Thế Bất Khả Đáng

Chương 188: Anh mãi là no.1



CHƯƠNG 188: ANH MÃI LÀ NO.1

Trans+Edit: Pinoneverdie

---------------

Lúc Viên Tung sát khí hừng hực đi tìm Báo Đen, Báo Đen đã bị bắt vì tội cố ý đả thương người khác.

Về việc lần này cảnh sát vì sao hành động nhanh như vậy, nguyên nhân không nói cũng hiểu được. Cũng giống như mấy lần trước, Hạ Diệu sợ Viên Tung bởi vì chuyện của Điền Nghiêm Kỳ sẽ gây ra những hậu quả không thể vãn hồi, đã sớm cho cảnh sát bắt Báo Đen .

Viên Tung tìm hiểu được thông tin, trực tiếp tìm đến trại giam.

Báo Đen bị cảnh ngục dẫn đến phòng thăm tù nhân, cách một tấm thủy tinh, hai người họ đã lâu không gặp.

Sau khi Viên Tung nói rõ lý do đến đây, Báo Đen nở nụ cười.

"Ngươi cho rằng chỉ có một chuyện cỏn con như vậy sao? Ta cho ngươi biết, ngày đó ta bỏ thuốc Hạ Diệu, cũng chưa từng 'làm chuyện đó' với cậu ta. Ngươi biết vì sao không? Bởi vì cậu sống chết chỉ chấp nhận cây dương vật của một mình nhà ngươi mà thôi! Ngươi biết tình trạng của cậu ta thảm bao nhiêu? Dùng sức ở trên giường cầm cự lăn qua lăn lại, đến sau cùng ngũ quan đều biến dạng, máu mũi chảy ra không ngừng..."

Báo Đen biết giờ này khắc này, cách tốt nhất để đả kích Viên Tung là chém thêm một dao vào vết thương lòng của hắn, nhìn Viên Tung gương mặt méo mó dữ tợn cũng đủ để cho Báo Đen có cảm giác rất có thành tựu.

"Ta chờ ngươi ra khỏi đây."

Nói xong câu đó, Viên Tung mang vẻ mặt giận dữ rời đi.

Sau khi rời khỏi trại giam, Viên Tung vội vả chạy về phía phân cục của Hạ Diệu.

Hạ Diệu mới vừa đi ra ngoài không lâu, điện thoại không gọi được.

Viên Tung cùng người gác cổng thương lượng một lần nữa cũng thất bại. Lúc này suy nghĩ chắc phải tùy tiện tìm một ai đó giúp mình chuyển lời liền nhìn thấy Tiểu Huy đang từ cửa hàng đối diện hướng về bên này đi tới.

"Hắc, Viên Tung, anh sao lại ở đây?"

Viên Tung nói: "Giúp tôi chuyển lời với Hạ Diệu, nói rằng..."

"Cậu ta không có ở đơn vị!" Tiểu Huy cắt đứt lời Viên Tung, nói tiếp, "Cậu ta đi ra ngoài rồi."

Viên Tung thần sắc căng thẳng, "Vậy cậu ta đi đâu?"

"Tôi không rõ lắm, cậu ta buổi chiều mới vừa đi làm đã bị cấp trên gọi, sau đó liền lái xe rời đi, tôi cũng không có hỏi cậu ta đi đâu...nếu không để tôi lên hỏi thăm giúp anh một chút."

Viên Tung gật đầu.

Năm phút đồng hồ sau, Tiểu Huy chạy xuống.

"Cậu ta đi đến cục thuế vụ để thanh toán hóa đơn."

Viên Tung không nói hai lời, lái xe thẳng đến cục thuế vụ.

Hạ Diệu lúc này đang bị kẹt xe ở trên đường, đã kẹt hơn nửa tiếng, tâm tình đặc biệt bực dọc.Xe của Hạ Diệu dời thêm được mấy trăm thước, chạy đến một mảnh đất đang thi công, ùng ùng cơ khí vận chuyển chói tai dị thường, Hạ Diệu đem hệ thống loa trong xe mở nhạc lên, một bên cắt đứt tạp âm phía ngoài một bên điều tiết tâm tình.

Bởi vì Hạ Diệu là đang ngồi trong xe cảnh sát, cho nên đi trên đường đặc biệt hiển hách. Có hai người nhân viên thi công xung quanh đang sốt ruột, nhìn thấy xe cảnh sát của Hạ Diệu, nhãn thần liền sáng lên, hoả tốc xông lại gõ mạnh vào cửa sổ xe của cậu ta.

