Thế Bất Khả Đáng

Chương 205: Thừa dịp châm dầu



CHƯƠNG 205: THỪA DỊP CHÂM DẦU

Trans+Edit: Pinoneverdie

Nguồn: wattpad.com/pinoneverdỉe

--------

Mẹ Hạ ở trong phòng khách lo lắng một hồi lâu, sau đó đi gõ cửa phòng ngủ Hạ Diệu , vốn là muốn gọi nhi tử rời giường, kết quả gõ nửa ngày không ai phản ứng, không thể làm gì khác hơn là đẩy cửa mà vào.

Chăn gối Hạ Diệu xếp thật gọn gàng, sáng sớm đã không thấy đâu.

Trong lòng mẹ Hạ tức giận thế nào có thể tưởng tượng được.

Đúng lúc này, chuông cửa lại vang lên.

Mẹ Hạ hướng ra cánh cửa ồn ào một tiếng, "Ông tại sao còn chưa đi?"

Chuông cửa dừng lại chỉ chốc lát, rất nhanh lại vang lên lần nữa.

"Xin lỗi đã làm phiền...."

Mẹ Hạ kéo cửa ra một khắc kia, ánh mắt thu liễm lộ ra kinh hỉ, hai người ngay trước mắt xuất hiện thật khó mà tin được.

"Văn Tuệ! ! ! Lưu... Lưu Đình? ?"

Đứng ngoài cửa là hai vị phu nhân trạc tuổi mẹ Ha đang cười sang sảng, sau đó nhào tới ôm mẹ Hạ một cái thật lâu, ba chị em thân thiết xa cách mười năm cuối cùng đã được gặp lại.

"Hai người các bà thế nào tới?" Mẹ Hạ cảm giác như là nằm mơ.

Văn Tuệ và Lưu Đình nhìn nhau cười, nói: "Bọn tôi đến thăm bà! !"

Hiện tại đang là dịp lễ Tết, nhất là lúc này mẹ Hạ đang cần người an ủi, đột nhiên bạn hữu lâu năm không gặp thiên lý xa xôi đến đây thăm mình, trong lòng bội cảm ấm áp, nước mắt đều nhanh chảy ra.

"Nào nào nào, trước tiên vào nhà ngồi đã."

Hai vị phu nhân kia đi vào Hạ gia, quan sát căn nhà, hí hửng nói: "Nhà của bà thật lớn."

"Nhà dù có lớn hơn nữa, không có ai ở cũng không có ý nghĩa gì." Mẹ Hạ thở dài.

Văn Tuệ nghe được trong miệng mẹ Hạ tản ra oán khí, ân cần, hỏi: "Làm sao vậy? Lão tỷ muội?"

Việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, nhất là trong lúc năm mới, thật vất vả mới có thể cùng bạn hữu lâu năm gặp lại, mẹ Hạ không muốn nói những lời này làm phá hỏng tâm trạng của cả ba người.

"Không có gì, chúng ta đã mười một....hay mười ba năm không gặp nhỉ? Ai da, tròn mười ba năm rồi, mười ba năm trước vẫn còn gặp nhau dự đám cưới của tên lớp trưởng. Ai da, cảm giác giống như là chuyện của ngày hôm qua, nháy mắt một cái lão lớp trưởng đã có hai đứa con học trung học."

Lưu Đình tiếp lời: "Đúng vậy, lúc ấy con của tôi vẫn còn chạy lòng vòng trong phố, hiện tại đều đã xuất ngoại ."

"Nó không về mừng lễ năm mới à?" Mẹ Hạ thuận miệng vừa hỏi.

Lưu Đình nói: "Nước ngoài chỉ quan trọng lễ Giáng Sinh, thời gian này không phải ngày nghỉ!""Đúng đúng, tôi quên mất."

Mẹ Hạ bưng hai chén trà hướng về hai lão tỷ muội.

Ba người nữ nhân này ở thập niên tám mươi học chung một trường đại học, ở cùng một ký túc xá, như keo sơn gắn bó. Sau khi tốt nghiệp thì "trời Nam biển Bắc", đều đi xây dựng ước mơ, đến sau cùng lại được gặp nhau.

Văn Tuệ sang nước ngoài đào tạo, gả cho một người nước ngoài, sau đó có biến cố nên ly hôn, trở về về nước, cuộc sống sau đó vẫn đơn chiếc. Lưu Đình sau khi tốt nghiệp phải đi đến vùng duyên hải Đông Nam để mưu sống, sau đó định cư ở Hương Cảng, nhi tử năm ngoái mới xuất ngoại, phu quân cũng là người làm việc ở nước ngoài, tính ra cũng là một người vợ lẻ loi.

