Thê Bằng Tử Quý

Chương 9: Kết thúc



Mấy tháng lại trôi qua, thời tiết dần dần lạnh.

Mỗi ngày mỗi buổi sáng tới, chuyện thứ nhất Thịnh nhi phải làm chính là đến thăm muội muội, còn chưa đi đến trong phòng cha mẹ chợt nghe tiếng muội muội khóc, vì thế đẩy cửa phòng ra, nhìn thấy trong phòng chỉ có Thải Hà, vì thế chủ động đi đến bên giường dỗ muội muội không khóc, đây là trách nhiệm làm ca ca.

“Thịnh thiếu gia đến đây đúng lúc.” Bởi vì tiểu thư và cô gia có việc đi gặp Vương gia và Vương phi, cho nên trong phòng chỉ còn nàng, mặc kệ dỗ như thế nào cũng vô dụng.

Thịnh nhi liền giống như bình thường ngồi ở mép giường, nhìn muội muội khóc khoẻ, còn không ngừng quơ quào tay nhỏ bé, vì thế đưa tay cầm một cái.

“Muội muội ngoan...” Hắn nhất định sẽ bảo hộ muội muội.

Đúng vậy! Hắn sẽ không để cho bất luận kẻ nào khi dễ muội muội, cũng sẽ không để cho người khác hăm doạ muội muội, lại càng không làm nàng sợ hãi.

“Muội muội không cần sợ, có ca ca ở...” Thịnh nhi dùng giọng điệu mẫu thân thường nói với mình trấn an nàng.

Nữ anh tựa hồ nhận ra thanh âm ca ca, tiếng khóc dừng lại, quay đầu chuyển hướng hắn, tay nhỏ bé cũng nhanh cầm lấy ngón tay ca ca không buông, phát ra tiếng cười khanh khách.

“Vẫn là Thịnh thiếu gia lợi hại nhất.” Tỳ nữ không khỏi rất bội phục, lần nào chỉ cần có hắn đến dỗ, tiểu quận chúa rất nhanh sẽ không khóc.

Tỳ nữ khen làm cho Thịnh nhi ngại ngùng thẹn thùng tươi cười, kỳ thật hắn một chút cũng không lợi hại, chỉ bởi vì mình rất thích muội muội, mà muội muội cũng thích hắn ca ca này.

Muội muội, ca ca sẽ luôn bảo vệ ngươi...

Thịnh nhi thề trong lòng.

Khi Chu Kí Vân và thê tử về phòng, chỉ thấy nữ nhi cầm nắm ngón tay con, giống như tìm được món đồ chơi mới, vui vẻ cười khanh khách, mà con vẫn để cho muội muội nắm, trên môi lộ ra ý cười yêu thương, làm cho bọn họ dừng chân, không tới gần quấy rầy bọn họ.

“... Ngươi mới vừa rồi cùng cha mẹ đề sự kiện kia, là nói thật sao?” Chu Kí Vân hỏi thê tử đứng ở bên cạnh, muốn xác định lại lần nữa.

Thanh Đại chuyên tâm nhìn đứa nhỏ, nghe thấy trượng phu nói, dừng một chút mới hồi phục tinh thần lại. “Chuyện này có thể tùy tiện nói sao? Là ta suy nghĩ thật lâu mới quyết định.”

“Ngươi thật sự nguyện ý?” Hắn không cách nào hình dung tâm tình giờ phút này.

Nàng yêu kiều liếc trượng phu một cái.“Chẳng lẽ tướng công còn hoài nghi ta không thật sự đem Thịnh nhi trở thành thân sinh con đến đối đãi? Không tin ta yêu hắn?”

Khuôn mặt tuấn tú Chu Kí Vân nghiêm nghị, không cần nghĩ ngợi trả lời:“Ta đương nhiên tin tưởng ngươi thật sự yêu Thịnh nhi, cũng thật sự xem hắn là đứa nhỏ của mình...”

“Thịnh nhi là con của ta, không ai có thể phản bác chuyện thật này, bắt đầu từ lần đầu tiên mở miệng bảo ta ‘Nương’, ta liền có ý nghĩ như vậy.” trên mặt Thanh Đại tản ra hào quang mẫu thân. “Cho nên ta mới hy vọng công công và bà bà có thể thừa nhận thân phận Thịnh nhi, để cho hắn trở thành trưởng tử tướng công... Tuy rằng ta cũng là con thứ thiếp, nhưng từ nhỏ đến lớn đoạt được so với chính thất còn nhiều hơn, cho nên nhìn thấy Thịnh nhi, cũng muốn cho hắn có được hạnh phúc như mình, làm cho hắn cảm nhận được luôn có người thật tâm thương hắn.”