Hạ Diệu bên trong xe mở nhạc lớn, mắt thì đang thất thần nhìn về phía trước, một lúc sau mới nghe tiếng gõ cửa vang lên.

Hạ kính xe xuống, lẳng lặng nhìn chăm chú vào người công nhân đang đứng bên ngoài.

"Có chuyện gì?"

Nhân công nói: "Đồng chí cảnh sát giúp một tay, chúng tôi có người bị ngã xuống giếng."

Hạ Diệu buồn bực, "Lực lượng cứu hộ đâu? Các người không gọi điện thoại sao?"

"Đã gọi, đến bây giờ còn chưa ai đến."

Hạ Diệu thấy tình trạng kẹt xe như thế này, còn lâu chiếc xe của lực lượng cứu hộ mới tới nơi, với lại mùa đông khắc nghiệt, ở dưới đáy giếng hơn một giây liền mất đi một phút sinh mệnh.

Việc này không nên chậm trễ, Hạ Diệu tìm một chỗ đem xe dừng lại, cùng người công nhân kia đi đến hiện trường.

Một cái miệng giếng đường kính tầm một mét, bảy tám người đang vây xung quanh, một sợi dây thừng từ miệng giếng thả xuống, thả chừng hơn hai mươi thước, cũng không thấy dấu hiệu phản hồi.

Bởi vì giếng quá sâu, không ai dám xuống phía dưới.

Hạ Diệu hỏi: "Rơi xuống đã bao lâu?"

Nhân công nói: "Có chừng hai mươi phút."

Hai mươi phút?... giếng sâu như vậy, ở đáy giếng đều là nước, nước giếng lạnh như vậy khẳng định thể lực của con người không thể chống đỡ được lâu, cho dù sợi dây thừng có đang ở trước mặt cũng không còn sức mà nắm lấy.

"Tôi đi xuống."

Nói xong, Hạ Diệu đem sợi dây thừng trói chặt vào người, được bảy tám người công nhân kia dùng sức hạ cậu ta từ miệng giếng đi xuống. Thực sự phải xuống đến hơn ba mươi thước sâu, Hạ Diệu mới nhìn thấy người bị ngã xuống giếng kia. Lúc này hắn đã hôn mê, chiếc áo bông của hắn vẫn còn bồng bềnh trên mặt nước.

Hạ Diệu đem một đầu sợi dây khác cột chặt vào cơ thể của người bị ngã xuống giếng, đập một cái vào thành giếng, lại dùng sức giật giật sợi dây đang cột trên người, ý bảo đám nhân công phía trên hãy kéo bọn họ lên.

Nhưng bởi vì chiếc áo bông của người bị ngã xuống giếng bị thấm nước trở nên nặng lạ thường, số lượng công nhân ở phía trên thì có hạn, dùng toàn bộ sức đều kéo không lên. Lo lắng nhiệt độ quá thấp, Hạ Diệu lại không thể đem y phục của người đó cởi ra, lại nhìn thấy hô hấp của người bị ngã càng ngày càng đứt quãng, cứu người cấp bách, Hạ Diệu chỉ có thể đem sợi dây thừng của bản thân tháo ra.Lúc này bên cạnh miệng giếng lại có thêm vài người, bọn họ đồng tâm hiệp lực đem người bị ngã xuống giếng kéo lên.

Hạ Diệu dùng chân cố sức mà móc vào thành giếng, cố gắng không nhìn đến nước ở bên dưới, bởi vì chỉ cần rơi xuống nước, một hồi sợi dây thừng kia thả xuống lần nữa, lúc đó rất có khả năng đã bị đông cứng ngất đi, không có cách nào nắm lấy sợi dây mà đi lên.

Mặc dù có rất nhiều người hợp sức kéo lôi, nhưng bởi vì mặt nước so với mặt đất có độ cao nhất định, tốc độ kéo đặc biệt chậm.

Giếng sâu, oxy ở đây đặc biệt loãng, mặc dù Hạ Diệu có tố chất thân thể rất tốt, nhưng thời gian dài đợi ở chỗ này, đều có loại cảm giác khó thở.

Thời gian trôi đi, loại cảm giác này càng ngày càng mãnh liệt, trong đầu của Hạ Diệu bây giờ đã vang lên những tiếng ù ù, tầm mắt xuất hiện một mảng trắng mờ không nhìn rõ. Tay chân bám ở thành giếng đột nhiên không còn sức. Ngay lúc người bị ngã xuống giếng chỉ còn cách miệng giếng tầm mười mét, cậu ta liền ngã vào trong nước.

Hạ Diệu ở trong nước giãy dụa, mặc dù biết bơi, nhưng nước lạnh như vậy liền khiến tứ chi co quắp, rất dễ đi vào chuột rút mà chìm xuống.

