Thế Bất Khả Đáng

Chương 192: Hết lòng chăm sóc



CHƯƠNG 192: HẾT LÒNG CHĂM SÓC

Trans+Edit: wattpad.com/pinoneverdie

-----------

"Thôi đủ rồi." Viên Tung gắng sức mà cảnh cáo một câu.

Hạ Diệu không nghe lời, lau đầu khấc "chim to" xong, lại vén tinh hoàn của hắn lên bóp bóp, rồi chạy đến lỗ hậu môn, đến sau cùng trực tiếp ở trong cái rãnh sâu đó chà chà. Viên Tung thở hổn hển như trâu, con ngươi bốc hỏa, dùng tay cố siết tay Hạ Diệu bắt cậu ta dừng lại. Hạ Diệu chẳng những không dừng, vẫn còn đem móng vuốt đưa đến cặp mông rắn chắc của Viên Tung, xem nó giống như khối bột mì mà nhào nắn.

Lần này cho anh biết tay, lúc trước dám khiến tôi thống khổ, cơ hội báo thù đã tới!

Viên Tung trầm mặt quát lớn, "Cậu không thấy chán à?"

Hạ Diệu đắc ý mà cười, hoàn toàn bất kể hậu quả mà tiếp tục "dằn vặt" Viên Tung.

Viên Tung lao lực mà né tránh, thở hồng hộc mà đe dọa: "Cậu thử bóp tôi một lần nữa xem! Lão tử tôi thao cậu tới khóc tin không?"

"Anh thao đi! Anh bây giờ thao đi!"

Hạ Diệu lại dùng sức nhéo thêm mấy cái, nhéo xong vẫn còn vỗ vào mông hắn.

Lông mi lạnh cứng của Viên Tung lúc này tỏa ra nồng nặc sát khi, đây là đang muốn xào nấu cặp mông tuyệt đẹp của tôi!?

Hạ Diệu vẫn còn không sợ chết mà còn bật thêm lửa, "Anh nếu như thao không được, vậy thì để tôi. Bổn thiếu gia tôi chờ giây phút này lâu lắm rồi, biết tại sao sợi dây thừng đứt không? Đó là tôi cố ý tháo ra, chờ đợi đến lúc anh nằm liệt trên giường không dậy nổi! Ha ha ha ha ha ha..."

Nói xong lại nhào móng vuốt vào Viên Tùng, giả bộ thực sự muốn làm cái gì đó với hắn. Kỳ thực Viên Tung biết rõ cậu ta là đang đùa giỡn, nhưng mà giằng co với thằng nhóc này một chút cũng không có gì xấu, dù sao cũng lâu lắm rồi không được nhìn thấy cậu ta lém lỉnh đùa nghịch như vậy.

Viên Tung dù cơ thể có yếu như thế nào vẫn có thể dễ dàng tiêu diệt "tên yêu nghiệt" này, bàn tay to khống chế cái ót của Hạ Diệu, áp sát lỗ mũi của cậu ta vào bụng mình.

Làn da dính vào nhau trong một khắc kia , ổ ngực của Hạ Diệu lập tức nóng hổi, cũng không còn sức mà vùng vẫy nữa.

Đột nhiên đôi môi mỏng ẩm ướt bắt đầu hoạt động, từ rãnh bụng leo lên rãnh ngực, đến sau cùng dừng lại ở gò má của Viên Tung. Vừa muốn cắn một cái đã bị Viên Tung đẩy ra xa hơn hai mươi centimet.

"Cậu tránh xa tôi ra một chút."

Viên Tung bất đắc dĩ phải quát một tiếng lớn, dù sao việc bị viêm phổi không phải là đùa giỡn.

Hạ Diệu nhiệt tình vừa mới nổi lên, bây giờ giống như bị gáo nước lạnh dập tắt.

Vẫn áp sát mặt vào miệng và cổ của Viên Tung cọ xát, cọ đến mức lòng của Viên Tung mềm nhũn đổ sụp, một chút sức lực chống đỡ cũng không có.

