Thế Bất Khả Đáng

Chương 111: Trả thù



CHƯƠNG 111: TRẢ THÙ

Trans+Edit: LEO

Trên xa lộ, một chiếc xe jeep chở súng ống, thuốc súng cùng các loại vũ khí được bí mật chế tạo đang chạy rất bình ổn.

Trên xe có bốn người, tài xế là một người lái dày dạn kinh nghiệm tên Tử Cơ, còn người đàn ông ngồi kế bên ghế tài xế, đeo kính râm là tổng đốc công ty bảo vệ Hắc Báo , nhân xưng "Báo Đen". Ngồi phía sau là hai người bảo tiêu có làn da đen nhám, nhìn như hai bức tượng đài tưởng niệm, mặt không thay đổi, lắng nghe hai người phía trên nói chuyện phiếm.

"Hắc Tử hơn phân nửa là đã tàn phế, còn giữ lại sao?" Tài xế hỏi.

Báo Đen bất động thanh sắc mà hút thuốc, kẹp điếu thuốc trên tay gân nổi chằng chịt, trên mặt nhìn không ra tâm tình gì.

Tài xế còn nói, "Hắc Tử cũng quá sai lầm, cháu nội của Hạ Vệ Đông cũng dám động, nói hắn chán sống đều không quá lời."

Báo Đen dập tàn thuốc, đột nhiên hăng hái đùa giỡn.

"Ngươi đã gặp qua Hạ Diệu sao?"

"Anh muốn nói đến cháu trai Hạ Vệ Đông?"

Báo Đen gật đầu.

"Thế nào mà lại chưa thấy qua? Lần trước trên báo mạng đăng ảnh chụp không phải là hắn sao?"

"Ảnh chụp đã qua xử lý." Báo Đen hỏi, "Bản thân ngươi đã gặp qua chưa?"

Tử Cơ suy nghĩ nửa ngày, nói, "Có một lần đại đội hình cảnh của hắn có đến chỗ của tôi thực hiện nhiệm vụ gì đấy, hình như trong đó có hắn. Đã quên ai chỉ cho tôi biết, tôi thì ở phía xa nhìn lướt qua, không nhìn kỹ."

"Lần sau ngươi nhìn kỹ một chút thì sẽ biết."

Tài xế liếc mắc nhìn Báo Đen, hanh cười nói: "Có đẹp trai không?"

Báo Đen một bên vuốt vuốt râu, một bên mạn bất kinh tâm nói, "Bọn cảnh sát không phải là hàng năm đều có cuộc thi đấu võ sao? Ta là khán giả nhiệt tâm, một trận chưa từng bỏ qua."

Tài xế đột nhiên nhớ tới cái gì, "Phải rồi, tôi nhớ ra anh đã từng đề cập chuyện này với tôi, nói lúc ấy có một tên cảnh sát bị võ sĩ người nước ngoài hôn một cái . . đừng nói Hạ Diệu là hắn ta đấy?"

Báo Đen cho tên tài xế một nụ cười mờ mịt.

Tên tài xế vỗ mạnh xuống tay lái.

"Chuyện này thật là thú vị!"

Vừa rút tay về đặt trở lại lên vô lăng, còn chưa kịp ổn định, đột nhiên một bóng đen đập vào tầm mắt. Tên tài xế phản xạ có điều kiện lập tức phanh xe, kết quả phanh dưới chân còn chưa kịp đạp, đã vội đóng kính chắn gió lại.

Viên Tung đơn thương độc mã hướng về phía chiếc xe jeep đang chạy, điên cuồng xông tới, chẳng những không bị lực tông của xe jeep đánh bay, trái lại dùng cơ thể đột phá cực hạn của mình nhảy lên đầu xe, lực chân hướng vào tấm kính chắn gió. 'Xoảng ' một tiếng.

Viên Tung đem kính chắn gió đạp vỡ nát, cả người lọt vào bên trong buồng xe, hai bắp đùi như hai cột thép cưỡi thẳng lên bả vai của tên tài xế. Gồng sức đập thẳng vào mặt hắn, lực đấm cực đại làm tên tài xế lập tức bất tỉnh nhân sự.

Ô tô sắp tông vào hàng rào trên đường, Viên Tung nhanh chóng đạp phanh, chưa từng nhảy ra khỏi xe.

Người bên trong xe ngã trái ngã phải, Báo Đen tròng mắt nổi máu đỏ, hắn nào nghĩ tới Viên Tung sẽ ở trên xa lộ một mình cướp xe, chẳng lẽ hắn đặc biệt không còn muốn sống?

Viên Tung thừa dịp Báo Đen chưa ổn định tinh thần, bay lên một cước đạp vào dây đai đựng súng đeo bên hông của hắn.

May là Báo Đen chịu đựng được, một cước này không thể đạp vỡ quả thận bên sườn.

