.”

Thanh Đại không biết nhũ mẫu đã nói gì với nàng, quyết định trước án binh bất động. “Thưa bà bà, con dâu nếu gả cho thế tử, con hắn liền là con của ta, nếu không quan tâm nhiều hơn chỉ sợ người ta sẽ nghĩ con dâu là ghen tị với nữ tử khác đã giúp thế tử sinh con, là cố ý muốn vắng vẻ Thịnh nhi, tin tưởng bà bà cũng không hy vọng có lời ra tiếng vào này phát ra.”

“Này... Nói cũng đúng.” Đằng vương phi bị chắn đến không có lời nào để nói.

Nhũ mẫu ở một bên nghe thấy trong lòng âm thầm sốt ruột. “Thế tử phi dù sao còn trẻ, không biết mang đứa nhỏ có bao nhiêu vất vả, nếu mệt hỏng thân mình, Vương gia cùng Vương phi muốn ôm tôn tử hy vọng lại không biết đến bao lâu mới có thể như nguyện.” Nàng nhưng lại bắt đúng tâm tư Vương phi vội vã muốn ôm tôn tử, gia tăng thêm một phen lợi thế.

Đằng vương phi bên tai nghe mềm mại, nghe xong lời nói này của nhũ mẫu, cũng thấy rất có lý. “Nhũ mẫu nói đúng đó, trong phủ còn nhiều tỳ nữ như vậy, không cần ngươi – thế tử phi này lo lắng, đem Thịnh nhi giao cho nàng thì tốt rồi, cái gì cũng đừng nói nữa...”

“Nếu nhũ mẫu quản Thịnh nhi quả thật thoải mái, nhưng mà quản giáo cho đứa nhỏ cũng không phải lúc nào cũng đánh, cũng mắng, đạo lý này ta thế nhưng còn hiểu.” Lời nói Thanh Đại châm chọc làm cho sắc mặt nhũ mẫu lúc xanh lúc trắng. “Tuy rằng ta không phải mẹ ruột Thịnh nhi, nhưng nhìn vẫn rất đau lòng, tin tưởng bà bà cũng giống nhau sẽ luyến tiếc.”

Lời nói này của con dâu sau lưng chỉ trích nàng dung túng nhũ mẫu, Đằng vương phi không phải nghe không hiểu, giọng điệu trở nên cứng rắn hơn một chút.“Nhũ mẫu là dạy dỗ Thịnh nhi, là vì tốt cho hắn, đứa nhỏ nếu phạm vào sai, nên nhận xử phạt, như vậy mới có thể lớn lên, ta rốt cuộc là tổ mẫu của hắn, như thế nào lại không luyến tiếc cũng không thể che chở đâu.”

“Thế tử phi, Thịnh thiếu gia đã năm tuổi, hơi một tí là đái dầm, tật xấu này phải giúp hắn sửa đổi, nếu không chờ lớn một chút cũng đã muộn.” Nhũ mẫu nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.

Vừa mới vào cửa Chu Kí Vân đúng lúc nghe câu này, tỳ nữ thê tử chạy tới tìm hắn, hắn mới biết được có loại sự tình này, lập tức liền chạy lại đây.

“... Cho nên ngươi hay đánh hắn?” Hắn hờn giận hỏi.

Nhũ mẫu tức khắc rụt cổ, thanh âm cũng sợ tới mức không nghe thấy.

“Ngươi không phải đang làm việc với cha ngươi cha sao, sao lại đến đây?” Đằng vương phi nhìn thấy con khí thế to lớn vào cửa, giọng điệu cũng dịu đi. “Chỉ là một chút việc nhỏ, nương sẽ xử lý.”

Ánh mắt Chu Kí Vân sắc bén đánh tan nhũ mẫu lắm mồm. “Nghe nói Thịnh nhi bị đánh, chuyện này làm sao có thể là việc nhỏ cho được?”

“Nô tỳ biết sai, xin thế tử tha thứ.” Nhũ mẫu bắt buộc phải phân trần quỳ xuống cầu xin tha thứ, ít nhất phải làm bộ làm dáng, cũng không phải thật tình nhận sai.

Nếu trượng phu ra mặt, Thanh Đại cũng không cần mở miệng, liền để hắn xử lý chuyện này.

“Một nô tỳ lại có thể đánh chủ tử, ngươi khi hắn sẽ không nói, sẽ không cáo trạng nên lá gan mới lớn như vậy sao?” Chỉ cần nghĩ đây hẳn không phải lần đầu tiên con bị đánh, tim Chu Kí Vân đau như bị đao cắt, thì ra hắn sơ sót nhiều như vậy, ngay cả con cũng bảo hộ không được.

