Thế Bất Khả Đáng

Chương 173: Mất tích



CHƯƠNG 173: MẤT TÍCH

Trans+Edit: Pinoneverdie

-----------

Hạ Diệu ngồi trên máy bay đi về phía Nam.

Bởi vì Hạ Nhâm Trọng có công việc bận rộn, tới đón Hạ Diệu là phi công của ông ta. Phi công chở Hạ Diệu đến chỗ của Hà Nhâm Trọng, mãi cho đến hơn mười giờ tối, Hạ Nhâm Trọng mới về đến nhà.

Hạ Nhâm Trọng lòng nhớ con trai, nhưng vẫn tức giận trong người cho nên vừa nhìn thấy cậu ta liền càu nhàu.

"Con còn biết đến thăm ba?"

Hạ Diệu nghe được câu này, nỗi bận tâm rốt cục buông lỏng một ít, trên mặt cũng có dáng vẻ tươi cười.

Hạ Nhâm Trọng một bên thay quần áo một bên hỏi: "Đang ăn cơm sao?"

Hạ Diệu gật đầu, "Dạ, do người giúp việc mang tới."

Hạ Nhâm Trọng không hiểu sao mà hừ một tiếng, sau đó thì không nói nữa, thay quần áo xong liền xuống nhà bếp, rót cho nhi tử một chén trà

"Nếm thử loại trà này đi, tự ba hái."

Hạ Diệu kinh ngạc cầm lấy, trêu nói: "Ba à, cuộc sống của ba có vẻ rất nhàn hạ nhỉ."

"Cái gì nhàn hạ? Lúc đi thị sát hái được thôi!"

Hạ Diệu ngửi ngửi, "Thật là thơm."

Hạ Nhâm Trọng cũng rót cho bản thân một chén, sau đó ngồi đối diện Hạ Diệu , ánh mắt phức tạp thâm trầm nhìn chăm chú vào cậu ta.

Hạ Diệu biết vấn đề chính đã tới, liền ngồi thẳng lưng, một vẻ thành tâm hối cải.

Không ngờ, Hạ Nhâm Trọng lại tự trách bản thân.

"Có phải là do ba cứ ép con nói chuyện yêu đương, ép con tìm bạn gái, tạo cho con áp lực quá lớn, mới dẫn đến tâm lý tình cảm của con trở nên biến thái?"

Hạ Diệu thẳng thắn , "Không phải, trước đó con đã biến thái."

Hạ Nhâm Trọng mặt đen lại như mực.

Hạ Diệu đột nhiên mở miệng nói: "Ba à, ba đánh con một lần đi, đánh cho con tỉnh ra."

"Đánh con?"

"Ba đánh đi con tuyệt đối con không trả đòn."

"Con còn muốn trả đòn?"

Hạ Diệu đột nhiên chạy đến bên người Hạ Nhâm Trọng cạ cạ, dùng sức lôi tay của ông ta vỗ vỗ lên mặt mình, trong miệng không ngừng giựt dây, "Ba, ba đánh con đi, đánh con đi mà...."

Hạ Nhâm Trọng bị Hạ Diệu lôi lôi kéo kéo, liên tục muốn phản kháng đều không phản kháng được, thở gấp mà nói: "Thằng con trai này của tôi có phải là đang bị bệnh không chứ hả?"

Hạ Diệu rốt cục dừng tay.

"Con lúc nhỏ ba cũng không đánh con lấy một lần, hiện tại đánh con làm gì?"

Hạ Diệu triệt để không lên tiếng.

Hạ Nhâm Trọng nhìn thấy Hạ Diệu có vẻ ủ rũ, hừ lạnh một tiếng, "Hiện tại biết sai rồi sao? Nên sớm làm gì đi chứ?"Hạ Diệu giống như là đang muốn tìm đòn roi, lại không sợ chết mà nói một câu thật lòng.

"Con chán chường không phải là vì lỗi lầm của con, mà là vì con đang thất tình."

Lúc này Hạ Nhâm Trọng thực sự ném nắm đấm hướng vào mặt Hạ Diệu, nhưng nhìn thấy vẻ mặt chán nản đáng thương của cậu ta, nắm đấm chỉ dừng lơ lửng ở không trung.

"Tại sao thất tình?"

Hạ Diệu nói: "Con bị người ta gạt."

"?"

"Một tên lừa gạt cực kỳ vô sỉ!"

Hạ Nhâm Trọng thở dài một cái, nói: "Ba đã sớm nhìn ra hắn ta không phải người đứng đắn."

"Ba làm sao nhìn ra được?"

Hạ Diệu thật bất ngờ, bởi vì Viên Tung ai nhìn vào đều cảm thấy hắn ta khí phách lẫy lừng, là một người đàn ông đáng để tin tưởng, chưa từng có ai lại nói hắn ta không đứng đắn.

Hạ Nhâm Trọng nói: "Còn phải nhìn kỹ sao? Ba đảo mắt liếc một cái liền biết!"

"Ba, ba dạy con một chút đi, ba làm thế nào liếc mắt liền phân biệt được thật giả?"