Viên Tung nhân cơ hội đạp một lực thật mạnh bay thẳng xuống ghế ngồi phía sau, hai tên bảo tiêu da đen ngồi đằng sau phản ứng nhanh chóng xuất quyền chống đỡ. Qủa đấm nặng như quả tạ trong môn "ném tạ xa mười thước" đấm vào ngực Viên Tung, quyền xuất ra làm các đốt ngón tay chấn động nhưng lại không khiến Viên Tung rút lui dù chỉ một giây phút nào.

Hai tên da đen cùng lúc tấn công, Viên Tung liền nắm lấy cổ của bọn chúng, một lực thật mạnh đem hai cái đầu đập vào nhau, một trận thạch phá thiên kinh.

Binh!

"Hai tòa hắc sơn" cứ như vậy mà lật nhào ngã xuống, não ở trong đầu như đã bị đung đưa dạo chơi ở chỗ nào đó rồi, dạ dày một trận co quắp, oa một tiếng ói ra ngoài.

Báo Đen lúc cầm súng ra, nòng súng đã bị đạp méo trước đó. Lúc này hắn trừng mắt , hai hàm răng cắn chặt xém nữa là bể nát, ngươi cả gan dám làm ra chuyện này sao? Một mình ngươi làm ra chuyện này sao?

Viên Tung từ phía sau bay tới lôi cổ Báo Đen kéo lại, lúc này bên trong buồng xe, trận vật lộn giống như khói thuốc súng nổi lên bốn phía, hỏa diễm tung tóe.

Cánh tay cứng như cốt thép của Báo Đen hướng vào ngực viên Tung nắm vặn, lại bị một chưởng của Viên Tung bổ ra . Cơ thể Báo Đen bị khống chế, toàn bộ cái đầu bị nhét vào cái vô lăng, chỉ còn lại hai con ngươi nổi máu đỏ rực là có thể chuyển động.

Viên Tung chỉ là một câu nói hung ác, nện lên mặt Báo Đen.

"Động tới một ngón tay hài tử nhà tôi (*), tôi quyết máu nhuộm công ty bảo vệ Hắc Báo của các người."

(*) ý chỉ Hạ Diệu.

Một cước đạp mở cửa xe bước ra, động tác nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo khoác đã hỏng, quăng lên mặt đất, tiêu sái rời đi.

Báo Đen cảm giác gầm xe truyền đến tiếng động lạ, một mùi ngạt xộc vào hơi thở, liếc mắt nhìn đống hàng hóa thuốc súng, súng ống phía sau, trong nháy mắt thở gấp hai cái, cổ họng khô khan.

"Xe sắp nổ, nhanh chạy!"

Hai người bảo tiêu da đen tung cửa sau thoát ra trước, lúc này cái đầu của Báo Đen vẫn còn bị kẹt trong cái vô lăng, liều mạng cạy mở, móng tay bị toát ra một bãi máu, vẫn không thể thoát ra được."A -- "

Báo Đen nổi giận gầm lên một tiếng, con ngươi như bức đến ứa máu, hai chân hung hăng liên tục đạp vào cái ghế trên xe làm thân xe một trận đung đưa rung lắc.

Đột nhiên cảm giác được nhiệt độ trở nên khác thường, đồng tử của Báo Đen nổi lên, máu chảy dầm dề gắt gao vặn bóp cái lỗ vô lăng đang kẹp đầu của mình, liều mạng vùng vẫy. Xương gò má bị ép méo mó biến dạng, toàn bộ quai hàm cũng đều bị lệch.

Rốt cục, đầu của Báo Đen cũng được bung ra từ vô lăng, lập tức tông cửa xe bão táp chạy ra ngoài.

Vừa thoát khỏi khu vực nguy hiểm, đột nhiên nhớ tới tên tài xế còn đang bên trong xe, đầu óc nóng rang lên lập tức quay ngược trở lại, phá cửa xe kêu một tiếng lớn, túm lấy tên tài xế lôi ra.

Cùng lúc ấy trong nháy mắt, một tiếng nổ cực đại vang dội bên tai, Báo Đen đẩy tên tài xế ngã nhào nằm xuống.

Hỏa dược xen lẫn mùi máu tươi xộc vào trong xoang mũi, Báo Đen trước khi đợi đợt nổ tiếp theo đã nhanh chóng đứng lên, xốc tên tài xế đã bị tạc thương cùng nhau chạy thật xa.

Ầm-- Ầm-- Ầm

Liên tiếp những tiếng nổ vang dội ập đến lỗ tai, khói đen dày đặc bốc lên giữa không trung , tràn ngập trãi dài mấy trăm thước trên đường.

Hỏa hoạn hừng hực thiêu đốt, bên trong xe tài sản bạc triệu, bên ngoài xe là cái áo khoác của Viên Tung, tất cả đều bị cháy sạch không chừa lại tàn tro.