“Ta nên nói cái gì mới tốt đây?” Hắn có thể lấy được nữ tử lòng dạ rộng rãi như vậy làm vợ, là trời cao an bài, là Bồ Tát thương hại, cảm động trong lòng cũng sắp muốn tràn ra đây.

“Tướng công không cần nói gì hết, ta đều cảm nhận được.” Biết trượng phu yêu mình thật sâu, đó là điều mỗi người đàn bà mong muốn nhất, như vậy đối với Thanh Đại mà nói đã đủ.

“Ừ.” Chu Kí Vân ôm thê tử vào trong lòng, chỉ mong đời đời kiếp kiếp đều có thể trở thành vợ chồng, làm cho hắn có thể tiếp tục yêu nàng. Tiếng cười nữ nhi làm cho sự chú ý của hai vợ chồng trở lại trên người nàng.

“Ta đến bế nàng.” Chu Kí Vân tiến lên hai bước, vươn hai tay đem nữ nhi mềm nhũn kéo đi đứng lên, từ khi nữ nhi sinh ra đến bây giờ, mình căn bản không ôm quá vài lần, cho nên muốn muốn đùa giỡn với nàng, nhưng nữ nhi một chút cũng không thèm, lập tức gào khóc.“Ôi, làm sao vậy?”

Thịnh nhi ngẩng đầu, biểu tình thực nghiêm túc nhìn phụ thân, như muốn trách cứ hắn. “Cha làm cho muội muội khóc... Muội muội đưa ta...”

Nghe được Thịnh nhi mở miệng gọi hắn “Cha”, Chu Kí Vân kích động rất nhiều, lại cảm thấy có chút xấu hổ, bởi vì lại bị con giáo huấn. “Được, được, cha đem muội muội trả lại cho ngươi.”

Làm Chu Kí Vân đem nữ nhi thả lại trên giường, gặp con lại dỗ nữ nhi vài câu, nữ nhi lại nắm ngón tay con lần nữa, lập tức liền nín khóc mỉm cười, làm cho hắn thật sự là dở khóc dở cười.

“Ta, cha này thật vô dụng...” Chu Kí Vân bùi ngùi nói.

Thanh Đại nhìn vẻ mặt trượng phu ai oán, bật cười, nhưng nhìn thấy Thịnh nhi che chở muội muội như vậy, hiểu được đem ý tưởng trong lòng nói ra, đã là tiến bộ rất lớn.

Đến buổi tối, Thanh Đại vẫn tự thân đến trong phòng Thịnh nhi cho hắn đi ngủ, cũng không bởi vì có thân sinh nữ nhi mà lơ là hắn.

“Chưa buồn ngủ sao?” Gặp ánh nến trong phòng còn chưa tắt, con nằm ở trên giường cũng mở to mắt, chỉ có lúc này, hai mẫu tử mới có thể trò chuyện với nhau.

“Nương.” Thịnh nhi nhìn mẫu thân cẩn thận đắp chăn cho mình.

“Chuyện gì?” Thanh Đại ôn nhu hỏi.

“Cám ơn.” Nương đối với hắn rất tốt, chính mình hiểu rõ nhất.

Thanh Đại ngẩn ra, chợt nở nụ cười.“Cảm tạ cái gì đâu?”

“Rất nhiều, rất nhiều, ta đều biết.” Hắn vẫn là không quen nói chuyện, nếu không có gì cần thiết, sẽ không mở miệng, cũng quen dùng từ vô cùng ngắn gọn biểu đạt cảm thụ trong lòng.

Có lẽ thật là mẫu tử liên tâm, không cần nhiều chữ lắm, Thanh Đại có thể hiểu được vài từ này đại biểu ý nghĩa gì, vì thế đưa tay vỗ về khuôn mặt nhỏ nhắn hắn. “Thịnh nhi vĩnh viễn là con nương, nương đương nhiên sẽ đối xử tốt với Thịnh nhi.”

Nghe vậy, Thịnh nhi cong cong khóe miệng hồng, ngoan ngoãn nhắm mắt lại ngủ, bởi vì có nương ở, hắn không cần sợ nữa, cũng sẽ không có người dám khi dễ hắn.

Cám ơn nương...

Một năm sau

Hai ngày trước, Chu Kí Vân mang theo thê tử từ kinh sư Thuận Thiên phủ thăm nhạc phụ nhạc mẫu trở lại, để lâu như vậy, mới cho thê tử có thể về nhà mẹ đẻ một chuyến, trong lòng thật sự rất băn khoăn, hiện tại rốt cục hoàn thành tâm nguyện của nàng.

Từ đầu hành lang khác đi tới, nhìn thấy hình ảnh bên ngoài phòng, nhịn không được nghỉ chân quan sát, nữ nhi đã đến tuổi bắt đầu học đi, chẳng qua vẫn còn người giữ, còn chưa dám tự mình đi.