Đối với chuyện này, Hạ Nhâm Trọng có chút đắc ý, không nhanh không chậm truyền thụ kinh nghiệm cho Hạ Diệu.

"Đầu tiên con phải tìm hiểu gia cảnh của hắn, phần lớn hài tử đều thừa hưởng tính cách từ bậc cha mẹ. Con thấy đấy, phụ thân của hắn xấu xa như vậy, con làm sao có thể hy vọng hắn là người tốt?"

Hạ Diệu đối với Hạ Nhâm Trọng kính nể thêm vài phần.

"Ba à ngay cả bối cảnh gia từ thời cha của anh ta cũng biết rõ sao?"

Ngay cả Hạ Diệu cũng chỉ biết về cha mẹ của Viên Tung một chút.

Hạ Nhâm Trọng lại lấy điện thoại di động, mở ra một tấm hình, chậm rãi mà nói.

"Con xem tướng mạo của hắn kìa! Ánh mắt của hắn rất hoa đào, người như thế này ở phương diện tình cảm thường dây dưa không dứt khoát."

Hạ Diệu vỗ đùi tâm đắc, "Cái này thực sự chuẩn á!"

Hạ Nhâm Trọng còn nói: "Chúng ta nhìn lỗ tai của hắn. Cái lỗ tai như thế này chứng tỏ quan hệ với phụ mẫu không được tốt, sớm chia lìa phụ mẫu."

Hạ Diệu không thể tin được.

"Nhìn xem, xương gò má của hắn trông rất tà, người như thế này quan hệ với những người xung quanh không tốt."

Điểm này Hạ Diệu miễn cưỡng đồng ý, Viên Tung tính tình lạnh lùng cứng rắn, trừ phi thật sự có thể cùng hắn sánh vai, bằng không khó trở thành tri kỷ.

Lão Hạ lại nói: "Chúng ta nhìn trán của hắn xem, trán hình chữ M, kiểu này quan hệ với người trong nhà không tốt."

Hạ Diệu càng nghe càng không thích hợp, quan hệ không tốt? Viên Tung xem Viên Như như máu của bản thân.

"Con xem, xem bờ môi của hắn..."

Hạ Diệu nắm cổ tay của Hạ Nhâm Trọng dừng lại, "Ba đợi một lát."Cậu ta nhìn vào bức ảnh trong màn hình di động, lúc này mới liếc nhìn Hạ Nhâm Trọng.

"Đây không phải là Ngô Ngạn Tổ sao?"

Hạ Nhâm Trọng nói: "Ba không biết ai là Ngô Ngạn Tổ, tấm hình này ba lấy trên mạng xuống."

Hạ Diệu lúc này cảm thấy bản thân đã làm chuyện dở hơi, hóa ra hơn nửa ngày trời không đề cập đúng người.

"Hắn chỉnh sửa dung nhan đó! Người ba đang nói là tổng đốc của công ty Hắc Báo, không phải là Viên Tung."

Hạ Nhâm Trọng tuy rằng đã cùng mẹ Hạ nói chuyện qua điện thoại, nhưng cũng vì lớn tuổi, hơn nữa mẹ Hạ lời nói gấp rút, Hạ Nhâm Trọng cũng nghe không rõ gã nam nhân đó rốt cuộc là ai. Hơn nữa, ngày nào trên mạng cũng có hàng loạt tin bát nháo liên quan đến Hạ Diệu, tổng đốc công ty Hắc Báo và tổng đốc công ty Viên Tung không biết ai là ai.

"Ba cũng xem trên mạng thôi, người có quan hệ với con không phải tên này sao?"

Hạ Diệu quả thực như sư tử Hà Đông mà gào lên, "Ba cũng tin mấy tin trên mạng sao chứ?"

"Thực sự không phải hả?" Hạ Nhâm Trọng vô cùng kinh ngạc, "Vậy mẹ của con sốt xắn lo lắng đem con tới đây làm gì?"

Hạ Diệu cảm giác mình bị bài xích, cậu ta đã hết cách với Hạ Nhâm Trọng, cơ thể buông lơi, ngửa đầu vào ghế nhìn lên trần nhà.

Hạ Nhâm Trọng đi tắm.

Hạ Diệu đi vào phòng ngủ lục lọi, cậu ta muốn đi tìm con búp bê tình dục lần trước đã mua cho Hà Nhâm Trọng, trên giường, dưới giường, ngăn tủ đều đã kéo lật nửa ngày, đến sau cùng tìm được một cái rương, mở ra phát hiện thứ bên trong đã bị nổ rách.

Được lắm! Rất uy mãnh! Hạ Diệu âm thầm líu lưỡi, may mà con búp bê này không phải là mẹ mình!

Hạ Nhâm Trọng tắm rửa xong đi ra, vừa vặn nhìn thấy Hạ Diệu đang loay hoay với con búp bê tình dục kia, nhịn không được ho nhẹ một tiếng.

Hạ Diệu vội vàng buông xuống.

Hạ Nhâm Trọng nói: "Chất lượng quá kém, thổi phồng nhiều một chút liền nổ tung."