Nhũ mẫu cúi sấp người. “Nô tỳ sai lầm rồi...”

“Bởi vì Thịnh nhi tuổi còn nhỏ, mới phải cần có người ở bên quản giáo, nhũ mẫu làm cũng không sai.” Đằng vương phi thở dài. “Cũng không phải thiên đại chuyện gì, cần gì phải ầm ĩ lớn như vậy? Về sau bảo nàng khi quản giáo cho Thịnh nhi, xuống tay nhẹ một chút là được.”

“Thịnh nhi từ hôm nay trở đi sẽ ngụ ở chỗ con, để Thanh Đại chiếu cố thì tốt rồi.” Chu Kí Vân sẽ không để cho con lại bị ai đánh một lần nữa.

Đằng vương phi hiển nhiên không đồng ý. “Chỉ có trưởng tử mới có thể ở với ngươi, chờ con dâu về sau sinh đứa nhỏ, nếu muốn nàng phân tâm chiếu cố thêm Thịnh nhi, như vậy sẽ rất vất vả.”

“Thưa bà bà, con dâu cũng không cảm thấy vất vả thêm bao nhiêu.” Nói xong, Thanh Đại giơ tay phải, hướng bóng dáng nho nhỏ kia vẫy vẫy. “Thịnh nhi, lại đây với nương.”

Dĩ vãng đứa nhỏ đối với lời người khác nói đều không có phản ứng quá lớn, nhưng giờ phút này lại không chút do dự bước đi, ánh mắt chăm chú nhìn thẳng tắp hướng Thanh Đại đi qua, sau đó nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, Thịnh nhi đã biết động tác này đại biểu có ý tứ gì.

Không chỉ Đằng vương phi, ngay cả nhũ mẫu nhìn thấy đều trợn mắt há hốc mồm.

Ánh mắt Chu Kí Vân hơi ẩm ướt nhìn thê tử, mấy ngày nay sớm chiều ở chung, làm cho Thịnh nhi có chuyển biến rõ ràng như vậy, làm hắn cảm động không ngừng.

“Bà bà, từ hôm nay trở đi, cứ để Thịnh nhi ở tại chỗ chúng ta...” Thanh Đại nhẹ nhàng đứng dậy, mắt đẹp lạnh lùng quét về phía nhũ mẫu mới vừa rồi còn vẻ cáo mượn oai hùm, làm cho nhũ mẫu nhịn không được rùng mình một cái. “Còn có xin thứ cho con dâu có lời không xuôi tai muốn nói, con ta không cần ngoại nhân đến quản giáo.”

Nói xong, Thanh Đại lại ôn nhu tươi cười cúi đầu nhìn đứa nhỏ đang nắm tay nàng, giờ phút này khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đang ngước nhìn mình. “Thịnh nhi, chúng ta trở về đi!”

Thịnh nhi nắm chặt tay nàng, không còn có người có thể kêu mình buông tay.

“Như vậy con dâu cáo lui.” Thanh Đại hướng bà bà cúi đầu hạ gối, lúc này mới cùng Thịnh nhi rời đi.

Đằng vương phi sau một lúc lâu đều không có phản ứng, cho đến khi bóng dáng một lớn một nhỏ kia bước ra cửa, đã đi xa thêm vài bước mới hồi phục tinh thần.“Ah... Này... Ta nói còn chưa xong... như thế nào...” Cho đến giờ khắc này, mới nhận rõ con dâu này không phải là một nhân vật bình thường.

“Nương, chuyện Thịnh nhi liền quyết định như vậy, con cũng trước cáo lui.” Mặt Chu Kí Vân không chút thay đổi nói xong, cũng xoay người ly khai.

Hắn đi nhanh đuổi theo một lớn một nhỏ đi ở đằng trước, thấy bọn họ nắm tay nhau, hình ảnh kia như thế ấm áp, hài hòa, ai dám nói bọn họ không phải thân sinh mẫu tử.

Thanh Đại nghiêng đầu liếc cười đi đến bên người trượng phu. “May mắn tướng công đúng lúc chạy tới, nếu không ta thật không biết nên làm như thế nào mới tốt.”

“Ta thấy ngươi thật ra lại xử lý rất khá.” Chu Kí Vân lộ ra nụ cười thản nhiên nói.