Mới bước được vài bước, bước chân nữ nhi không ổn, đặt mông ngồi dưới đất. “Ô... Ô...”

Tỳ nữ vội vàng ngồi xổm xuống muốn ôm nàng. “Đến! Thải Hà ôm tiểu quận chúa đứng lên...”

“Ô ô...” Nữ nhi nhăn lại khuôn mặt nhỏ nhắn, tức giận vung mạnh tay nhỏ bé, không cần tỳ nữ đến ôm, tiếp theo đem một ngón tay khác chỉ qua. “Ca... Ca...” Nàng chỉ cần ca ca.

Đầu Thịnh nhi so với năm trước lại cao thêm không ít, lập tức đi vào bên người muội muội, dắt tay nhỏ bé của nàng .“Tốt, ca ca đỡ ngươi đứng lên...”

Nữ nhi rất nhanh thu hồi nước mắt, khanh khách cười, sau đó từ dưới đất đứng lên. “Ca...” Tuy rằng không biết ý nghĩa của chữ duy nhất này, nhưng là chỉ cần kêu, ca ca sẽ lại đây.

“Muội muội thật là lợi hại...” Thịnh nhi khích lệ nói.

Được ca ca nắm, nữ nhi cười vô cùng vui vẻ, bước đi cũng càng ổn.

Chu Kí Vân thấy trước mắt một màn huynh muội tình thâm này mà xúc động.

Cho tới bây giờ, hắn còn không dám tin tưởng có thể hạnh phúc nhiều như vậy, biết được mình rất may mắn.

Thật lâu, hắn mới thu hồi ánh mắt, đi vào phòng, nhìn thấy thê tử đang xem thư, nghĩ rằng bọn họ mới từ kinh sư trở về, hẳn là không có việc gì gấp mới đúng.

“Ai gửi thư đến?” Hắn hỏi.

Xem xong nội dung thư, Thanh Đại cười cùng trượng phu chia xẻ vui sướng. “Là muội muội ta Thược Dược viết đến... Nói nàng đã có thai, tướng công nàng vô cùng khẩn trương sợ trước sợ sau, chỉ sợ nàng đi đường mạnh mẽ, sẽ động thai, hiện tại bộ dáng một chút cũng không giống bệnh nhân.”

Biết tình cảm hai tỷ muội các nàng thâm hậu, Chu Kí Vân tự động đưa ra đề nghị.“Hàng Châu cách thành đô tuy rằng không gần, nhưng nếu ngươi muốn đi thăm nàng, ta có thể cùng ngươi đi.”

Nụ cười Thanh Đại trên môi càng sâu. “Nghe tướng công nói như vậy, trong lòng ta thật cao hứng, nhưng... Chỉ sợ trong khoảng thời gian ngắn không thể được.”

“Vì sao? Nếu lo lắng đứa nhỏ, cũng có thể dẫn bọn hắn cùng đi, chỗ cha mẹ ta sẽ đi nói.” Chu Kí Vân nguyện ý làm cho vợ con bất cứ điều gì.

“Ta không phải lo lắng đứa nhỏ, mà là...” Thanh Đại cười thẹn thùng.“Ta chắc đang mang thai, tướng công nói không chừng lại làm cha.”

Nghe vậy, Chu Kí Vân quả thực bị tin vui này cấp dọa đến.“Ngươi... Khi nào thì biết? Này dọc theo đường đi như thế nào không nói? Vạn nhất ở nửa đường lại động thai, không thoải mái thì làm cái gì bây giờ?”

“Biết được về nhà mẹ đẻ, ta rất cao hứng, cho nên cũng không chú ý tới nhiều như vậy, hơn nữa thai này không có giống lần trước như vậy buồn nôn muốn phun, ăn cũng giống như bình thường, lại càng không định ở lâu, chỉ vừa mới xem thư Thược Dược mới nghĩ đến, bất quá hay là chờ đại phu xem qua mới có thể xác định...” Thanh Đại may mắn thân mình có điều dưỡng tốt mới có thể chịu đựng được hành trình này, không có xuất hiện dị trạng. “Nếu thật sự có đứa nhỏ, lần này là nam hay là nữ khiến cho lão thiên gia đến an bài.”

Chu Kí Vân cầm bàn tay mềm mại của thê tử. “Ừ, khiến cho lão thiên gia đến an bài.”

Là nó làm cho bọn họ gặp nhau, ngoại trừ cảm tạ, không có yêu cầu xa vời gì khác.

Bọn họ nhìn vào mắt lẫn nhau, trong lòng đều nghĩ như vậy.

Hoàn

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.