Hạ Diệu cố nén cười, tâm tình khó chịu đã khá hơn nhiều.

Buổi tối, hai cha con ngủ ở trên một cái giường.

Hạ Diệu hỏi: "Ba, ba có phải là bênh vực con mà chống đối với mẹ?"

"Lời này ba phải hiểu như thế nào?"

"Ba từ nãy tới giờ vẫn chưa quở trách con." Hạ Diệu nói.

Hạ Nhâm Trọng nói: "Ba là cảm thấy quá mất mặt vì con, lười nói!"

Kỳ thực Hạ Nhâm Trọng so với mẹ Hạ thấu hiểu Hạ Diệu hơn, ông ta biết Hạ Diệu là có chủ ý riêng nên mới làm vậy, bây giờ nói gì cũng là vô ích.

"Kỳ thực có đôi khi ba cũng đã suy nghĩ cân nhắc, con nói xem, kết hôn có ích lợi gì? Giống như ba, có lão vợ lại không được ở bên cạnh, lại còn không có cách để đi tìm người khác, cuối cùng đem bản thân nhốt lại như một con chó trong chuồng."

"Hay đấy" Hạ Diệu cũng muốn được như vậy.

Hạ Nhâm Trọng chuyển giọng điệu, "Nhưng bản thân con cũng đừng tự ép bản thân quá, sớm muộn gì cũng sẽ có người tới quản cuộc đời của con, đến lúc đó con muốn tự do cũng không được."

Hạ Diệu không lên tiếng .

Một lát sau, Hạ Diệu hướng về Hạ Nhâm Trọng nói: "Ba, ba tìm cho con một đối tượng đi."

Hạ Nhâm Trọng nói: "Lúc này tìm cũng là tìm vô ích, con căn bản không có tâm tình."

Hiểu con trai không ai ngoài phụ thân.

Hạ Diệu nói lời này vốn là thể hiện nội tâm muốn chịu đòn nhận tội, cậu ta cho là mình không đề cập tới, Hạ Nhâm Trọng cũng sẽ liều chết mà tìm cho cậu ta một nữ nhân để dời đi sự chú ý của cậu ta dành cho Viên Tung. Không nghĩ tới Hạ Nhâm Trọng lại nghiễm nhiên thông suốt như vậy, Hạ Diệu liền muốn ôm ông ta mà kêu to, 'ba à, ba à, dù chúng ta có đi đến đâu, có ba bên cạnh con, con sẽ không còn sợ gì nữa...".

Viên Tung bên này không hiểu vì sao mất tích.

Buổi chiều ngày hôm đó sau khi Hạ Diệu từ công ty Viên Tung rời đi, Điền Nghiêm Kỳ nghe được một nhân viên tạp vụ trong công ty kể lại ngày đó Viên Tung đang làm việc ở trong phòng liền đột nhiên nổi giận, vì vậy Điền Nghiêm Kỳ liền đi đến phòng làm việc của hắn. Kết quả lúc đẩy cửa ra, một người cũng không có, mà nhất là căn phòng vốn ngăn nắp sạch sẽ bậc nhất lại trở nên tan hoang, đồ đạc đổ vỡ tứ tung.

Điền Nghiêm Kỳ thấy cảnh này phản ứng đầu tiên là nghĩ đến việc Viên Tung bị mất khống chế, mà có thể để làm cho hắn tâm tình không khống chế được, chỉ có thể là Hạ Diệu chứ không ai khác.

Vì vậy, Điền Nghiêm Kỳ không muốn phiền nhiễu Viên Tung, lúc này lặng lẽ thay hắn thu dọn.

Kết quả, chờ đến ngày hôm sau, Viên Tung như trước không có mặt ở công ty, hỏi ai cũng nói không biết, điện thoại thì không gọi được.

Điền Nghiêm Kỳ sau khi phân tích phán đoán, cho rằng rất có thể Viên Tung đi tìm Báo Đen. Cho nên hắn lại lẻn vào công ty mới cũng Báo Đen, nhiều lần tìm hiểu thăm dò, phát hiện Báo Đen cũng tự dưng mất tích.

Công ty đang ở trong gian đoạn nguy cơ, Viên Tung lại là một người quan trọng, một ngày nếu không xuất hiện, nhất định lòng dân đại loạn. Vì vậy Điền Nghiêm Kỳ đành phải lạm quyền, lấy thân phận là người đại diện của Viên Tung mà giúp hắn xử lý mọi việc lớn nhỏ. Bình thường nhìn Viên Tung vẻ mặt buông lỏng giải quyết công việc, cho rằng bản thân sẽ dễ dàng mà nhúng tay, ai ngờ sứt đầu mẻ trán ba ngày, Điền Nghiêm Kỳ thực sự có chút gánh không nỗi nữa.

Nhưng Viên Tung vẫn là một chút tin tức cũng không có, Điền Nghiêm Kỳ dùng đủ loại cách thức, đủ loại phương pháp vẫn là không tìm thấy tung tích. Viên Tung tựa như là đã bốc hơi khỏi nhân thế.

Báo Đen cũng vậy.

HẾT CHƯƠNG!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.