“Đa tạ tướng công khích lệ.” Ý cười bên môi Trượng phu chính là cổ vũ lớn nhất đối với nàng. “Ta lo lắng không phải là xử lý không được, mà lo lắng quan hệ con dâu làm ầm ĩ dẫn đến bế tắc, mới vừa rồi thật giận thiếu chút nữa đã rống to với bà bà, nếu thật là như vậy, có thể đã rất khó sửa chữa.”

Nhưng Chu Kí Vân thật nhìn không ra vẻ lo lắng. “Ta biết ngươi sẽ rất bình tĩnh khống chế toàn bộ cục diện, sẽ không làm cho nó không thể khống chế được.” Trong khoảng thời gian ngắn như vậy, hắn đã không thể không nhận thấy tin tưởng thái độ làm việc của nàng, hoàn toàn tin tưởng nàng.

“Tướng công quá đề cao ta.” Thanh Đại không dám kể công nói.

“Nhũ mẫu từng là tỳ nữ bên người nương, tự nhiên cũng không có sợ hãi, chỉ là không nghĩ tới...” Hắn hít một hơi thật sâu, nuốt xuống ngạnh cứng rắn ở cổ họng. “Về sau Thịnh nhi nhờ ngươi chịu khó giúp.”

Nàng giận dữ liếc hắn một cái. “Không cần tướng công mở miệng, ta cũng sẽ chiếu cố Thịnh nhi.”

“Ừ.” Chu Kí Vân không hề nói từ “Tạ”, bởi vì đã không phải đơn giản một chữ kia có thể hình dung hết được.

Vừa qua giờ Tuất, Thịnh nhi đã ngủ, Chu Kí Vân ôm hắn đến phòng bên cạnh, hiện tại đã đổi thành phòng ngủ, về sau để cho con ngủ ở chỗ này, gần bên dễ chăm sóc.

Khi Chu Kí Vân trở lại phòng ngủ của mình, nhẹ nhàng đóng cửa lại, chăm chú nhìn thê tử đang ngồi trước gương đồng chải tóc, dục vọng trong cơ thể lại xôn xao.

Cho dù mấy ngày gần đây bọn họ vẫn là có “Da thịt chi thân”, chỉ có điều Chu Kí Vân cũng chưa cùng thê tử viên phòng thật sự, mà phương thức này không thể đạt được thỏa mãn hoàn toàn, cũng làm thân thể hắn đau đớn hơn, muốn nàng, muốn đến sắp nổi điên.

Thanh Đại quay đầu dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn trượng phu, hai má đỏ lên, dường như đoán được hắn đang suy nghĩ cái gì. “Tướng công còn chưa ngủ sao?”

“Ta còn chưa buồn ngủ.” Chu Kí Vân khàn giọng trả lời.

Trong lòng nàng thở dài, nghĩ đến những sự thân mật buổi tối trượng phu làm đối với mình, cũng không phải chán ghét, nhưng luôn có ít phiền muộn, rõ ràng gần gũi như vậy, nhưng lại giống như cách nhau một tấm màn, không thể hợp làm một, cho dù là tâm hay là thân thể đều cũng vậy. “Như vậy chúng ta tán gẫu một lát nữa.”

Chu Kí Vân muốn cũng không phải là nói chuyện, nhưng vẫn gật đầu, dời bước đến cạnh bàn ngồi xuống. “Ngươi muốn tán gẫu chuyện gì?”

“Về chuyện Thịnh nhi, về sau bà bà nếu lại muốn đem hắn giao cho nhũ mẫu, ta sẽ không đáp ứng.” Thanh Đại đem lời cảnh báo nói trước. “Nếu bà bà vẫn kiên trì như trước, ta không thể cam đoan không chọc nàng tức giận, hoặc là nhịn không được chống đối, đến lúc đó xin tướng công tha thứ cho sự bất hiếu của ta.”

Hắn như được giải thoát liền gật đầu. “Điểm ấy ngươi có thể yên tâm, ta sẽ che ở đằng trước, nếu cha mẹ trách cứ, cũng sẽ cùng nhau gánh vác.”

“Vậy là tốt rồi.” Nàng thật cao hứng khi nghe trượng phu nói như vậy. “Còn có...”

“Còn có cái gì?” Chu Kí Vân nghi hoặc hỏi.

Thanh Đại thoáng giấu đi ý cười. “Bởi vì gả vào đây đã hơn một tháng, đến nay còn chưa về nhà thăm bố mẹ, nếu tướng công đồng ý, ta muốn trở về nhìn xem cha mẹ.”