Năm tháng như tằm ăn rỗi, lần này gặp lại mỗi người cùng lắm có thêm vài cọng tóc bạc, vài đường nếp nhăn, nhưng nụ cười thân thiết vẫn như xưa.

Tình cảm chị em động lòng người.

Văn Tuệ quan sát mẹ Hạ, nói: "Ai da, tôi thế nào cứ thấy ngũ quan của bà mấy năm vừa qua già hơn rất nhiều."

Mẹ Hạ cảm khái nói: "Lao tâm lao lực quản lý nhà cửa."

"Bà vẫn còn quản lý nhà cửa sao?" Văn Tuệ trề môi, "Trong ba người chúng ta, số mệnh của bà là tốt nhất, có chồng là quân sĩ."

"Cuộc sống yên bình, nhi tử tuổi trẻ tài cao, bà vẫn còn muốn thế nào chứ?"

Nhà nào cũng có "quyển kinh khó đọc", mẹ Hạ chỉ là miễn cưỡng cười, không nói cái gì nữa.

Lưu Đình lại bắt đầu nhớ về chuyện năm đó, nhịn không được trêu chọc mẹ Hạ.

"Thời còn đi học bà hấp dẫn biết bao! Cơ thể mặc gì cũng đẹp, bất kể bà mặc cái gì, nữ sinh toàn trường đều hùa theo mặc giống vậy. Nói thẳng ra là bà dẫn đầu xu hướng thời trang đấy."

"Đúng vậy!" Văn Tuệ nói, "Lúc ấy bà theo phong cách tây Âu! Hiện tại thế nào..."

Mẹ Hạ cúi đầu tự nhìn bộ trang phục thảm đến mức không dám nhìn của mình, rồi nhìn lên hai bộ trang phụ mới của hai vị lão tỷ muội, trong lòng không khỏi cảm thấy thua thiệt, không nhớ nổi bao lâu rồi mình không trang điểm ăn diện.

"À, tôi không phải là mới thức dậy sao? Còn chưa kịp chỉnh trang, các bà cứ ngồi đây trò chuyện trước, tôi đi trang điểm lại một chút rồi quay lại."

Lưu Đình nhìn Văn Tuệ, ngón tay chỉ vào mẹ Hạ, "Nhìn thấy không? Nói cô ta trang điểm cô ta vẫn có tâm trạng trang điểm."

Kết quả, mẹ Hạ đem cái gương ra soi thử, so với hai vị tỷ muội kia không kém là bao, cái này vẫn còn là khối người đeo đuổi trên phố à!

Hai vị phu nhân kia vẫn còn mãi nói về tài nghệ của mẹ Hạ lúc còn đi học.

"Bà bây giờ vẫn còn đánh đàn chứ? Còn nhảy múa không? Tôi nhớ kĩ vũ đạo của bà đặc biệt đẹp, đôi khi còn làm cho chúng tôi vài câu thơ."

"Phải đấy, tôi nhớ lúc đó vì cảm được những bài thơ văn Trung Quốc, về sự khốn khổ của những người đàn bà lấy chồng, bà còn từng thề rằng đời này sẽ không lấy chồng, haaha."Mẹ Hạ nghe đến đây, không gian năm đó như ùa về, trong lòng vẫn còn rung động.

Tâm tình cảm khái đã qua, lại bất đắc dĩ phải trở về hiện thực.

"Hai bà thế nào lại đến Bắc Kinh ? Sao lại tìm được tới đây?"

Văn Tuệ nói: "Cái này không phải là liên quan đến bà sao?"

"Liên quan tới tôi?" Mẹ Hạ không giải thích được.

Lưu Đình nói: "Đúng vậy! Bà may mắn lắm mới có một đứa con nuôi thuận hiếu như vậy, chịu bao nhiêu khó khăn cách trở mà tìm đến chúng tôi, nói rằng bà mấy ngày này tâm tình không tốt, bảo chúng tôi tâm sự với bà, cùng bà đi dạo."

"Con nuôi?" Mẹ Hạ càng hồ đồ.

Văn Tuệ nói: "Chính là Viên Tung đấy!"