"Sao cậu cứ như vậy mà không nghe lời?" Viên Tung nói với Hạ Diệu.

Hạ Diệu nói: "Có nghe lời, là bản thân anh không nhìn ra."Quả thực, Viên Tung cũng thừa nhận bản thân thỉnh thoảng cũng muốn bị coi thường, ra lệnh với ai họ cũng nghe theo, nhất là Điền Nghiêm Kỳ, nhưng hắn thực sự không thích như vậy thì làm sao bây giờ? Có người mỗi ngày cùng mình đối đầu lại thấy rất tốt. Lúc mình cao hứng cậu ta lại đem đến cho mình một đống muộn phiền, lúc mình mất hứng cậu ta lại bổ thêm cho mình một dao... Cứ như vậy mà càn rỡ biễu diễn cùng nhau, chẳng phải là một cách đối đãi?

"Được rồi được rồi, để cho cậu nằm sấp lên người tôi một chút cũng được, chỉ một chút thôi đấy!"

Viên Tung rốt cục hạ giọng, lại còn đeo khẩu trang cho Hạ Diệu, để mặc cậu ta áp sát vào cơ thể mình.

Xa nhau ba tháng, lần đầu tiên thực sự cảm giác được ý nghĩa của việc được ở bên nhau, tâm tình so với ba tháng trước hoàn toàn không giống nhau. Hạ Diệu trong lòng đặc biệt tĩnh lặng, đặc biệt dễ chịu, đại khái là sau khi thập tử nhất sinh, lòng dạ đã rộng lượng hơn, nói chung trong lòng có rất nhiều điều tích cực.

"Anh định thế nào với tiểu Điền?" Hạ Diệu hỏi.

Vấn đề gây quấy nhiễu giữa hai người họ cuối cùng cũng được đem ra bàn đàm phán.

Viên Tung nói: "Nên làm cái gì thì làm thế đó."

Hạ Diệu hiểu rõ ý tứ của Viên Tung, mặc dù biết Viên Tung sẽ giữ đúng mực, nhưng vẫn là không nhịn được nhắc nhở một câu, "Anh đó nha kiềm chế một chút! Sau này không được dây dưa với hắn, chờ gương mặt kia của hắn tốt lên một chút rồi tính tiếp!"

"Nếu tôi sau này vẫn dây dưa với hắn, cậu chịu được không?"

Hạ Diệu hiện tại hô hấp rất gấp, "Có cái gì không chịu được? Anh cũng xem tôi không có phong độ quá rồi, tôi đã nói với anh, tôi chưa từng xem hắn ra gì, trước đây tôi cũng đã nói chia tay với anh..."

Đang nói đến hai cái chữ đó, quét mắt thấy vẻ mặt của Viên Tung có chút khó coi, lúc này chột dạ, cười gượng hai tiếng.

"Được rồi, tôi thừa nhận tôi nói nhảm, tôi chính là vì nhất thời thống khoái nên mới ngay thẳng mà nói như vậy."

Sau đó phát hiện câu kiểm điểm này không có thành ý, Viên Tung vẫn như trước uy nhìn cậu ta chằm chằm, lúc này lại phải hạ mình thêm vài phần.

"Được rồi, là vì anh...sau này tôi không nói như vậy nữa."

Viên Tung không thèm nghe, nhất quyết không buông tha, "Cậu thề với tôi đi."

Hạ Diệu nghĩ lại cảm thấy hơi mất mặt, cho nên tỏ vẻ cợt nhã mà nói: "Tôi thề —— sơn vô cạnh, thiên địa hợp, mới dám cùng quân vương cự tuyệt. Anh nếu bất ly bất khí, tôi tất sinh tử gắn bó."

(*) bất ly bất khí: không rời xa, không ruồng bỏ.

"Cậu cho tôi thấy một chút nghiêm túc đi!"

Viên tổng huấn luyện viên đem nửa thân người của Hạ Diệu áp sát vào mình, muốn cậu ta trịnh trọng mà nói lời công đạo.