“Thì ra là việc này, ta đương nhiên sẽ không phản đối, hơn nữa trước khi thành thân, Thái Hậu cũng nói qua muốn nhìn ngươi một chút, dặn ta nhất định phải tìm thời gian mang ngươi tiến cung, vừa vặn cũng có thể cho ngươi về nhà mẹ đẻ một chuyến.” Hắn lập tức đáp ứng thỉnh cầu của thê tử. “Chỉ có điều phải xác định ngày chính xác mới sắp xếp được.”

“Cám ơn tướng công.” Thanh Đại nhất thời lúm đồng tiền như hoa, làm người ta tâm động.

Tâm hồn Chu Kí Vân rung động, kìm lòng không đậu kéo nàng đến trên đùi mình. “Thanh Đại... Ta sẽ không quên những chuyện ngươi làm cho ta và Thịnh nhi.”

“Nghe ngươi nói như vậy, ta đã rất vui vẻ.” Nàng mềm mại dựa vào trước ngực trượng phu nói.

Ngực hắn cứng lại, lập tức cúi đầu tìm môi thê tử, dùng sức, hung hăng hôn nàng, hận không thể đem cả người nuốt vào.

“Tướng công...” Thanh Đại mềm mại run rẩy đáp lại.

Bàn tay to nam tính đang lúc hôn môi đã xem quần áo thê tử cởi bỏ hơn một nửa, thấy nàng xấu hổ đem vạt áo khép lại không cho hắn liếc nhìn nhiều thêm một chút, ánh mắt càng trở nên sâu xa.

Dường như không thể đợi được thêm một phút nào nữa, Chu Kí Vân ôm lấy thân thể mềm mại trong lòng, ba bước cũng làm hai bước đi vào bên giường, buông thê tử xuống, sau đó bỏ đi quần áo và hài của chính mình.

Thanh Đại khẽ cắn môi dưới, chờ đợi trượng phu ngã về phía mình, một mặt hôn môi mắt mũi của nàng, một mặt nhẹ nhàng động thủ kéo xuống áo lót và váy nàng, cho đến khi không còn có quần áo cách trở.

“Uh...” Nàng buông giọng mềm mại thở gấp, có thể rõ ràng cảm giác được vật cứng nóng đang ở bên trong bắp đùi mình cọ xát, làm hai gò má không khỏi phiếm hồng, cùng chờ mong nó tiến vào.

Cắn chặt hàm răng, cơ hồ như muốn đem răng nhanh bị chặt đứt, Chu Kí Vân phải tiêu hao hết toàn bộ ý chí mới không đem chính mình vùi vào trong hoa kính chờ mong đã lâu.

“Ưm...” Hắn thống khổ thở dốc, dục vọng cùng lý trí giao chiến.

“Còn không được sao?” Khóe mắt nàng trượt xuống một giọt lệ trong suốt.

Chu Kí Vân ngắm nhìn sự mất mát trong mắt thê tử, tâm cũng giống bị người chém một đao. “Ta...” Lại thêm nhiều thật có lỗi cũng vô pháp bồi thường.

“Tướng công đang sợ cái gì? Sợ đứa nhỏ nếu thực sự có chỗ thiếu hụt, ta sẽ không cần hắn?” Thanh Đại nghẹn ngào hỏi.

“Đương nhiên không phải...” Hắn tin tưởng thê tử không hề có ý tưởng này.

Thanh Đại dùng lòng ngón tay nhẹ vỗ về khuôn mặt phiếm hồng căng thẳng của trượng phu. “Vậy sợ đứa nhỏ sinh hạ sẽ chịu khổ? Mà chúng ta lại không giúp được hắn?”

“Ừ...” Chu Kí Vân không muốn lại nhìn thấy một thân sinh cốt nhục khác bị khi dễ ngược đãi, nhưng không cách nào mở miệng nói cho người khác, kia so với giết chính mình còn muốn đau hơn.

“Cho dù đứa nhỏ không thể mở miệng, ta cũng sẽ dạy hắn làm như thế nào để sinh tồn, làm như thế nào dựa vào chính mình sống sót...” Thanh Đại cố gắng loại bỏ sầu lo của hắn. “Cho dù chúng ta mất cũng có thể không cần lo lắng.”

Chu Kí Vân nhắm chặt mắt, không thể xóa đi bóng ma trong lòng, hiện tại có thể nói không thèm để ý nhưng nếu thật sự xảy ra chuyện, thê tử thật sự có thể bình tĩnh đón nhận sao?