Một cái chân của tên tài xế bị tạc thương, máu thịt văng đầy đất, khiến hai tên da đen vừa đứng lên liền lập tức nôn ói không ngừng.

Báo Đen chùi chùi máu trên mặt, từ trong quần của một tên bảo tiêu da đen lấy ra chiếc điện thoại di động.

"Nhanh, lái hai chiếc xe đến đây, mang thêm ít người đến dọn dẹp hiện trường."

"Được được, có anh em bị thương tích, đem hai gã bác sĩ tới."

"Có cần báo cảnh....."

"Báo cảnh sát cái con mẹ gì? Ngươi không biết trong xe ta chứa cái gì sao?"

Cúp điện thoại, một bãi nước bọt lẫn máu phỉ ra trên mặt đất..

Viên Tung, hãy chờ ta.

,,,,,,

Viên Tung như không có chuyện gì xảy ra lái xe quay về bệnh viện, trên đường nhận được điện thoại của Viên Như .

"Anh, em nói anh chuyện này, nhưng anh nghìn vạn lần đừng nóng giận nhé!"

Viên Như vừa nói như vậy, Viên Tung đại khái đã đoán được, trầm mặt không tạo ra một tiếng.

"Em thực sự không phải cố ý, em chính là lỡ lời, lúc đó em chỉ muốn nói nhỏ cho mẹ của Hạ Diệu nghe thôi, thoáng cái dì ấy liền đem lời nói của em to tiếng lên. Mà có điều, Hạ Diệu không tức giận. Sau khi em rời khỏi thì có một người nam nhân đến thăm bệnh, em còn cố ý căn dặn hắn đừng nói đến chuyện mắt bị bên to bên nhỏ, hắn lại tuyệt nhiên không cảm kích!"

Viên Tung lúc ở xa lộ chặn đầu xe, cũng chưa hề lộ ra vẻ vội vã như vậy, lập tức biểu tình nổi lửa.

"Tôi nên nói với em gì nữa đây?"

Viên Như ủy khuất nhỏ giọng lầm bầm, "Đều tại anh nhắc nhở em, anh nếu là không nhắc nhở em, em căn bản không chú ý đến mắt của hắn..."

Viên Tung trực tiếp cúp điện thoại, ném điện thoại vào ghế kế bên.

Hạ Diệu đang ngồi ở trên giường bệnh gọi điện thoại, đỏ mặt tía tai một trận ồn ào.

"Tôi bực rồi đấy, vụ án có phức tạp như thế không? Chẳng phải mọi chuyện sáng tỏ rồi sao?

"Tôi cho gây áp lực gì cho các cậu? Tôi kêu các cậu giả tạo chứng cớ? Tôi kêu các cậu nghiêm hình bức cung? Tôi không phải chỉ là thúc giục các cậu nhanh điều tra ra chân tướng sao ?"

"Cần thời gian, cần thời gian gì chứ? Rõ ràng chỉ cần vài tiếng là phá được vụ án rồi! Các cậu tại sao lại lỏng tay như vậy, mấy tin tức dối trá kia đều đã lan truyền ra cả rồi!"

"Được được được, trong điện thoại nói không rõ ràng được, tôi bây giờ sẽ đi tìm các cậu!"

Hạ Diệu kéo hai chân đang bị thương xuống giường, cực nhọc thay xong quần áo, vừa đi tới cửa, liền thấy một thân ảnh cao lớn đạo mạo từ trong thang máy đi ra

Mẹ tôi ơi! Thế nào mà quay lại vào lúc này?

Hạ Diệu vội vội vàng vàng trở lại leo lên giường, rất nhanh cởi y phục trên người, không kịp mặc bệnh phục, trực tiếp trần truồng tiến vào trong chăn, mưu đồ lừa dối.

Nghe được tiếng đẩy cửa vào, Hạ Diệu trong nháy mắt ngừng thở.

Viên Tung đi vào gian phòng, nhìn thấy chính là cảnh Hạ Diệu dùng chiêu giả chết.

Trên chiếc giường trắng yên ắng, bệnh nhân từ đầu đến chân dùng tấm chăn trắng che đậy chặt kín. Thân thể như một khối sắt cứng ngắc, không chút sứt mẻ, ngực không phập phồng, nhìn không ra được dấu hiệu của người đang sống.

Viên Tung trầm mặc không nói đi tới bên cạnh giường bệnh, mặt mày mỉm cười nhìn chăm chăm gã họ Hạ.

Hạ Diệu liên tục bị ngộp, cùng hơi thở của mình mà tranh đấu.

Kết quả, Viên Tung đối với việc vén cái chăn ra hoàn toàn không hứng thú, trực tiếp đưa tay luồng vào trong chăn, mò tới lòng bàn chân của Hạ Diệu gãi hai cái.

Một tiếng cười xùy ập tới, trong nháy mắt trò giả chết bại lộ.

Hết chương!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.