Hạ Diệu hít sâu một hơi, nói: "Sau này tôi còn nói câu chia tay, sẽ để cho Viên lão súng đem tôi nhốt vào lồng sắt, khóa tay khóa chân, dùng roi da đánh đập, trực tiếp để anh ta đem lỗ đít của tôi xé thủng"Viên Tung thầm nghĩ trong lòng: - Lúc này thực lòng sao!? -

"Cậu nói lại lần nữa đi"

"Thao, anh nha thật không biết xấu hổ..."

Hạ Diệu cười cười trách móc, lại bị Viên Tung ấn vào nằm trên ngực.

Viên Tung trầm mặc một lúc lâu, lại hướng về Hạ Diệu nói: "Việc này cũng tại tôi, để cho cậu chịu nhiều ủy khuất."

Hạ Diệu trong lòng căng thẳng, một lát sau lại ngồi dậy, cầm điện thoại di động giơ đến bên mép Viên Tung .

"Nghe xong liền thích, lặp lại lần nữa, ghi âm lại để sau này phát lên cho toàn bộ công ty nghe cùng."

Viên Tung mài răng, "Sẽ không làm cậu đau lòng nữa."

Sau đó hai người lại hàn huyên rất nhiều, cùng nhau chia cách lâu như vậy, cho nên nói chính là nói rất nhiều điều. Đêm hôm khuya khoắc, bác sĩ phụ trách đều đã ngủ, tinh thần của Hạ Diệu lại càng ngày càng tốt, vì vậy quyết định lau người cho Viên Tung một chút.

Viên Tung giả bộ kinh ngạc nói: "Bình thường đều phải thao cậu khiến cậu hài lòng mới có loại đãi ngộ này, hôm nay là thế nào?"

Bị người ta đâm vào điểm yếu, Hạ Diệu đem ánh mắt sát khí quét vào Viên Tung.

"Anh muốn tôi lau hay không lau?"

"Lau."

Hạ Diệu đi vào nhà vệ sinh lấy một chậu nước nóng ra, mang khăn lông ra thấm ướt, cẩn thận từ tốn đem cơ thể của Viên Tung lau từ đầu tới chân... Viên Tung từ khi được vớt từ trong nước giếng ra liền đi thẳng vào phòng cấp cứu, sau đó lại chuyển tới phòng bệnh, trên người vẫn còn mùi nước giếng pha máu, bây giờ được lau người như vậy, mức độ thoải mái không cần phải nói nữa.

Hạ Diệu cố ý chuẩn bị hai cái khăn lông, sau khi dùng khăn lông ướt lau xong liền dùng khăn lông khô lau lại một lần nữa, tiếp theo nhanh chóng đắp tấm chăn dày lên người hắn để ngừa cảm lạnh.

Viên Tung có thể cảm nhận được nhiệt độ của chiếc khăn lông, tuy rằng hắn rất thoải mái, nhưng tay của Hạ Diệu ngâm vào chậu nước đó nhất định sẽ cảm thấy rất nóng.

Thấy Hạ Diệu còn đang hướng vào bên trong chậu nước nóng, Viên Tung đau lòng nói một câu, "Đừng đặt tay vào nữa."

Hạ Diệu cho rằng Viên Tung sợ nóng, đặc biệt thể hiện khí phách nam nhân mà dỗ dành hắn, "Không có gì, kiễn nhẫn một chút thì sẽ ổn thôi, nước nóng hỗ trợ cường gân hoạt huyết."

Viên Tung cũng không nói gì, cứ như thế nhìn Hạ Diệu, trong ánh mắt tràn đầy nhu tình.

Hạ Diệu bị nhìn như vậy, đột nhiên toàn thân nổi da gà, bộ mặt giả vờ lạnh như băng.

"Chớ làm nũng với tôi! Tôi không chịu được."

Kết quả bàn tay to lớn của Viên Tung liền đem cậu ta dán chặt vào lồng ngực.