Trong đầu hắn không khỏi lại hiện lên hình ảnh mẹ đẻ Thịnh nhi bị sụp đổ, nàng dùng sức nắm lấy vai Thịnh nhi, lớn tiếng khóc, gào thét, muốn bức con mở miệng nói chuyện, cho dù mình khuyên can như thế nào, Tử La chính là cố ý muốn bóp đau con, đánh đau con, phải muốn Thịnh nhi không thể không ra tiếng...

Ác mộng như vậy, thật sự không muốn lại trải qua thêm một lần.

“Ta làm không được...” Chu Kí Vân suy sụp đổ xuống một bên.

Cánh môi Thanh Đại khẽ run, yên lặng chảy nước mắt.

Buổi tối này chỉ có thương tâm cùng tiếc nuối.

Sau tối hôm đó, liên tục vài ngày, Chu Kí Vân đều ngủ ở thư phòng, chỉ sợ cùng thê tử đồng giường cộng chẩm sẽ ở nhất thời xúc động cùng nàng viên phòng.

Mà chuyện này nhìn như bé nhỏ không đáng kể nhưng rất nhanh lại rơi vào tai Đằng vương phi, vì thế nàng phái người mời con đến để hỏi rõ ràng.

Chu Kí Vân hướng song thân chắp tay. “Cha, nương.”

“Ngồi xuống trước đi.” Đằng vương gia mở miệng trước tiên.

Hắn một mặt nghe theo, một mặt ở trong lòng phỏng đoán dụng ý song thân.

“Nương nghe nói... mấy ngày nay ngươi đều ngủ ở thư phòng?” Đằng vương phi vội vàng hỏi.

Chỉ biết không thể gạt được nô bộc trong phủ, huống chi mẫu thân nhất định cũng phái người giám thị cho đến khi có thể ôm được tôn tử mới thôi, trong lòng Chu Kí Vân hiểu rõ suy nghĩ.

“Vâng.” Hắn thừa nhận nói.

Đằng vương phi và vị hôn phu nhìn nhau. “Làm sao vậy? Các ngươi cãi nhau sao?”

“Giữa vợ chồng khó tránh khỏi chút tranh chấp, cha mẹ không cần lo lắng.” Chu Kí Vân nói hai ba câu cho qua.

“Nương cũng đã hiểu biết con dâu kia thật lợi hại, không nên nhìn bề ngoài nàng đáng yêu yếu ớt, nhưng cá tính thật sự rất mạnh mẽ, chỉ sợ ngươi quản không được nàng.” Đằng vương phi có thâm ý nói.

Trong lòng hắn rùng mình. “Nương suy nghĩ nhiều quá.” Làm mẫu tử cũng hai mươi lăm năm, nói không biết là giả, lời nói mẫu thân làm cho Chu Kí Vân bắt đầu đề phòng. “Không có nữ tử nào so với nàng thích hợp làm thê tử con hơn, còn là thế tử phi Đằng vương phủ.”

“Như vậy nương liền nói rõ.” Đằng vương phi cũng không muốn quanh co lòng vòng. “Cha ngươi cũng đồng ý cho ngươi nạp thêm vài tiểu thiếp để có thể áp chế khí thế kiêu ngạo của con dâu.”

Gương mặt anh tuấn của Chu Kí Vân trở nên lạnh lẽo, lần lượt nhìn song thân. “Con đời này trừ bỏ Thanh Đại, sẽ không lại có nữ nhân khác, nếu cha mẹ không thể nhận con dâu như vậy, con đành phải mang nàng và Thịnh nhi rời đi, đối với con mà nói, vinh hoa phú quý so ra đều kém quan trọng hơn thê nhi.”

“Ngươi...” Lời nói con làm cho Đằng vương phi chán nản.

Đằng vương gia hắng giọng, vội vàng giảng hòa. “Nếu Tử Bỉnh phản đối, Vương phi cũng đừng cưỡng bách hắn nữa, huống chi con dâu cũng không làm sai cái gì, nhũ mẫu động thủ đánh Thịnh nhi, vốn không nên như vậy, mà con dâu tức giận, kia cũng tỏ vẻ nàng có độ lượng, lòng dạ rộng rãi, dung hạ Thịnh nhi, chúng ta nên cao hứng mới đúng.”

“Vương gia...” Đằng vương phi không nghĩ tới hôn phu ở trước trận sẽ lại phản chiến, đứng một phía với con dâu.