Cũng may chiếc áo bông của Hạ Diệu là loại ngâm trong nước sẽ nổi lên, điều này cũng góp phần cho cậu ta tiếp tục duy trì thời gian.

Khoảng chừng năm phút sau, người bị ngã đã được kéo lên đến miệng giếng.

"Ách, sao chỉ có một người?"

"Người cảnh sát kia đâu? Sẽ không còn đang ở phía dưới chứ?"

"Anh không phải là đang nói lời vô ích sao? Tất nhiên là đang ở phía dưới rồi."

"Mau thả dây xuống!"

Hai phút sau, sợi dây mới một lần nữa đáp xuống trước mắt Hạ Diệu .

Đáng tiếc, Hạ Diệu hiện tại đã tiêu hao thể lực quá nghiêm trọng, đừng nói là tự đem sợi dây trói chặt vào cơ thể mình, ngay cả với lấy nó cũng không với được. Ý thức được điều này liền cảm thấy hoảng sợ, liên tiếp xuất hiện ảo giác, luôn cảm thấy bản thân như là đang chạy về phía Đông Bắc vào năm trước, lang thang trên đường tuyết, trời giá rét đông lạnh, đại tuyết vô ngần, đâu mới là nhà của Viên Tung?

Đám công nhân ở phía trên lại một lần nữa gặp tình huống cũ, sợi dây thừng không có phản ứng. Lúc nãy chỉ có Hạ Diệu can đảm hiến thân đi cứu người công nhân kia, hiện tại không ai dám liều mạng xuống dưới cứu Hạ Diệu. Nhất là khi thân thủ như Hạ Diệu xuống dưới đó còn bị ngất, đám công nhân thực sự là không có cách.

Nhiều lần gọi điện thoại cho lực lượng cứu hộ, bên kia đều là một câu đang trên đường tới, sau đó gọi lại thì thẳng thắn không bắt máy.

Hạ Diệu trước khi ngã xuống nước có đưa điện thoại di động cho đám công nhân bảo quản, bọn họ lúc này mới nhớ tới, trước tiên cứ gọi cho bạn của Hạ Diệu đã, giả sử người đó ở gần đây liền có thể tới giúp.

Lục lọi danh bạ, số điện thoại của Viên Tung hiện lên đầu tiên, Hạ Diệu lưu tên của Viên Tung : "Anh mãi là NO.1"

Xe của Viên Tung cũng bị kẹt trên đường, nghe được điện thoại di động kêu lên, vừa cầm lấy thì nhìn ra số điện thoại của Hạ Diệu, vội vàng bắt máy.

"Xin chào, xin hỏi ngài là người thân của chủ nhân số điện thoại này sao?"

Nghe được một câu này, lòng của Viên Tung liền đập lộp bộp.

"Là tôi, có chuyện gì?"

"Là như vầy, vị cảnh sát này đi ngang qua khu thi công của chúng tôi, ngay lúc có một người công nhân bị ngã xuống giếng sâu, anh ta đi xuống cứu người, đến bây giờ vẫn chưa thể leo lên, lực lượng cứu hộ cũng chưa đến. Nếu anh đang ở gần đây thì có thể đến hỗ trợ một tay?"

Viên Tung đầu óc liền oanh tạc nổ tung.

"Các người đang ở đâu?"

Sau khi đám công nhân báo lại địa chỉ, Viên Tung nhận thấy nơi đó cách chỗ của mình không đến ba cây số, lập tức bỏ xe ở lại, sãi bước chạy vội. Gấp đến mức độ hoàn toàn bất chấp, thấy chướng ngại vật cũng không né, thấy vật cản đường liền trực tiếp đẩy tung ra, tổng cộng chưa đến tám phút đã đến nơi, kém người giữ kỉ lục thế giới hơn mười giây.

Chợt nhào tới miệng giếng, thấy một cái giếng sâu mấy chục mét không nhìn thấy đáy, Viên Tung hoảng sợ cực đại, phát ra một tiếng gào thét xé nát tâm can, tiếng kêu này giống như tiếng một con dã thú đang bị bắt giết mà phát sinh, người nghe liền thấy rung sợ dị thường. Hỏa tốc cột sợi dây vào người, chưa từng kiểm tra xem đã cột chắc hay chưa, Viên Tung liền nhảy vào bên trong giếng, đám nhân công xém tí nữa là bắt hụt sợi dây thừng, hầu như chỉ trong vài giây ngắn ngủi, tiếng va chạm vào mặt nước vang lên.

HẾT CHƯƠNG!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.