"Đừng làm rộn...đừng làm rộn...trên người vẫn còn ướt mà."

Bản thân Hạ Diệu cũng đang sốt cao, sức lực trong phút chốc liền tiêu hao hết, lúc lau người cho Viên Tung xong, cậu ta cũng đã thở hồng hộc, cả người phát nhiệt. Ghim mình vào giường chưa đầy hai phút sau liền ngủ, thường xuyên vô ý thức mà đá cái chăn ra, bị Viên Tung nhắc nhở nhiều lần, đến rạng sáng, nằm bên trong chăn xuất ra một thân mồ hôi, cơn sốt lui dần.

Sáng sớm hôm sau, lúc mẹ Hạ tới đây thăm Hạ Diệu, phát hiện tinh thần của cậu ta đã khá hơn nhiều. Tâm tình đang cởi mở vui vẻ một chút, chợt nghe đến bên tai tiếng bắt chuyện của Viên Tung.

"A dì, ngài đã tới?"

Mẹ Hạ ánh mắt tối sầm lại, thế mới biết Hạ Diệu vì sao mới đó đã khá hơn, hóa ra là vị "Tinh thần trụ trời" này đã tỉnh lại. Chỉ có điều, mẹ Hạ cũng không biểu lộ loại tâm tình này ra bên ngoài, dù sao Viên Tung cũng là ân nhân cứu mạng Hạ Diệu, cũng là ân nhân cứu mạng của nhà họ Hạ, chỉ có thể ẩn nhẫn mà tiếp thu loại phẩm hạnh "bắt cóc con trai người ta" này!

(*)Tinh thần trụ trời: tinh thần sức lực mạnh mẽ như cột chống trời

"Phải, con thế nào rồi?" Mẹ Hạ hỏi.

Viên Tung trầm giọng đáp: "Khá hơn ạ."

Mẹ Hạ không nói cái gì nữa, đem hộp đựng thức ăn mở ra, bên trong là bánh sủi cảo.

Hạ Diệu mỗi ngày tại đây đều phải ăn cơm dinh dưỡng, cơm dinh dưỡng chỉ là những món cố ép cung cấp chất bổ, mùi vị không ngon chút nào. Viên Tung còn tệ hơn, bốn ngày nay đều phải truyền dưỡng dịch, trong bụng một chút đồ ăn cũng không có.

Hạ Diệu chậm rãi ăn, nhai mịn nuốt chậm, mài mài cọ cọ vào răng.

"Tại sao ăn chậm như vậy? Không thể ăn được hả?" Mẹ Hạ hỏi.

Hạ Diệu lắc đầu, "Ăn ngon lắm, sợ ăn một chút thì hết nên luyến tiếc."

"Con trai ngốc, thiếu thì mẹ làm tiếp cho con!"

Vừa nói xong, mẹ Hạ được bác sĩ gọi ra.

Hạ Diệu vội hướng về Viên Tung kêu lên một tiếng, "Há mồm!"

Viên Tung há mồm ra, một cú ném chuẩn xác, sủi cảo bay lọt vào miệng hắn.

"Ngon không?" Hạ Diệu hỏi.

Viên Tung gật đầu, "Ngon."

Trên thực tế vị giác của hắn còn chưa khôi phục, căn bản nếm không ra vị.

"Há mồm." Hạ Diệu lại ném qua một viên.

Mẹ Hạ đứng ngay cửa, Hạ Diệu cứ như vậy đem sủi cảo còn lại trong hộp từng bước từng bước chuẩn xác ném vào trong miệng Viên Tung. Không được một phút, mười bảy mười tám viên sủi cảo không còn hiện hình.

Mẹ Hạ trở về nhìn thấy, trong lòng liền hiểu chuyện.

Nhưng vẫn không thể hiểu rõ, hai đứa nó làm sao đút sủi cảo cho nhau được nhỉ? Lúc này giật lại cái hộp đựng thức ăn, trầm lặng không nói gì mà rời đi.

HẾT CHƯƠNG!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.