Mẹ Hạ sắc mặt thay đổi, nhưng ngại vì hai vị lão tỷ muội đang hảo tâm như vậy, không dám biểu lộ ra quá rõ ràng.

"Con nuôi của bà còn nói, muốn đem máy bay riêng mời chúng ta đi LasVegas, tôi hiện tại về hưu cũng rảnh rỗi, còn bà cũng nên thả lỏng một chút mà đi một chuyến thật thoải mái!"

"Phải đấy, con nuôi của bà còn rất chu đáo, Visa, hộ chiếu đều giúp chúng ta làm xong, phiên dịch và hướng dẫn du lịch cũng đã an bài cho chúng ta. Ngày hôm nay tôi ở trên xe vẫn cùng Lưu Đình nói, nhìn dáng vẻ con trai nuôi của bà còn thuận hiếu hơn nữ nhi đấy."

Mẹ Hạ để hai người họ một xướng một họa, không thể thở ra một lời cản ngăn, giả sử Viên Tung chỉ mời một mình bà ta đi sang Mỹ, bà ta nhất quyết từ chối, đằng này còn mời cả mấy người bạn thân của mình theo, nếu cự tuyệt không đi, mối quan hệ chị em tốt đẹp này sẽ có chút sứt mẻ.

"Ôi chao, bà thực sự nên đi ra ngoài thế giới vòng quanh một chuyến, ở trong nhà phiền muộn có ích gì?"

"Tôi những năm trước đây cũng lo lắng quán xuyến nhà cửa, bây giờ hài tử đã lớn khôn, tôi cũng dần trở nên thoải mái với bản thân. Đàn ông bốn năm mươi tuổi đều được đây đó tự do, vì sao phụ nữ không được? Chẳng lẽ tối ngày phòng không gác trống?"

"Đúng vậy, bà cứ làm hết chuyện này đến việc khác trong nhà, mấy lão đàn ông sẽ không coi bà ra gì."

Những lời này từ lâu trong lòng mẹ Hạ đã muốn nói với Hà Nhâm Trọng, lại thêm lần này hai lão tỷ muội "châm ngòi thổi gió", chuyến du lịch này xem ra khó có thể từ chối.

Chỉ có điều mẹ Hạ vẫn như trước lo lắng Hạ Diệu, "Tôi phải đem con tôi cùng đi!"

"Ôi, lão tỷ muội của tôi ơi! Bà còn dẫn theo nhi tử làm gì? Chuyến đi này của chúng ta là để tiêu sái khoái hoạt, bà mang theo một tiểu tử vướng tay vướng chân, không phải là làm cho chúng tôi cũng cảm thấy ngột ngạt theo sao?"

"Phải đó, nó đã bao lớn rồi vẫn còn để bà ngày đêm chăm sóc?"

Mẹ Hạ ngẫm lại cũng đúng, người ta đều đi một mình, mang theo nhi tử quả thật không phải đạo. Nghĩ như vậy, liền mở rộng lòng, hào hứng quay về phòng để thu dọn đồ đạc.

Hạ Diệu khi về đến nhà đã hơn mười giờ, vốn tưởng rằng vào cửa sẽ nghênh đón một trận la mắng, kết quả nghênh tiếp cậu ta là nụ cười của hai vị phu nhân kia.Năm mới Tết đến, có vài bà cô bà thím đến nhà chơi là chuyện không có gì lạ, cậu ta vẫn tỏ ra thân thiện. Hiện tại có khách khứa, mẹ Hạ sẽ thu mình lại không quá hung hăng.

Kết quả, tình cảnh hiện tại so với suy nghĩ của cậu ta còn tươi tắn lạc quan hơn.

Mẹ Hạ tinh thần phấn chấn đứng ở trước mặt cậu ta, cười nói: "Nhi tử, mẹ muốn đi du lịch."

"Du lịch? Đi đâu du lịch?"

Dì Văn Tuệ nói: "Du lịch nước Mỹ."

"Chờ một chút, ba của con đâu? Mẹ đã nói với ta chưa?"

Mẹ Hạ vô tình, nói: "Ba của con đã sớm bỏ đi!"

"Đi? Chuyện khi nào?"

"Chắc có lẽ là hai tiếng trước..." Mẹ Hạ nói xong lại đem gương mặt chuyển hướng sang Lưu Đình, "Tôi mặc quần áo này thế nào? Có sặc sỡ quá không?"

"Một chút cũng không có, tôi còn nghĩ bà phải chọn bộ nào tươi hơn nữa cơ."