“Nếu cha mẹ không còn chuyện gì khác, con xin cáo lui.” Chu Kí Vân mặt không chút thay đổi chắp tay chào, liền xoay người đi ra ngoài.

Đi dọc hành lang, tâm tình của hắn vô cùng trầm trọng.

Nếu thật sự vạn bất đắc dĩ, Chu Kí Vân chỉ có thể lựa chọn làm đứa con bất hiếu, cũng muốn bảo hộ thê nhi của hắn, bởi vì bọn họ so với mạng mình còn quan trọng hơn.

Đúng vậy! Mình sớm nên có quyết tâm như vậy, cũng sẽ không diễn biến đến nước này...

Khi hắn mang vẻ mặt ngưng trọng trở lại sân, chỉ thấy bóng dáng mềm mại của thê tử xuất hiện ở trong vườn, tiếp theo nàng hướng về phía trước vẫy tay, sau đó Thịnh nhi liền hướng nàng đi tới.

“... Thời tiết bắt đầu nóng, mới không lâu mà mồ hôi đầy đầu rồi.” Thanh Đại lấy khăn tay ra giúp đứa nhỏ lau đi mồ hôi trên trán.

Thịnh nhi để cho nàng lau mồ hôi, sau đó hắn lại tiếp nhận khăn tay, học theo giúp Thanh Đại xoa xoa cái trán, hành động này làm cho Chu Kí Vân đứng ở cách đó không xa trông thấy cũng ngây ngẩn cả người.

“Cám ơn.” Thanh Đại sờ sờ đầu của hắn nói.

Nhìn “Nương” môi cười đã lâu đã lâu, Thịnh nhi không ý thức động đậy khóe miệng của mình, chính là muốn đáp lại thiện ý của Thanh Đại.

“Thịnh nhi... ngươi... nở nụ cười...” Đây là lần đầu tiên Thanh Đại thấy kỳ tích xuất hiện trên khuôn mặt nhỏ nhắn kia, đây là nụ cười đáng yêu nhất nàng gặp qua, nước mắt không khỏi đảo quanh trong mắt.

Chu Kí Vân cũng không tự giác đi về phía mẫu tử bọn họ, đồng thời cũng nhìn thấy con biết nở nụ cười, nắm tay không khỏi nắm lại thật chặt, kích động đến hốc mắt đều đỏ.

“Tướng công...” Phát giác trượng phu đã đến, hai mắt Thanh Đại đẫm lệ trong suốt hỏi: “Ngươi có thấy không?”

Hắn hít một hơi, ngồi xổm xuống bên cạnh. “Ta nhìn thấy... Thịnh nhi...” Đem con ôm vào lòng, rốt cuộc ngăn không được nước mắt vỡ đê.

Thanh Đại bụm môi, rơi lệ theo.

Chỉ cần thiệt tình đối với hắn tốt, Thanh Đại tin tưởng đối phương nhất định sẽ cảm thụ được, giờ khắc này, nàng thấy mình may mắn có thể giúp được Thịnh nhi, một ngày nào đó cũng sẽ làm cho cha mẹ chồng nhận tôn tử này.

Khi Chu Kí Vân sửa sang lại tốt cảm xúc, liền cùng thê nhi trở lại trong phòng.

“Tướng công dùng qua đồ ăn sáng chưa?” Thanh Đại không có mở miệng hỏi hắn vì sao ngủ ở thư phòng, bởi vì nàng hiểu được nguyên nhân, cho nên trừ bỏ chờ, thật sự không thể nghĩ được biện pháp khác.

Hắn nhẹ nhàng nhìn qua, thấy con tự động ngồi ở bên cạnh bàn, tự uống nước Thanh Đại rót cho hắn, phản ứng này trước đây không hề có.

“Thải Hà, ngươi đi chuẩn bị một chút.” Nàng phân phó tỳ nữ.

Khi tỳ nữ đi rồi, Chu Kí Vân nhìn thê tử. “Đây đều là công lao của ngươi, làm cho Thịnh nhi cảm nhận được ngươi quan tâm còn có yêu.”

“Không có gì, đây đều là việc ta nên làm.” Thanh Đại cười yếu ớt nói.

Hắn giang tay ôm nàng, dùng hành động biểu đạt cảm tạ của mình.

Bị trượng phu ôm như vậy, ý cười trên mặt Thanh Đại lại mang một chút chua xót, hy vọng hắn cũng có thể cảm nhận được sự yêu thương của mình, làm cho hắn có dũng khí vượt qua bóng ma ở đáy lòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.