Hạ Diệu hoàn toàn bị ba lão bà bỏ mặt qua một bên, dường như bị tách ra khỏi thế giới.

Chuyện gì xảy ra? ? Đêm qua vẫn cùng ba làm cho túi bụi, sáng sớm ngày hôm nay ba lại bỏ đi , theo lý thuyết, mẹ hẳn là phải rất giận dữ ! Thế nào vẫn còn mỹ ý muốn đi du lịch?

"Nhi tử, mẹ giới thiệu với con một chút, đây là dì Văn Tuệ, đây là dì Lưu Đình, họ là bạn học cùng trường của mẹ hồi đại học, bao nhiêu năm trôi qua bây giờ mới gặp lại nhau."

Hạ Diệu lại một lần nữa lễ phép cùng hai vị phu nhân kia lên tiếng chào hỏi. Có lần mẹ Hạ đã kể qua cho cậu ta nghe về mối tình tâm ba tỷ muội thân thiết keo sơn, thì ra là hai vị này.

"Mẹ và hai dì là đi du lịch đoàn thể sao?" Hạ Diệu không yên tâm dò xét một chút.

Lưu Đình nói: "Không phải là, bọn dì là đi chuyên cơ, có phiên dịch viên, hướng dẫn viên, bác sĩ, đầu bếp, tùy tùng,...."

Cừ thật! Cái này gọi là quá phô trương! Bạo gan chi một số tiền lớn như vậy chỉ muốn làm mẹ Hạ cười, Hạ Diệu không cần suy nghĩ cũng biết là ai làm, chỉ có điều bây giờ cũng phải phối hợp mà giả bộ hồ đồ.

"Lợi hại như vậy sao? Nếu không cho con đi cùng với?"

Văn Tuệ khả ái hừ một tiếng, "Bọn dì chuyến này đi chỉ dành cho chị em bạn dì , không chấp nhận nam nhân đi cùng, con tốt nhất nên ngoan ngoãn ở nhà!"

Hạ Diệu bĩu môi, các người cứ đi đi, các người vừa tới là tôi đây đã cùng đi theo rồi.

Sáng ngày hôm sau, chuyên cơ đáp đến nước Mỹ, buổi chiều cùng ngày, Hạ Diệu cũng leo lên chuyến bay sang Mỹ.

Hạ Diệu "mã bất đình đề" chạy thẳng đến bệnh viện.

Viên Tung vốn phán đoán Hạ Diệu chiều mai mới đến, kết quả Hạ Diệu đến sớm hơn một ngày, cũng không cùng Viên Tung nói trước. Viên Tung còn đang ngồi nhàn nhạt trên giường bệnh, không có một chút chuẩn bị tâm lý, Hạ Diệu "đại kinh hỉ" liền từ cửa phòng bệnh "phong phong hỏa hỏa" xông vào. Đầu óc chấn động, Hạ Diệu liền nhào đến ôm lấy hắn.

Một phút trước còn sãi bước nhanh ở hành lang vô cùng nghiêm trang, phong độ của cảnh sát Hạ tràng đầy, hiện tại tựa như một con rùa rút đầu nhào đến ôm lấy Viên Tung, mè nheo nũng nịu nhõng nhẽo đủ điều, đầy bụng oán khí.

"Anh phải lấy lại công ty..."

Viên Tung nhiều ngày không thấy Hạ Diệu, vừa lấy tay bóp bóp cổ Hạ Diệu, vừa ôn nhu mắng một câu.

"Đều đã cho người ta rồi, lấy lại chẳng phải quá khó coi?"

"Tôi mặc kệ, quay lại mà nói tôi sẽ không muốn cho!"

Viên Tung con ngươi đen láy, trừng mắt Hạ Diệu, "Vậy cậu nói đi làm sao bây giờ?"

"Anh giúp đỡ hắn mở công ty, thành lập một công ty chi nhánh của anh không được sao?"

Viên Tung nói: "Cùng tồn tại một công ty, cùng hành chung một nghề, khó tránh khỏi vương vấn quan hệ."

"Vương vấn quan hệ thì thế nào? Anh cần phải tuyệt tình như vậy?"

Viên Tung không nói lời nào, thẳng tắp nhìn chằm chằm vào Hạ Diệu.

Hạ Diệu cũng nói không ra lời, đầu cúi xuống, gục vào ngực Viên Tung.

HẾT CHƯƠNG!

CHÚC NGỦ NGON!

Còn 10 chương!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.